<

[Truyện Voz 18] Nghe cave kể chuyện

[Truyện Voz 18] Nghe cave kể chuyện - Chap 28

Chapter 28: Vị khách có mời

Sáng sớm hôm ấy, Ngọc đã í ới gọi tôi:

– Anh Tèo! Anh Tèo! Qua chơi với em, em kể cho chuyện này hay cực.

– Chuyện gì. Hừm. Kể luôn đi lại còn

– Không. Chuyện hay lắm. Em phải ôm anh mới kể được

– Nhưng mà… Nay anh đuối lắm em ơi. Không làm ăn được gì đâu

– Ai bắt anh làm gì đâu, chỉ cần ôm em và nghe kể chuyện thôi

– Thật nhá!

– Thật!

– Thế đứa nào đè đứa còn lại ra xoạc làm chó nhé.

– Rồi rồi. Khổ lắm. Sang ngay đi nhé.

– Được. 15p nữa…

Tôi chạy một mạch sang Nhà nghỉ XXX với một nụ cười tủm tỉm trên môi, dù hôm qua thức khuya nghĩ ngợi linh tinh quá mệt. Và cũng mới hôm qua thôi vừa làm trận với Thương xong, còn chưa hồi sức. Tiếng ve kêu râm ran những ngày giữa tháng Năm. Trời không nắng, nhưng hơi oi, những đám mây nặng trịch như trực mưa xuống. Thời tiết không lấy gì làm đẹp nhưng không đủ xấu khiến tôi giảm được chút nào nụ cười trên môi. Tôi đang háo hức đợi một câu chuyện thú vị từ Ngọc.

Tôi trần truống nằm đợi, thấy hơi lâu, bèn mở web lên xem cho đỡ chán. Tôi vào bài em Mai Mai hôm nọ đọc review coi sao. Thấy bộ ảnh cũng xinh xắn nhưng không quá ấn tượng, ít ra chưa đủ ấn tượng để tôi phải bốc ngay máy lên alo set kèo như từng với Ngọc và Thương, nhưng tôi nghĩ đây chỉ còn là vấn đề thời gian. Tôi linh cảm rằng không lâu nữa sẽ xuất hiện một cô gái nữa để tôi xoạc; hơn nửa năm rồi tôi chỉ xoạc có hai người kia, và người thứ ba này, tôi chưa nghĩ ra ai khác ngoài em Mai. Vụ gặp hụt hôm nọ rất có thể là cái duyên, và khi theo dõi bài đăng của Mai tôi càng có cơ sở để tin vào linh cảm ấy. Mai mình dây, thon thả cũng dạng như Ngọc và Thương, tóc dài, da trắng, má đồng tiền, cười duyên, nói chuyện nhẹ nhàng, mông đít bóp thích. Chính tay tôi đã được kiểm nghiệm rồi. Về cung cách phục vụ thì thấy anh em đi trước khen ngợi hết lời, dẫu rằng tôi biết chỉ nên tin 50% vào chỗ đó. Lướt lướt và kéo đến tấm ảnh cuối cùng, chim tôi đã dựng ngược lên, giật giật như khi xuất tinh. Mai lõa lồ nằm trên giường, dạng chân để thấy rõ con bướm thật lắm lông, hai tay tự bóp vú, đầu thì ngắc sang 1 bên, tiếc là thằng bánh lại che mặt mất…

Cạch! Cạch! Cạch!

Ngọc gõ vừa và tự mở cửa vào. Tôi vốn chẳng bao giờ chốt cửa cả.

Cô cười tươi roi rói và cất cao giọng hát:

“… Anh chỉ đến bên em lúc buồn

Vậy những ngày vui anh ở nơi đâu

Anh chỉ đến bên em lúc say

Vì hết say anh đâu ở đây..?”

– Hết say anh vẫn đang ở đây với em đây còn gì?

– Hihi anh đâu phải người trong bài hát đâu? Mà đã bảo không xoạc rồi còn gì. Sao đã cởi truồng sẵn sàng thế kia?

– Nó cửng chơi vậy thôi chứ không xoạc đâu

– A kinh Tèo dạo này ghê quá ha

Ngọc vừa nói vừa cởi quần áo rồi chui tọt lên giường, kéo chăn lên đắp, rúc vào nách tôi ngửi một cách đầy sảng khoái.

– Thơm ghê. Bảo anh bao lần mà anh chẳng tặng em một chai sữa tắm mùi của anh nhỉ. Thế em xin người khác vậy

– Rồi rồi. Lần sau anh mang cho. Chuyện gì kể đi xem nào. Chuyện gì mà phải vừa ôm mới vừa kể được chứ. Lắm trò thật!

– Cứ từ đã nào. Vội gì. 10h em mới đi làm cơ mà. Để em ngửi tý đã.

Ngọc lại càng ôm chặt và rúc sâu vào nách tôi hơn, tay lần lần xuống nắn chim tôi. Tôi kiên định nằm im, như đã hứa, không xoạc là không xoạc!

– Gì? – Tôi quay sang hỏi Ngọc khi thấy cô như chủ động làm tới, chưa có gì mà đã rên rỉ khiến tôi kích thích lắm rồi nhưng cố nhịn. – Đã bảo không rồi mà. Em định nói với anh điều gì thì nói đi

Ngọc chồm người nằm đè lên tôi, mắt nhìn long lanh.

– Gâu gâu

– Cái đéo gì thế haha …

– Em làm Cún nhé hihi

– Bố khỉ… Làm đi

Thế là cô liền bắt đầu hôn tôi, hôn môi hôn má; đoạn cắn dái tai, hôn cổ, hôn ti, hôn bụng, hôn tay, hôn đùi, hôn… khắp người… Chỗ cuối cùng cô hôn chính chẳng phải đâu khác chính là con chim. Cô phải lấy khăn lau lại rồi mới dám ngậm lút vì cô bảo anh ra nhiều nhờn quá. Tôi không nói gì, chỉ nằm im trong tư thế ngửa. Thổi kèn xong rồi, cô trườn lên ngồi trên bụng tôi, day day, mắt nhìn say đắm

– Vét cho em nhé

Tôi không nói gì, vòng tay ra sau mông cô, đủn lên để cô gần như ngồi trên mặt tôi. Con bướm với bộ lông đen xì, xồm xoàm và hình xăm con hổ giờ chỉ còn cách môi tôi có 1 cm. Tôi đưa lưỡi ra liếm liếm, ngoáy ngoáy, rồi mút kêu chùn chụt. Ngọc rên khe khẽ, to dần, to vãi!

Tôi ngộp thở quá, vỗ đùi cô ra hiệu ngừng thôi. Cô tụt xuống, từ cầm chim ấn vào, luôn phiên nhau, hết động tác nhấp rồi đến động tác day. Khi cô day hùng hục, thở phì phò, hai tay thì bóp vú tôi đau điếng. Tôi cảm thấy cũng không chịu được nữa, hơi nhồm người dậy, hợp tác cùng em.

– Ôi! Anh ơi! Ư ư ứ Á a a …. – Xen lẫn là tiếng thở không thể to hơn

Tôi hiếm khi xuất trong tư thế cưỡi ngựa vì bị mất phần chủ động, nhưng lần này thì thua rồi.

Cô nằm rạp xuống, đè lên người tôi, nằm im thin thít. Chắc pha làm tình chủ động hoàn toàn vừa rồi đã khiến cô quá mệt…

– Sao em làm thế với anh?

– Làm gì?

– Xoạc ý. Đã thống nhất là không rồi còn gì. Em vắt kiệt hết sức anh rồi

– Hihi… Tại anh chứ

– Rõ ràng là em hiếp anh, còn đổ lỗi cho anh à

– Ai bảo chưa gì đã tồng ngồng, lại còn thơm ơi là thơm, ai mà chịu được. Với em nhận là Cún ngay từ đầu rồi còn gì. Hihi

Tôi vỗ đét mông cô một cái, quát “Dậy!”, tỏ vẻ giận dỗi lắm, nhưng lòng thì cũng sướng bỏ mẹ ra. Tôi bế cô vào buồng tắm, bật vòi sen, ôm nhau, đụng chạm thân thể nhau dưới những tia nước ấm nóng hôi hổi. Nước hơi nóng, vết sẹo chìm dưới hình xăm bông hoa trên cánh tay trái bỗng hằn hẳn lên, gợi nhắc tôi về những ngày gian khó của Ngọc. Tôi ôm em trìu mến…

– Em bảo gặp anh có chuyện muốn kể chỉ là chuyện con chó thôi à

– Đâu, hâm à. Ra giường ôm rồi em kể cho, vừa giờ là khởi động cho nóng người thôi ý. Tại vì chuyện này… nó rất hồi hộp…

Ngọc nằm ôm tôi và bắt đầu kể.

– Anh ơi… lão Jony rủ em đi chơi đấy. Lão bảo ngày kia sẽ xuống Hà Nội đón em đi chơi cùng một ngày.

– Vãi! Em nhận lời rồi à

– Vâng. Thì lão có thiện chí thế em chả nhẽ lại chối

– Nghỉ hẳn một ngày để đi chơi với lão luôn?

– Vâng hihi

– Thế nhỡ anh nhớ em quá muốn gặp em thì sao

– Thôi mà. Rồi hôm sau em bù

– Hay cho anh đi chơi ké với. Dù gì anh với ổng cũng gặp nhau rồi còn gì

– Hâm à. Chuyện riêng tư của người ta. Tèo thật vô duyên. Chắc em chỉ đi chơi đến lưng chiều thôi. Em báo chủ nghỉ cả ngày rồi. Nếu không mệt tối em sẽ lại gặp anh rồi kể anh nghe

Tôi như thể thấy có dòng máu chảy rừng rực trong người, như ghen, nhưng tự nhủ, ok Tèo, chẳng phải chính mày cũng muốn thế còn gì.

– Thôi. Chuyện của em anh chẳng muốn giây vào đâu

– Ơ kìa. Em muốn tâm sự với anh mà. Em làm gì còn ai để tâm sự đâu. Anh vẫn bảo coi em như bạn mà.

– Thôi được rồi. Thế em cứ đi chơi đi rồi có gì về kể anh.

– Vâng. Mà lão này trước thấy thô thô khùng khùng thế mà hôm qua gọi em nói chuyện dễ thương lắm nhé. Còn xin lỗi các thứ rồi bảo hôm sau xuống sẽ mang cả điện thoại cho em nữa. Lão bảo mua rồi nhưng bận chưa gửi em được.

– Thế tốt quá còn gì. Quẳng con Oppo ghẻ này đi dùng iPhone X cho nó chất. Lão giàu thế chắc phải cho em cái điện thoại xịn lắm

– Em chẳng quan tâm điện thoại gì đâu, chỉ là cuối cùng thì anh ấy cũng thực hiện lời hứa. Hihi

– Mừng cho em nhé. Tự nhiên anh thấy ghen ghen huhu

– Thôi nào thôi nào. Tèo ngoan. Mình vẫn cặp bồ được mà hihi….

Đúng 10h Ngọc có khách, cô vội vàng trở dậy mặc quần áo rồi chào tôi chạy biến đi, dù có thế nào cũng không chịu cầm tiền, bảo là em rủ anh mà, em phải cảm ơn anh nữa mới phải, đã đến cho em xoạc lại còn nghe em tâm sự. Tôi cũng chẳng lấy gì làm áy náy, vì có nhiều cách để bù đắp cho cô, và thật sự thì, với Ngọc và Thương, việc không trả tiền với tôi cũng trở nên khá quen thuộc rồi. Dân trong nghề gọi là “địt free”, và lên án gay gắt kiểu hành xử như vậy, luôn cho rằng đó là các gã dẻo mỏ, dụ dỗ kết thân với phò để lợi dụng. Tôi thì đúng là địt free thật, nhưng chân thành, và luôn tự nhắc mình, không bao giờ để các em chịu thiệt. Dẫu sao thì vài đồng đi chơi gái, tôi không thiếu và không tiếc. Tôi nghĩ lại chuyện của Ngọc, hậm hực, nhưng cười nhạt một cái, tự hỏi, không biết lão Jony sẽ làm gì trong 1 ngày để chinh phục trái tim Ngọc, dù tôi linh cảm lão đã thành công 30% rồi, khi chứng kiến sự háo hức vừa rồi của cô. Tôi mở lại điện thoại, đọc tiếp bài của Mai… Ồ, lắm khách thương nhớ phết chứ đùa. Hẳn cô này cũng có chút đặc biệt….

Hai ngày trải qua êm đềm không có biến động gì. Tôi không nói chuyện thêm với Ngọc câu nào, cũng chẳng nghĩ gì đến Mai, chỉ hỏi thăm Thương đôi chút và có gọi điện lại cho mẹ Thương một lần. Bà bảo thuốc uống sắp hết rồi, và kêu dạo này công việc bận hay sao mà cái Thương nó ít gọi về cho bác quá. Tôi đáp vâng ạ.

Chiều muộn ngày thứ ba, Ngọc lại gọi tôi, bảo:

– Anh Tèo! Anh Tèo! Tối rảnh không qua chơi với em em kể cho chuyện này hay cực hihi

– Chuyện hôm nay đi chơi với anh Jony chứ gì?

– Vâng hihi

– Thế có xoạc không hay chỉ kể chuyện?

– Hihi hên xui

– Giá chốt được thì tốt. Vì nếu không ấy ấy ấy thì hẹn Café đi cho khỏi táy máy hehe

– Thế chốt có nhé. Anh qua Nhà nghỉ ấy

– Nỡm. 8h nhé

8h tôi qua, Ngọc cũng đến ngay.

– Xoạc trước hay kể chuyện trước?

– Tùy em. Hay vừa kể vừa xoạc đi, cho nhanh. Hehe

Ngọc lườm yêu tôi một cái rồi bắt đầu rúc vào nách như mọi khi.

– Sáng em hẹn ổng ở cổng công viên Cầu Giấy, bảo là hôm nay xin nghỉ làm. Lúc đến nơi thì ổng đã đợi sẵn rồi, còn trách sao không bảo anh đón ở nhà luôn còn mất công đi taxi ra đây. Hihi. Em bảo ở trọ cùng với mấy người nữa không tiện.

– Thế mà không hẹn lão qua nhà nghỉ đón cho máu hehe, xong vào làm luôn 1 cuốc rồi đi chơi đâu thì đi

– Chết chết, ai lại thế. Em vẫn nói với lão là bán hàng cho công ty mỹ phẩm hihi

– Thế xong sao nữa. Lão chở em đi đâu?

– Đâu. Em vào xe cái lão nắm tay luôn bảo nhớ em quá chứ. Em tưởng anh Tèo nhập vào lão. Chưa bao giờ em thấy lão như thế luôn. Bình thường cứ cười hố hố

– Vãi nhỉ. Cầm tay xong có hôn hít gì không? Như anh với em đây này.

Tôi chồm lên, hai tay bóp vú và hôn cô khí thế.

– Không. Lịch sự lắm. Ai như anh. Lão lái xe bằng 1 tay, 1 tay nắm tay em, rồi đi chầm chậm…

– Em tả nhanh đến đoạn cảnh nóng xem nào?

– Cứ bình tĩnh đi đâu mà vội. Đây như này,…

Jony đến rõ sớm và đợi Ngọc, ăn mặc bảnh bao, giày đen, sơ mi trắng đóng thùng, nom như thanh niên 30 tuổi. Lão đứng tựa lưng vào con Lexus bạc tỉ, buông nạng bỏ vào trong xe, nom như tài tử Âu Mỹ, theo lời Ngọc kể là thế. Cũng phải thôi, dáng người to con, râu quai nón, lại thêm combo quần âu sơ mi đóng thùng và quả xe xịn nữa thì em nào chả mê. Lão còn cầm sẵn một bông hoa, tặng Ngọc ngay khi Ngọc bước ra khỏi taxi tiến về phía lão. Và hai người lên xe, lão lái bằng một tay, tay kia cầm tay Ngọc, đi chậm chậm về phía Keangnam.

Ngọc vẫn tiếp tục kể, còn tôi thì vừa lắng nghe, vừa xoa xoa, kích thích vùng bướm.

Thì ra lão đưa Ngọc vào Lotte xem phim. Lão cũng khéo chọn trước, chả biết phim mẹ gì mà tâm lý tình cảm ấy, cũng có tý cảnh nóng nhưng lại kiểu Sad Ending như mô tuýp truyện trên Voz, Ngọc xem xong khóc thút thít gục vào vai lão. Hết phim thì đi ăn trưa ở nhà hàng ngay trong đấy luôn, và… vào nhà nghỉ! Lão hỏi Ngọc có biết chỗ nào kín đáo không, Ngọc lắc đầu ngoay ngoảy bào không biết, kiểu như gái còn trinh lần đầu bị bạn trai dụ đi nhà nghỉ vậy. Lão lái xe vòng vèo xuống tận Hà Đông để tìm một chỗ nho nhỏ, kín kín rồi cùng Ngọc vào.

Lúc cởi áo ra thấy cái thân hình phì nhiêu của lão là Ngọc đã chán rồi, bụng thì phưỡn phệ, chân thì chưa bình phục, chim thì ngắn có 1 mẩu, may mà người ngợm cũng thơm tho chứ không hôi hôi như bao lần gặp trước.

Lão chủ động hôn và thực hiện combo bóp vú và sờ bướm.

(Trong lúc này, tôi đã kịp đưa chim vào lồn Ngọc và bắt đầu thụt ra thụt vào nhè nhẹ, và Ngọc thì vẫn vừa kể vửa rên thật khẽ)

Đoạn lão nằm kềnh ra, cầm tay Ngọc đưa xuống chim lão. Ngọc ngại ngùng làm theo giống như thể lâu lắm mới nhìn thấy chim một ai đó. Cô bắt đầu động tác handjob, sóc sóc, lắc lắc,… Bỗng lão Jony rên lên một tiếng và cố nhổm đầu dậy, nhấp mông nhưng không được vì vẫn còn đau. Ngọc không để ý và cũng không ngờ lão ra nhanh thế nên hốt hoảng buông con chim ra, nó ngóc lên theo hướng 12h và phọt lên khắp người lão, có tia còn phụt lên cả mặt.

Khi ấy cô bụm miệng cười, và lúc kể cho tôi cô cũng cười thành tiếng. Tôi thì bắt đầu nhấp mạnh hơn để cô không cười được nữa mà chuyển thành tiếng rên và gào thét:

– Ôi! Em sướng quá anh ơi! Anh Tèo ơi! Anh địt em mạnh nữa lên! A ! A ! A!

Vụ vừa phải tưởng tượng chuyện xoạc của lão kia cộng với sự phối hợp của Ngọc khiến tôi cũng chẳng trụ được lâu như kỳ vọng. Ngọc kể đến đoạn lão kia xuất xong thì tôi cũng bắn ra tung tóe, nhưng bắn chuẩn vào trong, không bị ra ngoài.

– Làm với anh thích thật đấy, không như với anh Jony hihi

– Thế xong lão kia xuất thì có cụt hứng không?

– Không. Em cũng phải giả bộ tý chứ. Em bảo là: “Ôi anh ơi! Em phê quá!”. Anh ý tưởng thật nên kéo em xuống nằm cùng, chẳng buồn dậy tắm với rửa mặt. Mà xong đến đoạn tắm cho anh ý cũng mệt. Chân kia không được chạm vào nước nên cứ phải dạng dạng ra để em té từng tý nước một rồi lau cho. Loạng quạng nửa tiếng mới xong. Biết thế em đếch cho xoạc nữa. Đợi lúc nào chân tay lành lặn hẳn rồi tính.

– Em nói thế mà lão cũng tin nhỉ, đã kịp làm gì đâu mà em kêu sướng haha. Mà em cũng khéo giả vờ cơ. Không biết với anh là sướng thật hay trêu nữa

– Thật chứ trêu gì. Anh cứ chơi trần thế ai mà không sướng cho được. Đúng thật. Kể cả sau này em có lấy Jony chắc vẫn phải cặp bồ với anh mất, không thì làm sao chịu được.

– Kinh. Đã tính chuyện cưới luôn rồi

– Thì nói thế. Chưa biết được.

– Thế xoạc xong rồi đi đâu nữa?

– Ảnh chở em đi mua quần áo. Cũng chẳng biết lựa gì nên lấy đại hai cái váy cho anh ý vui. Xong mãi gần lúc về ảnh mới lấy trong xe cái điện thoại ra. Loại gì em cũng chẳng biết. iPhone 8 sao ấy. Em mới cầm vậy chứ dùng chẳng quen, khéo lại cho thằng em thôi. Mà lo quá, anh ý bảo có điện thoại mới rồi sẽ chăm gọi video. Em chưa biết tính sao.

– Thôi, phen này em tèo rồi haha

Tôi bật cười vì câu chuyện hài hước của Ngọc với lão Jony, cảm thấy phong cách tán gái của lão vẫn có chút gì đó dị dị dù đã qua một đời vợ và có hai đứa con lớn tướng. Và Ngọc thì cũng có vẻ ngô nghê. Có lẽ phụ nữ khi yêu thì đều trở nên như vậy, chẳng giống thường ngày tẹo nào, lập trường vững vàng, ý chí kiên định, cũng chẳng giống như người từng trải, có chồng có con, và làm đủ mọi thứ nghề trên đời.

9h tối, tôi còn đang ôm Ngọc chưa muốn về vì ra ngoài giờ này vẫn rất oi, đang tính hay là qua đêm luôn, thì có chuông điện thoại ò í e của Ngọc. là Jony gọi.

– A lô chồng à. Anh về đến nơi chưa, có mệt không?

Tôi nằm ghé sát Ngọc nên có thể nghe được cả tiếng lão trả lời trong điện thoại.

– Anh về được một lúc rồi, vừa ăn tối lau người xong. Vợ nhớ lấy điện thoại ra dùng để mai chồng còn gọi Zalo thấy mặt vợ nhé. Mặc cả cái váy lúc chiều mua nữa cho chồng ngắm.

– Được rồi. Để mai em lấy ra tập dùng. Chồng đi ngủ sớm đi nhé.

– Cảm ơn vợ hôm nay đã đi chơi với chồng nhé. Chồng vui lắm.

– Vợ phải cảm ơn chồng chứ. Mua cho vợ bao nhiêu thứ

– Được rồi. Vợ thích gì cứ bảo chồng nhé. Chồng sẽ cố gắng mua cho vợ

– Vâng ạ. Chồng đi ngủ sớm đi cho khỏe. Bảo cậu làm vừa vừa thôi nhé. Vợ thấy nó dạo này gầy hơn nhiều rồi ý

– Vợ yên tâm. Chồng không để cậu phải vất vả đâu

– Ok chồng, đi ngủ nhé.

– Chúc vợ ngủ ngon.

Tôi nằm nghe câu chuyện mà thấy sến vãi đái, cứ như bọn sinh viên chim chuột nhau. Vợ vợ chồng chồng thật mệt mỏi. Tôi cũng thật khó lý giải cho Ngọc, nếu nảy sinh tình cảm với lão kia rồi, mà còn nằm ôm tôi được như thế. Tôi đưa tay lên bóp vú và hôn vào cổ. Cô cũng nhiệt tình hưởng ứng lại. Chúng tôi quắp nhau thật chặt, tính làm thêm shot nữa, mà tôi có điện thoại đổ chuông suốt, tắt máy chẳng nghe nhưng cảm thấy như bị quấy rồi. Thôi, chả xoạc nữa. Cũng mệt rồi. Hai nháy cũng chẳng sung sướng gì. Tôi mặc quần áo ra về dù Ngọc cứ giữ lại qua đêm cùng.

Tôi ra ban công, châm một điếu thuốc để nó tự cháy, lặng lẽ bấm gọi lại số vừa nãy gọi nhỡ:

– A lô. Anh Jony nãy gọi em à?

– Tôi gọi chú không thấy bắt máy. Cảm ơn chú nhé. Hôm nay tôi gặp Ngọc rồi. Và cũng nhờ chú bày mưu cho mà thành công lắm. Khi nào tôi xuống Hà Nội sẽ mời chú một bữa cảm ơn, hoặc nếu có dịp ra Quảng Ninh thì gọi tôi nhé.

– Chúc mừng anh nhé. Nay em vừa đi nhậu với bạn về, cũng hơi mệt. Em đi ngủ đây. Cần giúp gì thì cứ bảo em.

– Ok, cảm ơn chú!

Bình luận