<

[Truyện Voz 18] Yêu cave cao cấp

[Truyện Voz 18] Yêu cave cao cấp - Chap 1

Chuyện đã lâu lắm rồi giờ em mới kể lại,
Cách đây 4-5 năm em có làm thiết kế bên mảng xây dựng của một công ty ở thành phố. Hồi ấy em có thuê một chung cư với giá 3,5tr để ở. Sát chung cư em ở là phòng một cô gái, nói chung nhìn cao ráo, trắng trẻo, xinh gái đặc biệt là có đôi mắt thật to và đẹp, mỗi lần chạm mặt ở thang máy em lại bị đôi mắt ấy hút hồn. Tất nhiên em chỉ dám len lén nhìn thôi, đôi khi bị bắt gặp em đều ngoảnh mặt đi chỗ khác. Cô ấy cũng biết em nhìn lén nhưng cũng giả vờ không để ý gì.

Lương của em ở đây cứng khoảng được 20tr với cuối năm chia lại được cỡ hơn 100 củ nữa, người yêu chưa có, kinh tế gia đình của khá giả nên tiền em lúc nào cũng rủng rỉnh. Em thì chẳng có đam mê gì lớn cả, rượu chè ít, gái gú đàng điếm cũng không, em chỉ mê mỗi món Game MMO thôi nên chẳng tốn đáng bao nhiêu tiền chi phí cả. Mỗi tháng khéo cũng dư ra cả 15 -20 củ tính cả thưởng.

Em thì thuộc dạng không chăm chút bề ngoài mấy, nếu không muốn nói là lôi thôi. Có lẽ vì vậy mà em 28 tuổi mà chưa có một mảnh tình vắt vai. Mà em cũng chẳng cần, ngoài công việc và game thì em cũng ít quan tâm tới vấn đề này. Từ lúc em chuyển tới đây gặp cô bé nhà bên em bỗng năng đi ra ngoài hẳn. Chủ yếu với hi vọng biết đâu gặp may được gặp người đẹp. Đa phần những lần đó em đều thất vọng, chả biết cô bé làm gì mà đi về rất thất thường. Lúc thì về giữa buổi sáng, lúc thì về giữa buổi chiều, buổi tối hầu như ở trong nhà không ra ngoài. Cũng rất ít khi thấy bạn bè đến chơi. Lần em gặp người đến chơi là một bà cỡ 45-50 tuổi mà em đoán là mẹ của em ý.

Nếu không có chuyện này thì chắc em cũng chả bao giờ có dũng cảm làm quen với em ý. Hôm ấy như thường lệ sau khi làm chán mấy cái Project dang dở làm trên công ty em chạy bộ quanh sân của khu chung cư. Em hay chạy muộn lắm, phải tầm hơn 11h đêm em mới chạy. Thời gian đó chạy rất yên tĩnh mà lại mát nữa. Bỗng đang chạy qua khu cửa nhà xe chung cư thì em thấy một người đang gục đầu vào lan can im lặng. Không thấy động đậy gì cả. Nhìn kỹ thì là một cô gái mặc bộ đầm công sở, áo trắng bó sát người.
Nhìn cái dáng người quen quen em nhận ra ngay là bé hàng xóm nhà mình. Em lại gần cũng không thấy phản ứng gì cả. Em mạnh dạn gọi:
– Chị gì ơi! Chị gì ơi!
Không hiểu sao lúc đó em lại gọi bé ấy là chị nữa. Mà nói chung em gọi phải 4-5 câu không thấy động tĩnh gì. Bản tính em thì hơi nhát nhát. Em sợ động vào người người khác nó lại la toáng lên là dâm tặc thì bỏ con mẹ. Thế là em chạy ngay vào phòng bảo vệ gọi lão bảo vệ ra, em nói với lão có người ngất ở sân. Lão với em lục tục kéo ra xem bé hàng xóm của em. Vừa nhìn thấy lão đoán ra ngay, lão hất hàm bảo em:
– Ngất đéo đâu mà ngất, có mày ngất thì có, nó say đấy. Khi nãy nó vào nhà xe đã ngã 2-3 lần rồi, lúc đi ra chân chiêu đá chân nam rồi. Để tao điện hỏi xem nó ở phòng nào để dẫn nó về.
Em xung phong ngay:
– Chị này ở sát nhà cháu ở tầng 4 Bác ạ, để cháu đưa chị về.
Lão nhìn nhìn em một lát rồi bảo:
– Cũng được, nhìn mày cũng tử tế không đến nỗi hiếp con người ta giữa thang máy đâu. Đưa về cho cẩn thận, đừng có làm bậy không là đi tù đấy con trai.
– Thôi mà Bác, làm gì “bấn” đến mức ấy.
Lão cười khà khà và đi lại vào trong phòng bảo vệ của lão. Em mạnh dạn tiến tới gọi thêm mấy lần nữa, lần này có “người làm chứng” rồi nên em vững tin trong bụng hơn. Em tiến lại gần và kêu mấy tiếng nữa mà không thấy động tĩnh gì cả.
Nói thật với các thím là em chưa cả nắm tay con gái bao giờ nên lúc định dìu em ấy về em chả biết đưa tay vào đâu mà dìu về nữa. Ngần ngừ mãi một lúc em mới nghĩ ra đưa tay choàng qua vai để dìu em ấy về. Lúc lại gần để dìu em ấy về một mùi hương nước hoa xộc thẳng vào mũi em. Em ngất ngây phải mất 2s các thím ạ. Sao cái mùi nước hoa con gái nó lại thơm và dễ chịu thế. Tay sờ vào da con gái lần đầu mát lạnh dễ chịu lắm các thím ạ.
Nhưng em tận hưởng cảm giác dễ chịu chưa được đến 3 phút, dìu em ấy đi chưa được 4-5 bước thì em ấy nấc lên 1 tiếng nôn đầy vào người em. Nói thật với các thím chứ, đẹp hay xấu gì thì cái bãi nôn nó cũng chẳng khác chó gì nhau. Em gớm lắm nhưng có lẽ cũng nhờ vậy mà nó đánh tan suy nghĩ xấu xa trong đầu em ra.

Dìu em ấy vào thang máy lên đến tầng 4, đến phòng em ấy rồi. Em lay mãi gọi em ấy dậy để lấy chìa khóa vào phòng. Lay mãi một hồi em ấy mới tỉnh ngước mắt lên nhìn em. Vẫn khuôn mặt khả ái, đôi mắt to và trong veo ngước nhìn em một lần rồi lại gục xuống ngủ luôn. Mặc cho em lay thế nào cũng không dậy nữa. Em đâm luống cuống, chả biết làm thế nào. Mãi sau em mới quyết định là đưa em ấy về phòng. Về phòng đưa cô ấy lên giường xong là em vọt đi tắm liền. Em rất kinh mấy thứ bầy hầy, đặc biệt là bãi nôn. Tắm rửa thay quần áo xong xuôi thì em ấy hơi thở đã đều pho pho.
Nói thật với các thím chứ lúc ấy mà bảo em không có tà tâm gì thì là nói phét. Nhìn khuôn mặt khả ái, nước da trắng ngần lấm tấm mồ hôi, khuôn ngực ẩn hiện sau lớp áo trắng bó sát lấy người, nhìn rõ cả nội y bên trong. Khuôn ngực đầy đặn đến nỗi các cúc áo muốn bung ra khỏi quy củ của nó. Em nuốt nước bọt ừng ực. Vội vàng quay đi, em vào tủ lạnh kiếm chai nước suối uống ừng ực nhắm xua tan đi ý nghĩ xấu xa.

Cuối cùng dằn được lòng, em chạy ra phòng khách kiếm cái gối ngủ ngay ở đó. Định bụng ngủ rồi mai sẽ tính tiếp. Mà mỗi lần nhắm mắt lại mắt cứ cương lên, hình ảnh cô gái nõn nà, đôi chân thon dài lại hiện lên rõ mồn một. Không ngủ được em lại dậy bật máy tính chơi điện tử, chơi mãi đến gần 3h sáng mệt quá em mới lăn ra phòng khách ngủ.

 

Bình luận