<
  



Đầu tiên mình xin lỗi các đồng râm vì tính mình nó dài dòng văn tự quen viết dây cà ra dây muống lan man xuống chỗ dây cần. Có gì sai anh em bỏ qua cho mình, mình cũng già rồi nên yếu anh em to tiếng nặng lời mình dễ tổn thương lắm ý.









Chuyện xảy ra đã lâu rồi, đáng lẽ mình đã quên từ lâu rồi, những kỉ niệm với em có buồn có vui, có những lúc day dứt ân hận nhưng có những khi là những lúc ngồi cười một mình. Anh muốn quên em đi như một người dưng bước qua đường nhưng cũng có khi anh cố lần theo dấu em để rồi bần thần nhìn em vẫn ổn bên người khác.
“ Ta gặp nhau vào một chiều thu tháng mười….”









Nhanh thật, mới thế mà đã 3 năm rồi…. 


Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.