[Truyện Voz Buồn] Say nắng gia sư của em trai – Chap 53

[Truyện Voz Buồn] Say nắng gia sư của em trai – Chap 53

Tối hôm qua mình gọi điện cho bé xu nói về chuyện dạy kèm dùm thằng em mình và khuyên mẹ mình dùm mình. Chứ cái tình trạng mẹ con bất ổn, mẹ mình ko cấm tuyệt đối nhưng mẹ có thái độ không vui và không được thoải mái lắm. Mình muốn làm mọi thứ để mẹ thay đổi ý định, chẳng muốn ngồi đó mãi mà đối phó với thái độ của mẹ. Mình tin vào cái ngày thứ 49, mọi giông bão qua đi. Mình và em gia sư sẽ bắt đầu 1 tình yêu mới, ở 1 hoàn cảnh mới với những hạnh phúc mới. Rồi đó là yêu đơn thuần, là nắm bắt cái hạnh phúc hiện tại và cố gắng cho tương lai. Mình và em sẽ tìm đủ lí do để cùng nhau đi tiếp con đường dài. Chẳng biết là sẽ đi bao xa nhưng mình muốn bước tới cùng em, ít nhất chỉ cần đơn thuần người đó là em.

Hôm qua khi D nói cho mình về món đồ, mình tỏ ra dửng dưng rồi đến cối cùng hắn nói huỵch toẹt về món đồ là 1 cái clip sex, mình vẫn tỏ ra dửng dưng. Một phần may mắn là mình nghe thằng bạn kể về món đồ đó là 1 thứ kỉ vật của mẹ em gia sư nhưng mình cũng hoài ngho và lăn tăn nhiều lắm dù mình cố tỏ ra không có gì. Mình bất ngờ 1 có lẽ D sẽ bất ngờ 10 vì cái thái độ của mình, hắn dùng chiêu bài cuối để lật ngửa, để mong mình hoảng hốt rồi bỏ cuộc nhưng mình không như thế. Thực tình chẳng phải mình ko có cảm giác gì khi mình nghe tới cái clip sex đó, mình vẫn thấy có gì như nghẹn đắng trong cổ họng dù mình chưa rõ thực hư. Mình ngàn lần hi vọng đó là bịa đặt, vì mình chẳng muốn nhìn em đau khổ vì sự dai dẳng của quá khứ, cũa tự ti và ám ảnh. Ai cũng thế, cũng có quyền bước và em cũng thế.

Sáng nay nắng lên, vương nhẹ trên tóc em. Cái nắng sáng trong veo đến lạ kì hay tâm trạng mình phẳng lặng như mặt hồ êm ả. Mình ngồi ở bậc đá chờ em tới , cảm giác gió vi vu làm mình nhớ tới những ngày đầu quen em, dạo đó dại khờ và vụng về, 1 chút suy nghĩ vể em mình cũng sợ sệt, cảm giác trong người luôn có lửa đốt. Mình và em đi tới đây quá nhiều những biến cố xảy ra như 1 quyển tiểu thuyết mà bước tới 1 bước lại 1 bí ẩn rồi cuối cùng chúng được mở ra dần dần. Hôm nay mình sẽ tháo bột và mình sẽ tự đi học. Chẳng còn lí do để em qua chở, nghĩ tới đó hơi tiếc nuối. Mình dự định sẽ qua chở em đi học ngược lại.
– ‘ T ế vợ’, em cười nói từ xa, mình nhìn em. Đẹp hơn nắng với mình là thế
Mình thả mắt nhìn vào mắt em, nhìn mọi chi tiết trên mặt em. Đến mức như không thể rời mắt ra, có sức hấp dẫn lạ kì.
– ‘T đẹp trai, nói hoài em ko nhớ àh?’, mình bẻ lại liền, mình nói bẳng giọng rất tỉnh như đó là điều hiển nhiên. Em nhanh lắm, làm điệu bộ nép người qua 1 bên nôn ụa. Xong em ngước đầu lên lắc đầu
– ‘may sáng nay chưa ăn’, em nói mà mặt còn tỉnh hơn mặt mình. Mình phì cười vì cái điệu bộ đó của em. Mình muốn như thế, đơn giản như thế thôi, nhìn em cười và thấy đời bình yên
– ‘hôm nay anh tháo bột, huhu’, mình nói, giả bộ khóc vì buồn. Em đưa tay lên trán mình, đo độ nóng
– ‘điên àh, ng ta mong tháo bột cho khỏe, anh thì tháo bột khóc, đúng mê gái’, em cười nói. Lấy nón bảo hiểm đội cho mình cẩn thận như lần đầu mình gãy tay và em đội cho. Nhìn em đáng yêu lắm
– ‘ế, anh làm gì mà em kêu mê gái’, mình hỏi liền
– ‘chứ ko phải ko ai chở đi , ko ôm đc chứ gì?’, em nói liền, mắt em nheo nheo lại như đang nói về 1 thứ em rất rành
– ‘ủa ủa, ko phải em chở anh đi hoài àh? Tháo bột nhưng tay còn yếu, nghe ng ta nói phải ít gì cả năm sau mới như cũ’, mình nói
– ‘ai nói?’, em hỏi liền
– ‘bác sĩ nói’, mình trả lời tỉnh queo. Lúc này mình leo lên xe em ngồi
– ‘uh,cho ngay cái tên bác sĩ’, em nói, bắt đầu cho xe chạy
– ‘lấy tên làm gì?’, mình hơi ngạc nhiên hỏi
– ‘em tới đốt nhà chứ chi, bác sĩ nói láo, hahaha’, em cười giòn tan. Mình nghe tiếng cười ấy vỡ rụm ngọt ngào. Mình thấy hạnh phúc
– ‘giang hồ ha’, mình nói rồi cười vì cái độ tinh nghịch của em.
– ‘anh ơi anh’, tiếng em nói , tự dưng lại chùng xuống. Mình chẳng biết có chuyện gì
– ‘sao?’, mình đáp lại tiếng gọi của em
– ‘nếu ngày nào đó em gọi mà chẳng nghe tiếng anh đáp thì sao?’, em gia sư nói, hôm nay không biết có gì mà em như thế.
– ‘ko có chuyện đó’, mình nói chắc nịch
– ‘chắc em sẽ chơ vơ, độc hành …haha lại nói nhảm. Cấm hỏi em bị sao? Em ko sao hết’, em nói liền 1 mạch, như thể nói chính với bản thân. Bấc giác mình thấy đau lòng
– ‘ăn sáng đi đói bụng quá’, mình lảng qua chuyện khác. Rồi anh sẽ cùng em bước tới, đừng lo quá cô gái nhỏ
– ‘heo ăn gì?’ em hỏi mình
– ‘thế nào cũng nói ăn gì cũng đc, anh dễ nuôi’, em nói tiếp, em làm như em rất hiểu mình. Thân quen tới mức cảm giác ngưng đọng sâu lắng
– ‘biết luôn ta, vì anh ko nghĩ ra được gì khi anh ở cạnh em’, mình nói với em.
– ‘sến quá, ko biết nói ko biết, màu mè,’, em nói xong lại cười. Em như trở lại ngày đầu, cô gái lém lỉnh và đáng yêu. Dù thì chính em rõ nhất tim em đang đau.
– ‘chiều nay mình gặp nhau đi em?, anh tháo bột rồi anh qua chở em. Mình ra cánh đồng chơi’, mình nói với em
– ‘sao tự dưng ra cánh đồng?’, em hỏi mình
– ‘cái ngày anh gãy tay là ngày anh tính chở em đi cánh đồng, đợi lắm mới tới ngày tay khỏe, anh phải chở em đi chứ’, mình nói đơn giản. Mình vẫn thấy có lỗi vì ngày đó để em đợi
– ‘thôi, để mai mốt khi thật bình yên, em với anh lại ra đó’, em nói nhanh và tỏ ra hoàn toàn vui vẻ
– ‘thì cứ đi chơi thôi mà’, mình nói, thấy hơi lạ
– ‘chiều nay đi nhậu đi, muốn có chút men quá, haha’, em gợi ý nói. chuyện buồn lại đến chăng?
– ‘uhm, chiều tối đi nhậu’, mình nói. Lần này là lần thứ hai mình và em đi nhậu đúng nghĩa là ra quán, uống vài chai bia và nhâm nhi mồi. Nhớ lại lần đầu mình cùng em đi nhậu, em có thói quen khui liền 1 lúc 5 chai bia. Cách uống cũng rất hào sảng và tự nhiên, như 1 người đã làm bạn với men bia. Tửu lượng uống của em có lẽ tốt hơn mình, đôi lúc nhớ lại cái cảnh ngày hôm ấy mình thấy ngay từ đầu đã có nhiều chuyện ko hay. Nhưng mình chưa từng hối hận vì dấn thân vào, kể từ lúc mình thấy cô gái nhỏ gầy thả khói điệu nghệ trong quán bar và nhấp rượu chuyên nghiệp một cách bất cần đời.

Em chở mình tới trường học rồi em đi học
“ em ngoan , em ngoan, đời vẫn cứ thế vẫn cứ tiếp tục”
Chẳng biết sao sáng nay đc nghỉ tiết, mới học có tiết thầy nói có việc cho nghỉ mất tiêu. Cảm giác đi học mà được nghỉ nó sướng gì luôn, mấy thằng bạn về hết còn mình với thằng bạn người gốc bắc ở lại do mình nài nỉ nó ở lại chơi với mình trong thời gian mình chờ em gia sư tới rước. Mình và nó ra quán cà phê vỉa hè ngay gần sát ngoài cổng trường ngồi. Gọi li cà phê đá cho mình và sting dâu cho nó. Mình và nó tán dóc với những thứ vô thưởng vô phạt, mình chưa từng kể chi tiết hay rõ ràng cho nó về chuyện tình yêu của mình, mình cũng chẳng nghe nó kể về chuyện tình yêu của nó ngoài mấy cái chọc gái tán gái linh tinh thì chẳng có gì đáng kể. Ngồi nói chuyện với nó chán mình và nó trở vào trường mở lap chơi.
Mình với nó đang mờ máy thì mình có điện thoại của nhỏ Nhung, cũng khá lâu rồi mình ko thấy nhỏ liên lạc như nhiều lần. Chuyện bây giờ mẹ mình chẳng còn nhắc tới nhỏ Nhung nữa cũng chẳng còn ép buộc mình, mình thì chuyện gì qua rồi cũng cho qua. Dù mình nhớ rõ mồn một gương mặt của Nhung trong cái hôm sinh nhật và cái bữa ở nhà mình mà xưng mày tao với mình
– ‘alo’, mình trả lời bằng giọng bình thường
– ‘lâu quá ko gặp anh, anh khỏe chứ?’, giọng nhỏ Nhung nhỏ nhẹ trong điện thoại. Cứ mỗi lần nhỏ này xuất hiện là mình có cảm giác không ổn lắm. Con gái quá kiêu kì và toan tính thực ra không hề tốt, hoàn toàn ko.
– ‘anh khỏe, em sao rồi?’, mình hỏi lại xã giao, dù gì thì công việc của mẹ mình còn dính liền với mẹ nhỏ Nhung
– ‘em buồn lắm sau ngày đó em hối hận lắm, anh cho em xin lỗi nha’, nhỏ Nhung nói vẫn chất giọng nhỏ nhẹ nhưng lần này thêm chút sầu thảm.
– ‘có gì đâu, chuyện qua rồi mà’, mình nói, hơi thấy ngại dù là nói chuyện điện thoại thôi
– ‘anh hết giận rồi àh?’, nhỏ hỏi lại mình
– ‘có giận gì đâu em, hi’, mình nói lại
– ‘thế tôi đi cà phê với em đi, giờ ko làm ng yêu thì làm bạn mà’, nhỏ Nhung nói liền. Mình biết ngay là có chuyện, mình còn gặp lại nhỏ để làm gì đâu.
– ‘tối anh có hẹn rồi, chắc hẹn em khi khác’, mình chối liền.
– ‘dạ thôi’, nhỏ Nhung có vẻ tiu ngỉu rồi thôi. Mình cup máy và vào facebook, tự dưng muốn vào face nhỏ Nhung xem thử, cái tên nhỏ xuất hiện ngay đầu danh sách bạn bè của mình, chẳng biết kết bạn từ khi nào luôn
– ‘nhỏ nào nhìn ngon vãi’, thằng bạn người gốc bắc mình chen vào.
Mình lội wall nhỏ thì có mấy stt chẳng ăn nhập với mấy cái hình chụp kiểu bây giờ, chụp hình mà còn thêm tờ giấy ghi chữ gì đó. Mình theo thói quen click vào tấm hình thì bắt đầu là tấm hình nhỏ đang ngồi cạnh chậu hoa, click tiếp vài tấm, mình thấy có tấm hình nhỏ Nhung chụp trong phòng, tay chạm vào khung ảnh để trên bàn. Mình tự dưng căng mắt nhìn người trong khung ảnh: Đó là D, mình tin chắc là gương mặt đó. Mình hoảng hốt đánh rơi cả cây bút xuống. Lạy trời, thế là thế nào? sao lại như thế. Thế là D có liên quan tới Nhung, và nếu thế chắc chắn Nhung biết em gia sư. Mình tìm kiếm gần như mọi ngóc nghách từ face nhỏ Nhung và lần tìm ra thêm face của thằng D.

Dòng status ghi kèm trong tấm hình nhỏ Nhung chụp có khung ảnh của D là như thế này : ‘ em gặp rồi đợi, đợi anh mãi mãi, tình chúng ta giống như vòng tròn lẩn quẩn’. Mình mơ hồ như kẻ bị ai nện 1 cú vào đầu, mọi chuyện trùng hợp đến đáng lo. Sao mọi thứ dạo gần đây xuất hiện trước mình đều có liên quan và mắc xích với nhau. Nhỏ Nhung tới nhà mình cùng với mẹ, mẹ mình ra sức gán ghép cho mình trong khi mình và nó chưa từng quen, rồi chuyện nhỏ bày đủ trò, rồi D xuất hiện đầy lằng nhằng. Mình bây giờ phải linh hoạt hơn, cẩn thận hơn và thông minh hơn. Mình tự hỏi là có lí do gì cho tất cả những thứ này xảy ra, chẳng phải phim nên chẳng ai đủ rảnh để đi làm những thứ lằng nhằng, trừ khi kẻ đó hoang tưởng hay có nguyên nhân gì mình chưa rõ. Mình chỉ đi tới thôi cũng khó khăn đến thế sao?

Trưa em gia sư chở mình về, mình có hẹn với bác sĩ chiều 2h mình tháo bột. Do chiều nay em gia sư bận việc nên mình tự đi tháo bột, thật ra tay mình khỏe lâu rồi nhưng vẫn để đúng ngày cho tay khỏe và cứng cáp trở lại. Mình về nhà thì mẹ đang ngồi ăn cơm ở nhà bếp trên cái ghế mọi ngày mẹ ngồi. Mình cũng ngồi vào bàn ăn cơm, tự dưng muốn biết sao mẹ mình làm mai nhỏ Nhung cho mình trong khi trước đó chẳng hề đá động gì.
– ‘ủa mẹ, sao hồi xưa mẹ làm mai nhỏ Nhung cho con?’, mình hỏi thẳng, mình tỏ ra hết sức bình thưởng. Mẹ mình nhìn mình, cầm li nước uống rồi chậm rãi nói
– ‘mày có thích đâu mà giờ hỏi?’, mẹ mình hỏi
– ‘thì tự dưng con thắc mắc’, mình trả lời vui vẻ
– ‘tao biết Nhung hồi lâu rồi, thấy nó cũng xinh xắn dễ thương lễ phép nên tính làm mai cho mày, mày lại đi thích con nhỏ ko ra gì’, mẹ mình nói dần gay gắt, mình bắt đầu phát cáu vì mẹ. Mẹ chưa từng cố hiểu em gia sư nhưng cứ nói về em 1 cách gay gắt, mình thấy thương em gia sư.
– ‘hôm bữa mẹ ko nghe nó nói hả sao giờ mẹ còn khen’, mình bình tĩnh hỏi mẹ. Cái hôm mình và nhỏ Nhung cãi nhau, mẹ mình có chứng kiến, mình biết mẹ cũng ngán nhỏ Nhung từ đó, nhưng mẹ vẫn ko thể chấp nhận em gia sư. Xét cho cùng mẹ có lí của mẹ, vì quanh em có quá nhiều tai tiếng nhưng mà đôi khi con người ta ko nên tin những thứ chỉ nhìn bằng mắt rồi phán xét mọi thứ
– ‘thôi dẹp’, mẹ nói rồi đứng lến vỏ vào phòng, mẹ mình cũng ăn xong. Đúng là tình hình căng thẳng, mình cũng chẳng dò hỏi được gì từ mẹ. Nếu cố nói thêm nữa có thể tình hình căng thẳng thêm nữa.
Mình cũng ăn xong rồi đứng lên vào phòng. Dọn dẹp mọi thứ xong xuôi. Mình lại vào wall của D xem, vì không kết bạn mà D chỉ public những thông tin cho bạn bè nên mình ko xem đc gì từ wall của D. Mình tạo thêm cái face khác để kết bạn với D vì nếu là face mình bảo đảm D sẽ biết. Làm xong face mới, đợi D accept.

Mình tháo bột nhanh lắm, càm giác tay mình lạ lẫm. Mấy bữa này làm gì cũng 1 tay giờ có 2 tay lại, thấy lạ lạ. Mình thấy vui nhiều lắm.

Tối, 6h mình qua nhà em gia sư. Chọn cho mình chiếc áo sơ mi màu đen sọc và quần jean. Mình hào hứng chạy xe qua nhà em gia sư. Lâu lắm mới bắt gặp cảm giác em đứng ngay trước hẻm đợi mình. Em gia sư mặc chiếc váy ngang gối và áo kiểu màu tím đậm ôm sát cơ thể, em mang đôi dày cao cùng màu với màu áo và túi nhỏ màu trắng. Nhìn tổng thể em rất dễ thương.
– ‘em quen nhìn anh trong bộ dạng tay bó bột rồi, nhìn ngộ quá’, em nhoẻn miệng cười rồi nói. Tay em chạm vào cái phần tay bị bó bột trước đây của mình, em cứ luôn miệng nói thấy kì. Dạo mình bó bột em cũng hay mân mê tay bó bột của mình.
– ‘giờ em muốn nhậu gì?’, mình hỏi em, nhìn môi em cứ chúm chím cười, chẳng biết vì yêu đời hay lí do gì .
– ‘ăn lẩu hay gì đi anh? Em đói’, em leo lên xe, gác đầu vào 1 bên vai mình như nhiều lần. Em hơi lim dim mắt, lâu lắm mới thấy cái điệu bộ này của em khi đói bụng.
Mình chạy mất 2 vòng mới tìm thấy quán mình và em có vẻ ưng ý, quán đó nằm trên đường S, quán bán nhiều loại lẩu và khá đông khách. Giờ này tan tầm chắc nhiều người ghé vào nhậu. Nhậu trở thành văn hóa với nhiều người Sài Gòn, các quán nhậu ở Sài Sòn cũng rất đông đúc và mọc nhiều như nấm sau mưa. Nhiều người không quen chắc nghĩ sài gòn là nơi thảnh thơi nhất thế giới, nơi mà các ngày trong tuần quán nhậu đều chật kín. Mình và em gia sư chọn 1 quán nằm trong góc, em gia sư gọi liền 5 chai bia. Cũng cái kiểu khui cùng 1 lúc 5 chai, sau đó mình và em gọi lẩu cá điêu hồng.
– ‘này là lần thứ 2 mình nhậu kiểu này ha’, em cười nói. Tay nhấc chai bia rót đầy cho mình và li của em
– ‘uhm, lần này khác chút là anh là người yêu em’, mình cười nói sau em với mình cạn li. Lần này tất nhiên ko phải cảm giác e dè nhưng nó vẫn là quan sát cô gái ngồi đó, ráng tìm trong đôi mắt cô ấy thứ gì cô ấy muốn giấu và muốn hiểu lắm thứ tâm trạng trong cô ấy chất chứa. Mình chẳng biết sao nhưng hôm nay có cảm giác hơi lạ, kiểu như có chút gì đó ở em tràn qua mình. Đơn độc? Mệt nhoài hay sốc nổi?
– ‘100%’, em nói rồi miệng cười to hết cỡ. Mình nhìn thứ trong đôi mắt đó ko phải là vui. Em lần này có như lần trước, tìm hơi men để dễ dàng nói thứ muốn nói. Em nói là tự em, chính em sẽ cùng mình đi tới, mình sẽ biết tất cả. Bí mật là thứ nhiều rắc rối và muốn thôi những rắc rối chỉ còn cách cho chúng ko còn là bí mật nữa.
Mình cạn li cùng em, người phục vụ dọn lẩu ra thì mình và em kịp uống hết chai bia.
– ‘ko say ko về?’, em cười nói. Có men bia cách nói chuyện của em khác hơn xíu
– ‘ohm, ko say ko về’, mình nói chiều lòng em nhưng mình cũng uống chừng mực để có gì lát chở em về
– ‘em ghét anh’, em nói rõ ràng rành mạch, mình mở to mắt nghe. Hơi ngạc nhiên nhưng mình nghe tiếp
– ‘uhm, yêu em’, mình nói, việc của mình trong tối hôm nay là đợi em mở lòng, em kể và chỉ vậy thôi
– ‘em ghét anh vì anh ko như mấy thằng khác, khiến em lung lay. Shit’, em nói, chưa ăn gì mà chai bia thứ 2 đã cạn. Ừ, mình hiểu, đơn giản là em muốn nói. Mượn bia chút dũng khí để nói, bám víu vào bia để nói những thứ em muốn nói nhưng ko dám. Mình chỉ gật đầu nhẹ đáp
– ‘em nói nha, mới 2 chai thôi nhưng để em nói, thử 1 lần đơn giản là 1 người ko quá nhiều suy nghĩ’, em nói với mình. Nghe những lời đó tim mình như thắt lại, đau buốt
– ‘em cần nói thì em nói, anh luôn sẵn sàng nghe’, mình nói câu đơn giản
– ‘em thật ra ko đàng hoàng như những thứ anh nghĩ đâu, em thề đó, khốn kiếp cực kì’, em nói. Em nói câu đó hẳn em đã dằn vặt rất nhiều
– ‘em với ai đó thế nào anh ko quan tâm, anh chỉ quan tâm em như thế nào với anh’, mình nói .Tới mức này rồi, mình chẳng cần quan tâm ai khác ngoài tình yêu của mình
– ‘ohm, hihi, nói nghe đơn giản, nhưng thôi vì anh ko hiểu nên anh nói thế, để em nói anh hiểu’, em nói, lại uống cạn li. Mình ko cản em vì em muốn uống, mình biết thế và mình chỉ đơn giản để em làm thứ em muốn. Như nói những lời mà từng từ từng từ siết chặt tâm can em.
Chỉ là mình ko hiểu, còn thứ gì nghiêm trọng và kinh khủng hơn những thứ mình biết
– ‘dẹp hết’, tiếng bàn bị lật tung lên. Mọi thứ đồ trên bàn văng tung tóe, cả nồi lẩu, nước nóng Mình đứng bật dậy, mình chằng biết HA xuất hiện từ bao giờ và sao hắn dám hành động như thế. Em gia sư cũng bật dậy đứng ra phía sau, đầy hoảng hốt

[Truyện Voz Buồn] Say nắng gia sư của em trai – Chap 54

Rate this post

Related Posts

About The Author