[Truyện Voz] Chỗ ngồi bên cửa sổ – Chap 10

[Truyện Voz] Chỗ ngồi bên cửa sổ – Chap 10

Chương X : Bối rối (phần 1)
khiêng cái xe đến quán sửa xe,bác thợ phải mất 5p để lấy cái xích kẹt chặt ở ổ líp ra ngoài. Hai đứa ngồi nhìn ngao ngán,không biết nhỏ Ngân có chuyện gì mà vội tới mức ấy. trong đầu tôi nảy ra vô số trường hợp như “mẹ sinh em bé,thăm người nhà nằm viện,tiễn người thân ở ga tàu……” càng nghĩ càng thêm đau đầu,thôi thì mai hỏi trực tiếp nhỏ vậy. xe sửa xong,tôi và thằng Lâm chạy thẳng về nhà,trời cũng đã xế chiều….
buổi sáng,tôi không còn thói quen “ngủ lì” mấy ngày hôm nay nữa,một phần vì sợ mẹ mắng,phần còn lại sợ bị nhỏ H.A phạt trực nhật rồi báo cô  tôi dậy sớm hơn,ăn sáng xong đạp xe đến trường. đang xách cặp đi vào lớp thì từ đâu Ngân chạy tới đứng trước mặt tôi lí nhí :
– cảm ơn cậu hôm qua nhé,không có cậu chắc mình không biết phải lsao nữa. – mặt nàng ửng đỏ
– có gì đâu,giúp được thì mình giúp mà,dù sao cũng học chung trường mà. – tôi khách sáo
– xe cậu mình để ở lán lớp mình,lát tan học mình gửi lại cậu. mình tên Ngân học lớp nào thì chắc cậu biết rồi. cậu tên gì nhỉ? – Ngân nói
– mình tên Tùng. – tôi nói,cười luôn 1 cái 
– à còn cái này,cậu cầm lấy đi. – Ngân chìa ra trước mặt tôi 1 cuốn sổ màu đen
tôi nhất thời chưa hiểu gì hết,được gái làm quen xong còn đưa tôi quyển sổ làm gì không biết?? nhớ tôi viết lưu bút à 
– đây là gì thế? – tôi thắc mắc
– mình không biết cảm ơn cậu thế nào. Mình ….. – nàng ấp úng
tôi chờ một lúc vẫn không thấy nàng mở miệng thêm câu nào,mặt đỏ ửng cúi xuống,một tay cầm cuốn sổ còn 1 tay bám chặt vào mép áo. Nàng đang bối rối? tôi tự hỏi,sau đó đưa tay ra lấy cuốn sổ trong tay Ngân làm nàng thoáng ngạc nhiên.
– mình cảm ơn nhé. Lần sau không phải khách sáo như thế này đâu,chúng mình là bạn mà. – tôi nói
cái gì thế này??? Tôi đang điên rồi,sao lại nói thế chứ  “lần sau” tôi đang mong lần sau Ngân gặp nạn rồi giúp à,hay mong lần sau bị Ngân tông xe tiếp?? “là bạn” tôi với Ngân là bạn khi nào thế @@
tôi đang bị đánh bởi chính những lời tôi thốt ra,cảm giác nhục nhã vô cùng  đang thấy xấu hổ vì mấy lời vừa xong,tôi chả nói được lời nào cũng,Ngân cũng im lặng bất giác lại xuất hiện khoảng lặng ngượng ngùng giữa chúng tôi. Tôi ghét sự im lặng,nhất là vào lúc này,nhưng tôi chẳng thể nói thêm được lời nào cả.
– thế… chúng mình làm bạn nhé. – Ngân nói,hơi ấp úng. Cũng phải thôi,ai lại để con gái đề nghị trước như thế,tôi lại thấy mình ngu ngốc 
– ừ,rất vui được kết bạn với cậu,hì – tôi chữa cháy bằng cách cười 1 cái tươi rói 
– vậy mình vào lớp đây,lát về gặp cậu ở cổng trường nhé.
nói xong Ngân chạy thẳng vào lớp,còn tôi thì như người trên mây,cứ lâng lâng. Tim đập như bass vặn hết cỡ,trong mắt tôi bây giờ chỉ có hình ảnh của 1 cô gái tóc ngắn,đeo kính “nào đó”. Giữ nguyên trạng thấy đó đi về lớp,tôi mân mê cuốn sổ thỉnh thoảng lại đưa lên mũi hít hà mùi hương của những trang giấy  người ngoài nhìn vào chắc nghĩ tôi điên mất.
– mày bị thần kinh à Tùng? Sao hít giấy như hít hê- rô – in thế. – thằng Lâm quay xuống hỏi
mặc kệ nó hỏi tôi mở cuốn sổ ra lướt qua 1 loạt. trắng tinh,mùi giấy mới phảng phất như mùi nước hoa triết xuất từ gỗ vậy 
đầu óc tôi lúc này lại hiện ra hình ảnh của Ngân,nàng dịu dàng,dễ thương,mái tóc ngắn mùi bồ kết bồng bềnh trước mắt tôi. Bất giác tôi đưa tay ra vuốt nhẹ mái tóc ấy,mắt nhắm chặt tận hưởng sự mềm mại của từng lọn tóc,nhưng lạ thay,tóc nàng ngắn ngang vai mà sao vuốt mãi mới hết thế nhỉ. tôi nghi ngờ phán đoán của bản thân,đưa tay lên lần nữa thì có bàn tay vạt vào tay tôi cái “đét” 1 cái,tôi giật mình mở mắt 
– cậu làm trò gì thế. – nhỏ Hạ Anh nói như muốn hét vào tai tôi
tôi ngồi đờ ra,tay đau rát. Tôi đang vuốt tóc nhỏ Ngân cơ mà,sao nhỏ H.A lại xuất hiện đánh tôi thế này. Đang ngơ ngác không biết gì thì thằng Lâm nói :
– sao mày lại quay sang vuốt tóc H.A thế? Thằng này khi quân phạm thượng,phải trảm mới được
hiểu ra vấn đề tôi đỏ mặt,cúi gằm xuống đất ấp úng
– mình xin lỗi
– hay là mày thích lớp trưởng rồi .- thằng Lâm tiếp tục
– mày điên à. – tôi gằn giọng
– thế sao giữa thanh thiên bạch nhật mày vuốt tóc H.A tình tứ thế. Hahahaha. – nó cười khoái trá
bọn trong lớp thấy có biến cũng xúm vào hóng chuyện,đột nhiên tôi với nhỏ H.A thành trung tâm của mọi sự bàn tán,thằng Lâm mặt thớt thì vẫn hồn nhiên cười cười nói nói kể nể với mấy đứa kia rõ vô duyên. Tôi ngồi nhăn nhở nạt chúng nó,còn nhỏ H.A ngồi im cúi gằm mặt xuống,mái tóc nhỏ xõa xuống che gần hết khuôn mặt nhỏ nhắn…
– chúng nó yêu nhau à
– thằng Tùng ghê nhỉ,tán được cả lớp trưởng
– dám “vuốt ve” nhau trên lớp cơ mà. Hehehe
……….
đúng là miệng lưỡi thiên hạ,nghe mà chỉ thêm bực mình. Tôi ngồi im chịu trận thỉnh thoảng đưa mắt lên nhìn hăm dọa mất đứa có lời lẽ quá khích. Nhưng H.A thì không chịu được như tôi,nghe đến đây nhỏ vùng dậy,ôm mặt chạy ra ngoài trước sự ngỡ ngàng của tôi vào mấy đứa “miệng lưỡi thiên hạ” trong lớp. mấy nhỏ con gái thấy thế chạy theo H.A gọi với.
mấy đứa còn lại di tản hết những vẫn để lại những tiếng cười,tôi vẫn ngồi im như tượng. tội tôi gây ra mà nhỏ phải hứng chịu hậu quả,vừa thấy hèn nhát vừa thấy xấu hổ, tôi nắm chặt bàn tay đấm mạnh xuống bàn 1 cái đủ để mọi con mắt đổ dồn về phía tôi,nhìn tôi lúc này như muốn bốc lửa,mắt thì đỏ sọng như con lợn bị chọc tiết vậy. mấy đứa trong lớp thấy thế cũng k dám nhìn tôi nữa,sợ tôi phát hỏa đánh chúng nó thì khốn. thằng Lâm từ lúc H.A chạy ra ngoài cũng ngồi im re,còn không dám cử động,đúng là thằng nhát chết 

trống cuối cùng cũng đánh,báo hiệu giờ truy bài bắt đầu,tôi thầm nghĩ thế nào H.A cũng phải vào lớp điều hành lớp truy bài,nhân cơ hội đó tôi sẽ xin lỗi nhỏ. nhưng chờ mãi vẫn không thấy nhỏ vào đến gần cuối giờ mới thấy nhỏ Thảo và nhỏ Vân đi vào cũng với nhỏ. hai nhỏ kia nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống vậy,mặc kệ tôi k thèm để ý ánh nhìn của 2 nhỏ,tôi chỉ tập trung vào H.A. nhỏ đi thật nhanh về chỗ,mắt đỏ au,vừa mới khóc đây mà. Lạnh lung ngồi xuống cạnh tôi,cảm giác tội lỗi trong tôi dâng trào,tôi quay sang nhỏ ấp úng :
– mình…
chưa kịp nói hết câu thì nhỏ quay sang trừng mắt với tôi khiến tôi giật mình im bặt,nhìn nhỏ như đang tức giận lắm rồi,tôi mà còn chèo kéo thêm chắc có án mạng mất….
cả buổi học hôm ấy tôi đứng ngồi không yên,lòng bồn chồn lo lắng,muốn quay sang xin lỗi nhỏ nhưng lại sợ bắt gặp ánh mắt của nhỏ lúc đó. Muốn viết cho nhỏ 1 mẩu giấy bên trong có vài dòng xin lỗi nhưng cứ cầm trong tay mãi không dám đưa. Tôi như thằng mất phương hướng,chả hiểu lúc đó tôi làm gì nữa,sao lại vuốt tóc nhỏ như thế,biết vậy nãy nhìn thấy Ngân tôi chỉ nhìn thôi chứ không vuốt tóc Ngân nữa thì có phải bây giờ không phải khó xử rồi  đúng là đời không như mơ mà. Đang vuốt tóc Ngân lại ra vuốt học H.A đúng là muốn điên lên mất……
4 tiết học nặng nề cuối cùng cũng trôi qua,4 tiết học mà đối với tôi cứ như 4 năm vậy,bên cạnh là một cục băng nhưng lại có thể nổ tung bất cứ khi nào,xung quanh là những ánh nhìn châm chọc của chúng bạn,chúng nó chỉ biết cười rồi trêu đùa mặc nhiên không ai nghĩ đến cảm giác của tôi và nhỏ lúc này cả. cơ hội cuối cùng để tôi xin lỗi nhỏ là lúc này,giờ tan học nhỏ thường về sau cùng vì phải cất sổ đầu bài. Tôi ngồi lại,cố làm mọi động tác thu xếp sạch vở thật chậm,như thường ngày chắc bây giờ tôi đang ngồi yên vị trên xe đung đưa chân rồi 
khi trong lớp chỉ còn 1 vài đứa thì tôi quay sang nhỏ, mở miệng :
– mình xin lỗi,hối sáng mình không cố ý đâu….
không để tôi kịp nói dứt câu,nhỏ lạnh lùng đứng dậy ra về. tôi liền chạy theo ra đến cửa lớp tôi kéo áo nhỏ lại thì “bốp” nhỏ quay lại cho thẳng cái cặp sách vào mặt tôi 
– đồ tồi,đồ lố lăng.
nói xong nhỏ đi thẳng mặc kệ cho tôi đứng bất động trước cửa lớp. tôi đứng thế hồi lâu,trong đầu chỉ có duy nhất 1 suy nghĩ “tại sao nhỏ lại giận dữ thái quá như vậy?” dù việc tôi làm là không đúng nhưng tôi đâu đến nỗi phải như thế,tôi chỉ vô tình vuốt tóc nhỏ thôi mà… tôi thẫn thờ đứng trước cửa bao lâu chả biết nhưng thực sự qua hành động của nhỏ tôi biết được nhỏ đang rất sốc. nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao 1 hành động nhỏ như vậy lại làm nhỏ phản ứng thái quá như thế….
thẫn thờ lúc lâu tôi định thần lại đi về phía nhà xe,m.n đã về hết từ bao giờ tôi lấy xe chạy thẳng ra cổng trường,đầu óc vẫn không ngừng suy nghĩ về nhỏ.
– Tùng,bên này…
tôi giật mình quay sang thì thấy Ngân đang đứng bên kia đường,tôi lật đật đạp xe sang,chết thật mải nghĩ đến chuyện của H.A mà quên béng chuyện đi đổi xe với Ngân.
– cậu làm gì trong đó mà lâu thế? Mình đợi 10p rồi mới thấy cậu đi ra. – Ngân nói,giọng như trách móc
– mình xin lỗi,mình phải ở lại trực nhật lớp . – tôi bịa ra 1 lý do
tôi nhanh chóng đổi xe cho Ngân rồi cùng nàng đi về,nhà nàng cùng đường với nhà tôi,cũng hơi bất ngờ nhưng lại tự nhủ “duyên số ấy mà” :lockdown:
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
– sao mẹ mang nhiều đồ lên thế này???- Tôi phát hoảng vì đống đồ đạc bố mẹ mang lên.
– không phải cho anh, mẹ mang cho con Linh (tên thật của nhóc Bống), mẹ sợ ở đây không có gì cho nó dùng – mẹ tôi bình thản đáp.
– cái gì cơ ạ? Liên quan gì đến cái Bống ở đây???- tôi ngẩn ngơ chả hiểu chuyện gì đang xảy ra.
– EM ĐÃ NÓI ĐỪNG GỌI EM LÀ BỐNG MÀ!!!- con nhóc rít lên một tiếng chói tai. Nó lúc nào cũng thế, cho rằng mình đã lớn lắm rồi, ghét bị tôi gọi là Bống. Ai bảo tôi hơn nó tận 15 tuổi nên tôi đã quá quen cách cưng nựng cô em gái bé nhỏ của mình rồi.
mà kể cũng buồn cười thật,nó ghét bị gọi là Bống mà thời gian trước dò ra tài khoản Facebook của nó. Thật bất ngờ cái tên tôi tránh nhiều nhất lại chính là nó : Bống Bé Bỏng. Tôi đã ngoác miệng cười mất một buổi tối. Quả thực thì ông anh trai già không thể nắm bắt được tâm lý cô em gái đang tuổi dậy thì 
– à Linh-tôi cười hì hì- anh vẫn không hiểu.
– mẹ nói hè này em lên ở chơi với anh cho đến khi quay lại trường học- nó đáp, giọng bình thản y hệt mẹ.
Nghe đến đây tôi nửa mừng nửa lo. Mừng vì nó là đứa em gái yêu quý duy nhất của tôi, được ở cùng gia đình thì tuyệt vời vô cùng. Lo vì tôi đi làm cả ngày, không ai chơi cùng sợ nó tủi thân với cả con Bống nổi tiếng nghịch ngợm sợ lên đây lúc tôi vắng nhà nó lại gây chuyện thì khổ. Con Bống có vẻ thích thú lắm,từ lúc lên đến nhà tôi đến giờ nó hát suốt thôi @@

Bố mẹ thăm thú một vòng quanh nhà tỏ vẻ ưng ý lắm.
– mẹ tưởng anh vẫn giữ cái thói lười nhác để phần mẹ lên dọn nhà hoá ra đã làm xong xuôi rồi đấy à – mẹ gật gù tỏ vẻ hài lòng lắm.
– mẹ cứ làm như con 18t đầu không bằng ấy. – tôi nói đùa (chứ không có e Phương chắc cũng để mẹ tôi dọn thật)
– ừ lớn, chăm. Mỗi lười yêu thôi-tôi đã chuẩn bị đón nhận câu này của mẹ từ lâu lắm rồi. Nhưng không ngờ lần này mẹ “thâm” đến thế.
Mẹ chẳng nói gì nữa, cùng cái Bống chuyển đồ vào một căn phòng trống trong nhà. Tôi thì ngồi ngoài phòng khách nói chuyện với bố.
– dạo này công việc ổn không con?
– dạ ổn bố ạ,dạo này bọn con có mấy dự án lớn nên hơi bận xong đợt này thì cũng thoải mái thời gian một chút – tôi trả lời
– ừ vậy cũng tốt,có thời gian đưa em con đi chơi thăm quan thành phố,nó ở nhà nhắc con suốt thôi,nghỉ hè là lằng lặc đòi bố mẹ đưa nó lên đây ở với con đến hết hè. Ban đầu không cho nó đi thì nó giận dỗi bỏ ăn,đến lúc con nói chuyển nhà mới bố mẹ mới quyết định cho nó lên đây đấy. chúng tôi cũng già rồi,bây giờ mọi việc giao cho a hết – bố nói xong cười khà khà

tôi cũng chỉ biết cười với cái tính ương bướng của con Bống….

chương X : Bối rối (phần 2)

Bữa trưa hôm ấy vẫn diễn ra như bình thường. Vẫn không khí ấm cúng những lúc cả nhà quây quần bên nhau. May mà mẹ có vẻ mệt vì chuyến đi đường dài nên “quên” không đề cập đến chuyện “khi nào anh lấy vợ”. May thật.
– à mẹ này, con nghĩ khi nào cái Bống…à Linh nó học lớp 10 thì mẹ cho nó lên ở cùng con cũng được. Dù sao nhà con cũng rộng ở một mình chả hết được-tôi mở lời.
Nói hết cau mắt con bé sáng rực lên, buông đũa quay sang nhìn mẹ, đầu cứ gật gật liên hồi.
– để mẹ xem đã,nhà có còn mỗi 2 ông bà già với cái con ranh này mà bây giờ nói để nó lên trên này học thì chắc chúng tôi buồn chết mất. – mẹ nói giọng rầu rầu
– cái bà này,phải để cho nó đi học đi ra ngoài chứ,cứ ru rú ở nhà với bố với mẹ suốt được à. Các cụ ngày xưa chả có câu “ở nhà với mẹ đến ngày nào khôn” à. – bố tôi cười nói
– mẹ cứ cho nó lên đây học cấp 3 rồi làm quen dần với nhịp sống trên này đi sau còn học đại học rồi lập nghiệp nữa,con với cả Linh sẽ về thăm bố mẹ thường xuyên mà. – tôi nói
– thôi thì tùy anh vậy. chỉ khổ 2 cái thân già này ở nhà buồn không ai nói chuyện thôi. – mẹ tôi nói
ơ cái bà này hay nhỉ,cái Bống nó đi thì còn tôi với bà chả dễ nói chuyện hơn à. – bố tôi pha trò làm cả nhà cười lắc lẻ.
– anh ơi mình nuôi chó điiiii- cái Bống nói giọng thảo mai hết sức. Mỗi khi nó dùng chiêu này là toi không thể từ chối nó thứ gì cả.
– để anh xem sao đã- tôi phân vân- ở chung cư nhà không có sân vườn nuôi bất tiện lắm. Mình lại không có nhiều thời gian nữa.
Mặt nó xị xuống, chẳng nói chẳng rằng cứ thế cắm đầu ăn một chập.
Bống rất thích chó mèo,ngày trước nhà tôi có nuôi 1 con chó lai đặt tên là Rex  con này khôn lắm lúc nào cũng quấn quýt với cái Bống,đi đâu nó cũng theo đi,con Bống được thể dắt đi chơi khắp làng khắp xóm. Rồi một hôm con Rex bị đánh bả chết,lúc nó hấp hối nằm ở sân thở phì phò,con Bống khóc nức nở mãi không thôi,cứ ngồi ôm con chó mắt trắng giã mồm sùi bọt,bố mẹ tôi nói bán cho hàng thịt nhưng nó không chịu bắt bố tôi mang đi chon bằng được. bố mẹ tôi phải chiều nó,mang ra góc vườn đào cái hố rồi chôn xác con Rex ở đó nó mới chịu nín….. kể từ hôm ấy nhà tôi không nuôi thêm chó mèo gì nữa….
Mẹ tôi khá chiều con cái nên việc nhà ít khi để cái Bống phải động tay. Tôi nói mấy lần là để cho em nó tập làm cho quen, dù sao năm nay cũng lớp 9 rồi chứ có còn bé đâu mà mẹ không nghe, cứ bảo để cho nó tập trung học hành. Đã thế lên đây tháng hè tôi phải tập cho nó quen mới được :lockdown:
Chiều đến, tôi lại xỏ giầy để đi chạy bộ. Chưa kịp ra khỏi cửa thì nghe tiếng gọi với từ trong nhà.
– anhhhh – con Bống gào lên – đi đâu thế, chờ em với.
– anh đi tập thể dục.
– em cũng muốn tập.
– cô thì tập tành gì
– thôi a cho em đi theo đi mà,ở nhà khó chịu quá này. – con bé nũng nịu
tôi lắc đầu bó tay với con bé,thôi thì hnay đi bộ cùng nó cũng được..
Nó cười hì hì rồi bám đuôi tôi ra ngoài….
– anh anh – nó kéo áo tôi
– nhìn kìa,con chó kia đẹp quá điiiii – nó chỉ chỏ rồi kêu lên thích thú.
Tôi nhìn theo hướng tay chỉ của nó thì thấy 1 con Husky khá to đang nằm năn trên bãi cỏ đùa nghịch với chủ,mà nhìn kỹ chủ của nó thì tôi bất ngờ,ra là Phương.
Lúc đó ánh mắt của Phương cũng đánh qua phía anh em tôi. Nàng vẫy vẫy tay với tôi. Tôi dắt con Bống tiến về phía Phương đứng. vừa đi con Bống vừa hỏi “bạn anh à? Xinh thế?”
– bạn anh đấy. Em có thể chơi cùng con chó nếu thích. – tôi nói.
Ánh mắt con bé lộ rõ vẻ thích thú nhưng nó vẫn không buông tha cho tôi
-chị kia cũng xinh nữa-nó nói lệch hẳn chủ đề hai anh em đang bàn. Lúc đấy nó vẫn đứng núp sau lưng tôi.
-lại gặp anh rồi – Phương tươi cười khi đứng trước mặt tôi. – em gái anh à?
– ừ. Hôm nay nó lên cùng bố mẹ anh.
– em chào chị – nó chào Phương, mắt dán chặt vào con chó của nàng.
Chẳng đợi ai cho phép, nó chạy lại chỗ con chó rồi ôm nựng như thân quen lắm ý. Tôi phát ngượng với kiểu hồn nhiên của cô em gái. Phương bật cười, công nhận xinh thật đấy.
– em gái anh đáng yêu quá nhỉ? Có vẻ con bé thích chó lắm-nàng nói.
– Nó đang nằng nặc đòi nuôi chó. Anh nói là khó nuôi lắm nó không nghe – tôi than thở.
– anh em nói đúng đấy. Khó nuôi lắm. Do chị nuôi từ bé nên nó mới dễ gần thôi – nàng quay sang nói với nó. Nó ngước đôi mắt buồn rầu lên nhìn tôi. Ôi đến đau đầu chết mất.
– nếu em thích thì em có thể đến đây chơi với Tun cũng được. Chiều nào chị cũng dắt chúng đi chơi – nàng tiếp tục.
Con bé cười toe rồi vâng một cái rõ dài. May quá không có nàng thì tôi chẳng biết tính sao.
– may là có em đấy, không chắc anh phải mua chó cho nó thật đấy chứ- tôi nói khi nhìn vào mắt nàng
Nàng cười ngượng.
– à chiều mai anh tổ chức tân gia. Em đến nhé. – tôi tiếp lời.
– có được không anh? – nàng hỏi đôi mắt nhìn tôi tinh nghịch
– quá được ấy chứ,e là hàng xóm lại giúp anh dọn nhà nữa em không được thì ai được nữa. – tôi tâng bốc
– thế chiều mai em sang ăn trực nhà anh vậy
tôi và nàng phá nên cười…..
.
.
.
.
.
.
.
trên đường về nhà tôi và Ngân nói chuyện vui vẻ. đôi khi tôi chọc cười nàng làm nàng cười chun mũi  tôi có cảm giác như tôi và nàng đã quen từ rất lâu rồi vậy,khoảng cách giữa 2 đứa dần được lấp đầy bằng những câu chuyện vui tôi kể những cái mỉm cười của Ngân,mà cứ mỗi khi nàng cười tôi lại mê mẩn,lại càng tìm nhiều truyện cười hơi để kể,tôi cố moi móc trong đầu ra những câu chuyện vui đọc ở mấy cuốn tiếu lâm ra kể với nàng. nhìn nàng cười tôi đôi lúc mơ mộng “có khi nào nàng là tình yêu đầu đời của tôi không?” tôi điên thật. tôi là một kẻ mơ mộng rồi….
– mình rẽ ở đoạn kia,nhà cậu đi đường nào? – ngân nói
– nhà mình đi thẳng,hẹn gặp bạn khi khác nhé.
– tạm biệt. – nàng nói kèm theo một nụ cười
tôi mê mẩn đứng đó nhìn nàng đi khuất rồi mới chịu chạy tiếp về nhà….
về đến nhà tôi rửa mặt mũi rồi ra phụ mẹ nấu cơm,hnay mẹ làm toàn những món tôi thích,chắc lại phải ăn đến nứt bụng rồi 
– yêu mẹ nhất,mẹ số một. hehe. Tôi nịnh mẹ
– anh thì chỉ được cái mồm thôi,liệu mà học hành cho tốt đấy. còn bị ghi vào sổ nữa thì đừng trách tôi nhé. – mẹ nói
– ặc, con biết rồi . – tôi ỉu xìu
ăn uống xong xuôi rôi dọn mâm bát đi rửa rồi leo tót lên phòng nằm đọc truyện. ngày ấy tôi thích đọc nhất “đô rê mon và dũng sĩ hecman” toàn nhịn ăn sáng để mua truyện chứ xin mẹ tôi tiền mua truyện thì chẳng đời nào bà cho. Mà tiền ăn sáng của tôi có nhiều nhặn gì đâu,tích góp cả tháng cũng chỉ mua đc 2 3 cuốn còn lại toàn là do đi trao đổi với mấy đứa khác để đọc  nên mấy cuốn ngày xưa chả bao giờ tôi được đọc hết bộ cả,toàn chắp vá linh tinh,tập được tập mất…. đang nằm đọc truyện thì tôi nhớ ra quyển sổ mà Ngân tặng hồi sáng,tôi liền bật dậy,mở cặp lấy cuốn sổ ra ngắn,cuốn sổ bìa đen mềm mại,giấy bên trong trắng toát,tôi mân mê vuốt từng trang giấy một trong đầu lại hiện lên hình ảnh của Ngân cười hiền,rồi bất giác hình ảnh H.A ôm mặt khóc xuất hiện trong đầu tôi,cô gái răng khểnh mắt ướt đẫm tay ôm miệng chạy ra khỏi lớp trong sự ngỡ ngàng của tôi làm tôi thẫn người đánh rơi cuốn sổ bìa đen xuống đấy,tôi lại ngồi thừ ra ghế hình ảnh H.A khóc cứ ám ảnh tôi mãi,hình ảnh đó như cuộn băng video được tua đi tua lại trong đầu tôi vậy. tôi nằm vật ra giường cố nhắm mắt ngủ nhưng không thể ngủ được khi hình ảnh H.A cứ hiện lên trong đầu,tôi đưa tay lên trán nghĩ ngợi. phải tìm cách xin lỗi H.A,chuyện này do tôi gây ra lại làm H.A xấu hổ trước lớp nữa nhưng xin lỗi bằng cách nào đây? H.A bây giờ đến mặt tôi còn không thèm nhìn,cũng chẳng thèm nghe tôi nói nửa lời có khi chày cối còn bị cho ăn nguyên cái cặp vào mặt nữa chứ chả chơi  tôi vắt óc ra nghĩ cách làm hòa với nhỏ,chuyện này do tôi sai,tôi phải có trách nhiệm. bây giờ làm sao để gặp nhỏ rồi làm sao để có thể nói chuyện được với nhỏ đây @@ à đúng rồi,thằng Lâm. Đầu óc tôi lóe sáng,tôi bật dậy lao xuống dưới nhà vồ lấy cái điện thoại và bấm số nhà thằng Lâm. :
– alo – giọng thằng Lâm vang lên bên kia đầu dây
– Lâm à. Tao Tùng đây,chiều rảnh không mày đi ăn chè đi.
– sao hôm nay lại rủ tao đi ăn chè thế? Trúng mánh gì à?.- nó nghi ngờ
– mánh khỉ gì. Tại hồi sáng tao gây chuyện với nhỏ H.A nên bây giờ muốn ra đó gặp nhỏ. – tôi thành thật
– mày tính ra đó xin lỗi H.A à? Có được không đó? Tao thấy H.A giận m ghê lắm đó
– thì phải thử mới biết chứ,thế m có đi hay không?
– ngu gì được bao ăn không đi 
– thế hẹn m chiều 3h nhé,tao qua đón
– ok
tôi cúp máy,có chút vui mừng trong bụng,lên đánh 1 giấc đến 3h chiều chạy sang đón thằng Lâm đi ăn chè.
– mà sáng nay sao m lại làm thế?? – thằng Lâm hỏi
– làm gì cơ?
– còn giả ngây à. Lúc ấy tao thấy mắt mày tình tứ lắm,xong tay lại còn vuốt tóc H.A nữa,làm tao cứ tưởng chúng mày thích nhau cơ
– làm gì có chuyện đó. – tôi phản bác
– thế sao mày vuốt tóc H.A? – nó vẫn không chịu buông tha cho tôi
chả nhẽ lại huỵch toẹt với nó là khi ấy tôi nghĩ đến Ngân rồi đưa nay lên vuốt tóc nàng,nhưng khi tỉnh lại thì lại thấy H.A à?? Không ổn nói thế khác gì tôi là một thằng biến thái đâu,tôi thà chịu để chúng nó trêu tôi với H.A có còn hơn là biến mình thành một thằng bênh hoạn 
– mày hỏi nhiều quá đấy. – tôi gắt với nó
– không trả lời thì thôi,làm gì mà cáu tiết thế đại ca. – nó nhăn nhở
tôi mặc kệ nó im lặng đạp xe đến hàng chè của bác H.A trong đầu lúc này chỉ nghĩ đến việc xin lỗi nhỏ thôi….
đến nơi tôi và thằng Lâm dựng xe rồi ngồi vào 1 cái bàn gần đó,hôm nay quán cũng không đông khách như lần trước. tôi với thằng Lâm ngồi chờ 1 chút thì H.A xuất hiện,nhỏ tiến đến đứng quay mặt vào thằng Lâm chổng mông vào mặt tôi 
– cậu ăn gì để mình làm? – nhỏ hỏi thằng Lâm
– cho mình 1 chè thập cẩm nhé. – thằng Lâm nói xong cười với nhỏ
– người kia ăn gì? – nhỏ nói
“người kia” tôi bị biến thánh “người kia” từ khi nào thế?? Tôi nhất thời không nói được lời nào,nhỏ H.A vẫn đứng như vậy chỉ hơi liếc mắt sang phía tôi một chút nói thêm :
– không gọi là tôi đi vào này
– Tùng ăn gì gọi mau đi. – thằng Lâm e ngại nói
– cho một chè đỗ đen. – tôi ỉu xìu
nhỏ nghe xong đi thẳng,tôi thì ngồi thờ người ra đấy. quyết tâm xin lỗi của tôi dường như giảm đi phân nửa mất rồi…..
– mày phải từ từ,lát tao gọi H.A xuống nói chuyện rồi m xin lỗi cũng đc. – thằng Lâm nói
tôi như thằng chết đuối vớ được cọc,mặt hớn hở thấy rõ,thầm cảm ơn thằng Lâm,đúng là dẫn nó đi ăn không uổng tiền chút nào…
ngồi chờ 1 lúc thì H.A cũng mang chè ra cho chúng tôi,chè thập cẩm cho thằng Lâm còn chè đỗ đen cho tôi,lúc đặt cốc chè xuống bàn mắt nhỏ không them liếc tôi lấy một cái.
– H.A ngồi đây nói chuyện chút được không? – thằng Lâm hồ hởi
– có chuyện gì không Lâm? Cậu nói luôn đi,mình đang bận chút . – nhỏ nói
– à,thằng Tùng có chuyện muốn nói với H.A. – nó quay sang đốt nhà tôi,TS thằng lợn này,tự dưng nói thế khác nào nói tôi bị câm không mở miệng được phải nhờ đến nó chứ.
– mình với “bạn kia” chẳng có gì để nói cả. cậu ăn ngon miệng nhé,mình phải đi làm việc rồi . – H.A lạnh lùng nói
tôi cảm thấy hơi lạnh trong từng câu chữ của nhỏ,trong mắt nhỏ bây giờ tôi biến thánh “người kia” “bạn kia” rồi,thử hỏi nếu hồi sáng không phải vuốt tóc “Ngân” mà tôi nắm tay hay gì gì đó thì nhỏ sẽ phản ứng thế nào nhỷ  chắc lúc ấy tôi biến thành vô hình quá…
– hình như H.A giận m lắm rồi. – thằng Lâm nói tay xúc 1 thìa chè to tướng bỏ vào miệng
– còn hình như cái gì nữa,nhỏ không ăn tươi nuốt sống tao ở đây là may đó.
nói thế thôi chứ tôi mong nhỏ đánh tôi vài cái rồi hết giận tôi còn hơn là nhỏ cứ im lặng và không công nhận sự tồn tại của tôi như thế này,khó chịu kinh khủng.
tôi chẳng biết làm sao nữa,nhỏ không chịu nghe tôi nói thì làm sao mà xin lỗi chứ. à rồi,tôi lóe ra 1 ý tưởng có thể nói là rất hay vào lúc này tạm đặt tên nó là “nước chảy đá mòn” vậy 
– ăn nhiều vào Lâm,hnay tao mời. – tôi quay sang thằng Lâm nói
– thật không? ăn bao nhiêu cũng được à? – nó hỏi lại,mắt sáng lên
– ừ,ăn bao nhiêu cũng được,ăn càng nhanh càng tốt . – tôi nói chắc nịch để nó yên tâm ăn,còn về phần tôi thì ruột đau như cắt,chắc chỗ tiền tiêu vặt tháng này của tôi không cánh mà bay luôn quá  Nhưng thôi vì đại sự vậy.
tôi và nó cắm mặt vào ăn như 2 thằng chết đói vậy  tôi căn cho nó xong trước tôi một lúc để gọi cốc mới rồi tôi mới ăn hết để gọi thêm,chẳng qua chỉ là để nhỏ H.A đi ra đây nhiều lần để nhỏ phải chú ý đến tôi mà thôi,chỉ cần nhỏ nhìn tôi 1 cái là tôi sẽ nói xin lỗi nhỏ ngay lập tức,thế nên tôi cặm cụi ăn…..
– tao no quá mày ạ….ợ .- thằng Lâm nói
– tao…cũng…..thế.- tôi nói đứt quãng cố nhét thêm miếng nữa vào miệng,đây là cốc thứ 6 của tôi còn thứ 8 của thăng Lâm,nghĩa là H.A đã đi ra đây 13 lần  nhưng vẫn không them liếc tôi lấy 1 cái. Kế hoạch của tôi phá sản,H.A quá ư lạnh lùng,mặc cho tất cả mọi người đều nhìn tôi với thằng Lâm ăn như 2 thằng đói ngàn năm thì H.A lại không thèm liếc tôi dù chỉ 1 lần. tôi thất vọng,cả buổi chiều cố gắng coi như công cốc. mà kể cũng lạ nhiều lúc tôi định gạt phắt cái ý định xin lỗi nhỏ sang 1 bên thì lại nghĩ đến hình ảnh nhỏ ôm mặt khóc chạy ra ngoài khiến tôi không thể nào từ bỏ ý định được….. thôi thì “thua keo này ta bày keo khác vậy” tôi tự an ủi mình. Đứng dậy tính tiền xong ra về,tôi với thằng Lâm ì ạch mãi mới đạp xe về được đến nhà,bụng thằng nào cũng căng tròn ra hệt như con mèo ăn no cơm vậy. tối hôm ấy tôi không ăn thêm được hạt cơm nào nữa đi thẳng lên phòng bật đèn làm bài tập về nhà….

[Truyện Voz] Chỗ ngồi bên cửa sổ – Chap 11

Rate this post

Related Posts

About The Author