[Truyện Voz] Chỗ ngồi bên cửa sổ – Chap 11

[Truyện Voz] Chỗ ngồi bên cửa sổ – Chap 11

Chương XI : Hối Lỗi
dư âm của 6 cốc chè nhà H.A khiến tôi khó chịu đến ngày hôm sau,chắc do bụng dạ tôi kém nên thế,nhìn thằng Lâm nó vẫn bình thường,vẫn đùa như trâu với bọn thằng Kiên thằng Tuấn
tôi từ khi đến lớp cứ ngồi im một chỗ,chỉ mong sao cho bác Tháo không tìm đến tôi lúc này đòi thơ thì chỉ có khổ @@
ngồi được một lúc thì H.A đến lớp,hôm nay nàng mặc quần bò đen và áo thun trắng xơ – vin rất đẹp,chân đi dép quai hậu tóc vẫn xõa dài sau lưng (trường em chỉ quy định đồng phục thứ 2 với thứ 5 thôi) bước vào lớp nàng nở nụ cười với mấy nhỏ bạn để lộ cái răng khểnh và hàm răng trắng buốt,nhìn nàng đẹp thật. chẳng hiểu sao tôi rất hay bị mê mẩn bởi những nụ cười nhé đầu tiên là H.A rồi đến Ngân (sau này có Phương) mỗi khi họ cười tôi như thằng mất hồn vậy,có thể tôi bị điên rồi,hoặc có thể họ cười quá xinh đẹp chăng? Tôi đang nhìn nàng say đắm thì nụ cười trên môi nàng tắt ngấm,đôi mắt lạnh trở lại vẫn không thèm liếc tôi lấy một cái. Tôi lấy hết can đảm quay sang nhìn nàng,miệng ấp úng :
– H.A,tớ…..
chưa nói dứt câu thì nàng quay mặt sang nhìn tôi,vẫn đôi mắt lạnh nhưng có thêm phần gay gắt làm tôi cứng họng,thoạt nhiên không thốt lên được từ nào nữa. nàng lại quay đi,tập trung vào quyển sách đang đọc.
tôi lúc này không biết phải làm thế nào với H.A nữa,cứ muốn mở miệng xin lỗi thì nàng lại tìm cách từ chối bằng đôi mắt ấy,khiến tôi chẳng làm được việc gì ra hồn cả,học không tập trung,nói chuyện cũng lơ đãng thằng Lâm quay xuống kể chuyện thì chỉ biết ậm ừ cho có lệ.
– ơ cái thằng này,mày có nghe tao nói gì không thế? – Lâm cáu
– ừ
– ừ cái khỉ khô ấy. tao đang hỏi mày mà mày ừ cái gì?
– mày hỏi gì tao cơ? – tôi hỏi lại nó
– tao đang tán một nhỏ bên lớp văn,cũng được vài ngày rồi tự dưng bây giờ có một thằng nhảy vào cưa cẩm nhỏ,ngày nào cũng đạp xe về cùng nhỏ làm tao tức quá. Mày có cách gì không?
tôi tuy đang nghe thằng Lâm kể nhưng đầu óc lại chỉ nghĩ đến cách làm hòa với H.A nên trả lời theo quán tính :
– có
– cách gì nói mau,thành công tao mời mày đi ăn chè. – thằng Lâm nịnh nọt
– tháo hơi xe nó. – tôi buột miệng
đột nhiên H.A quay sang nhìn tôi chằm chằm làm tôi nổi hết gai ốc,nhận ra cái ngu của mình nhưng đã quá muộn rồi. tôi thả lỏng toàn thân như kẻ sẵn sang để chết vậy,chả còn gì để mất cả. cứ nghĩ H.A sẽ phản ứng việc này nhưng tôi đã nhầm,nhỏ nhìn tôi xong quay đi,đôi mắt vẫn không thay đổi. hình ảnh tôi trong mắt nhỏ vốn đã đáng ghét sẵn rồi bây giờ thêm vụ này nữa chắc nó biến thành “đáng hận” mất. đôi đau khổ gục mặt xuống bàn,hận thằng Lâm nhiều chuyện…
– hay,quá hay thế mà sao tao không nghĩ ra nhỉ. mày từ bây giỡ sẽ là quân sư của tao. – nó vừa nói vừa đập vai tôi bốp bốp
– MÀY QUAY LÊN. – tôi cáu tiết,trừng mắt nhìn nó
– mày bị điên à? Đang nói chuyện bỗng dưng nổi khùng. – nó lầm bầm rồi quay lên.
tôi lúc này như thằng trộm vừa bị vạch mặt vậy,vừa xấu hổ vừa nhục nhã,chỉ muốn đâm đầu vào đâu chết đi cho xong chuyện…..
cả tuần đó H.A vẫn không chịu nói chuyện với tôi dù tôi cố thử bắt chuyện với nhỏ rất nhiều lần nhưng không được. khi thì nhỏ trừng mắt nhìn tôi,khi thì im lặng k đáp,khi thì quay đi coi như tôi không tồn tại. về mặt tôi thì cũng điên lắm chứ,nhưng chuyện do tôi gây ra,không xin lỗi được nhỏ thì một thằng sống nội tâm như tôi sẽ có cảm giác rất khó chịu,cảm giác tội lỗi dâng trào lúc nào cũng bứt rứt khó yên,trong lòng không bao giờ ổn định (cái này mấy thím sống nội tâm chắc hiểu rất rõ )
còn về thằng Lâm,nó đi tháo hơi xe thật,thằng này dày công mai phục thằng tán nhỏ mà nó thích xem nó đi xe màu gì,hình dáng ra sao rồi mới dám tháo hơi. Khổ nỗi nó đâu có được tinh mắt như tôi,theo dõi xong thế nào lại tháo nhầm hơi xe thằng khác lấy luôn cả van xe nó làm thằng thánh nhọ kia lồng lộn như trâu húc mả ở bãi xe khiến cu cậu sợ xíu nữa tè ra quần  thế là cái kế hoạch tháo hơi xe của nó tạm gác lại.
tuần đó trôi qua không có vẫn đề gì cả. tôi không bị ghi vào sổ. chắc rồi,đang tìm cách xin lỗi nhỏ mà để mất điểm nữa thì ăn cám… chỉ trừ có mấy ông khóa trên giờ ra chơi hay đảo xuống lớp tôi đưa thư đưa từ cho nhỏ,rồi đứng ngoài cửa lớp ngó vào trong xem hệt như lũ khỉ vậy  tôi và cơ số thằng trong lớp lấy làm khó chịu,cũng có ý định bảo vệ gái làng nhưng mấy thằng khóa trên toàn thằng đô con.
mà mới vào trường lại giây vào chúng nó thì không ổn. chỉ còn cách ngồi trong lớp quan ngại ra bên ngoài lớp thôi,có khi cả đám rủ nhau ngồi che hết tầm nhìn của tụi nó,quyết tâm không để H.A xuất cảnh @@
H.A bây giờ trở thành hiện tượng của trường chúng tôi,học giỏi,xinh đẹp lại là gái thành phố chuyển về thì ai chả thích
tôi thì khó chịu lắm,cứ đến gửi thư là đứng chỗ tôi ngồi nói nói gãi gãi (gãi đầu) rồi mới chịu đưa thư làm nhiều lần tôi phải bỏ nhà bỏ cửa ra đi để tìm sự bình yên @@ mà mỗi lần tôi bỏ vị trí chiến lược thì các chiến hữu lại nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn làm tôi phải bò về chỗ chịu cho bọn chấy rận trên người mấy thằng kia rơi lả tả xuống người 
ngày thứ 7 cuối tuần giờ sinh hoạt lớp cô thông báo lịch lao động đầu năm. Năm nay trường chúng tôi không phải lao động trong trường nữa mà sẽ ra ngoài đồng bắt ốc bưu vàng. ốc bươu vàng ngày ấy là một thảm họa chứ không ăn với để làm nhậu như bây giờ. ngày ấy ốc bươu vàng tràn lan khắp các ruộng lúa,bờ song. Bọn này đẻ trứng mà đỏ mỗi con đẻ một ổ trứng to đùng nhớp nháp nhìn mà phát khiếp  bọn ốc bươu vàng này ăn lúa phá hoại mùa màng,ruộng lúa nào có mặt bọn nó là y như rằng vụ đó thất thu,mà chúng nó sinh sản nhanh chóng mặt ngày càng nhiều,thời đó mấy bác nông dân phát rồ phát dại với chúng nó. Nhà trường tổ chức đi bắt ốc tôi cũng chẳng lấy gì làm lạ,vì ốc bọn tôi chiều đi đá bóng về ra mương tắm thế nào cũng vớt lên được cả đống,nhiều thế vận động học sinh đi bắt phụ các bác nông dân cũng hợp lý. Chúng tôi nghe thông báo xong hào hứng lắm,đứng nào cũng tỏ vẻ thích thú. Cả lớp nhao nhao lên bàn bạc,nào là bắt như nào,mang theo những gì,có ăn được không…..
– các em chú ý,ngày mai khi đi lao động các em mỗi người mang theo 1 cái bao tải nhỏ để đựng ốc. chúng ta bắt ốc đến trưa xong sẽ gom về sân vận động để hợp tác xã thu mua với giá 500d/1kg.
cả lớp nghe xong vỗ tay rào rào,đi bắt ốc đã vui còn được tiền thì đứa nào chả thích =)) thường thì người ta bắt ốc xong cho lên hai lên đường cái để công nông chạy qua thì con ốc cũng chết luôn  cách này làm ốc chết tươi trên mặt đường nhưng người ta đi xe đạp xe máy thì không thích tý nào hết. đi giữa đường thì không được,mà đi sang 2 bên đường thì kẹp vào con ốc chết nó vừa nhớp vừa tanh khó chịu kinh khủng. vậy nên hợp tác xã họ thu mua rồi đi hủy.
đang ngồi nghĩ xem ngày mai liệu bắt được bao nhiêu cân thì thằng Ninh nói to :
– ngày mai bắt ốc gần nhà mình,các bạn có xe cứ mang vào nhà mình gửi nhé,chứ đi bắt ốc mang xe đi không tiện. mình lấy rẻ 500d/1 xe thôi – nó đùa
– thế mai bạn nào đi xe đến nhà Ninh gửi lúc về để lại 1kg ốc nhé,cứ đổ đầy cổng nhà nó ấy. – thằng Kiên nói
cả lớp lại bò ra cười lắc lẻ với hai thằng này,thế là lớp tôi thống nhất ngày mai sẽ tạp trung ở nhà thằng Ninh rồi bắt đầu đi lao động. tất nhiên là nó không dám thu tiền gửi xe rồi.
sáng hôm sau tôi dậy sớm,ăn sáng xong xuôi cầm theo cái bao nhỏ phóng tuột xuống nhà thằng Ninh,xuống đến nơi thì đã thấy thằng Kiên thằng Tuấn với mấy nhỏ nữa đang ngồi ăn ổi ngoài bờ ao rồi. nhà thằng Ninh được cái trồng nhiều cây ăn quả,ổi này khế này,na này,mít này…. Cứ đến mùa là nó lại mang lên lớp cho bọn tôi ăn.
tôi dựng xe vào góc phi thẳng ra ao chỗ bọn kia ăn ổi,thằng Kiên như con khỉ,leo tít ra ngoài bờ ao 1 đoạn (cây ổi mọc bên cạnh cái ao) cứ hái được quả nào là cắn một miếng xong bắt đầu mới ném vào cho bọn trong bờ.
– thằng chó này,mày ăn thế này thì ai dám ăn nữa. – thằng Tuấn nói.
– có giỏi mày lên mà hái này. – thằng Kiên quay lại cãi
– định mệnh – thằng Tuấn bất lực
tôi đứng trong cũng được nó ném cho mấy quả mà gặm,công nhận ổi nhà thằng này ngon thật. đang ngồi ăn ổi ngon lành thì thằng Tuấn hỏi :
– Ninh ơi,ao nhà mày sâu không? bọn tao xuống bơi cái.
– cũng không sâu lắm đâu,nói chung là tập bơi được
– ê,Kiên,Tùng xuống bơi không?- thằng Tuấn rủ rê
– sắp lao động rồi bơi éo gì nữa. – thằng Kiên nói
– bơi có tý thôi mà,còn chờ bọn nó đến nữa. đã đủ đâu. – thằng Tuấn tiếp tục rủ rê
– tắm thì tắm,sợ gì.
– Tùng xuống luôn không?
– ok,tao cũng đang muốn bơi đây. – tôi nói
thế là ba thằng cởi quần áo ra mặc mỗi cái quần đùi chuẩn bị nhảy xuống trước sự chứng kiến của và đứa con gái và thằng Ninh,cũng có tý sĩ gái nên tôi mới có ý định bơi để thể hiện độ uốn lượn của cơ thể tôi khi xuống nước thôi 
thằng Ninh thì cứ đứng trên bờ cười,nhìn mặt nó đểu vch.
– tao đếm đến 3 thì nhảy nhé. Nào… 1….2…..3
ùm………. Tôi lao theo 2 thằng nó,tôi nhảy kiểu bó gối rất điệu nghệ vừa chạm mặt nước thì mông tôi tiếp xúc với thứ gì mềm mềm,nghĩ chắc chạm đáy rồi tôi nhoài người ra định bơi thì được thể mặt cũng cắm xuống cái thứ mềm mềm đó  vội vàng đứng dậy thì :
– cái định mệnh thằng mặt chó nhé,lừa ông mày. – thằng Kiên la toáng lên.
tôi mở mắt nhìn thì ôi cuộc đời này,cái ao nhà nó nước còn chưa chạm cờ him tôi,bên dưới thì toàn bùn vừa tanh vừa bẩn. thằng Ninh với mấy đứa con gái thì đứng trên cười như bố rơi xuống giếng vậy  nhìn lại cả ba thằng thì thằng nào thằng ấy đen nhẻm hôi rình toàn mùi bùn. Định mệnh sáng ra bơi không được bơi đã bị troll rồi….
ba đứa tôi leo lên bờ đi ra nhà tắm,hy sinh mất ba cái quần đùi vô ích vừa leo lên bờ thì một tốp con gái nữa đến có cả H.A thấy ba đứa tôi cởi trần mặc quần đùi xơ-vin đen nhẻm toàn bùn với bèo thì phá ra cười như bọn thị nở (trừ H.A ra,nhỏ đi cười mỉm 1 cái nhưng khi thấy tôi nhìn nhỏ thì tắt nắng luôn @@ ) nhục quá ba đứa kéo nhau vào nhà tắm tắm chung nhân tiện đọ cờ him luôn
tắm táp mặc quần áo xong thì cô chủ nhiệm cũng đến,hôm nay cô mặc đồ lao động trông rất giản dị chứ không diện áo dài như trên trường nữa,nhìn cô chả khác gì những bà mẹ bình thường khác cả.
cô đến chia tổ rồi phân việc làm cụ thể. Tổ 1 với tổ 2 đi bắt ốc,tổ 3 đi thu gom lại (tức là cầm cái bao đi theo bọn bắt ốc để đựng) còn tổ 4 ( là tổ tôi với H.A) có trách nhiệm vận chuyển số ốc về đại bản doanh tập kết (nhà thằng Ninh) phân công xong chúng tôi được chỉ thị bơi ra ruộng lúa  cả lũ chạy nhao ra ngoài như thể đi giải phóng miền nam ấy. ra đến nơi thì thấy bọn lớp khác cũng đang bắt,mặt đứa nào cũng hồ hơi đi lao động cứ như là đi chơi ấy
bọn tôi chọn 1 ruộng lúa khác lớn,lúc này thì không còn lúc nữa vì đã thu hoạch hết rồi,chỉ còn gốc rạ và ốc bưu vàng thôi,cả lũ lăn xuống ruộng đi nhặt ốc,đứa thì nhặt tay đứa thì có cây vợt dài đứng trên bờ hớt,lúc sau thấy không được nhiều như bọn nó thì lại nhảy xuống bắt bằng tay  cả lũ vừa làm vừa đùa nghịch vui như trẩy hội. tôi với mấy đứa tổ 4 thì đứng trên bờ đốc thúc bọn bên dưới làm như trông oai như sếp ấy,nhỏ H.A thì bắt 1 con ốc rồi quan sát,tiện nhìn luôn đống trứng màu đỏ nó đẻ trên cỏ. cũng phải gái thành phố làm sao được thấy con ốc bươu vàng chứ
tôi đi dọc bờ ruộng đến chỗ thằng Lâm,cu cậu đang ngồi xổm bắt ốc nó mặc cái quần đùi rõ to,chắc của bố nó,hai cái ống quần nhìn như 2 cái ống cống ấy,lúc nó xổm xuống bắt ốc thì nhìn thấy cả quần sịp bên trong  tôi nhặt con ốc bên bờ ruộng ném vào phía trước mặt nó làm nước bắt tung tóe.
– định mệnh (em nói giảm nói tránh từ kia ) thằng nào đấy. – nó ngẩng mặt lên
chả có ai trả lời,tôi thì bơ đi chỗ khác,thằng bé tức lắm nhưng không làm gì được lại lúi húi bắt ốc tiếp. tôi lại quay lại ném thêm phát nữa lần này ném mạnh hơn nước bắn hết lên mặt mũi thằng Lâm.
– định mệnh,tao mà biết đứa nào thì chết với tao. – thằng Lâm nổi cáu
mấy đứa bọn tôi cười khúc khích,tôi cũng không trêu nó nữa,chứ không nó điên lên thì chạy không kịp mất.
nhưng tự dưng thằng Thịnh tím con ốc ném xuống chỗ thằng Lâm,kể thêm một chút về thằng này,nó học chung cấp 2 với tôi và thằng Lâm thằng bé ăn ở tốt đến nỗi mà cả lớp từ gái đến trai đứa nào cũng ghét (cấp 3 cũng chả khá hơn) tính nó hay khoe khoang cả hay tỏ ran guy hiểm nữa. có lần nó đánh nhau với nhỏ Trang cùng lớp (con này đánh đá có tiếng) bị dính cào cấu đại pháp sứt hết mặt với tay thì cu cậu mò về mách mẹ  làm mẹ nó lên tận trường đào ba họ nhà nhỏ Trang lên chửi  lần khác khi đi học thêm về chả biết sao nó trêu thằng Anh,đá vỉa bốc đầu các kiểu làm thằng kia nóng máu đạp 1 cái cả người cả xe lăn xuống cống gãy cmn tay  sáng hôm sau mẹ nó lại lên đào 3 họ nhà thằng Anh lên  bọn tôi gọi nó là thằng mách mẹ,nói chung tính thằng này chẳng chơi với ai được cả.
kể đến đoạn thằng này nhặt con ốc ném xuống chỗ thằng Lâm,chả biết thằng Lâm cảnh giác thế nào mà ngẩng lên đúng lúc nó ném xuống,thế là thằng Lâm bật chết độ trâu điên lao lên vồ lấy thằng Thịnh tính ăn thịt nhưng bị bọn tôi can ra chắc không thằng kia ăn đòn no mất @@ cho chết cái tội táy máy nghịch ngợm
một tiếng sau nhìn chỗ ốc bắt được cũng khá nhiều rồi bọn tôi triển khai di chuyển bọn ốc về đại bản doanh,có cả chục bao nhỏ đựng ốc nên mấy thằng rủ nhau về mượn cái xe thồ với mấy cái quang gánh ra cho nhanh. Bọn tôi chạy về mượn được 3 bộ quang gánh (bác nào không biết xe thồ với quang gánh thì lên gg search nhé ) mấy nhỏ con gái chia nhau 3 bộ quang gánh ,nhỏ H.A nhận 1 bộ quang gánh cùng nhỏ Yến,mấy đứa con trai thì thay nhau chở xe thồ. Để ốc lên xe với quang gánh xong chúng tôi bắt đầu đi về phía nhà thằng Ninh,mấy đứa gánh thì đi trước,xe bọn tôi đi sau. Hầu hết lớp tôi đều là nông thôn nên đứa nào cũng thạo gánh với thồ chỉ duy nhất có H.A là không biết gánh,nhỏ để cái đòn gánh lên vai thì hết chao bên này lại đảo bên kia nhìn buồn cười không chịu được,nhỏ Yến đòi gánh giúp nhưng nhỏ không chịu,cứ muốn gánh cho bằng được. đúng gái thành phố có khác,chả biết mấy việc nông thôn.
loay hoay mãi nhỏ cũng lấy được thăng bằng. chúng tôi bắt đầu di chuyển đi được 1 đoạn đến chỗ cái tầm bê tông bắc qua cái mương chạy dọc cánh đồng thì nhỏ mất thăng bằng rơi xuống nước,cũng tại cái nắp bê tông này không được cân bằng,đi qua đi lại cứ bênh lên bênh xuống. nhỏ lao cả người lẫn quang gánh xuống mương. Nhỏ Yến với mấy nhỏ đi cùng hét toáng lên (đúng bọn con gái,gặp chuyện gì cũng hét lên trước rồi mới tình cách giải quyết) tôi thấy thế vứt xe thồ đấy lao 1 mạch lên nhảy luôn xuống mương định cứu nhỏ thì ôi thôi,chân vừa chạm xuống đáy thì cũng là lúc tôi nhận ra nước ở cái mương này chả khác gì cái ao nhà thằng Ninh cả @@ nhỏ H.A bị ngồi bên cạnh,hơi bất ngờ vì hành động của tôi nhưng vẫn tỏ ra lạnh lùng. Tôi thấy hơi xấu hổ tý nên chữa cháy bắng cách nhấc cái quang gánh với 2 túi ốc rồi treo lên bờ còn nhỏ ngồi đó mặc kệ  lúc leo lên tôi có nói nhỏ với H.A : “dậy đi,có rắn đấy” làm nhỏ giật mình đứng dậy trèo luôn lên bờ =))))
lần này nhỏ không gánh nữa,chuyển cho nhỏ Yến gánh,chúng tôi lại tiếp tục đi về nhà thằng Ninh. Chất ốc vào 1 góc rồi tranh thủ chén mấy quả ổi xong mới đi ra ngoài chỗ bắt ốc. đi dọc đường thấy mấy lớp khác bắt được nhiều quá luôn,chúng nó chất từng bao tải to tướng bên bờ ấy,nhìn lại thấy lớp mình toàn bao bé,chắc phải xuống bắt cùng bọn tổ 2 tổ 3 thôi mới được. mấy nhỏ con gái hào hứng lắm gánh quang gánh không đi tung tăng phía trước,vừa đi vừa nói chuyện vui như mổ bò ấy 
đi qua khu vực dọn ốc của bọn 11A tôi thấy chúng nó bắt được con rắn hoa cỏ cầm chạy quanh ruộng dọa bọn con gái trông phát khiếp lên,bọn con gái vừa hét vừa chạy toán loạn,là tôi chắc tôi cũng vứt dép đấy mà chạy mất. bỗng chúng nó thấy con gái lớp tôi đi qua,như nghĩ ra trò mới bọn này cầm con rắn chạy đến gần bờ dọa bọn con gái,bọn này cũng chả khác gì bọn lớp gái lớp 11 cả,cũng hét toáng lên rồi chạy như vịt,đâm cả vào nhau  bỗng thằng cầm con rắn “vui tính” quăng 1 cái con rắn bay tới chỗ bọn gái lớp tôi chạy,một loạt tiếng hét vang lên,mấy thằng 11A đứng cười khà khà như lũ điên,bỗng có tiếng khóc bên trên,tôi nghe kỹ thì là tiếng của H.A. tôi vùng chạy lên mấy đứa con gái thì tản ra hết rồi riêng nhỏ H.A ngồi lại với con rắn trên vai  thằng chó nào ném hiểu thế không biết. nhỏ ngồi khóc mắt nhìn thẳng k dám nhìn vào con rắn,lấy hết can đảm tôi ngồi xuống cạnh nhỏ đưa tay cầm con rắn rồi vứt sang phía cái mương thật nhanh (tôi cũng sợ bome ấy chứ) lấy được con rắn ra bọn con gái bu lại hỏi thăm H.A,nhỏ H.A thì vẫn ngồi đấy khóc tu tu ….
nóng máu lên tôi nhặt viên đất bên cạnh đứng dậy miệng lầm bầm :
– mẹ bọn chó này
tính cầm đất xuống thanh toán thằng ném con rắn thì đằng sau có tiếng gọi :
– Tùng ơi,đừng…. – là tiếng của H.A

[Truyện Voz] Chỗ ngồi bên cửa sổ – Chap 12

Rate this post

Related Posts

About The Author