[Truyện Voz] Chỗ ngồi bên cửa sổ – Chap 31

Loading...

[Truyện Voz] Chỗ ngồi bên cửa sổ – Chap 31

Chương 31:

sau lần đụng mặt không mong muốn với Ngân ở quán kem, tôi chưa hề gặp lại Ngân để giải thích rõ ràng. và tôi nhận ra, trong lòng mình cũng không muốn giải thích gì nhiều, bất giác điều này khiến tôi bận tâm. một phần cũng vì thời gian ngày thi loại cũng sắp đến rồi nên đứa nào đứa nấy cũng chỉ in một chữ HỌC trên trán.
tôi biết trong những lúc như thế này mà cứ đâm đầu cắm cổ vào đống sách vở sẽ chẳng có ích lợi gì mà chỉ tổ thêm nặng đầu và áp lực nên tôi nghĩ cuối tuần này nên nói chuyện với Ngân. chưa kịp để tôi đắn đo nên đi đâu và nên nói gì thì Ngân đã hẹn tôi trước-ngay trong giờ ra chơi của tiết đầu tiên. tôi hơi bất ngờ vì sự chủ động khác với vẻ rụt rè hàng ngày của Ngân nhưng tôi cũng nhanh chóng đồng ý với lời mời này. mặc dù vậy trong đầu tôi cũng băn khoăn vô cùng.
***
ngày hẹn đã đến, chúng tôi hẹn nhau ở trước cổng nhà thờ. vì mùa lễ đã qua nên cũng ít người qua lại chỗ này. chúng tôi đi song song cạnh nhau một hồi. thỉnh thoảng có hỏi nhau vài câu thường nhật sau đó lại thinh lặng. bỗng nhiên, Ngân đứng sững lại quay sang đối mặt với tôi. tôi hơi bối rối nhưng cũng đứng lại, cố gắng tìm xem điều gì đang hiện hữu sau đôi mắt kia. Ngân hít một hơi thật dài như thể tự tiếp thêm động lực cho bản thân, sau đó chậm rãi nói:
-Tùng này – cậu ấy khẽ gọi.
-à…ừ , có chuyện gì vậy – tôi lúng túng, nhưng cũng cố gắng trả lời rành mạch.
-chuyện hôm trước… – cậu ấy tiếp tục ngập ngừng. tôi như chợt hiểu ra vấn đề nên đáp lời ngay lập tức:
-chuyện đấy, à mình cũng định nói với cậu nhưng dạo này bận quá, nên…
-ý mình không phải là vậy – cậu ấy ngắt ngang lời tôi – lúc thấy cậu và Hạ Anh, mình chỉ ngạc nhiên vì không ngờ mình lại gặp nhau trong hoàn cảnh đó. mình cố tỏ ra lạnh lùng vô cảm, mình nghĩ như vậy là đúng. nhưng, sau đó mình nhận ra mình chẳng hề bận tâm việc cậu đi cạnh bất kì cô gái nào khác. Tùng này…-cậu ấy nói một hơi dài rồi ngập ngừng nhìn tôi – mình không hề cảm thấy ghen tức một chút nào hết, có phải đã sai ở đâu không?
tôi cảm thấy hơi…bàng hoàng một tẹo. phải nói làm sao đây, thật sự, thật sự trong lòng tôi cũng cảm thấy tương tự như thế. tôi đã cân nhắc điều này rất lâu và nhiều trước đó, nhưng tôi không dám tự thừa nhận để nói với chính bản thân mình là chính xác tình cảm tôi dành cho Ngân là “sự ngưỡng mộ”, ngưỡng mộ với một cô gái xinh xắn và giỏi giang cho dù ban đầu tôi có thấy cảm nắng nàng.
-mình đã từng thích cậu, mình cũng ngưỡng mộ cậu nữa – cậu ấy tiếp lời trong lúc tôi còn đang ngẩn người ra. – này – cậu ấy gọi, giọng bắt đầu lạc dần đi, mắt bắt đầu đỏ hoe – cậu nói gì đi chứ.
cậu ấy sắp khóc đến nơi còn tôi thì vẫn cứ im lặng không biết nên nói gì. tất nhiên là tôi không thể cứ thế thừa nhận “à ừ mình cũng giống hệt cậu vậy” được, chưa chắc nói thế có khiến cậu ấy nhẹ nhõm hơn hay suy sụp hơn nữa. tôi tiếp tục im lặng 10 giây, chắc đây là 10 giây dài nhất đời tôi mất, sau đó tôi chậm rãi nói:
-Ngân này – cậu ấy ngước lên nhìn tôi, một giọt nước mắt đã bắt đầu rơi khỏi mí mắt, lăn dài trên má và bất giác rơi vào nơi bàn tay đang cố gắng vặn vẹo của cậu ấy – không biết nói sao nữa nhưng mình cũng thích cậu, rất thích là đằng khác ấy. nhưng sau đó dần dần mình thấy “cái thích” này nó lạ lạ lắm…- tôi tiếp tục ngập ngừng để tìm lời lẽ phù hợp hơn
-Tùng…cũng cảm thấy giống Ngân, phải vậy không? – cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi và hỏi một câu, câu hỏi mà tôi chỉ có thể trả lời “có” hoặc “không”. mọi sự giải thích kèm theo chỉ là ngụy biện hết.
-mình…ừ, mình cũng thấy thế.
bất chợt tôi nghe thấy tiếng thở phào của Ngân, rõ ràng bên tai.
-mình cứ nghĩ mình sẽ trở lên tồi tệ trong mắt cậu, rồi cậu sẽ ghét và không chơi với mình nữa cơ. – cậu ấy vẫn vặn vẹo các ngón tay – mình sợ nói chuyện này vào lúc này sẽ ảnh hưởng đến ngày thi của cậu, nhưng mình không thể để lâu được thêm nữa. cậu hiểu chứ?
-ừ, mình hiểu mà, mình cũng suy nghĩ đến chuyện này rồi nhưng không biết mình có đúng không, hoặc mình có nhầm ở đâu không. mình cũng không biết nên nói ra không nữa, chắc cậu ghét mình cả đời mất.
-cậu nghĩ mình là người xấu tính thế sao? – Ngân với tay véo một cái đau điếng vào tay tôi. tôi nhảy dựng lên vì đau còn cậu ấy thì lại cười lăn cười bò.
-bây giờ thế nào nhỉ – cậu ấy nói tiếp – mình làm bạn tốt nhé.
-mình luôn là bạn tốt của cậu – tôi chìa tay ra.
-mình luôn là BẠN GÁI tốt của cậu – cậu ấy nắm lấy tay tôi, nhấn mạnh vào hai chữ BẠN GÁI – tất nhiên bạn-là-con-gái nhé – cậu ấy bật cười.
-giờ thì cậu lau nước mắt đi không người khác tưởng mình bắt nạt cậu thì oan uổng quá – tôi bông đùa, kết quả nhận được một cái nhìn xéo cháy mặt của Ngân…
hai đứa cứ nắm tay nhau như bao đôi khác, đi bộ thong dong rất lâu trên những con người trải đá xung quanh nhà thờ. và tất nhiên chúng tôi chỉ là những người bạn, chính thức trở thành đôi bạn ngược dấu với nhau. có lẽ đây là cuộc chia tay vui vẻ và thoải mái nhất trong đời tôi, cho dù có thấy nước mắt của cô bạn ngốc xít đi chăng nữa. những ngày sau hẳn là những ngày hạnh phúc…

***
kì thì loại ngay ngày đầu tiên của tuần mới trôi qua. tôi “may mắn” vì làm được khá nhiều. vì đây chỉ là thi trong lớp với nhau nên đỡ áp lực hơn là thi với hàng trăm đứa trong một khối. những đứa đăng kí thi chơi bời thì có vẻ bất cần với kết quả dù nó có diễn ra như nào đi chăng nữa. tôi trở về bàn của mình ngồi soạn sách vở cho môn cuối cùng, Hạ Anh đã ngồi ở đấy từ lúc nào, tay vẫn chống cằm nhìn mơ màng ra ngoài khung cửa sổ. nhận thấy có động bên cạnh, nó quay ngoắt sang lập tức, nom khuôn mặt khá hài hước vì má đang ửng đỏ lên khi tay tì vào. tôi cố nén nụ cười nhưng hình như không thể qua khỏi mắt nó
-cười gì? – nó nạt nộ.
-không không, làm được bài nên vui thôi. đằng ấy làm bài sao rồi? – tôi đánh trống lảng.
-cậu nghĩ Hạ Anh tôi là ai – nó làm điệu bộ phẩy tay trông rõ ngứa mắt. tôi cũng làm điệu bĩu môi trêu tức nó.
-Ngân làm bài được không thế?- nó ngồi thẳng người dậy, hỏi.
-tất nhiên là được rồi, bài thi loại này đối với người ta chỉ là muỗi mà thôi.
nó “ừ hứ” bằng giọng mũi.
-cậu với người ta nói chuyện với nhau chưa? – nó hỏi tiếp.
-có nói rồi, cậu đừng bận tâm làm gì. mọi chuyện đều tốt cả – tôi nói ngắn gọn, không hề nhắc đến tình tiết bên trong, tôi nghĩ nó không quan trọng.
Hạ Anh gật gù và không nói gì thêm, nó lại chúi mũi vào mấy quyển sách giáo khoa trên bàn. cho dù học với nhau chưa được 1 năm nhưng ngồi cạnh lâu thế rồi tôi biết thừa mỗi khi nó muốn “tảng lớ” chuyện gì đó nó đều đọc sách giáo khoa… và tôi tự hỏi có khi nào nói thuộc lòng từng câu chữ trong các quyển sách chưa nữa.
kết thúc buổi học, tôi và Ngân vẫn đi về cùng nhau như thường nhật. chúng tôi đã thống nhất là không thay đổi bất cứ thói quen nào cả, cứ làm mọi thứ như bình thường và tất nhiên là trừ vấn đề “ôm” hay “hôn” ra rồi.
tôi và Ngân đang bàn tán về mấy vấn đề xung quanh chuyện bài vở thì Hạ Anh dắt xe đi qua. nó không nhìn thẳng vào tôi nhưng tôi biết cái nhìn liếc của nó nếu là trực diện chắc chắn người tôi phải thủng chỗ nào đó mất rồi, tôi có thể cảm nhận được sát khí toát ra, bất giác lạnh gáy. Ngân đứng im, chỉ đợi Hạ Anh đi khuất tầm nhìn thì cậu ấy mới kéo cổ áo tôi lại, ghé sát tai định thì thầm điều gì đó. tất nhiên là “định” rồi vì chưa kịp nói gì thì lũ phá làng phá xóm ra làm phiền.
-ôi dồi ôi tình thương mến thương dạt dào quá chúng mày ơiiiii- chúng nó dài giọng, cố gắng nói to hết cỡ cho mọi người xung quanh chú ý đến.
sau đó chúng nó còn cố minh họa hành động của Ngân thái quá lên bằng việc bá cổ và hôn má nhau. tôi cảm thấy điên đầu với lũ này mất, để cho người ta yên đi mà cũng không được. Ngân hình như không thấy thế, cứ đứng khúc khích cười và còn tiếp tục cười suốt dọc đường về nhà.
đến tận lúc chia tay nhau ở đoạn ngã rẽ, cậu ấy vẫn cười và không quên vẫy tay chào tôi. và tôi hoàn toàn quên bẵng đi câu chuyện mà Ngân định nói với tôi lúc ở trường là gì.
.
.
.
.
.
.
.
tôi bị đánh thức bởi nhiều tiếng động lớn ở phía đầu xe. tôi vươn vai, ghé mắt lên nhìn xem chuyện gì đang xảy ra. không nằm ngoài dự đoán, đội hình phía trên đang lục đục chuẩn bị bày trò, tất nhiên là không thiếu phần văn nghệ rồi.
quay sang bên cạnh, tôi thấy Phương vẫn đang say sưa ngủ. nhịp thở vẫn đều đều, đầu nghiêng sang tựa vào khung cửa sổ, một vài lọn tóc nhỏ lòa xòa bên má. tôi yên lặng lôi điện thoại ra nghịch. bỗng nhiên chiếc xe vấp phải ổ gà, cả xe rung lên một hồi. giây phút ấy, đầu của Phương đã dựa vào vai tôi từ lúc nào. tôi cố gắng ngồi im không nhúc nhích, đến cả thở cũng không dám thở mạnh sợ nàng thức giấc. mà nếu tình cảnh này để hội trên kia nhìn thấy cũng vô cùng rắc rối. trêu đùa tôi thì không sao nhưng còn Phương thì có vẻ bất tiện. nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng tôi cứ để kệ vậy. chậm rãi nhìn sang bên cạnh, đối phương vẫn vô tư không hay biết gì. từ vị trí này tôi chỉ có thể nhìn thấy hàng lông mi cong và chóp mũi của nàng. mái tóc vẫn thoang thoảng mùi hương quen thuộc, vô tư luồn lách qua tay tôi.
đang ngẩn ngơ thì Phương khẽ cựa mình ngồi bỗng nhiên ngồi thẳng dậy, ái ngại quay sang nhìn tôi bằng đôi mắt buồn ngủ
-em tựa vào anh từ nãy giờ à? – nàng hỏi.
-ừ, tựa từ đầu đến cuối luôn – tôi bông đùa.
mặt nàng bỗng chốc đỏ lựng lên.
-anh đùa đấy – tôi chữa cháy lại không thì sẽ có nổ lớn.
-tại đêm qua em không ngủ được – nàng khẽ thở phào.
-sao thế?
-bí mật nhé, trước ngày được đi chơi đâu đó em đều không ngủ được – nàng cười tinh nghịch – từ bé đã vậy rồi.
-có lẽ là sắp được gặp anh chăng – tôi lại đùa cợt.
nàng xua xua tay rồi cười. chúng ngồi ngồi nói chuyện một lúc thì biển đã hiện ra ngay trước mặt. nào là biển xanh cát trắng và hàng dừa mọc ven biển.
xuống xe, Phương quay sang hỏi tôi:
-anh đã cảm nhận được mùi của biển chưa?
tôi hít lấy một hơi thật sâu rồi gật gù:
-ừ, có thật đây này. thế mà anh chưa bao giờ để ý đến cả.

Phương cười hiền và mùa hè của chúng tôi bắt đầu như vậy…

[Truyện Voz] Chỗ ngồi bên cửa sổ – Chap 32

Rate this post

Related Posts

About The Author