[Truyện Voz] Chỗ ngồi bên cửa sổ – Chap 37

Loading...

Chương 37:

Tôi phải nằm lại viện để theo dõi vài ngày vì mẹ tôi muốn thế. Tôi cũng không dám cãi lại, vì rõ ràng tôi đã sai làm mẹ phải nghỉ cả làm để chăm sóc cho thằng con lớn tướng này. Cũng may cái tay của tôi không phải mổ, chỉ phải bó bột, nhưng dù vậy cũng đau đến muốn điên người.
Thời tiết vẫn đang là mùa xuân, không khí hơi lành lạnh, thỉnh thoảng có tia nắng âm ấm len lỏi qua hàng song sắt rỉ sét nơi cửa sổ khiến tôi thấy dễ chịu phần nào. Những lúc như thế, tôi thường rướn người về phía đó, cố hít một hơi căng phổi đủ thứ hỗn tạp mùi đặc trưng của bệnh viện, và cả mùi nắng xuân. Cánh tay tôi vẫn đau buốt, không chỉ cánh tay mà một số bộ phận khác cũng đau theo từng nhịp thở.
Bọn bạn ở lớp thỉnh thoảng rảnh rỗi vẫn ghé qua thăm tôi trong mấy ngày tôi phải ở viện, riêng có thằng Lâm và Ngân là đến rất đều đặn mỗi buổi chiều. Hai người họ thường đến kể chuyện một ngày ở trường cho tôi nghe và không quên mang vở chép bài tập của ngày hôm đó cho tôi, mặc dù Ngân học khác lớp.
-Ê, cậu học khác lớp tớ cơ mà, mấy quyển vở này ở đâu ra thế? – tôi không nhúc nhích người, đánh mắt hấp háy về đống vở được Ngân đặt ngay ngắn bên cạnh.
-Cậu đang nghĩ tớ hy sinh tuổi trẻ của mình để chạy sang lớp cậu chép bài đấy à? – Ngân vờ chắp tay, nháy mắt nói với tôi.
-Ảo tưởng! – tôi nói, giơ cánh tay lành lặn còn lại cốc vào trán cô nàng một cái.
Ngân nhăn mặt ôm lấy chỗ trán đang dần đỏ lựng lên. Nếu không phải bệnh nhân chắc tôi cũng bị ăn “bộp” rồi cũng nên.
-Cái cô bạn gì gì đó, hơi tròn tròn, đeo kính… – Ngân ngập ngừng nói tiếp.
-Huyền! – tôi thốt lên.
-Ừ đấy, cậu ấy chép hộ cậu rồi gửi cho tớ, nhờ đích thân tớ-chuyển-tận-tay-cho-cậu. Làm không công – Ngân khoanh tay trước ngực, hất cằm.
-Nợ này tớ sẽ trả – tôi cười “hì hì”.
Ngân ngồi lật đi lật lại xem mấy quyển vở mang đến cho tôi, còn thằng Lâm thì ngồi đọc truyện. Nhiều khi tôi tự hỏi mục đích nó đến đây là gì? Thỉnh thoảng lại chen vào mấy câu vô thưởng vô phạt rồi cắm mặt vào quyển truyện.
À, có lúc còn liếc nhìn Ngân nữa.

-Cậu xin lỗi Hạ Anh chưa thế? – Ngân hỏi.
-Gì? Sao phải xin lỗi nó? – Tôi làu bàu, đang nhai dở miếng cơm cũng mắc nghẹn lại vì cái tên ấy.
-Cậu đúng là quá đáng thật mà. Xấu tính. – Ngân nhăn mặt.
-Cậu thì biết gì? – Tôi nuốt ực miếng cơm, nó trôi một cách khó khăn xuống dạ dày.
-Có mà cậu chả hiểu gì thì đúng hơn ấy. – Ngân lắc lắc đầu.
Thằng Lâm cũng chép miệng một cái góp vui.
Có mà hai người chả hiểu gì thì có!

Bỗng có một cơn gió lùa vào gây sự chú ý của chúng tôi. Tôi nhìn ra ngoài, bầu trời bắt đầu chuyển sang màu xám xịt, mấy cành cây mới nhú lá non xanh biếc rung lắc liên tục.
Ngân đứng lên đi về phía ô cửa sổ, ngó lên bầu trời rồi quay lại nhìn tôi.
-Sắp mưa rồi đấy – Ngân nói – Để tớ đóng cửa lại cho cậu nhé, trời chắc là lại lạnh hơn buổi sáng đấy.
Ngân nhanh nhảu luồn cánh tay ra ngoài để khép cánh cửa gỗ sơn xanh đã bong tróc nhiều mảng lại. Khép được nửa chừng thì bị gió đẩy ngược lại. Có tia sét lóe lên. Ngân khẽ rụt tay lại, lùi về phía sau một bước, chần chừ một hồi vẫn chưa dám thò tay ra đóng cửa.
Chưa kịp để tôi lên tiếng nhờ thì thằng Lâm đã nhanh chóng chạy lại, đóng hai cánh cửa một cách nhanh nhẹn và thành thục. Ngân khẽ mỉm cười cảm ơn. Nó gãi gãi đầu rồi đi về chỗ nó đang ngồi lõm cả một vùng trên cái đệm ở giường trống đối diện. Mắt vờ dán vào trang truyện nhưng vài phút vẫn chưa thấy sang trang.
Đừng hỏi vì sao tôi để ý, vì phải nằm một chỗ nên có thể bao quát mà nhìn trọn mọi khoảng khắc thôi mà.
Thời tiết có vẻ khá xấu, tôi thúc hai người họ mau chóng về nhà. Trước khi ra khỏi cửa, tôi còn không quên nhắc thằng Lâm nhớ đưa Ngân về tận nhà. Nó xua xua tay ra vẻ “ta đây cũng muốn làm thế, khỏi phải nhắc” với tôi. Ngân cười, vẫy tay tạm biệt tôi rồi quay đi.
-Hai đứa nhóc đấy đang thích nhau đấy à? – Một bác ở giường đối diện lên tiếng – Nhìn cậu con trai có vẻ bẽn lẽn hơn cô con gái ấy nhỉ?
Tôi cười trừ, chẳng biết nên trả lời thế nào? Vì tôi có biết gì đâu.

Nằm được một lúc, tôi nhổm dậy định lấy mấy quyển vở khi nãy ra xem qua. Mấy ngày tôi nghỉ học, bài vở đa số là do Huyền chép lại cho tôi. Đôi khi có cả chữ của thằng Lâm, chữ gì đâu xấu tệ. Ngồi đọc đi đọc lại một hồi, chẳng chữ nào lọt vào đầu cả. Tất cả các môn học bây giờ giống như một bát to hỗn tạp cơm, phở, cháo, mì được cho đủ thứ loại gia vị chua, cay, mặn, ngọt,… vô cùng khó nuốt.

Trời bắt đầu mưa. Mưa xuân thường lất phất, nồm ẩm thế mà hôm nay mưa lại to thế. Tiếng mưa lộp độp rơi xuống mái hiên ồn ào, ầm ĩ. Sét đánh “đoàng” một cái, có tiếng trẻ con khóc ré một cái ở phía xa xa.
Trời mưa thế này nên chắc mẹ chưa thể đến được. Tôi liếc đồng hồ rồi thở dài.
Tôi trượt xuống khỏi giường, xỏ đôi giày đã được nới lỏng dây ra rồi lê ra ngoài hành lang. Bác sĩ dặn là không được di chuyển quá nhiều, nên nằm yên một chỗ thì viết thương sẽ mau lành hơn. Thế nên mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi nằm im một chỗ, đến cả việc ăn cũng đích thân nhất nhất đòi bón cho tôi. Những lúc như thế, mấy bác ở các giường đối diện thường tủm tỉm cười rồi nói chen vài câu xuýt xoa làm tôi ngượng đến nỗi đến đập một quả trứng lên trán có thể rán chín nó luôn.
Vậy nên nhân lúc mẹ chẳng có ở đây, lượn lờ một chút có sao?

Mới hơn bảy giờ tối một tẹo, các phòng bệnh và hành lang vẫn sáng đèn. Tôi đi đến chỗ mái hiên được xây nhô ra, được đặt thêm một bộ bàn ghế. Nước mưa hắt ướt hết phân nửa số ghế, tôi ngồi xuống một góc ít ỏi của cái ghế mé trong cùng, nước mưa không hắt tới.
Hồi chiều, Ngân có hỏi là Hạ Anh có đến thăm lần nào chưa? Tôi cáu gắt, không thèm trả lời. Nó đến làm gì? Có ai khiến đâu? Có đến thì cũng là nhân danh thay mặt lớp chứ có thành ý gì đâu mà thèm để ý.
Nhưng lần này người thay mặt lớp đến là lớp phó, không phải nó. Càng tốt, đỡ phải thấy cái mặt khó ưa.
Bảo tôi xin lỗi nó á? Còn lâu, đừng hòng. Khi nào mặt trời mọc đằng Tây đã nhé!

Ngồi ngoài này công nhận rất lạnh. Hai hàm răng tôi đánh vào nhau lập cập, thế mà vẫn không muốn đứng lên đi vào. Mãi sau, mẹ đến, tôi mới bị lôi xềnh xệch đi, mặc kệ đang đau tê tái. Sau đó còn bị mẹ quát cho một trận nhớ đời. Lại muốn độn thổ vì ngại.

Hôm sau tôi được về nhà. Được trở về với chăn ấm đệm êm thì còn gì thích thú bằng. Cái Bống thấy tôi băng bó kín mình thì có vẻ ngơ ngác, hết nhìn tôi rồi nhìn mẹ với cái nhìn khó hiểu.
Mẹ cười, nói với nó rằng anh bị đau đấy. Nó chạy lại, thổi phù phù vào tay tôi rồi vỗ vỗ vài cái, nhìn tôi với ý nghĩ “anh mau lành bệnh nhé”. Tôi đưa tay bẹo má nó một cái, nó dằng ra rồi chạy biến.
Chiều, Ngân lại ghé qua đưa vở cho tôi rồi về luôn với lý do nhà có việc gấp. Tôi cũng không hỏi gì thêm. Thằng Lâm vẫn như thường lệ đến để đọc truyện.
-Mày là vệ sĩ mẹ tao thuê đấy à? – Tôi hỏi nó.
-Không. Tao đến mượn chỗ đọc truyện, ở nhà mẹ tao không cho đâu. – nó đáp tỉnh bơ.
Biết ngay mà, tôi lạ gì.
-Dạo này ở lớp có vụ gì không? – tôi hỏi nó.
-Chẳng có gì đặc sắc, anh em bọn tao vẫn vui đều – nó không thèm ngẩng lên, đáp.
Tôi tiện tay ném quyển vở đang đọc về phía nó, trúng đầu. Nó bật dậy toan nện tôi nhưng lại nhớ tôi đang là bệnh nhân. Nó chỉ chỉ vào mặt tôi với ý khiêu khích, chắc cay lắm mà không làm gì được đây.
-Mày hỏi mới nhớ, lớp mình dạo này yên ắng lắm. – Nó như sực nhớ ra điều gì đó.
-Yên ắng là thế nào? – tôi tò mò.
-Thì ngoài việc làm bài tập đầy đủ ra chẳng có gì đặc sắc, bọn tao cũng không bị ăn hành của lớp trưởng luôn. Sung sướng quá.
Tôi không đáp, lại quay mặt vào quyển vở. Vở tôi vẫn là quyển vở hổ lốn đủ loại chữ và đủ màu mực. Bất giác đập màu mắt tôi là dòng chữ được viết mặc mực màu tím. Mấy hôm nay không động vào nên tôi cũng chẳng để tâm lắm đến sự xuất hiện lạ lùng này. Mặc dù không nói chuyện với Huyền nhiều nhưng tôi cũng để ý thấy Huyền thường dùng bút bi màu đen, nét chữ tỉ lệ nghịch với thân hình và nét bút bao giờ cũng ghì mạnh tay. Nét chữ này tròn hơn, to hơn, hơi nghiêng nữa. Thật ra tôi biết thừa chữ này của ai, nhưng mà ghét việc phải thừa nhận và nhắc đến.
-Ê Huyền đâu? – Tôi hỏi thằng Lâm.
-Huyền á? Nghỉ ốm hai hôm nay rồi. Sao mày biết?- nó hỏi.
Tôi không đáp.
Ai khiến nó làm thế này? Nghĩ đến việc mang ơn nó mà tôi đã thấy hậm hực. Máu nóng dồn lên ngùn ngụt, chỉ muốn vứt quyển vở đi. Nhưng bình tâm lại thì thấy nếu vứt đi rồi thì học bằng gì đây, thế là lại thôi.

-Hai đứa xuống ăn cơm đi con. – Mẹ tôi gọi với lên.
Thằng Lâm nhanh nhảu buông quyển truyện xuống toan chạy xuống trước.
-Ê mày, lại ăn trực à thằng chó? – Tôi nói.
-Tao ngồi canh mày thì phải có thù lao chứ – nói rồi nó quay lưng đi thẳng, mặc kệ tôi phải tự thân đi xuống

4.5 (90%) 18 votes

Related Posts

About The Author