[Truyện Voz] Chỗ ngồi bên cửa sổ – Chap 9

Loading...

[Truyện Voz] Chỗ ngồi bên cửa sổ – Chap 9

Chương IX : DUYÊN (phần 1)

sau khi rời quán café tôi trở về công ty làm việc đến giờ nghỉ trưa tôi xin sếp cho nghỉ buổi chiều để về thu dọn nốt đống hành lý. chả là hôm nay tôi chuyển nhà sang khu Chung cư cao cấp ở gần công ty để tiện cho việc đi lại, chỗ ở cũ thì xa quá vả lại không đủ tiện nghi cho lắm.
khu trung cư này là do thằng Quân giới thiệu. nguyên văn lời nó nói “khu này vừa thoáng vừa mát, an ninh cực tốt, tiện nghi đầy đủ luôn”. tôi thì nghĩ khác, có khi khu này là nhà em người yêu cũ nào của nó từng ở, xung quanh toàn thấy gái không à  căn hộ tôi ở thuộc khu Chung cư phía Đông ngập nắng, công nhận là tiện nghi hơn rất nhiều thật,tiền nào của nấy mà. cũng may là khoảng thời gian đi làm tôi có tích góp được một số tiền kha khá mà theo lời các cụ hay nói là tiền để lấy vợ. tôi thì hiện tại chưa nghĩ đến chuyện lập gia đình cũng có thể tôi chưa tìm thấy người thích hợp để gắn bó suốt đời. mẹ tôi thì lại không nghĩ thế,mỗi lần gọi điện về hỏi thăm thì bà cũng nhắc chuyện vợ con,còn tìm cách làm mối cho tôi nữa nhưng tôi gạt hết đi,có phải tôi ế đâu mà phải làm mối  nhưng riết cũng thành quen,hình như trong lòng cũng đang dần nhiễm câu nói muôn thuở mỗi khi gọi về cho mẹ “bao giờ thì anh chịu lấy vợ?”
chuyển đống đồ đạc mệt rã rời xong thì cũng đã 5 rưỡi chiều. gần khu chung cư có một công viên khá rộng và đẹp. ngày trước mỗi khi tan làm đi qua đây tôi đều thấy từng tốp người tụ tập ở trong công viên để tập thể dục hoặc tán gẫu với nhau. nơi này lúc nào cũng náo nhiệt như thế. tôi quyết định đi chạy bộ, tiện thể làm quen với một vài người nơi đây. dù sao mình là người mới đến cũng nên có lời, sau này còn được quý mến giúp đỡ. Lục tung đống đồ lên mới tìm thấy đôi giày thể thao,tôi mặc quần đùi,áo 3 lỗ,cắm tai nghe vào điện thoại rồi chạy xuống công viên….
chạy được một vòng quanh cái hồ nhỏ trong công viên, tôi thấm mệt,cũng phải thôi cả ngày khuân vác đồ đạc rồi lấy đâu ra sức nữa, ngồi nghỉ chút vậy 
đảo mắt một vòng quanh công viên. đột nhiên ánh mắt tôi bắt gặp một dáng người quen quen, hình như tôi đã gặp ở đâu rồi. là một cô gái tóc màu hạt dẻ,buộc cao với đuôi tóc lượn sóng bồng bềnh, dáng người nhỏ nhắn cùng với bộ quần áo thể thao màu xanh tím làm tôn nước da tươi tắn.
tôi lục tìm trong đầu xem hình dáng này là của ai….. đây rồi,cô gái uống “café đen” từ sau lần gặp hồi sáng, tôi đã ấn tượng rất sâu về Phương,một cô gái rất thú vị và bí ẩn. nàng bí ẩn qua cách nói chuyện,qua ánh nhìn,cách nói chuyện của nàng kết hợp với ánh mắt như muốn cuốn đối phương vào vậy,tạo cho người khác cảm giác muốn khám phá con người nàng một cách mãnh liệt 
vừa chân ướt chân ráo đến đây không ngờ gặp người quen tôi như mở cờ trong bụng. tôi toan đứng dậy chạy về phía nàng để bắt chuyện thì khựng lại, ngẫm nghĩ nên chào hỏi kiểu nào cho tự nhiên nhất chứ không quá vồ vập. vả lại tôi với Phương mới gặp nhau một lần mà lại là về chuyện làm ăn nên vồ vập quá dễ khiến người ra hiểu lầm  (cho dù đẹp trai cũng k nên thế các thím ạ  đàn ông cũng phải có cái phẩm hạnh của đàn ông )
ngồi nghĩ ngợi không biết nên tiếp cận nàng ntn thì đột nhiên từ đâu chạy đến một con chó con thuộc giống Husky lông màu xám nhảy xổ lên người tôi,hai chân nó đè vào vai tôi làm tôi mất thăng bằng ngã ra bãi cỏ. không hiểu sao trong lúc nghĩ ngợi tay tôi lại đang tung tẩy cái khăn mặt làm con chó chú ý mà chạy đến…….
– Tun dừng lại,quay về đây. – giọng thiếu nữ cất lên,nghe trong vắt
tôi hoàn hồn lồm cồm bò dậy,mẹ kiếp chó gì mà to như con gấu thế không biết  tổ sư cái đứa nào thả chó chạy rông thế tôi rủa thầm trong bụng,tay thì phủi quần áo. Bất chợt có giọng nói cất lên ngay sau lưng tôi :
– anh có sao không? em xin lỗi,con Tun nhà em nghịch quá.
Tôi nhăn nhó quay mặt lại thì Phương đang ngay sau tôi  thì ra con “gấu” kia là của nàng,tý nữa thì bị tôi bắt làm thịt rồi 
màn chào hỏi gặp gỡ tự nhiên hơn tôi tưởng,chắc phải cảm ơn con cờ hó nhà nàng mới được 
– ơ là em à?-tôi cố gắng tỏ ra ngạc nhiên ngỡ ngàng hết mức có thể để cho nàng thấy chúng tôi gặp nhau là do DUYÊN SỐ.
– ôi anh Tùng, em lại tưởng là ai nữa chứ, may mà gặp người quen không khéo em bị mắng vì tội để cho thú cưng chạy loạn mất,mà a có sao không? – nàng nói, tay vén lại vài sợi tóc xõa xuống trước mặt lên.
– à,a không sao đâu,nó chỉ đẩy a ngã xuống thôi 
– con Tun nhà e nghịch lắm,rời mắt ra một cái là nó chạy lung tung ngay. Mà nó chỉ đi trêu người khác ntn thôi chứ chả bao giờ cắn cả
nó mà cắn thì a bắt làm thịt rồi  tôi cười cười nhìn nàng,để ý thấy nàng đeo kính,lạ nhỉ hồi sáng có thấy đeo đâu :
– bây giờ anh mới để ý là em đeo kính đấy, hình như hồi sáng không đeo thì phải?
– à – nàng quay sang, cười – đi làm em thường đeo kính áp tròng cho tiện, còn ở nhà thì em đeo kính thường cho khỏi hại mắt.
– thế à? em đeo kính như này trông đẹp mà – tôi buột miệng khen một câu.
má nàng hơi ửng lên, tim tôi bắt đầu khua trống múa chiêng loạn xạ.
– mà nhà anh cũng ở gần đây ạ? hình như hôm nay lần đầu em thấy anh. hoặc mọi hôm cũng thấy nhưng không biết – nàng đánh trống lảng khỏi câu nịnh nọt của tôi.
– anh mới chuyển đến đây từ chiều thôi, định bụng đi tập thể dục rồi làm quen với vài người, không ngờ là gặp em ở đây đấy! đúng là có duyên thật :lockdown: – tôi vừa nói vừa quay sang nháy mắt với nàng,làm nàng ngượng ngùng quay đi chỗ khác.
– thế anh ở khu nào thế? em ở khu phía Nam.
– anh ở khu phía Đông.
nàng gật gật đầu, mắt vẫn nhìn vào em cún đang lăn lê trên bãi cỏ cạnh mình.
– con chó của em có vẻ nghịch quá nhỉ? Husky à? – tôi hỏi tiếp
– vâng, nó mới được 6 tháng tuổi thôi – nàng mỉm cười
6 tháng tuổi mà to như con gấu thế k hiểu nuôi lâu thêm chắc nó bằng con ngựa mất 
– anh nghe nói nuôi Husky khó lắm, em bận rộn vậy mà vẫn chăm chút được à?
– cũng không khó lắm đâu anh, chỉ cần yêu thích là được rồi. em nuôi nó từ bé nên nó ngoan lắm không dám đòi đi chơi nhiều đâu – nàng nhìn con chó tỏ vẻ hạnh phúc lắm.
– hồi đầu mới nuôi em cũng sợ lắm chứ, giống Husky nếu nuôi mà không nuông chiều nó như trẻ con thì nó sẽ phá phách, hờn dỗi mình, có khi nó còn tự làm bản thân nó bị thương nữa. nhà em còn một em giống Husky nữa cho nó có bạn nhưng hôm nay em ấy phải đi bác sĩ mất rồi – nàng thở dài
– em có vẻ thích nuôi động vật nhỉ?
– em thích nuôi chó thôi, chứ mèo em sợ lắm lại bị dị ứng lông mèo nữa nên không dám nuôi. Mà a có nuôi chó hay mèo gì không?
– anh có,anh nuôi con Thân mà còn nuôi không nổi nó đây này – tôi trêu nàng
– con Thân là con gì thế anh, e chưa nghe nói bao giờ  – nàng tròn mắt hỏi
– con Thân đây này – tôi lấy tay vỗ vỗ vào ngực mình,nói tiếp : – thân anh còn nuôi chưa xong lấy gì mà nuôi chó với mèo 
nàng bị tôi chọc,cười ngặt ngẽo. tôi và nàng ngồi tám đến hơn 7h thì nàng xin về vì đến giờ cơm nhà nàng.
– vậy hôm nào rảnh anh ghé qua nhà em chơi nhé-nàng nói
– chắc vài hôm nữa nhà cửa ổn định a làm tân gia cùng mấy ae trong công ty, em cũng đến nhé,coi như a ra mắt “hàng xóm” luôn – tôi gợi ý nàng một cái hẹn
– vâng, em sẽ tới xem nhà “anh hàng xóm” có được đẹp như nhà em không – nàng nói, nở một nụ cười đánh thức cả ông mặt trời đang ngái ngủ 
– được người đẹp chiếu cố đến nhà tại hạ đây lấy làm vui mừng lắm – tôi chọc nàng
– hihi,thế thôi e về đây,không mẹ e lại chờ cơm. Tun đi nào
nàng chào tôi ra về,tôi đứng thẫn người nhìn theo bóng người con gái đi cạnh con chó cho tới khi khuất hẳn….

về đến nhà, tôi lấy điện thoại gọi cho mẹ, đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức.
– mẹ đây, chuyển nhà xong chưa con?
-r ồi mẹ ạ, ngày mai mấy giờ bố mẹ với cái Bống lên để con ra đón?
– EM LỚN RỒI ĐỪNG GỌI EM LÀ BỐNG NỮAAAA – con nhóc hét qua điện thoại, suýt nữa thủng màng nhĩ.
– gì thế con nhóc này? muốn hại anh mày điếc luôn à?
– chắc tầm 9 rưỡi đấy, con không cần đón đâu,bố mẹ đi taxi vào được rồi chứ mình con sao đón được 3 người với mấy thứ đồ lỉnh kỉnh – mẹ nói,không còn nghe giọng con Bống nữa.
chắc con nhóc kia lại giận dỗi mà chạy lên phòng rồi. lần nào cũng thế, mỗi khi tôi gọi là Bống nó đều tỏ vẻ như vậy cả, tại mẹ nữa, lần nào nói chuyện cũng mở loa ngoài cho mọi người cùng nghe làm tôi dỗ nó cũng khổ.
Nói chuyện với mẹ thêm lúc nữa tôi cúp máy,đi tắm. tắm xong tôi lục lọi đống đồ mới chuyển đến xem có gì ăn không, ngoài mấy con mì tôm ra thì chả còn gì nữa  chả nhẽ lại ra ngoài ăn??? Thôi kệ,ăn tạm gói mì tôm vậy. tôi pha tạm gói mì tôm ăn cho qua bữa. mai mẹ lên rồi lại được ăn ngon nên để dành bụng trước cũng được 
Ăn xong bữa tối tạm bợ,tôi ngồi thu dọn đống đồ đạc của mình,mệt vch ra,nhà không có đàn bà có khác @@ đang ngồi loay hoay thì đt tôi báo tin nhắn Phương :
– anh hàng xóm đang làm gì thế?

Chương IX : Duyên (phần 2)
tôi thấy vui vui vì nhận được tin nhắn của Phương,chả hiểu sao lại có cảm giác này. Đợi 3p sau tôi rep lại nàng :
– anh hàng xóm đang dọn dẹp nhà cửa….. sắp mệt chết rồi mà chả thấy cô hàng xóm nào sang phụ.
tôi nửa đùa nửa thật,định tạo không khí cho cuộc nói chuyện giữa tôi với nàng.
– thế có cần em sang giúp gì không? bây giờ e cũng đang rảnh rỗi
– bỗng dưng có người đẹp sang giúp sức,tại hạ vô cùng cảm kích 
– cái anh này,lớn rồi cứ như trẻ con ấy. nhà a ở đâu để em qua.
– a ở khu TB4 tầng 12 phòng 1205.
– ok,chờ e chút.
đặt điện thoại lên bàn,trong tôi bỗng trào dâng lên một cảm giác rất lạ, bên trong hàm chứa nhiều cảm xúc khác nhau : vui này,hồi hộp này,ngượng ngùng nữa. cứ như lần đầu tiên đi hẹn hò vậy. tôi bất giác nhìn 1 lượt cả người tôi,xem bộ quần áo tôi mặc ở nhà có thích hợp không ( quần đùi áo 3 lỗ khoe ngực lở  ) đang tính đi thay bộ quần áo công sở vào cho lịch sự thì có tiếng chuông cửa  chạy ra mở cửa thì tôi xém chút nữa xịt máu mũi  là Phương. vẫn mái tóc hạt dẻ buộc cao,vẫn cặp kính trễ xuống mũi nhưng nàng mặc chiếc quần ngắn bó sát để lộ cặp đùi trắng thon thả chiếc áo màu đen cũng bó sát làm tôn lên tất thảy những chỗ nhấp nhô gặp nghềnh trên người nàng  mùi thơm hoa nhài dịu dàng từ người nàng phát ra khiến tôi đứng hình. Nàng thoáng đỏ mặt,khẽ cúi xuống nâng nhẹ cặp kính lên rồi dịu dàng nói :
– anh không mời em vào nhà à
tôi giật mình tỉnh lại,vội nói :
– anh xin lỗi,e vào nhà đi.
tôi đứng sang 1 bên cho nàng vào nhà,rồi đóng cửa đi theo nàng. nhìn nàng từ phía sau thật quyến rũ,từ dáng đi cho đến thân hình,may mà tôi kìm chế được không thì hậu quả thật khó lường 
nhìn một vòng quanh phòng nàng nói :
– nhà anh rộng quá,anh ở một mình à?
– ừ,a ở một mình
– bố mẹ anh k ở cùng anh à? Một mình a làm sao ở hết được?
– bố mẹ anh không muốn chuyển lên thành phố,a có nói mấy lần rồi nhưng ông bà không nghe,thích ở dước quê hơn. – tôi nói
– cũng đúng,mấy cụ thích ở quê vì không khí trong lành,không như trên thành phố này,ồn ào,tất bật – nàng nói,lại nở một nụ cười
– để em giúp anh dọn dẹp. – chả để tôi kịp nói thêm gì,nàng ngồi xuống bắt đầu dọn nhà cửa nhìn như cái bãi chiến trường của tôi..
tôi và nàng cùng nhau làm việc,tôi lắp đặt và xếp đồ đạc,nàng thì dọn dẹp và lau nhà,cả hai vừa làm vừa nói chuyện rất vui vẻ. tôi biết thêm chút ít về nàng. bố mất sớm,mẹ nàng vất vả nuôi nàng khôn lớn,nàng thương mẹ nhiều lần nói mẹ đi bước nữa cho đỡ vất vả nhưng mẹ nàng không đồng ý.
– anh biết không,mỗi lần e đề cập đến chuyện này mẹ em đều gạt đi. Trong đầu mẹ e nhiều suy nghĩ lắm,mẹ sợ nhiều thứ lắm. mẹ sợ đi bước nữa sẽ ảnh hưởng đến em,mẹ sợ người dượng đối xử không tốt với em,mẹ sợ e tổn thương….
– anh xin lỗi,tự dưng đi hỏi mấy chuyện không đâu làm em buồn rồi .- tôi bối rối
– có gì đâu anh, em cũng quen rồi với cả chuyện qua lâu rồi mà a. thế gia đình anh thì sao? Mọi người vẫn khỏe cả chứ?
– mọi người vẫn khỏe, ngày mai cả nhà a lên đây thăm nhà mới của a này.
– thế thì vui quá rồi còn gì, chúc mừng anh nha ^_^
nàng nói rồi cười,cứ mỗi lần nàng cười tôi lại như thằng ngố,cứ nhìn chằm chằm vào nàng rồi lại giật mình quay đi chỗ khác khi nàng đưa mắt lên nhìn lại.
sau hơn 2 tiếng vật lộn với đống đồ đạc thì cuối cùng cũng xong xuôi,may mà có Phương sang giúp không thì có khi tôi làm đến sáng mai mất. tôi và nàng ngồi trên chiếc salon ngắm nhìn thành quả,bãi chiến trường hoàn toàn “bị loại bỏ” nhường chỗ cho căn nhà sạch sẽ gọn gang 
– vẫn còn sớm,hay mình đi uống café đi, a mời . – tôi đề nghị
– nếu anh trả công em như thế là hơi ít đó nhé – nàng cươi
– a sẽ bù đắp sau – tôi cười đáp lại
chúng tôi rời nhà đi ra quán café,đang đi nàng lại nói không muốn uống café nữa nên hai đứa quyết định đi dạo quanh công viên,tôi chạy đi mua 2 que kem đưa nàng 1 tôi 1. dường như giữa tôi và Phương vẫn còn sự ngượng ngùng không cụ thể. Tôi với Phương thoạt nhiên im lặng,như thể 2 người đang đeo đuổi suy nghĩ của riêng mình vậy. tôi thấy như này không ổn,mới ngày đầu gặp nhau,nàng lại vừa giúp mình dọn nhà,mặt khác là đàn ông nữa. tôi phá tan sự im lặng giữa 2 đứa :
– Phương có người yêu chưa? – nhất thời chẳng có câu hỏi nào khác tôi buột miệng hỏi 1 câu mà nói ra rồi mới thấy mình ngu ngốc,có lẽ sẽ làm đối phương hiểu nhầm mất.
– bọn em chia tay 1 năm rồi. – nàng trả lời,mắt nhìn đi chỗ khác
– anh xin lỗi, anh lại hỏi linh tinh rồi
– có gì đâu anh, chuyện qua rồi, thế a Tùng có người yêu chưa?
– anh nghĩ thời điểm này vẫn chưa thích hợp để yêu hoặc có thể anh quá già để nhắc đến từ yêu rồi. nói chung anh muốn tập trung cho sự nghiệp trước đã. – tôi nói
– a là mẫu đàn ông lý tưởng của nhiều cô gái đấy a biết không. a có vị thế trong xã hội,thành đạt trong cuộc sống. a chỉ cần hơi mở lòng 1 chút là có hàng tá cô theo đuổi ấy chứ.
– thế em thì sao? Sao không lấy chồng sớm cho đỡ vất vả,cứ mải miết kiếm tiền thế này coi chừng ế đó. – tôi nói đùa nàng
– em mà ế thì khối người đòi nuôi em ấy,haha. Nàng tinh nghịch.
– với cả phụ nữ phải có tiền trong tay mới an toàn,đàn ông có thể nói ngon nói ngọt với mình,thề non hẹn biển với mình nhưng một thứ duy nhất không thể cho mình được chính là cảm giác an toàn. Cảm giác an toàn của phụ nữ là phải dựa vào năng lực chính mình để đạt được. – nàng nói tiếp
tôi hơi bất ngờ trước suy nghĩ của nàng,nàng là một cô gái thận trong,hoặc điều gì đó đã tạo nên sự thận trọng trong nàng,nhìn bề ngoài nàng đâu có thế. Nàng dịu dàng,tinh nghịch,xinh đẹp nhưng bên trong lại có cả 1 khối suy nghĩ về đời,về cuộc sống. tôi thầm hỏi “điều gì làm cho nàng sợ hãi cuộc sống này như vậy?”
– em thật đặc biệt Phương ạ. – tôi nói,mắt nhìn thẳng vào nàng
nàng thoáng chút đỏ mặt,quay đi chỗ khác,khẽ bứt mấy cái lá ở một cái cây nào đó mọc xòe ra lối đi. Nàng đang bối rồi.
– em nghe chú Đại nói a là người thành đạt,trẻ tuổi mà đã leo được lên ghế phó phòng kế hoạch. chắc hẳn a bạn bè,đồng nghiệp yêu mến lắm. – nàng lảng sang chuyện khác.
– a cũng được mọi người giúp đỡ nhiều,nhưng bên cạnh những người giúp đỡ cũng có những người muốn hại mình, thương trường như chiến trường mà em. Muốn biết được đâu là bạn đâu là thù thì chỉ khi em đứng tại 1 góc khuất yên bình nào đó,nhìn ra đám đông ồn ào náo nhiệt ! có lẽ e mới thấy hết những gì đang xảy ra tại nơi đó. Những ánh đèn chói lóa,những làn khói ảo mông,những con người vội vã, những tiếng cười mỉa mai , những đua tranh, ganh ghét và đố kỵ. Em sẽ thấy cả cách người ta sống với nhau, chơi với nhau, lừa dối nhai. Bất giác em sẽ mỉm cười vì trong đám đông ấy toàn là những con người giống nhau, chỉ là ai giỏi che giấu, ai chưa có cơ hội bộc lộ mà thôi….
.
.
.
.
.
.
.
.
tôi và thằng Lâm ngồi ăn chè,thỉnh thoảng tôi lại liếc nhìn nhỏ lớp trưởng. nhỏ vẫn bận rộn với công việc của mình chạy qua bàn này bàn khác,ghi chép,bưng bê rồi thu dọn. tôi quan sát nhỏ hồi lâu,rồi tự hỏi lại bản thân “nhỏ lớp trưởng đáng ghét mọi ngày đâu rồi” dường như sự “đáng ghét” của nhỏ đang ngủ quên đâu đó rồi. quay xuống nhìn thằng Lâm tôi tá hỏa,thấy nó đã chén xong 3 cốc chè  trong khi cốc của tôi còn chưa ăn hết. nói còn hồn nhiên hỏi :
– không hợp khẩu vị à? Đưa tao ăn nốt cho 
– ăn cái đầu mày ấy,mày ăn xong 3 cốc chưa thấy no à?
– mới ngang ngang bụng thôi 
tôi chả biết nói sao với thằng này nữa,đánh cắm đầu ăn hết cốc chè thật nhanh trước khi nó ngồi buồn mồm gọi thêm cốc nữa…
nhỏ lớp trưởng đi đến chỗ tôi, hỏi :
– chè ở đây ngon không? – nhỏ vui vẻ hỏi
– ngon lắm,bác H.A làm ngon tuyệt luôn. – thằng Lâm nhanh miệng
– hihi,nhìn cậu ăn là mình biết ngon rồi . – H.A nói nhìn vào chiến tích của thằng Lâm
– Tùng,cậu thấy chè ở đây ngon không? – nhỏ quay sang hỏi tôi
– ờm,cũng ngon. – tôi trả lời,có đôi chút ngượng ngùng.
– hihi thế lần sau hai cậu đến đây ăn nữa nhé.
– chắc rồi,mà H.A chăm chỉ ghê,sáng đi học,chiều về phụ bác bán chè.- thằng Lâm nói
– mình ở nhờ nhà bác mà, cũng phải giúp bác mấy việc vặt chứ.
– bố mẹ cậu đâu sao cậu lại về đây học 1 mình? – thằng Lâm bắt đầu khai thác
– bố mẹ mình ở trên thành phố,2 người đi làm với đi công tác suốt mình ở nhà 1 mình chán quá nên xin về đây học ở luôn nhà bác mình này. – Hạ Anh nói
– vậy cũng được,phải cảm ơn bố mẹ H.A mới được. vì họ mà mình mới được quen biết H.A,hì hì  . – thằng Lâm tiếp tục bắn
tôi nghe đến đây thì phun cmn chè ra bàn,douma cái thằng vô duyên này chứ ai đời người ta phải chuyển về vì không có ai chăm sóc nó lại đi chúc mừng với cảm ơn. Nếu là tôi thì thằng này ăn đập chắc luôn rồi 
nhỏ H.A nhìn tôi phì cười,thằng Lâm thì mặt đần thôi ra như nó nhận ra cái ngu của nó rồi thì phải 
– ơ mình không có ý đó đâu H.A . – nó chữa cháy
– không sao đâu,mình hiểu mà. Thôi mình ra phụ bác mình tiếp đấy,các cậu ăn ngon miệng nhé. – nói rồi nhỏ đi ra
từ lúc thấy nhỏ nhìn tôi cười tôi như đứng hình vậy. nụ cười cùng chiếc răng khểnh làm tôi mê mẩn,dừng như ghét nhỏ 10 phần bây giờ chỉ còn lại 3 thôi thì phải. ngoài giờ học nhỏ cũng đâu đáng ghét lắm,hoàn cảnh nhỏ đáng thương,gia đình không quan tâm,phải chuyển về ở với bác tôi tự hỏi lớp trưởng cứng đầu,ương bướng mọi ngày do con người nhỏ hay do “thứ gì” tạo nên….
ăn xong cốc chè tôi giục thằng Lâm về,nó thì cứ bảo tôi ngồi nán lại để nó ngắm nhỏ H.A thêm tý nữa  có khi thằng này kết nhỏ lớp trưởng rồi cũng nên. Tôi lại phải ngồi với nó 1 lúc,nó ngồi chống cằm nhìn H.A chạy qua chạy lại trước mắt,nhìn chán nó quay sang bảo tôi về. tôi ra tính tiền với nhỏ.
– lần sau lại đến ăn nữa nhé Tùng. – nhỏ cười nói với tôi.
ôi lại cái răng khểnh ấy @@ tôi điên mất. cảm giác trong tôi hỗn loạn,tôi định thần lại,gật đầu với nhỏ rồi tiến ra xe.

thấy vẫn còn sớm,thằng Lâm với tôi rủ nhau đạp xe quanh hồ cho mát. Đang đi thong dong ngắm cảnh ngắm người thì bất chợt có con ngựa sắt từ trong ngõ phi ra  xe chúng tôi đang đi ngang ngõ,con ngựa sắt được đà lao thẳng vào xe chúng tôi,2 thằng nằm lăn ra đất. mẹ kiếp,mới bị tông xe hồi sáng bây giờ lại bị tiếp may mà nó lao thẳng vào giữa chân tôi vs chân thằng Lâm nếu mà nó lao vào chân tôi nữa thì chắc tôi bại liệt cmnr  lồm cồm bò dậy xem đứa nào đi xe mà ngu thế,trong ngõ đi ra mà phóng như ma làm. Phải chửi nó,rủa nó mới được,tôi lầm bầm nhìn vào phía trong ngõ….
Tôi bất ngờ,như không tin vào mắt mình nữa. là nhỏ Ngân lớp văn hồi sáng đây mà. Nhỏ cũng vừa mới đứng dậy,cũng bất ngờ không kém tôi.
– ơ là cậu à – hai đứa tôi đồng thanh
– mẹ đứa nào thế,không có mắt à. – thằng Lâm vừa bò dậy đã chửi đổng
– mình,mình xin lỗi. tại mình có việc gấp nên đi nhanh cho kịp,bạn có sao không? mình…. Mình…. – nhỏ ấp úng,mặt đỏ như quả cà chua nhìn đáng yêu thế không biết.
thằng Lâm lúc này thấy có gái liền dịu giọng :
– à thôi,mình không sao đâu,cậu đi đâu mà vội thế,lần sau nhớ nhìn đường nhé,không là nguy hiểm lắm.
– mình xin lỗi,mình có chuyện quan trọng phải làm,thôi mình xin phép đi ngay đây,xin lỗi 2 bạn nhé.- nhỏ Ngân như có chuyện gấp,vội nói rồi dựng xe dậy
dắt đi đc khoảng 1m chưa kịp bước lên thì cái xe khựng lại,chắc do cú ngã hồi nãy mà làm nó tuột xích,nhỏ lại dựng dậy dắt đi ngay nên cái xích nó kẹt chặt lại trong ổ lip. Nhìn nhỏ như muốn khóc cứ cuống cuồng xem cái xe bị lsao mà k biết giải quyết ntn. Tôi thấy thế liền nói :
– hay cậu lấy xe của mình đi này,để xe cậu đấy mình sửa cho,rồi mai lên trường mình đổi lại.
– làm thế có được không? – nhỏ bối rối hỏi lại,mắt rớm rớm như thể sắp khóc
– được mà không sao đâu,người nhà cả. – thằng Lâm nói
đúng là cái thằng dại gái,vừa chửi đổng xong bh lại chuyển giọng khác. Lại còn người nhà nữa chứ 
– cậu lấy đi đi,nhanh k lỡ việc. – tôi nó lần nữa
– vậy làm phiền các cậu nhé,mình cảm ơn. – nói rồi nhỏ lấy xe đạp từ tay thằng Lâm quay lại gật đầu thêm lần nữa rồi lao đi.
không biết có giao trứng cho ác không nữa. nhỏ đi mà đâm vào đâu xước cái xe mới của tôi thì về nhà bố tôi treo tôi lên mất mà cũng tội nghiệp nhỏ,vội gì không biết nữa…

tôi với thằng Lâm 1 thằng khiêng đầu 1 thằng khiêng đít cái xe đạp ra quán sửa xe chứ hai thằng chả thể nà lôi được cái xích ra cả. vừa đi tôi vừa nghĩ “có khi nào do gặp nhỏ H.A mà mình lại đen đủi không :sexy”

 

[Truyện Voz] Chỗ ngồi bên cửa sổ – Chap 10

4 (80%) 11 votes

Related Posts

About The Author