<

[Truyện Voz] Đó là bạn gái tôi, và thằng khốn nào đấy!

[Truyện Voz] Đó là bạn gái tôi, và thằng khốn nào đấy! - Chap 10

Tôi gặp em một bữa tiệc mùa hạ
Đôi chân dài, váy ngắn thật đáng yêu!
Lặng nhìn em rồi cũng như bao người khác
Hòa mình vào với bữa tiệc đông vui.

Ấn tượng về em là thế, lúc nào trên môi cũng có một nụ cười. Mọi người đừng hỏi mình bữa tiệc đó, tại mình cũng chẵng nhớ nó nói về cái gì.
Gặp gái đẹp cũng nhiều rồi nên có cái tính bình tĩnh, ngồi nhìn mấy đứa nó đến bắt chuyện với em mà em chỉ cười với nó chứ chẳng nói gì nhiều, mình đoán em có người yêu rồi nên lúc đó không có 1 tí gì là muốn làm quen. Tính mình vậy, thích ngắm gái đẹp thôi chứ chẳng dâm dê hay thèm thuồng gì, phụ nữ họ đẹp, và họ làm đẹp là để người khác ngắm. Mà ngắm nhiều quá thì phản tác dụng.
Rồi bẵng đi 1 hồi lâu cũng chẳng để ý tới nữa. Đi lơ mơ thế *** nào mà đụng thẳng vào người em nó, li rượu trên tay mình đổ vào tay áo em.

-Ài, xin lỗi em ( mình cười trừ )
Mò mò trong túi tính lấy cái khăn tay ra lau cho em, mà không có, quê bỏ ***
Cứ nghĩ là sẽ bị em nó chửi. Ai ngờ em vén tóc qua 1 bên rồi lấy xấp khăn giấy trong túi xách ra lau, nhoẻn miệng cười với mình, nhu mìi nói

-Em lấy cho anh li khác nhé ( em cười )

Mặt mấy thằng già kia: 
Còn mình thì lúc này chết đứng cmn rồi. Mình với em nói chuyện cũng lâu, hỏi han này nọ đến tàn tiệc.
Qua bạn bè thì mình biết em vừa chia tay bạn trai ( cụ thể là cái thằng khốn nạn kia )
Rồi thì……. không thể gạt em ra khỏi đầu óc được
Mình tự nhủ bằng mọi cách phải có được cô bé này, tính sỡ hữu của mỉnh dội lên. Một người con gái như thế, cũng đáng lắm !

————-
Cái hôm ấy mình và em đi chơi, lúc này chưa quen nhé, trong thời kì cưa cẩm thôi. Em say khướt, giờ nghĩ lại chắc chẵng phải, uống có tí.

-Anh đưa em về nhé

-Về đâu

-Nhà em chứ đâu

-Không về, về giờ này ông già giết em

-Thế có nhà đứa bạn nào không anh đưa về

-Về nhà anh thì sao?
Em hỏi câu này mình cũng thấy lạ, gái ngoan mà hỏi thế này à

-Anh, anh, vẫn ở với ba má
Mình hổ thẹn thật, chắc kì này dọn ra ở riêng luôn, mai mốt mà có lặp lại lịch sử thì thôi chắc đội quần.

-Giờ này ai biết
Em bực bội kéo kéo tay áo mình, thế là đành chở em nó về nhà, nhẹ nhàng mở cửa rồi dìu em lên phòng, quăng em lên niệm. Rồi mình đi tắm cho hạ nhiệt, thằng đàn ông nào mà chịu nỗi cảnh tượng đó.
Nhưng mà nhìn em, mình thấy có vẻ gì đánh thương mà cũng đáng yêu lắm, trong lòng có cái cảm giác ấm áp kì lạ. Muốn chiếm hữu nhưng lại thôi. Chỉ nhìn mà không thể ăn. Mình thề là mình không làm gì cả, *** bao giờ có việc sờ soạn lung tung hay mò mẫm này nọ.
Lấy cái gối xuống đất nằm, thôi thì coi như em là không khí. Nằm quay qua một bên, chừng 5 phút sau, em vẫn nằm trên giường mà chân thì đạp lên đầu mình.
-Này (em nói với cái giọng nhựa nhựa của người say)

Mình im không nói gì cả, chân em nó vẫn đạp trên mặt mình.

-Anh không thích em à ( lại cái giọng nhựa nhựa )

Mình đùa rất khẽ, nhưng mà khẽ thế nào thì em cũng nghe được, đang là đêm, không gian yên tĩnh mà chỉ có hai người.
-Sexy như em thằng nào không thích.

Tới lượt em yên lặng

-Ê, anh đùa đó, ngủ rồi à !

Em rút chân ra khỏi mặt mình, rồi nói:

-Từ mai, nghỉ trưa thì ăn với em…..

Và thế là chàng hoàng tử và công chúa sống hạnh phúc với nhau mãi mãi

———–
2 năm trước, lúc gặp em mình có cái ước mơ, làm thật giỏi, kiếm tiền thật nhiều hết mức có thể. Rồi về một cái thành phố biển nào đấy mua nhà sống :]] tới đó kiếm vợ cũng chưa muộn.
Thật, nói trước bước không qua. Từ hồi yêu mình đã hết sức vun đắp cho cuộc tình này, quên đi cả ước mơ. Từ giờ phải nỗ lực thôi !

——-
Chào em !
Như lần đầu vẫn luôn trọn vẹn
Ngược xuôi … cùng những bon chen
Nơi ta quen thật ngẫu nhiên mà lại như sắp đặt

Tới đây thì mọi người đã hiểu tại sao mình lại mời rượu em chưa :]]
Coi như trả lại em li rượu ngày ấy :]] tự dưng type mấy dòng lại mắc cười. Tự dưng muốn trở lại thời sinh viên quá. Tự dưng tương tư quá
À, mấy bạn inbox mình thì mình cũng không reply được, xin lỗi !

 

Bình luận