<

[Truyện Voz] Đó là bạn gái tôi, và thằng khốn nào đấy!

[Truyện Voz] Đó là bạn gái tôi, và thằng khốn nào đấy! - Chap 7

Ôi dào….. Mãi mới có 1 ngày rãnh, xong cái bản phác thảo nên hôm nay được về sớm 
Online ngay và luôn, đọc mấy cái thread mới mà đồng cảm quá, nói chung là: bất hạnh ở mọi nơi và nổi buồn thì không dừng lại.
Những ngày qua, buồn có vui có, nhớ có hận có. Công nhận mình đa cảm vãi. Định là update từ 2 tuần trước rồi, mà bận quá, đã vậy mới bị xuất huyết dạ dày hôm tết. Nên giờ có hơi íu  có thím nào bị như mình chưa, bs không cho ăn, truyền đạm 4 ngày liên tục @@ lúc đó sống không được mà chết cũng không xong.
Àh, bệnh viện Vũ anh, y tá không có dễ thương tí nào ( cười )
Chuyện là đang ngồi ăn mứt dừa, đánh LOL thì đau bụng mắc ói, chạy xuống toilet bựa 1 bãi máu. Sợ điếng người, ông bà già cũng tá hỏa, thế là bv thẳng tiến. Nằm viện thì giấu hết tụi bạn, và tất nhiên em cũng không thể nào biết được. Tâm sự tí được rồi, bây giờ nói về vấn đề chính.
———
( không nhớ ngày, nhưng là trước tết )
(nhạc chờ)
Em: em nghe !
Mình: gặp nhau đi em, chiều nay, quán cũ !
Rồi mình cúp máy.
3h chiều hôm đó, tắm rửa thật sạch, thơm tho, cạo râu, xịt tí dầu thơm… Mình cố tình đến quán sớm, cũng chẳng biết tại sao tâm trạng lúc này thoải mái lắm.
Kêu ly cacao nóng, ngồi nhắm mắt nghe nhạc. Đầu óc suy nghĩ bâng quơ, nghĩ đến má. Không biết năm nay má có mua thêm đồ đạc gì không nữa….
Đang mơ màng thì 1 bàn tay chạm vào má.
-Anh đến sớm dữ ( em cười )
-1 cam vắt nha chị
Mình: cũng mới tới mà em !
-Thôi em biết anh quá ròi, ly cacao nguội ngắt ( bĩu môi )
Mình: gọi em tới không phải để nói chuyện phím.
( mình khó chịu vì cái cách em xử sự, vờ như chẳng có gì xảy ra những ngày qua )
-Em sẽ nói hết cho anh hiểu mà, đừng đối xử với em vậy ( mắt đỏ hoe )
Mình: ngủ với nó chưa?
Mặt em đỏ bừng: – Anh… anh… quá đáng ( nước mắt rớt )
Lúc này thì con bé phục vụ đem nước ra, em gạt nước mắt đi. Mình thì vẫn tỉnh rụi, mặt lạnh như đá, không biểu cảm. Yêu nhau hơn hai năm, chưa bao giờ mình thấy em đáng thương như vậy.
-Người mà anh gặp, tên Q, người mà em đã kể với anh.
—————–
Àh, thì ra là thằng ch* đó, cái thằng bạn thân của em. Hồi đó em và nó sát bên nhà nhau, học chung cấp 1 cấp 2 gì đó. Có lẽ là thân lắm, gia đình nó phải chuyển về Phan thiết. Thằng đó trước khi đi thì tỏ tình với em, và chính nó đã cướp đi cái mà thằng đàn ông nào cũng cay khi nghe: “trinh tiết”
Bạn thân kiểu gì mà lại như vậy, mình cũng *** hiểu. ( chuyện này là bạn bè em, và em cũng nói cho mình biết )

—————-

Lòng mình đau điếng, tay chống lên trán, bất quá nên bật cười 1 tiếng: à, ờ, anh hiểu rồi !
-Không, không phải vậy đâu, anh không hiểu, em chỉ có anh thôi. Em sai rồi, đáng ra em không nên đi gặp mặt Q, chỉ là…..
Mình: anh từng nói ” anh cho em tình yêu, em cho anh niềm tin ” nhưng em đã thất hứa rồi..
Mình nắm tay em, nắm chặt vào chiếc nhẫn: đừng tháo ra, em hãy đeo ở ngón khác nhé ( cười )
Chồm qua và hôn môi em, có lẽ em không biết làm sao nên chỉ khóc và khóc. Rồi mình đứng dậy, quay người bước ra, vẫn đủ để mình nghe em nói:
-Anh sẽ phải đau vì em……..

Bước ra khỏi quán, mình mới nhận ra là ngón tay cái mình tự bấm vào các ngón khác chảy cả máu

 

Bình luận