<

[Truyện Voz] Đó là bạn gái tôi, và thằng khốn nào đấy!

[Truyện Voz] Đó là bạn gái tôi, và thằng khốn nào đấy! - Chap 9

Đàm đạo tí nhé. Mọi người trông đợi và kì vọng vào tình yêu của mình như thế nào?
Mình thì cũng chẳng trông đợi gì nhiều bởi theo mình tình yêu thật sự nó khó hiểu quá, và không thể định nghĩa được như thế nào là yêu thực sự.
Mưu cầu hạnh phúc là điều bình thường, đến với nhau đa số là do thích một điểm gì đó ở nhau. May mắn thì bền lâu, còn không thì mau chán và khi muốn chia tay, phụ nữ có cả ngàn vạn lý do.
Đời mà !!!
Dạo này nói chuyện, hay thích xài 2 chữ ” đời mà ”  mình dùng nó có lẽ vì mình buông xuôi rồi, khó chấp nhận nhưng mọi thứ là vậy, chẳng thể thay đổi cũng chẳng thể làm khác được.
Tình yêu của mình nhẹ nhàng lắm, chỉ là nhiều lúc thấy hạnh phúc ngập tràn khi được thương, được nhớ, được chăm sóc.
Đời mà, nhiều lúc phũ phàng bỏ mẹ. ” Nếu bên nhau là buồn anh cũng không cần mình phải bên nhau mãi ”
Yêu nhau, để lại trong lòng nhau một chút dư vị ngọt ngào, và sau này có lập gia đình thì cái cảm giác về người ấy cũng chẳng ai thay thế được  không phải gọi là ngoại tình tư tưởng đâu, chỉ là dư vị đọng lại thôi.
———–
Nghĩ về quá khứ, có khi còn bật cười vì những kỉ niệm đáng yêu, và trơ trẽn của bản thân. Lúc mới yêu thì không nghĩ được nhiều vậy, mình chắc là ai khi yêu nhau cũng đều nghĩ về cái ngày chia tay phải không? 
Nhưng cũng không ngờ là đau đến thế…
—Có bạn nói mình lạnh lùng!
Ờ thì lạnh lùng thật, em cũng từng nói :
” Anh này, người lạnh lùng là người sống nội tâm dữ lắm đấy ”
” Sao em chắc chắn thế ”
” Hông biết, nghĩ vậy thôi. À dạo này thấy anh hay ghen, vui lắm ”
” Nói trước là đừng có làm tôi ghen nữa, mệt đấy ”

——–
“Nhưng sao nay đã mất em thật rồi..
Để lúc tìm nhau biết em đang nơi đâu?”
2 câu trong bài “Giữ anh đi ” của Lê Hiếu đấy, công nhận thằng này hát ấm, nhiều khi nghe mà trong lòng cảm giác thốn lắm, khó tả. Nhưng có lẽ cũng may, mình lạnh thật, nhưng mà mình chưa mất đi cảm giác.
———-

Hồi cấp 3, chính xác là năm học 12, tới cái giai đoạn cuối năm rồi, ôn tập dữ dằn luôn để chuẩn bị thi đại học.
Trong lớp mình có cái cặp đôi kia, yêu nhau từ năm lớp 10, xong yêu nhau lâu nên chắc là chàng cảm thấy chán nãn với nàng, cãi nhau dữ dội thế là chia tay.
Nàng thì sau hôm chia tay cứ tỉnh tỉnh mơ mơ thế nào đi đường bị xe đụng. Nghỉ học 1 tuần thì chàng tá hỏa 
Đến khi đi học lại thì người trầy trụa tùm lum, nhưng có 1 vết thẹo ở tay trái, lớn lắm, nhìn mà tội. Nên bởi vậy nàng tự ti vào bản thân lắm, từ lúc ấy thì tính tình thay đổi hẳn.
Hôm đấy mình ngồi chép bài like a học sinh ngoan  thì nghe cái xoảng xong cũng chúi vào xem chuyện gì.
Thì ra là chàng vì quá yêu nàng nên đập cái gương rồi rạch vào tay mình 1 đường lớn. Vãi cả thanh niên manh động. 2 đứa ngồi ôm nhau khóc thút thít cả buổi 
Giờ thì chàng mở được tiệm sửa điện thoại và 2 đứa có đứa con trai 1 tuổi rồi !

————-
Hì, hôm nay tâm trạng ổn nên tâm sự vui vẻ với nhau nhé mọi người.
Chuyện mình với em mình sẽ tiếp tục update sau.

 

Bình luận