<

[Truyện Voz Hay] Bạn gái tôi là lớp trưởng

Chap 34

Lát sau, hai ông anh yêu dấu của em trở về với bộ dạng băng bó khắp người, nói chung là đánh nhau ắt phải có mất mát thôi nên em cũng chả nói gì. Anh L hỏi:
– Mày sao rồi?
Em:
– Đỡ đau rồi!
Anh L:
– Ừ, mày phải nằm ở đây trong 2 tuần đấy
Em:
– Gì cơ, 2 tuần cơ á
Anh L:
– Ừ
<span “=””>
Em:
– Thế bài vở trong lớp, tính sao đây?
Anh L:
– Mày cứ khéo lo, anh sẽ nhờ bé P chép bài hộ mày rồi vào đây giảng bài cho mày
Em:
– Ừ, thế cũng được
Ông V nói:
– Thế chúng mày ở đây nhé, tao về đây
Em:
– Vâng ạ
Ông V bước về, chỉ còn em và anh L ở đây, em hỏi:
– Bố mẹ đâu?
Anh L:
– Bố mẹ đi làm rồi, tí vào thăm mày?
Em:
<span “=””>

– Thế bố mẹ có nói gì không?
Anh L:
– Có đấy!
Em:
– Nói gì?
Anh L:
– Bảo mày còn đánh nhau nữa thì đừng hòng cưới con P làm vợ
Em:
– Ơ rõ ràng tôi bị đánh cơ mà
Anh L:
– Tao không biết, bố mẹ chỉ nói thế còn tao chỉ thuật lại lời của bố mẹ mà thôi
Em:
– Thế P đâu rồi
Anh L:
– Đang chuẩn bị đồ ăn, tí đem vào cho mày
Em:
– Sao cái gì ông cũng biết thế
Anh L:
– Không biết thì chả phải là anh mày
Em:
<span “=””>

– Tự tin gớm làm như ông thần thánh lắm ý
Anh L:
– Tao không thần thánh nhưng ít người phàm nào bằng tao
Em:
– Ờ Ờ ông nhất rồi
Anh L:
– Quá khen
Nói xong, ông ấy bật TV lên (em ở phòng vip, chỗ quen nên giảm giá được tí). Anh L:
– Hôm nay có trận Mu đá với chealsea đấy (thực ra thì em chả nhớ, chỉ nhớ là ai đá với chealsea thôi). mày bắt ai
Em:
– Chealsea!
Anh L:
– Thế tao Mu, thằng nào thua thì đãi người khác 1 chầu cafe
Em:
– Ok
Anh L:
– Tí nữa có, để xem thằng nào thua
Em:
– Ờ để xem
Đúng lúc đó, P vào cùng với 2-3 hộp đồ ăn nói:
– Hai người định tính chuyện gì đấy?
Em:
– Chuyện đá banh ý mà
Anh L:
– Đúng rồi, hê hê
P:
– Chứ không phải chuyện gái gú à
Em:
– Tất nhiên không, bọn anh rất rất là trong sáng mà, đúng không
Anh L:
– Đúng đúng, thằng M nói chuẩn quá rồi
P lấy cơm ra và mở hộp đồ ăn, một mùi hương ngào ngạc xộc lên mũi em, cảm giác của em lúc đó là đang bay. Em nhìn vào trong cơm, có gà rán, ôi món em thích nhất, đúng là P hiểu ý em quá đi mất. Em nói:
– Có gà rán à, chẹp chẹp, nhìn ngon quá
P:
– Do tự tay em làm hết cả đấy
Em:
– Ngon quá đi mất!
P:
– Hihi, anh thích không?
Em:
– Thích quá đi ấy chứ!
P:
– Thế tự ăn đi nhá!
Em:
– Ơ anh băng tay rồi, sao tự ăn được
P:
– Hì, đùa chứ để em đút cho nhá!
Lúc này anh L nhảy vào:
– Ôi ngon thế, anh ăn với
Em lườm:
– Tự đi đòi chị Huyền đi nhá
Anh L:
– Ừ tao biết rồi
Nói xong, anh L đi ra ngoài, còn em với P trong phòng, lúc này vừa đút, P vừa nói:
– Cơm ngon không
Em:
– Ngon lắm luôn ý chứ!
P:
– Ừ mà anh này
Em:
– Sao thế em?
P:
– Vì em mà anh bị như thế, em… xin lỗi anh nhé
Em:
– Ơ cái này chả ai muốn đâu, em đừng thế
P:
– Hức… Em không muốn nhìn anh như thế này đâu, em buồn lắm
Em:
– Ơ kìa, em sao thế @@?
P:
– Không sao vì em sợ anh có chuyện gì thì anh sẽ xa em huhu
Em:
– Ơ kìa nín đi nào!
Em cố gắng ngồi dậy, dùng tay còn lại lau nước mắt cho P, em kéo mắt kính ra, dùng tay khẽ lau giọt nước mắt đang rơi trên mi em ấy. Nhìn P đẹp thật, thật sự thì P đẹp nhất khi khóc, em cũng chả biết tại sao, lúc ấy, trong P như toát lên vẻ đẹp gì đấy khó tả lắm. Em cũng không hiểu sao P lại yếu đuối như thế, khác xa vẻ cứng rắn mà em thường thấy. Em dỗ P:
– Thôi nín nào!
P khẽ ôm em:
– Cho em ôm anh chút
Em hơi đau vì cái xương sườn nhưng vẫn cố gồng người chịu đựng để P ôm, sau khi ôm xong, P lại lấy cơm ra và đút cho em ăn tiếp tục. Sau khi ăn xong thì có người đến thăm em, là thằng Thành cùng vài anh hàng xóm, vừa thấy em, nó đã nói:
– Mày bị đánh mà sao chả kêu bọn tao
Em:
– Tao bị hôn mê, lúc tỉnh biết quái gì đâu chỉ thấy ông V kéo người đi xử nó thôi
Thằng Thành:
– Thôi, rút kinh nghiệm lần sau nhớ gọi bọn tao, toàn anh em cả thôi
Em:
– Thôi cho tao xin, sợ lắm rồi
Thằng Thành:
– Hê hê, vào đây tận 4-5 lần cơ mà, số mày sống dai thật
Em:
– Dai để ăn bám đời
Thằng Thành:
– Thôi đi bố, tao có ít quà cho mày
Em:
– Bày vẽ chi nữa
Thành Thành:
– Thôi, toàn anh em cả, coi như trả cho lần trước không đi xử con Q cùng ông V
Em:
– Ừ thế cám ơn mày nhé
Thành Thành:
– Ừ
Cả bọn ra về, em chào rồi quay sang ngắm P, phải nói là khi nhìn P chỉ biết khen thôi chứ chả biết chê là gì cả. P quá đẹp, lại giỏi giang, một thằng con trai như mình quá hạnh phúc khi có em ấy, những dòng này nói cho các bác GATO chơi ấy mà. Còn những người thân, anh em cũng luôn sát cánh bên em mỗi khi em gặp khó khăn. Cuộc đời em quá tươi đẹp rồi, chả còn gì để diễn tả nữa.
11:00 PM…
Bệnh viện….
Em choàng giật mình tỉnh dậy, thấy P đang nằm trên ghế gần giường em, có lẽ em ấy không về. Thấy P thỉnh thoảng khẽ run lên vì lạnh, em cố hết sức, đứng lên, cầm tấm chăn của mình, đắp lên người P. Lúc ấy, thấy P chợt khóc, kèm theo câu nói:
– M ơi đừng xa em…!!
Em thấy thế liền khẽ lau nước mắt của P rồi nói:
– Đừng lo, anh ở ngay đây rồi
P ngủ tiếp, chắc em ấy mê sảng, em cố leo lên giường bệnh, cố chịu lạnh vì P. Đêm ấy, không khí thật tĩnh lặng, em chỉ nghe tiếng côn trùng kêu cùng với tiếng kêu của y tá bác sĩ. Thỉnh thoảng P lại nói sảng nhưng toàn nói về em, nghĩ lại thương P quá, em phải cố giữ mình để không bị gì kẻo P lại lo thêm thì khổ.
Xuất viện…
Vâng, em đã xuất viện, có thể đi lại bình thường, lại có thể quay lại cuộc sống vui tươi, xinh đẹp rồi. Hôm ấy, em vào lớp, đứa nào cũng nói:
– Thằng M đi phẫu thuật chuyển giới về rồi kìa chúng mày
Cả đám phá lên cười, em thì nhục mặt, chả biết đứa nào nghĩ ra trò lố này, em mà biết thì em cắt ngay… của nó. Vừa thấy em, thằng G đã chạy tới:
– Này này xuất viện sao chả bảo anh đưa đoàn xe rồng đến đón
Em:
– Rồng bố mày!
Thằng G:
– Hê hê, tao với con N chính thức quen nhau rồi, đội ơn mày nhiều lắm
Em:
– *m đi chơi anh anh em em này nọ mà giờ mới chính thức
Thằng G:
– Hê hê, tao tỏ tình mãi nó mới đồng ý
Em:
– Thế à
Thằng G:
– Ừ
Em:
– Thế trước chúng mày là gì
Thằng G:
– À quen tạm thôi, chưa chính thức
Em:
– Ừ ừ thế hạnh phúc nhá
Thằng G:
– Ok ok
Hôm ấy em đi chào tất cả những người quen biết trong trường, cứ như ngày cưới của em vậy ý.
Thôi tua nhanh đến đoạn biến đây, dạo này em khá bận, kết thúc sớm cho khỏe
2 năm sau…
Em:
– A lô
Chị Huyền:
– M! M! Em đến bv XXX ngay
Em:
– Sao thế chị
Chị Huyền:
– Bé P… Bé P
Em mềm nhũn cả người ra khi nghe chị Huyền nói thế
Chị Huyền:
– P bị tai nạn rồi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

 

Bình luận