[Truyện Voz Hay] Cô bé đứng đường mà tôi quen – Chap 38

Loading...

[Truyện Voz Hay] Cô bé đứng đường mà tôi quen – Chap 38

Đến vài hôm sau. Tui tránh ít tiếp xúc với bé Nhi đi 1 xíu. Chủ yếu là tui muốn có 1 khoảng lặng để suy nghĩ về bản thân mình, 1 phần nếu gặp tui nhiều quá, rồi tui lại nhồi nhét vào đầu em thêm nữa đâm ra nó dư thừa. Tui lấy cớ là đi công tác ở Sài gòn dăm ba hôm để tạm lánh mặt xíu nhưng vẫn không quên giữ liên lạc qua cho nhau bằng những cuộc gọi đt hay nhắn tn ngọt ngào
Sau vài hôm, tui “giả vờ” trở về lại biên hòa và rủ con bé đi đây đó. Có lẽ bé Nhi cũng đã nghỉ ngơi để lãnh hội đủ rồi…
– Alo, em hả
– Dạ, em đây
– Ừa, anh mới về biên hòa rồi nè
– Ủa, anh đi công tác về rồi à
– Ừ, đáng lẽ đi cả tuần mà nhớ em quá nên xin về sớm đó
– Xạo xạo ko! bộ chứ ko phải bị người ta đuổi về à
– Trời làm gì có, anh mà, thằng nào mà dám đuổi anh. Thôi ko giỡn chứ mới chạy xe về cũng hơi mệt, anh nghỉ tí, đợi tối anh đền bù lại cho
– Khiếp, cứ y như làm gì có lỗi ko bằng, mà nói đền bù nghe ghê thế, hihi
– Haha, thôi vậy nhé người đẹp bb
– Hihi, dạ bye anh.
Không biết ngày xưa ông già tui, hướng cho tui học cái nghề Hóa chất có sai lầm không? Nhiều khi tui cũng tự tiếc nuối với bản thân mình sao ngày đó không thi vô trường Cao đẳng sân khấu điện ảnh, thì chắc giờ tui cũng đóng vài ba bộ phim hoặc cũng đang cộng tác với Sân khấu kịch nào đó với hằng cuối tuần có vài trăm người đến xem tui diễn tuồng rồi Nhiều khi cũng tự sướng với bản thân mình rằng, tui mà đóng kịch chắc khối kẻ học trường đó ra còn thua tối… Đùa vậy thôi tua nhanh thời gian đến tối để tiếp tục câu chuyện nhé ^^!
– Lẹ đi gái ơi, làm gì mà lâu lắc vậy – Tui đứng trong phòng trọ bé Nhi, đang lạy lục con bé trong phòng vệ sinh thay đồ vs make up
– Hì, đợi em 1 xíu, sắp xong rồi
– Mấy cái 1 xíu của em rồi –
– Thì cũng gần chục cái chứ mấy – Giọng con bé nhí nhảnh vang lên trong phòng vệ sinh
– Anh cho em thêm 5′ nữa, nếu ko ra, anh phá cửa bắt cóc ra đó
– Xí, thách anh dám đó
– Ừ cứ đợi mà xem, anh nói là anh làm đó, bây giờ là 7h15 rồi, 7h20 ko thấy cánh cửa thần kì Doremon ấy ở mở ra… Đừng có trách tại sao anh trẻ trâu

Rồi tui mồi điếu thuốc hút… Thường thường tui hút 1 điếu thuốc hầu như chỉ có 5′, có lần tui đã căn đồng hồ thử (tui hút JET), thì hầu như kết quả 100% nó giao động từ 4’50s đến 5’10s
– Anh ra ngoài phòng hút thuốc đi, đừng có hút trong phòng của em, hôi hết phòng em rồi- Tiếng bé Nhi la oảng oảng
– Trời thính ghê vậy má, xin lỗi nha hơm, để anh ra ngoài – Tui lại lê lết ra ngồi trên con xe, nhịp nhịp nhâm nhi tiếp, rồi ôn lại những thứ mà tí nữa đây, tui lại tiếp tục dạy con bé…

Điếu thuốc cũng tàn, mà vẫn chưa thấy con bé ra, tui lù lù tiến tới cánh cửa phòng vệ sinh rồi giả vờ ho rồi nói phông lông
– E hèm, bây giờ hình như là 7h20 rồi thì phải. Mà vẫn chưa thấy người đẹp của tui xuất hiện. Ko biết có nên xông vào giải cứu công chúa khỏi tên quỷ dữ ko ta
– Cửa không có khóa đâu, nhưng mà em thách anh dám vô đó – Bé Nhi ở trỏng vọng ra
– Vậy đừng có trách các hạ vô tình nhé – Nói xong tui đẩy nhẹ cánh cửa ra thì… Mẹ nó, bé Nhi chui ra, nhảy phóc đến ôm tui rồi hét lớn: “HÙ”
– Hù con mắt em, lớn rồi con chơi trò con nít này à- Tui thản nhiên nói
– Ơ, sao ko anh giật mình – Giọng con bé tỉu nghỉu – Vẫn ôm tui trước phòng vệ sinh
– Anh có sợ đâu mà giật mình – Tui thanh minh
– Nhưng em hù, dù có hay không, anh cũng phải giả vờ giật mình chứ, biết chưa – Bé nhi giả vờ nói cái giọng hờn dỗi
– Ờ rồi được rồi, vậy làm lại đi – Tui cười méo miệng vì cái tính trẻ con của em
– Hù – Bé Nhi thì thầm vào tai tui
– Hếtttttttttttttttttt hôn`nnnnnnnnnnnnnnnnnn – Tui tru tréo và giả vờ rùng mình
– Hihi, nhìn anh đóng kịch tếu quá – Bé Nhi nhìn tui bằng con mắt hồn nhiên
Nghe đến cái từ bé Nhi kêu tui đóng kịch, tự nhiên cảm giác lại sợ sợ, hên đây chỉ là giả vờ giật mình, chứ tui thật sự sợ hãi khi 1 ngày nào đó, bé Nhi nhìn tui với nụ cười khinh rồi nói vào tai tui:” Anh đóng kịch yêu em giỏi quá đấy, hạ màn được rồi đó ” thì không biết lúc ấy sẽ ra sao nữa…
– Hì, ai biểu em kêu anh giả vờ làm chi – Tui ấp úng nói lại vì đang mải suy nghĩ đến những đến trên
Rồi tự nhiên 2 đứa chả nói với nhau 1 câu nào, đôi tay của bé Nhi ôm eo tui dần dần chuyển lên phần đầu của tui, 2 cặp mắt cứ nhìn nhau trân trân. Theo sách báo thì điều này có lẽ là sắp sửa hôn nhau rồi. Tui phán đoán như thế, mà nghĩ lại từ bữa giờ, đóng vai yêu con bé mà không hun hít sờ mó gì coi bộ cũng ko hợp lắm, mà nghĩ xa 1 chút thì những hành động này chẳng ảnh hưởng lắm đến bé Nhi, ít nhất là cho cả thằng bồ sau này của em nó… Chỉ là hôn môi nhau thôi mà…

Mắt con bé dân lim rim lại rồi chờ đợi hành động gì đó từ tui tiếp theo. Tui cười mỉm rồi lấy tay xoa nhẹ vào mái tóc của em và kê miệng vào miệng em, trao cho em 1 nụ hôn thật nhẹ nhàng… Thiệt từ từ… Không dồn dập… 2 cái lưỡi từ từ tìm tới nhau và trao nhau từng đợt nước miếng chứa hàng triệu vi khuẩn mà các nhà khoa học đến ngày nay vẫn chưa đặt tên kịp cho bọn nó. Chắc có lẽ lâu lắm rồi em nhỉ. Vẫn chưa có người đàn ông nào, trao cho em 1 nụ hôn mà nó đúng nghĩ như tên gọi của nó. Mà thay vào là những nụ hôn dồn dập chiếm đoạt tàn bạo, ko 1 tí cảm xúc nào. Thân hình nhỏ nhắn của em nép sát vào người tui làm tui có thể cảm nhận ở phần ngực trái, con tim em nó đập nhanh như thế nào, vuốt ve bờ vai khi hôn, tui có thể cảm nhận sự run rẩy, mong manh mà từng sợi dây cơ nó đang dày xéo nhau bần bật. Chắc có lẽ cũng khá lâu rồi, con bé mới có lại cảm giác này. Giống như cảm giác 1 ai đó lần đầu tiên biết yêu mà được nắm tay bạn gái. Cảm giác nó run sợ đến mức nào…
– Thôi đi được chưa- Tui chợt dứt nụ hôn kéo dài gần 20s (ước chừng vậy chứ cũng chả rõ lắm)
– Hihi, dạ – Bé Nhi từ từ buông 2 tay ra rồi quay vô gương chỉnh lại tóc tai xem mọi thứ đã ổn chưa rồi xúng xính bước ra ngoài
– Để đó đi, để anh khóa cửa cho, tui dành lấy cái móc khóa từ em
– Dạ, hihi
Xong xuôi gạt chống xe rồi quay đầu xe lại, cài nón bảo hiểm vô. Thấy bé Nhi đang lay hoay với cái nón bảo hiểm
– Đây, để anh đội cho, rồi vén cái mái tóc em qua 1 bên rồi đội vô, cài khóa kĩ càng
– Plez… Bé Nhi thè lưỡi ra nheo mắt nhìn tui
– Đi nhé người đẹp – Tui đề máy rồi ngoài cổ lại hỏi với
– Dạ vâng
– Ôm chặt vô, té giờ đó, đừng có trách
– Xí, hổng thèm ôm – Bé Nhi trề môi ra thách thức nhưng 2 tay vẫn thò qua eo tui, 2 bàn tay đan chặt vào nhau y như sợ tui sắp sửa lao đi với vận tốc ánh sáng rồi bỏ rơi còn bé lại phía sau

Tới quán nước, tui không thèm hỏi bé Nhi thích món gì mà gọi luôn
– Cô ơi, cho con 2 ly bơ dằm, 1 ly nhiều sữa 1 tí nhé
– Ơ sao biêt món em thích mà gọi thế
– Tại vì anh để ý, đi quài với em, thấy em toàn gọi món này
– Vậy có biết vì sao em thích ko?
– Chắc có thể nó gắn liền với em 1 kỷ niệm nào đó? chứ ko hẳn là món em em thích ăn
– Dạ, đúng đó anh, rồi bé Nhi chống cằm mơ màng kể về câu chuyện bơ dằm nhiều sữa của em nó
Hồi nhỏ đó anh, nhỏ xíu à, lúc em ở quê. Lúc đó gia đình cũng còn khó khăn lắm, chứ ko được như bây giờ, lúc đó bà nội em còn sống, mỗi lần em đi học về mà có điểm 10 là nội lại dằm cho em 1 trái bơ, rồi bỏ sữa vô để cho em ăn, hôm nào mà được 2 điểm 10 thì nội dằm 2 trái. Đến khi học đến lớp 8… Thì nội mất, thế là chả còn ai dằm cho em ăn, dù có bao nhiêu con điểm 10 đi chăng nữa… Bởi vậy mà từ đó, mỗi lần đi uống nước, quán nào có bán bơ em đều gọi… Nhưng vẫn ko có quán nào có thể đem lại cái mùi vị quen thuộc mà bà em làm cho em ăn – Giọng bé nhi tỉu nghỉu xuống
– Thì ra là vậy, hì, nhìn vậy thôi chứ xem ra đằng sau cái món bơ dằm của em còn là 1 câu chuyện nữa hả. Đúng là đằng sau mọi việc làm, con người ta đều có lý do chính đáng riêng của họ, dù đúng dù sai, thì chỉ có người trong cuộc họ mới hiểu, cũng như anh, cũng từng trách em cái vụ hôm bữa đi nhà nghỉ với thằng gay kia đó…
*Bé Nhi nhoẻn miệng cười* – Em là vậy đó anh, đôi khi mọi việc, mọi điều em làm, ẩn chứa đằng sau nó luôn là 1 câu chuyện, thấy em làm vậy đấy, nhưng người ngoài sẽ chẳng thể hiểu tại sao em lại như thế, nhiều khi em làm những chuyện cho người khác mà chả bao giờ kể lể công sức, đôi khi còn là những việc mà họ chả hay biết, rồi đến sau này, họ mới nhận ra được điều em làm… Hihi… Chắc có lẽ đó là tính cách của em rồi
Hì, thôi bơ dằm có rồi kìa, ăn đi cô nương – Tui bẻ ngang câu chuyện, ko bẻ sớm ko khéo bể hết chiến thuật của tui mất.
– Dạ vâng, hihi, mà anh cũng thích ăn bơ dằm giống em luôn hả
– Không, anh thích uống cafe hơn.
– Đừng nói là đằng sau nó có 1 câu chuyện vì sao thích giống em luôn nha
– Không, làm gì có, đơn giản anh thích cái vị đắng của nó. Với 1 phần nữa, uống cafe hút thuốc mới ngon.

À mà nói tới uống cafe tui kể chuyện ngoài lề 1 tí
Có lẽ dường như đây là thói quen của tui rồi… Trên đoạn đường tui đi làm. Có 1 quán cóc nhỏ bán cafe của đôi vợ chồng già, quán này cũng ko đông khách lắm chỉ với chục cái ghế, và 3, 4 cái bàn cùng với 1 xe bán nước. Vợ bán cafe, chồng bán vé số. Có lẽ họ đã bán khá lâu rồi, khách ở đây toàn là cánh xe ôm vô gọi ly cafe rồi đem cái bàn cờ tướng ra đánh giết thời gian. Cứ mỗi khi sáng dậy, tui thường đi sớm trước nửa tiếng để đến quán này làm 1 ly cafe với vài điều thuốc gọi là chào ngày mới, thói quen này có lẽ đã được tui giữ cũng đc 4, 5 năm trời. Mỗi lần đến chả cần tui kịp gọi, bà cụ kêu tui ngồi nói chuyện với ông cụ rồi sẽ có cafe liền. 1 phần tui thích quán này chắc có lẽ cũng do tính cách 2 cụ rất chân thành… 1 phần thấy 2 cụ cũng già rồi mà vẫn còn bạn đời bên cạnh, thiệt tuyệt làm sao, mối sáng tui ghé mà gặp ông cụ là khỏi cần xem báo thì tui cũng biết ngày hôm đó có gì, xảy ra vụ gì. ông cụ chắc trình độ chém gió max lvl rồi hay sao mà mỗi lần gặp tui y như bắt được đài vô tuyến, kể lể hết chuyện này đến chuyện kia, mà gần đây nhất là vụ anh chàng bê đê bị chặt ra nhiều khúc ở Bình Đa chắc các bác có biết, quả thực tui cũng chả có thời gian xem báo, toàn do ông lão kể tui nghe mỗi sáng. Tui uống cafe tính tiền theo kiểu tháng, cứ đến mỗi đầu tháng, tui lại đưa cho bà cụ 500 ngàn, dù biết mỗi lần tui uống ly cafe hết 8 ngàn, thêm 2 điếu jet cũng có 10 ngàn, 1 tháng 26 ngày cũng hết 260 ngàn. Nhưng có lẽ do tui đồng cảm với cuộc sống của những người già, kiếm sống trông cậy vào xe nước này mà mưu sinh, thì số tiền của tui giúp 2 cụ cũng chả là gì…
Quay trở lại câu chuyện tiếp nhé
Thấy bé Nhi đang tập trung vào chuyện môn, tui liền rủ con bé chơi 1 trò (bật mí với các bác là cái trò này cũng có thể áp dụng cho các bác nào đang chuẩn bị đi kua gái hay đang trong giai đoạn tìm hiểu gấu của mình thì cũng có thể lôi ra áp dụng được nhé ^^! khá hay đấy)
– Chán quá nhỉ?em chơi với anh trò này ko?
– Ủa trò gì anh?
– Vậy giờ nhé, trò này thì cũng chả biết đặt tên sao, chung quy luật chơi dễ lắm, mỗi người sẽ tìm ra 1 điểm tốt của đối phương mà liệt kê, lưu ý là đức tính bên trong cái người nhé, chứ ko phải ngoại hình đâu đó cũng chả cần thắng thua, quan trọng xem anh với em hiểu nhau, và nhận xét nhau tới mức nào?
– Hay quá ta, coi bộ lạ à nghen, ok le’s go
– Lady first! – Tui nhìn con bé
– Anh hả, xem nào… à Dũng cảm, anh còn nhớ ngày đầu tiên gặp em chứ
– Rồi đến anh, anh thấy em khá Sòng phẳng – Tui nói
– Tốt bụng – Bé Nhi nheo mắt cười
– Cá tính – Tui đá lông nheo nhìn con bé
– À… Vui tính, mà hình như là phải gọi là vui tính 1 cách quá đáng thì có – Bé Nhi nói
– Em thì Hay Cười – Tui nói
– Còn anh thì tính cách sâu sắc triết lý
– Hôn nhiên
– Uống bia nhiều – Bé Nhi nói
– Cái này không tính, nó đâu phải là tính cách, nó thuộc sở trường của anh rồi – Tui cười ha hả
– Ờ vậy thì anh có tính tốt là: biết lắng nghe

2 đứa tự sướng với nhau cũng nhiều lắm, trên trời dưới đất nhưng tui nhớ rõ nhất câu cuối cùng tui nhận xét về mà tui đã gài sẵn từ trò chơi này
– Cuối cùng… Đến phiên anh nha – Tui nói- Anh thích em, vì em có 1 trái tim
– Ơ trái tim là sao – Bé Nhi hơi nghiêng đầu về 1 bên, nheo mắt tỏ vẻ khó hiểu
Em có 1 trái tim tốt, về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Bản chất em là 1 cô gái tốt, ko làm gì hại ai, 1 mang trong người 1 trái tim nhân hậu, nó đã nhiều lần phải tổn thương rồi cũng vì nó tổn thương đâm ra nó gây cho em những việc làm sai trái sau này, mà không gì khác chính là việc bị người bạn trai cũ của em bỏ, rồi em đi làm gái. Ấy, khoan, đừng có ngắt lời anh. Cái này là anh nói thiệt. Nhi nè, đôi khi mình sống trên đời đó, em đừng quá lụy vào 1 ai khác, dù cho người đó là chính anh hay bất cứ 1 người nào khác. Em biết sao không? Vì ko có gì khẳng định được rằng 1 ai đó sẽ mãi mãi ở bên cạnh mình, rồi đến 1 ngày nào đó, vô tình vì 1 lý do nào đó, họ rời xa ta, cách vì trái tim mình quá lụy vào họ, đâm ra hình bóng họ ko thể thoát trong tâm trí mình. Đôi khi cũng vì lụy vào 1 đó, ngoài việc “cái giá” của em bị hạ thấp đến mức sát đất, thì trong mắt đối phương, em ko khác gì 1 đứa ô sin bị người ta xoay như chong chóng.
– Vậy là anh ko muốn em lụy anh hả?
– Chính xác, ko riêng gì anh mà bất cứ 1 ai khác
Em phải biết, em cũng là 1 cá thể giữa hàng tỷ cá thế khác đang đứng trên trái đất này, em có điều kiện hơn rất nhiều cô gái trẻ khác. Em phải có lòng kiêu hãnh của riêng em. Yêu 1 ai đó, quả thật rất thiêng liêng và đáng tôn trọng, những em đừng có nhầm lẫm về tình yêu mà trong đó 1 kẻ luôn yêu nhiều hơn người còn lại. Đó chỉ là tình yêu 1 phía thôi
Nếu như anh nói như thế đâm ra mình hờ hững trong tình yêu thì sao?
– Không hẳn em à! nếu là tình yêu thực sự, thì không có sự so sánh ai yêu ai nhiều hơn trong này đâu. ý anh ở đây có nghĩa là mình sống đừng có lụy vào 1 ai quá, rồi khi họ ko còn, mình đâm ra lạc lõng vì đã quen được họ dìu dắt rồi sau đó bị ngã xuống đất… Thay vào đó, em phải tự mình học cách đi giống như họ, ngoài ra có thể dìu dắt họ, chứ đừng bao giờ làm 1 kẻ bị người khác dìu dắt? em biết vì sao ko
– Hì, biết chứ, vì nếu mình chủ động, làm 1 kẻ tự đi, hoặc dìu dắt kẻ khác, thì dù có hay không còn họ, mình vẫn đứng được bằng đôi chính của chính mình mà ko bị khụy ngã, phải ko?
– Ừ tốt, nãy giờ những điều anh kể, có nhớ rõ ko?
– Hứ, nghĩ sao ko nhớ, riết thấy anh giống ông cụ non ghê rồi đó
– Hì, hãy nhớ rõ lời anh nhé. Anh thích em có 1 trái tim và trái tim đó luôn cứng cỏi ^^!
– Dạ, em hiểu rồi
Ngồi 1 hồi sau thì 2 đứa tui, đứng dậy và chở nhau đi ăn hủ tíu 1 lúc sau thì tui chở em về phòng và tui cũng chạy về nhà… Thở phào nhẹ nhõm vì giáo án hôm nay cũng hoàn thành xong xuôi…

[Truyện Voz Hay] Cô bé đứng đường mà tôi quen – Chap 39

3.3 (66.67%) 3 votes

Related Posts

About The Author