[Truyện Voz Hay] Cô bé đứng đường mà tôi quen – Chap 41

Loading...

[Truyện Voz Hay] Cô bé đứng đường mà tôi quen – Chap 41

Vậy là quay đi quay lại cũng thấm thoát hết 3 tuần bên em. Nếu tính xa hơn chút thì gần mấy tháng chơi quen em. Đôi khi tui cũng mường tượng lại cái khung cảnh ngày đầu tui gặp con bé tại bên xe cũng giống như thỉnh thoảng khi viết chap tui cũng xem lại những chap đầu tui viết… Quả thật thì ở em, tui hơi khó tin vì em đã thay đổi gê gớm như vậy 1 cách chóng mặt. Nhiều khi cũng tự đặt câu hỏi, nếu như tui gặp em sớm hơn… Gặp em vào cái khoảng thời gian em vừa chia tay bạn trai thì chắc em sẽ ko dính vô cái nghề oái ăm đó. Nhưng nghĩ lại cũng chưa chắc, nếu như tối noel đó tui ko quỡn mà bỏ mặc em ko tò mò chuyện bá tánh thì chắc tui cũng chả có cớ để đc gần em. Đối với những người con trai khác, đối với họ, em thực sự khó gần lắm, em luôn tỏ ra thờ ơ với bọn nó. Ngẫm lại mới thấy đôi khi người ta họ có cái duyên mới gắn kết đc với nhau chứ ko thể ko ko lao xộc tới rồi nói anh muốn làm quen với em.
Theo như kế hoạch tui đã vạch ra cho các bạn biết thì đến tuần thứ 4 thì tui sẽ giúp em đứt luôn cái nghề và nhất là cái tính hở 1 tí nông nổi rồi trở chứng nhõng nhẽo vác thân đi làm gái… Nhưng sẽ ra nghĩ lại chắc khỏi cần vì tui thấy tính nết của bé Nhi có vẻ cũng thuần phục được rồi. À quên kể các bác chuyện này, có lần đi uống nước, tui với em có tâm sự về chuyện 2 đứa
Cũng vô tình thôi, tự nhiên bé Nhi hỏi tui:
– Anh nè
– Sao em, gì mà đang vui vẻ, tự nhiên cái giọng nghiêm trọng thế này
– Chơi với em 1 trò được ko?
– Á đù, hôm nay hứng chí còn rủ anh chơi với em nữa hả
– Ừa, tất nhiên gòi, mà trò này hay lắm, bạn em mới chỉ em xong
– Đâu, trò gì đâu, kể nghe thử – Tui nhấp ngụm cafe rồi lót dép hóng
– Trò này là như vầy nè, người ta gọi là trò nói thiệt, mỗi người sẽ hỏi mỗi người 1 câu hỏi và bắt buộc người kia phải trả lời thiệt lòng của mình
– Vậy là dù hỏi cái gì cũng phải bắt buộc trả lời thiệt à
– Tất nhiên gòi- Bé Nhi thản nhiên đáp
– Lỡ em hỏi mấy cái thầm kín của anh, sao mà anh dám chơi
– Hihi, ghẹo hoài, chơi đi nha – Bé Nhi năn nỉ với cái giọng õng ẹo mà làm tui nổi cả da gà
– Ừa… Rồi rồi, mà em hỏi trước đi, chắc em bày trò này em thủ hàng sẵn rồi hen
– Hihi, rồi em hỏi trước nhé. Từ xưa đến giờ thì anh yêu tổng cộng bao nhiêu người rồi
– À đợi anh, đợi anh đếm – Rồi tui xòe bàn tay ra, đầu ngẩng lên trên ra chiều suy nghĩ – Anh yêu má anh là 1, ba là 2, chị 2 là 3, chị 3 là 4, chị tư là 5, cu Bo là…
– Trời đât ơi, ý của em hiểu là anh yêu bao nhiêu người con gái rồi đấy… Thế mà anh cứ trả lời gì đâu ko à, đàng hoàng xíu coi, oánh chết bây giờ- Bé Nhi giơ cái nắm đấm ra hù tui
– Nếu thực sự mà nói thì yêu ko tính em thì chắc chỉ có 2 người thôi, 1 người hồi anh học cấp 3, và 1 người hồi anh học trung cấp
– Ừa, rồi đến anh hỏi em đi
– Chà chà, hỏi gì đây trời, tui gãi cằm suy nghĩ, à đúng rồi, vậy nói cho anh nghe cái cảm giác mà lần đầu gặp anh, em nghĩ anh như thế nào?
– Hihi – Bé Nhi bụm miệng cười – Muốn nói thật hả? ko được quê đó nha
– Ờ, ko có quê đâu, anh quê là khó huề lắm
– Hì, thì cái buổi đầu tiên gặp anh, tự dưng khuya khoắt, lợi có thằng cha nào mon men đến gần bắt chuyện, người thì nồng nặc mùi rượu, rồi đòi mượn điện thoại, làm có ấn tượng xấu về anh quá chừng luôn á. Hên là vắng người em ko dám chửi, chứ có ai bên cạnh là em la lên rồi. Nhưng đó là phản ứng lúc đầu thôi chứ về sau tự dưng lại cảm thấy giọng nói anh có vẻ gần gũi, tạo cho người ta cảm giác thân thiệt nên cũng đỡ sợ chút chút.
– Haha, vậy giờ thì sao – Tui hỏi tiếp
– Đợi câu sau đi, giờ đến em hỏi tiếp, anh yêu em vậy có coi thường em chút nào khi biết qua khứ em từng là gái đứng đường ko?
– Anh đến với em xuất phát là từ 1 người bạn, 1 người anh, thì anh đã chả quan tâm vấn đề đó rồi huống hồ là bồ em, hỏi nhảm quá nha
– Hihi, em hỏi cho chắc thôi, rồi anh hỏi em tiếp đi
– Nếu như 1 ngày nào đó, mà nó làm cho em shock, hụt hẫng như mỗi tình đầu, vậy em có quay lại cái nghề đó nữa không?
– Ko, chắc chắn là không – Bé Nhi trả lời dứt khoát luôn và ngay
– Chắc chứ? – Tui hỏi lại
– Chắc chắn ạ – Bé Nhi gật đầu cái rụp – Bây giờ thì em biết bản thân mình có giá trị như thế nào rồi, em đã hiểu cái nhân cách của 1 người con gái nó mong anh như thế nào rồi, nó từng vỡ và em đang từng ngày nhặt từng mảnh để dán lại, từ còn nứt nhưng ít ra nó ko có bấy nhầy như xưa
– Chà chà, dạo này có vẻ nói chuyện triết lý sâu sắc quá nhỉ, trả bé Nhi ngày xưa lại cho tui dùm đi…

– Haha, ai biểu mấy cuốn sách của anh nó hay mần chi, em đọc sắp xong rồi đấy, chuẩn bị kiếm thêm cho em đọc đi
– Ừ, đọc xong thì anh đưa sách khác mà đọc, rồi tới em hỏi đi
– Dạ, vậy Giữa tình yêu và Thành đạt, anh sẽ lựa cái nào nếu đc chọn 1
– Haha, chơi khó anh quá ha… Nói em nghe, từ nhỏ anh đã có 1 ước mơ, à ko cái này phải nói 1 mong muốn. Là nếu 1 ngày nào đó, anh gặp phải 1 người con gái anh thực sự yêu thì anh có thể đánh đổi cả gia tài mà để có thể được bên cô ta ^^!
– Có mới nói đó nha – Bé Nhi lườm lườm ghẹo tui
– Thiệt mà, anh có suy nghĩ như vậy từ nhỏ đến giờ, rồi đến anh hỏi nhé

– Dạ – Bé Nhi lấy 2 tay chống cằm, mắt nheo lại hóng tui hỏi
– Nếu 1 ngày nào đó, anh ko còn ở bên em, thì em sẽ như thế nào
Bé Nhi trầm ngâm suy nghĩ 1 hồi rồi trả lời
– Em cũng không biết, tại chuyện chưa xảy ra, em cũng chưa biết sẽ ra sao nữa, mà chắc lúc đó em sẽ khóc nhiều lắm rồi sau đó ra sao thì em ko lường trước được… Mà anh làm gì hỏi kì quá vậy, ko được nói vậy nữa nghe chưa
– Hihi, dạ biết rồi chị 2 – Tui cười cầu tài, xua tan cái bầu không khí hơi bị trùng xuống sau cái câu hỏi trớ trêu ấy. ít ra thì ngay lúc đó của tui và hiện tại đối với các bạn thì cũng mom men biết được cái viễn cảnh sắp tới thì bé Nhi sẽ ra sao rồi đó… Tui thì còn đang lo con bé sẽ làm cái gì dại dột nữa ko đây… Bởi vậy từ giờ đến ngày đó tui luôn cố gắng làm cho bé Nhi cứng rắn, đừng quá lụy vào tui quá
cái trò chơi nói thật đó thì tui chỉ nhớ đến những ý chính tui kể các bạn nghe thôi, còn về sau thì 2 đứa ngày càng hỏi nhau những câu vớ vẩn ko chịu được, tui xin phép ko tiện kể ra… Mắc công tui mất hình tượng với các bác

Bước sang tuần thứ 4, có lẽ kế hoạch như dự định nên drop này. Tui sẽ nhảy qua bước hướng em thành 1 con người tự lập, xài tiền bằng của chính mình làm ra, bước đầu tiên là sẽ nhồi cho em cái tư tưởng của 1 người kinh doanh bằng những quyển sách “Dám Thất Bại, ” Những người phụ nữ làm thay đổi thế giới”, Người bán hàng vĩ đại nhất thế giới”, đây là những quyển sách tui phải lùng xục ở mấy hiệu sách và cảm thấy phù hợp với con bé mà mua về. Và tất nhiên mấy cái này chỉ là mớ lý thuyết, đọc rồi hiểu chứ chả làm chả 1 ai đó giàu liền hay sao sao đó, nhưng ít nhất là nó đánh vào cái tư tưởng của người đọc, cái thái độ tích cực hơn về chuyện kinh doanh, cách ứng xử… V… V…

Sau khi để cho con bé 3 ngày trời vùi mài kinh sử, vào 1 ngày đẹp trời tui xin về sớm hơn mọi khi và chở bé Nhi ra KCN biên hòa, đứng trước cổng công ty Taiwan vina để hóng gió, nói là hóng gió nhưng có chủ đích của tui
– Ủa bộ hết chỗ đi chơi rồi hay sao mà ra đây chơi vậy anh – Bé Nhi ngôi trên chiếc xe của tui, đung đưa đôi chân, hỏi tui
– Hì, hít mùi khói xe riết cũng chán, dẫn em vô đây hút mùi hóa chất của mấy nhà máy thải ra cho đổi vị đó mà
– Xí, người gì mà ác nhơn thấy sợ – Bé Nhi ra vờ trách móc với khuôn mặt đểu giả
2 đứa ngồi nói chuyện xàm xàm với nhau 1 tí thì công nhân trong cty bắt đầu tan ca. Khung cảnh thì chen chúc nhau, người này chen người nọ, công nhân công ty này khá là nhiều các bác à, gần chục ngàn người đấy. Có những con người họ hối hả ra về để trên tay cầm bó rau được bán trước cổng, có người thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng đã được thoát ra khỏi cái địa ngục ít nhất là đối với họ, người việt nam mình, ít ai coi công ty là nhà mà bám trụ trung thành sống chết với nó lắm
Tui khều bé Nhi mà nói
– Em thấy người ta tan ca về ko?
– Ờ ờ dạ thấy, đông qua trời vậy nè trời
– Ừ, em có thấy họ quá giống nhau ko?
– Giống nhau ở điểm gì?
– Họ đều mang màu áo giống nhau, đều lai lưng ra 1 ngày 8 tiếng trong đó để làm việc, cốt đến cuối tháng có được đồng lương rồi lại chi hàng đống tiền chi phí sinh hoạt, trong khi 1 ngày họ làm cả đống công việc. Nhưng họ đều tự hào vì công việc mình làm, họ bỏ sức lực ra để có đồng tiền đượm mùi mồ hôi của mình
– Bé Nhi thì giờ này im lặng suy nghĩ –
– Nhưng tiếc 1 cái, là họ ko có học em à, cũng vì ngày xưa điều kiện khó khăn nên họ có điều kiện, nên bây giờ ko có bằng cấp gì trong tay, họ đành phải chấp nhận cái công việc hiện tại. Em thua họ ở cái em vẫn còn ăn bám từ tía má em, nhưng cũng rất may mắn là em vẫn còn cơ hội để nắm lấy.
– Giá như anh nhỉ, giá như hồi đấy em ko nghỉ học, thì chắc giờ này em đâu có vật vờ như thê này?
– Ko có gì là quá muộn đâu em à, bạn anh có dạy tại một trung tâm giáo dục thường xuyên, nó kể có cả 1 ông gần 40 tuổi còn đi học đó thôi
– Dạ vâng
– Em đừng nhìn anh như vậy mà nghĩ trước đây anh sướng, hồi học cấp 3, 3 tháng hè, anh đều đi làm đủ thứ việc để kiếm tiền đặng gửi mẹ để đầu năm có tiền mua sách vở đó
– Ủa, nhà anh lúc đó khó khăn lắm hả
– Ko, dư dả là đằng khác, nhưng anh thích làm vậy, ít ra anh trân trọng sách vở bút thước của mình vì nó là mồ hôi mình làm ra nên anh quý lắm
– Vậy anh làm những gì? bé Nhi tỏ vẻ tò mò
– Phụ hồ cũng có, đi lơ xe, bán vé số, đi đào cống, bán báo, bốc vác, giao hàng, phụ nhà hàng, phụ quán cafe… Hầu như anh đều có nhúng tay quá hết rồi
– Trời đất ơi, gì mà làm nhiều thế vậy
– Có làm rồi thì mới biết cái khổ của nó mà biết lo học lo làm nếu ko muốn tương lai mình sẽ gắn bó với mấy cái nghề đó chứ
– Hì, xem ra tưởng anh học xong rồi đi làm công ty, rồi thăng tiến lên lương cao, ai ngờ mấy cái nghề đó mà anh cũng trải qua rồi hen
– Haha, đôi khi nhờ mấy công việc đó, anh mới được ngày hôm nay đó…
Thôi chay đi đâu hóng gió rồi kiếm cái gì ăn đi, anh đói quá
– Dạ vâng, hì
Rồi sau đó 2 đứa đi lòng vòng bát phố rồi kiếm gì ăn…
Vậy là kế hoạch hướng nghiệp cho em bước đầu coi như cũng xong… Tui cũng đã cố làm cho bé Nhi hiểu được tui muốn nói… Coi như khai thông cái tư tưởng của em… Còn bước thứ 2, tui sẽ cố gắng tìm hiểu về em thích cái gì để có thể cùng em tạo ra bước đi khác… ít nhất là trong vòng 4 tuần cuối… 4 tuần mà sau đó em phải tự mình đứng vững cứng cỏi giữa cuộc đời này mà ko còn đôi bàn tay tui dìu dắt trên mỗi bước chân nhỏ nhắn của em… Cố lên nhé cô bé mùa đông của anh… Đừng làm anh thất vọng, anh biết đó ko phải là thói quen của em ^^!

[Truyện Voz Hay] Cô bé đứng đường mà tôi quen – Chap 42

Rate this post

Related Posts

About The Author