<
  
MỚI NHẤT: Chap 7



Tôi viết bộ tiểu thuyết này năm học lớp 12 cùng chung với Vô Thường, khi đó tôi còn học ở trường Pétrus Trương Vĩnh Ký, Vô Thường thì sang Paris học. Do anh hơn tôi một tháng, lẽ dĩ nhiên anh hơn tôi một tuổi vì tôi sinh vào tháng giêng. Khi đó mỗi ngày, anh gọi điện từ Pháp về, cả hai nói chuyện và thống nhất về cách viết lẫn nội dung, như một cách liên kết tình cảm với nhau. Bộ tiểu thuyết hoàn thành sau một năm, dài 2000 trang. Tôi in ra gửi cho bạn bè thân đọc, họ thích. Mỗi năm, tôi đều viết lại, có chỉnh sửa và thêm bớt, ngày càng nhiều và vượt ra khỏi sự tưởng tượng của Vô Thường. Và anh nhũn nhặn từ chối tên của mình trên bìa sách, anh bảo, nó hoàn toàn thuộc về tôi.





Và nó là bản sách nhiều dị bản nhất, cho đến giờ có đến 6 dị bản về nó. Do mỗi năm chỉnh sửa, nó khác đi ngày trước rất nhiều. Lạ. Ở chỗ. Sáu dị bản này có đời sống độc lập với nhau như 6 tác phẩm riêng biệt. Bạn bè của tôi yêu thích nó đến mức không ngừng bàn tán về nó, đến giờ vẫn còn. Đến mức, nhiều người lén in nó ra truyền tay nhau đọc. Đời sống của nó thật lạ.





Nay, tôi quyết định phổ biến nó ra đại chúng, để nó có đời sống đúng nghĩa của một tiểu thuyết. Việc làm này, chủ yếu, vẫn vì anh bạn Gennaio30, không dưới chục lần anh yêu cầu được đọc nó. Ngày trước, tôi có đăng facebook, nhưng hiệu quả không cao có lẽ vì tính chất đặc biệt trong bút pháp mà tôi sử dụng không phù hợp với đại chúng. Nó đậm chất văn học hơn giải trí. Việc đưa nó vào diễn đàn voz, tôi suy nghĩ rất kỹ, và nghĩ, tại sao phải nghĩ khi điều tôi làm chỉ dành cho vài người.





Vâng. Tôi dành bộ tiểu thuyết này cho những bạn đọc trung thành với ngòi

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.