<

[Truyện Voz Hay] Khiêu vũ giữa bầy GÕ

[Truyện Voz Hay] Khiêu vũ giữa bầy GÕ - Chap 21

Rít hết điếu thuốc, Vân nói: Cô cậu sang đây nói chuyện. Rồi xoay người đi về nhà.
Mình chậm rãi bước sau, nhìn theo dáng đi của Vân. Lúc đó và cả bây giờ ngồi type chap này mình vẫn nhớ đến câu:
“Dáng đi lắt lẻo mình xà
Cả đời lận đận chồng xa con gần”
Hình như nó vận vào cuộc đời của vân vậy

Mình và Vân bước vào nhà, Thảo thì nó ko muốn nghe chuyện với không chịu được mùi thuốc nên lang thang ngoài vườn. Cả gian nhà chỉ có 1 cái giường, 1 cái bàn và 1 cái tủ đựng quần áo. Cũng chả có nước nôi gì cả. Vào nhà Nhung chỉ cái ghế đẩu bảo mình ngồi đó. (Cái ghế này chắc từ thời napoleon cởi truồng quá, cái hồi 3-4 tuổi nhà mình vẫn dùng cái ghế kiểu này). Mình không nghĩ là Nhung nó thu nhập hàng trăm triệu một tháng mà lại để mẹ nó sống như thế này.

Vân lại đốt thuốc, mơ màng trong làn khói và hỏi mình: Cậu muốn hỏi gì.
Mình đáp: Hôm trước chị lên công an lấy lời khai, họ có cho chị gặp Nhung không.
Vân đáp cộc lốc: Có.
– Vậy chi có biết nội dung vụ án như nào ko, kể lại cho em nghe xem.
Vân nằm dải ra giường, đầu gối lên tay chầm chậm kể lại. (Đoạn này mình kể theo ý hiểu của mình với lại xâu chuỗi một số nội dung sau này vào nữa, vì lúc đó Vân kể không chi tiết mà nói thì chỏng lỏn nên khó diễn tả được hết câu chuyện)

“Hoá ra hôm đó, một thằng đàn em cũ của Đăng cáo nó biết em Vân (Vân này là vân gõ quịt tiền của em Nhung, từ giờ mình gọi là em V cho đỡ nhầm lẫn với mẹ Nhung nhé) đang ở nhà nghỉ Thuỳ Linh dưới Thạch Thất. Thằng này báo cho Nhung, bảo Nhung có đi đòi nợ không thì nó cho người qua đón. Lúc đó có cả Hoài ở đó nên Nhung đồng ý luôn. Lát sau thì thằng kia cho 3 chú trẻ trâu nữa đi taxi qua đón Nhung với Hoài rồi cả bọn xuống nhà nghỉ Thuỳ Linh. Trên xe, Nhung có nói với cả bọn là: Đến đó, nếu nó không chịu trả thì cả bọn đợi tao ra lệnh mới được xông vào đánh nó nhé. Cả bọn cũng nhất trí.
Đến nhà nghỉ Thuỳ Linh, 5 đồng chí vào thì tóm được em V đang ngồi lễ tân tại đó. Thấy team em Nhung thì em V cũng đã rúm ró lại rồi.
Em Nhung gọi em V ra ngồi sảnh lễ tân rồi hỏi: (đoạn hội thoại này mình chép ý nguyên trong kết luận điều tra luôn nhé)
– Tao đối tốt với mày như thế, có khó khăn gì thì báo chị một tiếng, sao phải trốn chui trốn nhủi như này.
Em V: Dạ, Vì em không muốn đi khách nữa. Mà không đi khách thì không biết bao giờ mới trả được chị. Nên em sợ.
Nhung: Đm, Lúc mày vay tiền tao sắm xe sắm điện thoại sao mày ko sợ. thế bây giờ mày tính sao, có trả nợ không.
Em V: Chị thư thư cho em một thời gian em tìm cách trả chị.
Nhung: Mày làm lễ tân một tháng được 5 tr ko. Có nhịn ăn nhịn tiêu thì đến đéo bao giờ mày mới trả được hết nợ.
Em V: Em sẽ vay mượn mấy đứa bạn trả trước cho chị một nửa, chị cứ yên tâm.
Nhung : Yên tâm cái lol. Giờ mày về đi khách cho tao. Khi nào trả hết nợ thì mày muốn làm gì thì làm. Cỡ mày chỉ 1 tháng là hết nợ thôi.
Em V: Thôi, em xin chị, em không đi khách đâu. Chị tha cho em.
Nhung: Không đi khách cũng được, thế về tao cho mày đi hát với khách thôi, không tiếp khách nữa. Hơi lâu một tí nhưng mà tao còn biết mày làm gì, còn nhìn thấy tiền. chứ ở đây thì đến đéo bao giờ.
Em V: Thôi em xin chị. Cho em thư thư thời gian.
Nhung. Cái đcm, tao đã nói hết nước hết cái, mày đéo nghe thì kệ cmm.
Nói đến đây Nhung cầm cái gạt tàn thuốc lá đập xuống đất vỡ tan. Thấy ám hiệu, team trẻ trâu đi cùng nhảy vào đánh em V túi bụi.
Xong các đồng chí trẻ trâu bắt đầu manh động đập phá lung tung bàn ghế đồ đạc trong khách sạn. Một đồng chí còn đập tủ lễ tân lấy hết tiền trong đó (khoảng 50 tr).
Nhung bảo, đây là tiền của khách sạn có phải tiền của con V đâu lấy làm gì. Nhưng các đồng chí trẻ trâu vẫn ôm tiền mang đi.
Sau đó, cả bọn bắt em V lên xe taxi rồi đi về HN. Đi trên đường do em V gào thét khóc lóc ghê quá nên thằng taxi nhất quyết không chịu chở nữa. Cả bọn đành xuống đi bộ. Em Nhung đang gọi điện điều taxi quen đến thì có một taxi khác đến. Xong đồng chí chủ khách sạn Thuỳ Linh xuống xe bảo bọn em Nhung thả em V ra. Bọn trẻ trâu không nói không rằng lao vào chiến luôn.Xong bọn này còn lột luôn điện thoại với ví của đồng chí chủ khách sạn nữa (Manh động vờ lờ).
Bị oánh xong, đồng chí chủ khách sạn mới xin là cho đồng chí ấy 1 tuần đồng chí ấy sẽ trả thay em V số tiền còn lại.
Em Nhung nghe vậy thì bắt đồng chí chủ khách sạn phải viết giấy cam kết nhận nợ, Đồng chí chủ khách sạn cũng viết.
Xong thì team em Nhung lên taxi về Hà Nội luôn.

Ai ngờ ra, đồng chí chủ khách sạn kia về nhà thì làm đơn tố cáo em Nhung và đồng bọn luôn. 2 tuần sau thì công an huyện gọi em Nhung với em Hoài lên làm việc rồi ra quyết định khởi tố vụ án luôn.

Sau khi bắt giam thì công an cũng thông báo và gọi Vân lên vì Nhung chưa đủ 18 truổi nên cần phải có người giám hộ theo pháp luật.” (Đoạn kể lại hơi khô khan do mình không chứng kiến nên anh em thông cảm)

Sau khi Vân kể xong, mình mới hỏi:
– Thế chị có gặp Nhung không, Nhung có nói gì với chị không.
Vân cười đáp: Nó có nói gì với tôi đâu. Nó còn thù tôi lắm. 
Mình nghi ngờ: Thù chị ? Sao Nhung nó lại thù chị.
Vân ngồi dậy, uể oải vươn vai rồi nói: Chuyện dài lắm, cậu nghe làm gì. Thế bây giờ cậu định tính sao.
Mình đáp: Nội dung vụ án chị kể em cũng nắm sơ sơ. Có điều có cứu được Nhung hay không thì em không chắc. Giờ chị ký giấy mời luật sư cho em để em vào gặp Nhung trao đổi thêm đã.

Cảm ơn anh em đã theo dõi và góp ý.
Muộn rồi, chúc anh em ngủ ngon.

 

Bình luận