<

[Truyện Voz Hay] Khiêu vũ giữa bầy GÕ

[Truyện Voz Hay] Khiêu vũ giữa bầy GÕ - Chap 29

Sau khi đưa Cảnh và V lên phường trình bày rồi thì mọi việc còn lại tương đối đơn giản.
Mấy hôm sau mình quay lại nhà nghỉ Thuỳ Linh gặp Tuấn, nói rõ việc Cảnh bị bắt, và hướng giải quyết của mình. Mình cam đoan với Tuấn là vẫn sẽ để Cảnh đi vài niên cho Tuấn hả giận. Đồng thời đề nghị Tuấn rút đơn tố cáo, bên mình sẽ chuyển cho Tuấn 150 triệu gọi là bồi thường thiệt hại (mình biết Tuấn sẽ mặc cả lên). Với Tuấn vậy là vẹn cả đôi đường, vừa cho Cảnh nhập kho – nhổ đc cái gai trong mắt, vừa có 150 triệu từ trên trời rơi xuống. Ku cậu giả bộ lăn tăn một tí rồi mặc cả lên 200 triệu (vừa đúng số tiền mà mình xác định trả cho ku cậu). Vậy là xong phần bị hại.
Sau đó, mình nhờ chị của gấu tìm cách liên hệ chắp mối cho chú điều tra viên đang thụ lý vụ của Nhung và Cảnh. Sau khi gặp thì mình cũng nói rõ luôn phương án giải quyết của mình, hướng khép tội định tội cho Cảnh và mấy chú trẻ trâu kia.
Và tất nhiên, với các chú công an thì không thể nói chuyện bằng nước bọt được, thêm 150 triệu của em Nhung được chuyển vào tài khoản của chú điều tra viên và đồng bọn.
Khoảng 1 tháng sau thì Nhung và Hoài được tại ngoại. Thêm 1 tháng nữa thì vụ án được đưa ra xét xử. Nhung và Hoài được tuyên vô tội. Cảnh thì lĩnh án 3 năm về tội “gây rối trật tự công cộng”. 3 chú trẻ trâu kia mỗi chú 2 năm nhưng cho hưởng án treo. Vậy là vụ án cũng khép lại.

Sau khi thoát án thì em Nhung có đưa mình 50 triệu cảm ơn. Tất nhiên là mình từ chối, ngay từ đầu mình tìm cách cứu ẻm ko vì tiền. Mình không giàu, nhưng với mình tình nghĩa và tiền bạc phải phân minh. Nhưng sau ẻm đến tận công ty biếu mình giỏ quà. Quà thì mình nhận ngay, chả có gì mà phải ngại. Nhưng lúc em về rồi mình mới thấy bên trong có cái phong bì chục triệu.
Sau hôm đấy thì gần 2 tháng trời mình gọi điện cho em ấy không liên lạc được, đến chỗ em ấy ở thì em ấy đã dọn đi rồi. Gọi điện cho Thảo thì Thảo nói ko biết.
Không còn cách nào khác mình đành lấy tiền đấy làm con ip5  (Mà sau này vào Sài Gòn công tác bị bọn nó giật mợ nó mất ).
Hai tháng trời ko liên lạc nữa thì mình cũng dần cho em Nhung và team gõ của ẻm vào dĩ vãng mà tập trung vui vầy với gấu. Tưởng chừng đã hết duyên với ẻm ấy thì bỗng một ngày có số máy lạ gọi điện cho mình:
– Anh đang ở đâu đấy. (Ẻm gọi điện cho mình lúc nào cũng hỏi câu này, đến giờ vẫn vậy).
Mình ngờ ngợ hỏi lại: Xin lỗi ai đấy?
– Em Nhung, quên giọng em nhanh thế.
Lúc đó mình nhận ra rồi nhưng vẫn giả bộ: Nhung nào nhỉ, xin lỗi mình quen nhiều Nhung lắm
Ẻm cười: Nhung cave, anh quên em thật rồi. 
Mình: Em biến mất không lời từ biệt. Anh còn nói chuyện với em là may đấy. Mà em gọi điện đòi 10 triệu hử ?
Ẻm: Điên à, tối anh rảnh không qua nhà em ăn lẩu. Có cả cái Hoài đấy. 
Mình cười: Có bẫy gì không đấy.
Ẻm cười: Em trên 16t rồi. Anh yên tâm. Anh đến đi, em đợi.
Mình: Ok, mà ở đâu đấy.
Ẻm: Khu đô thị Nam Cường.

Tối hôm đấy, hết giờ làm mình phi xe đến nhà Nhung luôn. Lúc đó ẻm đã dọn ra khu đô thị Dương Nội rồi.
Nhà ẻm ở tầng 9. Mình lên đến nơi bấm chuông cửa. Đợi một lát thì Hoài ra mở cửa cho mình. Hoài vẫn xinh và dở dở như thế. Vừa thấy mình là em ấy nhảy lên ôm cổ hôn cái chụt một cái: Anh rể, nhớ anh rể quá …
Mình vào nhà thì thấy Nhung đang nấu ăn trong bếp với em Thả. Hai đứa thấy mình thì quay ra cười: Anh. Lâu lắm ko gặp. Sắp lấy vợ chưa.
Mình cười đáp: Anh đợi khi nào em đủ 18 tuổi thì lấy.
Hoài cười sằng sặc: Suốt đời anh rể chỉ đợi và đợi thôi nhỉ. Trước đợi chị Nhung 16t, giờ lại đợi chị ấy 18 tuổi. Chắc đến lúc bà ấy khô con mẹ nó nước thì anh mới chơi quá. Mà sợ đến lúc đấy anh cũng éo còn sữa ông thọ nữa luôn.
Nhung và Thảo cũng cười rú lên sằng sặc. Xong Nhung bảo mình vào phòng khách ngồi đợi. ẻm ấy với em Thảo nấu ăn tiếp. em Hoài thì chả biết làm gì nên cũng ra phòng khác ngồi với mình.
Ngồi nói chuyện với Hoài mới biết, em Nhung mới mua cái chung cư đó. Nhung bảo an cư mới lập nghiệp, mà suốt bao nhiêu năm Nhung kiếm tiền cũng chỉ chăm chăm mua nhà với đất thôi.
Nói chuyện một lúc thì Nhung với Thảo bê thức ăn ra. Thêm cả thùng bia nữa. Chuẩn bị ăn thì có tiếng chuông cửa. Lúc sau Nhung ra dẫn thêm một đồng chí nữa vào, giới thiệu là bạn trai. 2 người có vẻ tình cảm lắm. Sau này nói chuyện mới biết, đồng chí đó là thiếu gia con nhà phú hộ. Nhà đất đai bạt ngàn ở Dương Nội. Vậy là cả hội ăn uống nhậu nhẹt xong đi hát hò rồi ai về nhà nấy (mấy đồng chí hóng some 4 các kiểu nhá)
Được mấy tháng sau thì Nhung báo là đã lừa có bầu với đồng chí thiếu gia. Xong sau bắt đồng chí thiếu gia phải cưới.
Đến giờ mình vẫn liên lạc với Nhung. Nói chung ẻm cũng không hạnh phúc lắm Gia đình chồng không chấp nhận Nhung, nên 2 vợ chồng phải dọn ra ở riêng. Đồng chí kia nhà nhiều đất nhưng là của bố mẹ. Còn đồng chí ấy vẫn ăn chơi suốt ngày thôi. May Nhung nó đẻ được thằng con trai kháu khỉnh nên bố mẹ đồng chí kia vẫn phải chu cấp thường xuyên. Nhung thì đã mua được cái bằng cấp 3. Xong đang theo học một trường cao đẳng sư phạm.
Chuyện của mình đến đây là hết. Một số anh em sẽ nói là kết thúc không có cảm xúc. Rồi không có đoạn em Nhung trả ơn, hay some siếc các kiểu. Nhưng mình nhắc lại đây là review, không phải mình viết truyện. Nên nếu nó có cụt lủn thì bởi vì thực tế nó là như thế. Mình không thể ngồi quay tay ra được cái kết nhiều cảm xúc hơn được. Anh em thông cảm.

Mình còn 4 chuyện muốn kể với anh em, mong anh em cho ý kiến:
1. Là chuyện của mình với gấu trong những năm tháng học đại học Luật và sau khi ra trường. Mình tạm đặt tên là: “Review: Yêu người IQ cao”
2. LÀ vụ cát tặc ở trong Thanh Hoá.
3. Là vụ mình giải quyết liên quan đến tín dụng đen.
3. Là vụ mình quen và gặp gỡ với team lesbian. Mình tạm đặt tên là: “Review: Khiêu vũ giữa bầy les” .

Vậy anh em vote cho mình viết chuyện nào nhé. Mình sẽ viết theo yêu cầu của anh em.
À quên. Anh em cho mình ý kiến là lập thread mới hay là viết luôn vào thread này nhé.
Rất mong anh em cho ý kiến.
Thân.

 

Bình luận