<

[Truyện Voz Hay] Ngày Hôm Qua... Đã Từng - My Life

Chap 51

Một cơn mưa nhẹ đi qua…ko lớn nhưng cũng đủ làm những người khách đang ngồi ngoài trời phải di chuyển vào khu có mái che. Sài Gòn luôn có những con mưa bất ngờ như vậy giống như chuyện của em và nó vậy luôn có những bất ngờ, luôn có những điều không thể tin được diễn ra. Có lẽ nếu mọi chuyện bình thường thì tình cảm của em và nó có lẽ chắc cũng chỉ bình thương mà thôi.. Mưa tạnh…vài vị khách lại quay trở ra ngoài trời để ngồi, nó cũng rời khỏi suy nghĩ của mình để trở lại với công việc. Cũng muốn điện thoại cho em lắm nhưng lại thôi, có lẽ em đang cố gắng nói chuyện với mẹ, call vào những lúc thế này không nên chút nào.
Trời tối, nó vẫn tiếp tục công việc bình thường, kiểm tra đèn các khu, từng ánh đèn sáng lên như đốt thêm một ngọn lửa trong lòng nó…hồi hộp và lo lắng. Sau khi bật xong đèn khắp quán nó quay lại chỗ cũ ngồi xuống nghĩ ngơi một tí, mắt hướng ra cổng quán như một thói quen mong chờ em hằng ngày. Những ký ức chợt quay về…những ngày đầu quen nhau…lạnh lùng đến buồn cười…lạnh lùng đến yêu thương. Chẳng thể tin được ngày hôm nay hai con người đều cứng đầu ngang bướng lại đến được với nhau, cũng nhau trải qua những cung bậc của tình yêu, ko phải thứ tình cảm đúng cái tuổi mà hai đứa cần có…mà vô tình cuộc sống đã đẩy em và nó sớm rơi vào thứ tình cảm mà có lẽ chỉ nhìn thấy ở những người lớn hơn em và nó….Tự nhiên lại thèm café. Nó quay qua nhỏ phục vụ đứng gần đó nhờ mang giùm một ly cafe không đường rồi im lặng chờ đợi.Hình như nó là thằng phục vụ khác đời nhất trong những người đi làm phục vụ…giờ làm mà tỉnh bơ ngồi gọi cafe uống. Nhưng với cái mối quan hệ của nó với ông Kha thì chuyện này cũng hổng có gì lạ…
Vị đắng của cafe lan tỏa khắp miệng, đắng sâu trong tận cổ họng….nó im lặng nhắm mắt thưởng thức chẳng quan tâm đên xung quanh nửa. Tự nhiên thấy mình im lặng đến lạ, tự nhiên thấy mọi thứ xung quanh bình yên đến lạ….tự nhiên thấy mình vững vàng đến lạ.
– Phục vụ mà ngồi uống cafe ngang nhiên quá ha
Tiếng nói vang lên từ sau lưng…chẳng quay lại nó cũng biết là ai…mĩm cười
– Ừ
– Em nhớ anh quá…
Khẽ vòng tay ôm lấy cổ nó…em thì thầm…Mới xa nhau có vài tiếng mà đã nhớ…đúng là yêu quá hóa điên mất rồi…vì chính nó cũng nhớ em nhiều. Đưa tay luồn vào tóc em, nó cảm nhận được hơi ấm, mùi hương thân thiết…
– Hai đứa mày tính đóng phim tới sáng hả
Lại giọng 1 người con trai vang lên từ sau lưng. Nó mở mắt ra quay lại…em cũng rời nó ra ngồi xuống bên cạnh. Là anh Huy vừa nói. Nó đứng dậy kéo ghế mời anh Huy ngồi rồi hỏi
– Dạ anh uống gì em làm luôn cho
– Cafe đi em.
Nó quay lưng đi vào trong nhờ pha chế làm thêm một ly cafe với ly cam vắt không đường rồi mang ra ngoài bàn. Ngồi xuống cạnh em chưa kịp nói gì em đã nắm chặt lấy tay nó. Dùng tay còn lại đẩy ly cafe tới trước mặt anh Huy nó nhẹ giọng
– Anh uống cafe đi quán em cafe ngon lắm
<span “=””>
– Ừ…
Anh Huy đưa ly cafe lên miêng uống một ngụm nhẹ rồi chép miệng
– Em thương con Thy theo kiểu nào M…anh gọi em là M được ko
– Dạ…cái này Thy biết rõ hơn em anh
– Ừ.
Cả ba im lặng theo đuổi suy nghĩ riêng của mình…cafe cạn đi hơn phân nửa anh Huy lại lên tiếng
– Mai anh dọn đồ con Thy qua phòng trọ của em. Đêm nay chắc nó hết về nhà được rồi
– Dạ…sao vậy anh
– Ừ cãi nhau cả buổi trời ở nhà. Giờ sao về được nửa. Con Thy nó cũng có nói với anh dự tính của hai đứa. Anh thì chỉ có con nhỏ này là em…thương nó nhất nhà. Chưa thấy thằng anh nào như anh, em gái mình mà dám cãi cha mẹ dọn đồ xúi em gái bỏ theo người khác. Haha
– Em…xin lỗi anh..tại tụi em mà anh
– Em chăm sóc em gái giùm anh nha M. Vài ngày nửa chắc anh cũng về Nha Trang sống với ngoại. Thy nó quyết định theo em…anh thì ko gặp em nhiều. Hổng biết anh làm vậy có đúng ko nửa. Kệ thử tin lời con Thy một lần giao nó cho em. Con nhỏ này chắc ko nhìn lầm người đâu ha. Miễn hai đứa sống hạnh phúc anh sẽ ráng giúp hai đứa học cho xong rồi làm gì tiếp theo thì làm
– Dạ….em cảm ơn anh đã tin thằng nhóc như em. Em nghĩ được anh ủng hộ tụi em sẽ vượt qua được mà. Anh yên tâm tiểu thư tốt như vậy mà chịu yêu thằng nhóc như em thì làm sao em làm khổ Thy được. Mơ còn hổng hết nửa là…
– Nói được phải làm được nha nhóc…Thôi trước mắt cứ vậy từ từ ổn rồi về Nha Trang nói chuyện với ngoại anh. Nhà anh giờ coi như chấm dứt…hết gia đình hết ba mẹ gì rồi. Tùm lum chuyện giờ thêm chuyện ép con Thy lấy chồng…ngày nào cũng thấy nó khóc, nằm ngủ thì mớ kiu tên em…làm anh cũng xót lắm chứ giỡn à. Nói cho em biết từ nhỏ hai anh em anh có ba mẹ cũng như không nên anh cũng hổng thích nghe lời ba mẹ…anh hổng thương nó chứ thương ai giờ. Đó giờ mới thấy Thy nó cười nhiều hình như từ lúc nó quen em đó. Ngày nào về cũng tía lia cái miệng kể anh M thế này, anh M thế khác riết phát khùng với nó luôn. Anh cũng tính gặp em lâu rồi mà không ngờ gặp nhau thì tùm lum chuyện xảy ra như vầy. Xui thiệt. Lẽ ra anh phải ở đây chăm sóc con Thy…nhưng mà giờ bỏ nhà đi nên phải về Nha Trang làm việc mới đủ tiền lo lắng cho hai an hem nên mới gửi con Thy ở đây. Hai đứa coi ráng mà giữ gìn sống với nhau cho hạnh phúc. Để con Thy bị ép lấy chồng ở xa mà ngay người nó hổng thương vậy thì anh giao nó cho người nó thương cho nó vui chứ vòng vòng trước sau gì cũng bị ép lấy chồng sớm à…phù..
.
Anh Huy thở dài đưa ly cafe lên miệng uống cạn. Nó giờ chỉ biết im lặng để lắng nghe từng dặn dò của anh Huy. Đúng là ít có người anh nào lại đi cãi lời cha mẹ giúp em gái mình theo sống với người khác trong khi em gái mình cũng còn trẻ, người anh Huy giao em gái lại cũng chỉ là một thằng nhóc còn nhỏ chưa biết ngày mai ra sao…mọi thứ cứ như một canh bạc mà người anh trai này đang mạo hiểm một lần vì hạnh phúc của em gái vậy. Nhưng nó nghĩ anh làm như vậy là đúng, ko phải vì anh làm đúng ý muốn nó là đúng mà cái đúng ở đây chính như lời anh nói.Nếu ko tác hợp cho em và nó sống với nhau thì em cũng vẫn phải đi lấy chồng, lấy chồng xa xứ và lấy người em ko yêu. Có lẽ chính anh cũng đang chịu rất nhiều áp lực và đau khỗ,có lẽ anh cũng chỉ là nạn nhân đang bị người lớn đẩy vào bước đường cùng. Đúng là anh trai của cô tiểu thư đáng yêu ngồi cạnh nó đây…mạnh mẽ, chững chạc và rất bình tĩnh dù gia đình anh đang rối bời. Nó đưa tay ra để mời anh bắt tay, bàn tay còn nguyên vết sẹo vì cứu em lần trước…có lẽ chính vì điều này mà anh Huy tin tưởng thằng nhóc như nó chăng.
– Em hứa cố gắng hết sức để yêu thương Thy. Anh cứ tin ở em.
Anh Huy im lặng gật đầu bắt tay nó..Đây là lần đầu tiên nó bắt tay một người trong tình huống phải có quyết định quan trọng ảnh hưởng đến tương lai sau này của mình. Tương lai mà chính giây phút đó nó biết em đã gắn chặt với con đường nó đi.
– Thôi được rồi. Có gì nói chuyện sau. Giờ anh về nhà. Nè bé Cam em….
Anh Huy chưa nói hết câu em vội chồm lên bịt miệng anh Huy lại miệng chu chu ra…
– Trời…ngta dặn đừng có kiu tên đó rùi màaaaaaaa
Anh Huy với nó sững người ra rồi cười nhẹ nhẹ…thì ra ở nhà em được anh Huy gọi là bé Cam.
– Mệt quá…trước sau gì thằng M nó cũng biết mà…bày đặt mắc cở nửa. Em qua phòng M ngủ đi. Mai anh đem quần áo qua cho. Tạm thời vậy chờ anh nói chuyện với ngoại có gì tuần sau hai đứa về thưa chuyện với ngoại. Ok
– Biết rồi…biết rồi…thương anh hai nhất nhà hihi
– Anh đi nha M. Mai anh qua.
Dạ em chào anh
– Bye
<span “=””>

Anh Huy đứng dậy đi ra cổng. Đôi vai anh hơi run run…trở về căn nhà đó…có lẽ không khác gì địa ngục với anh bây giờ. Nó khẽ siết chặt tay em như một cách để thông cảm với hoàn cảnh của anh em đang chịu mà nó cũng là người trong cuộc đó thôi.
Anh Huy đi rồi…nó quay qua nói với em
– Lúc nảy về nhà mẹ em la dữ lắm hả
– Dạ
– Sợ không? Có khóc hok?
– Dạ hok
– Sao vậy
– Em hổng có yếu đuối vậy đâu. Tự nhiên gặp anh xong em thấy thoải mái lắm, mẹ la cỡ nào em cũng hổng sợ. Thấy nhớ anh thui à
– Vậy à…ngộ hen
– Uhm…tại mấy lời anh nói…làm em vững tâm lắm. Hết sợ gì lun
– Ừ…vậy là em quyết định bỏ theo anh rùi phải ko. Ko hối hận đó nha…sau này hổng có sống đầy đủ như ở nhà đâu đó
– Em biết rùi. Em sẽ ráng làm quen. Có anh em hổng sợ gì hết. Em chỉ sợ…xa anh thui
– Ngốc…hai đứa mình cũng cố gắng nha…yeah cái nè
– Hihi yeah…yeah…chút chở em đi ăn kem hen
Nó và em đánh tay nhau như những người bạn. Nó mĩm cười lắc nhẹ cằm em
– Thui để anh kiu kem ra cho ăn đi đâu nửa
– Hok thích…thích ăn kem giống hồi mới quen nhau kìa
– Kem hộp đó hả
– Uhm..
– Ờ ờ chút tan làm rùi đi
– Hihi thương người yêu nhất nhà
– Ờ…
Nó dẫn em vào trong cho em ngồi chơi với chị thu ngân còn nó quay trở ra làm việc. Ông Kha nảy giờ chắc cũng thấy nó ngồi nói chuyện với em cho nên vừa thấy nó đi ra liền tiến lại gần kéo nó ngồi xuống nói chuyện. Nó nhanh chóng thuật lại cuộc nói chuyện với anh Huy cho ông Kha. Nghe xong ông Kha gật đầu vỗ vai nó nói một câu duy nhất.
– Ok….ráng lên mày. D.m sống cho hết mình đéo sợ gì hết phải ngang tàn vậy mới đáng làm anh em tau chớ khà khà…
Ngang tàng…ừ đúng là em và nó đang rất ngang tàng đạp lên những bức tường to lớn trước mặt để đến với nhau. Nó mĩm cười nắm chặt tay tự nhủ phải cố gắng làm việc nhiều hơn nửa vì bây giờ nó đã mang nặng trách nhiệm không chỉ với mẹ nó mà còn có cả em nửa rồi.Vai nó nhỏ…nhưng xin cố gắng làm chỗ dựa cho những người nó yêu thương.
Những cơn gió cuối năm của tháng mười hai vẫn không thể ngăn được em và nó đưa nhau lang thang khắp các con đường SG đêm đó. Mọi thứ vẫn ấm áp mặc cho gió rít lùa vào khe áo, người nó nổi cả gai ốc vì lạnh. Em của nó ngồi sau lưng cũng lạnh không kém gì nó. Đôi tay em run lên từng cơn siết chặt lấy người nó. Hai con người tuy lẽ loi giửa phố xá vắng tanh…nhưng lại cảm thấy hạnh phúc hơn bất cứ cặp đôi nào trên thế giới. Nhìn qua nhìn lại, bao nhiêu chuyện dồn dập xảy ra…giờ mới phát hiện năm sắp hết…giáng sinh đang đến gần. Đột nhiên nó mĩm cười, một nụ cười rất ấm áp chứ ko phải nụ cười theo thói quen hằng ngày. Nó đang nghĩ đến mùa giáng sinh này và cả những mùa tiếp theo nửa nó chẳng còn một mình nửa…vì nó đã có em..giáng sinh năm nay chắc sẽ đẹp biết bao nhiêu. Phát hiện ra nó đang cười một mình em siết lấy eo nó hỏi
– Người yêu cười gì dzạ
– Có gì đâu
– Xạo nha…nói em nghe coi
– Ờ…tự nhiên thấy yêu em
– Trời vậy mọi khi hổng có yêu hả
– Thì có
– Rùi sao
– Thì tự nhiên giờ anh thấy yêu hơn chứ sao
– Đồ khùng…hihi
<span “=””>

Nó im lặng. Ừ thì khùng khùng, khờ khờ mà vẫn có được em đó thôi.
– Anh nè
– Sao em
– Sắp giáng sinh rùi kìa
– Uhm
– Lạnh ghê anh ha
– Ừ
– Sài Gòn nam nay sao tự nhiên lạnh ghê
– Tại em đó
– Sao tại em
– Tại em cứ đòi ăn kem hoài đó chứ sao
– Hihi vô duyên ngta đòi an kem liên quan gì tới thời tiết lạnh
– Chứ sao nửa…làm ơn lấy hộp kem xa xa cái bụng anh coi. Lạnh cóng rùi nè
– Hihi vậy hả…cho chết ai bỉu nảy giờ hổng nói
– Ôm cứng ngắt sao nói
– Đó lại vô duyên nửa. Chứ ai đang nắm tay ngta có chịu thả ra đâu kìa
– Ờ tại em yêu anh…hổng nắm tay sao dc
– Hihi đáng ghét.
Em cười khúc khích áp đầu vào vai nó im lặng. Từng hơi thở của em nhẹ nhẹ phả vào gáy,ấm áp thơm thoang thoảng mùi con gái. Khẽ ngoảnh mặt ra phía sau hôn nhẹ lên bờ ôi em…nó thầm thì
– Mạnh mẽ lên nha em
– Dạ
Em gật nhẹ đầu, áp chặt thân vào người nó hơn nửa. Hộp kem em cầm tranh tay vẫn chạm vào bụng nó lạnh buốt…nhưng lòng thấy ấm áp làm sao.
Nó vòng xe quay trở về nhà. Vừa dắt xe vào đóng cửa lại em đã vội ôm chầm lấy nó hôn thật sâu thật sâu…giữa những con gió lùa vào khe cửa….có hai còn người đang dính chặt lấy nhau như sợ rằng buông ra thì sẽ không bao giờ gần nhau được nửa. Kéo em ngồi gọn trong lòng, nó dựa lưng vào tường, tay mân mê tóc em, tay còn lại cho vào bụng em xoa nhẹ nhẹ. Tay nó lạnh làm em rùng mình cười khúc khích nép sát vào người nó. Em mở hộp kem ra, kem đã tan nhưng vẫn còn rất lạnh vừa đủ để ăn chứ ko cứng như đá nửa. Một muỗng cho em, một muỗng cho nó…xen kẽ vào đó là những nụ hôn nhẹ…có lúc chẳng còn phân biêt được kem nào nằm trong miệng nó, kem nào nằm trong miệng em nửa…mọi thứ hòa quyện vào nhau ngọt ngào như mùi vị của tình yêu vậy…Rồi em và nó lại cuốn lấy nhau trong đam mê hạnh phúc. Căn gác trọ nhỏ lạnh lẽo bởi những cơn gió lùa giờ ấm lên vì những tiếng gọi tên nhau trong hơi thở…Cuộc sống bên ngoài có lẽ lạnh lùng tàn nhẫn lắm…nhưng có hề gì…yêu và được yêu hết mình thì còn gì đáng tiếc hơn nửa cho một đời người.
Lặng yên…em rúc đầu vào người nó ngủ ngon lành như chú mèo con..Đêm tháng mười hai của SG tự nhiên đang yêu đến lạ lùng.
Sáng…ánh nắng len vào khe cửa sổ. Nó lại thức giấc, cánh tay lại dc dịp tê dại đi vì em nằm đè lên gần cả đêm. Nó im lặng ngắm nhìn em ngủ, gương mặt vẫn như thiên thần hằng ngày nó quen nhìn từ lâu. Càng nhìn lại càng ko thể rời mắt đi được…cứ như chưa bao giờ nó được nhìn em ngủ vậy. Ngắm nhìn đã đời, lại khẽ kéo cái mền xuống ngắm cơ thể em…đang ấm áp trong chiếc mền tự nhiên bị kéo xuống, cả da thịt lộ ra ngoài tiếp xúc với không khí se lạnh của buổi sáng làm người em nổi gai ốc, rùng mình nép sát vào người nó cuộn tròn…
– Uhm…ư…là gì dzạ…
– Ko có gì
– …em lạnh…kéo mền cho ngta đi
– Ko
– …hư quá nha…
Em vẫn nhắm mắt dụi đầu vào ngực nó…Vòng tay ôm thật chặt…sáng SG…bình yên vỗ về giấc ngủ nướng như thường lệ.
Lại thức dậy vì bị ma đè. Ngày nào cũng bị con ma này đè thì thật tốt. Mở mắt ra là thấy ngay gương mặt của em nhìn nó âu yếm.
– Dậy ăn sáng nè
– Ăn gì giờ nửa
– Em làm bánh mỳ ốp-la đó…
– Uhm giỏi ta
– Khỏi nịnh đâu ha. Ăn nhanh rùi ra quán lấy đồ em về dùm nghen
– Ờ sao anh Huy hổng mang qua đây luôn
– Uhm hen quên mất tiêu. Để em gọi cho ảnh. Anh ăn đi cho nóng
– Ờ
Em gọi điện chỉ đường cho anh Huy còn nó thì vui vẻ thưởng thức món ốp-la nóng sốt em vừa mới làm dành riêng cho nó. Khoảng nửa tiếng sau anh Huy qua tới.
– Chà nhà nóng quá hai đứa
– Dạ…ở từ từ quen mà anh
– Ừ…mà giờ em đâu có sống một mình nửa mà quen với không. Để anh nhờ thằng bạn kiếm cho hai đứa thuê cái nhà bên kia. Mát hơn nhiều. Hổng có nhiêu tiền đâu đừng lo
– Vậy hả anh. Sao cũng được miễn Thy chịu là ok
– Quyết định vậy đi. Mẹ hồi tối về bả quậy tưng bừng cái nhà ngủ không được. Hai đứa làm gì làm anh ngủ một chút
Anh Huy quăng hai va-li vào góc rồi nằm xuống cạnh cái quạt thở phì phò vì nóng. Em ngồi xuống lay nhẹ nhẹ anh Huy
– Hai ăn gì chưa em nấu cho ăn
– Thôi nảy ăn bên quán anh Kha rồi
– Ủa anh có biết anh Kha nửa hả
– Ừ nảy ảnh lại nói chuyện với anh về chuyện hai đứa
– Rùi sao anh
– Ko sao. Có ảnh hứa coi chừng hai đứa anh cũng yên tâm. Mai anh về Nha Trang luôn
– Sao gấp vậy
– Chán! Đi khỏi cái nhà đó sớm chừng nào anh đỡ mệt óc chừng đó.
– Dạ.
Nó ngồi phịch xuống ghé, tay mân mê mấy cọng cỏ ba lá.
– Mà hai đứa coi tính ở đây thiệt hả. Coi chừng mẹ anh bả kiếm được quậy thì mệt
– Dạ. Tụi em quyết định vậy rồi. Ko thích trốn tránh anh. Làm gì làm miễm Thy vững tâm thì em hổng sợ gì hết.
– Anh nhắc vậy thôi. Tùy hai đứa. Có gì về Nha Trang hay chạy lên Đà Lạt ở một thời gian cũng được. Trên đó anh có thằng bạn nó ở một mình đi học suốt bỏ nhà trống không.
– Thôi anh! Em còn đi học. Thy cũng đang đi học ngoại ngữ nửa chừng mà. Đâu bỏ dc.
– Đúng rồi anh hai. Ở đây em mới nhiều show diễn, lên đó lấy gì sống
– Anh lo cho hai đứa được
– Thôi! Em với ảnh tự lập cũng được mà. Hai lo cho tụi em giờ đâu lo cả đời dc
– Anh nói vậy cho hai đứa chọn thôi chứ có ép đâu. Nhớ đó. Ở đây có gì thì về Nha Trang rồi tính tiếp. Có ngoại bảo kê hết sợ bị mẹ bả quậy.
– Còn ba đâu anh
– Ổng ra Hà Nội mấy ngày rồi. Mà ba ổng chắc cũng hổng về nhà chi. Anh có điện thoại nói chuyện ổng im ru.
– Ba hổng nói gì thiệt hả hai
– Ừ…thì ổng bỏ nhà mình nào giờ mà. Có ổng cũng như không…thôi anh em mình biết nhau được rồi.
– Dạ…hai về cho em gửi lời thăm ngoại nha…
Em ngậm nguồi ngả đầu vào đầu gối nó nghẹn ngào. Thương em quá…thương anh Huy nửa…gia đình nhìn bề ngoài hào nhoáng như vậy mà bên trong…thì tan nát, nếu ko có anh Huy yêu thương thì chắc em của nó sẽ khổ biết bao nhiêu. Nó đưa tay luồn vào tóc em vuốt nhẹ nhè
– Anh về Nha Trang mạnh giỏi. Cho em gửi lời thăm ngoại. Chờ mấy bửa nửa dc nghĩ học em đưa Thy về thưa chuyện với ngoại luôn.
– Ừ sao cũng được…ráng về sớm sớm để ngoại trông đó.
– Dạ.
– Thôi hai đứa mày nhiều chuyện quá để anh ngủ chút. Mệt phờ râu từ qua giờ
– Dạ anh ngủ đi. Em đưa Thy đi mua mấy thứ đã
– Mua gì anh
– Mua cái tủ nhỏ cho em để quần áo nè
– Hihi chờ chút
– Làm gì nửa
– Thay đồ cái
– Trời thôi tiểu thư. Vậy đẹp rồi. Đi mua đồ mà cũng điệu
– Xí..tại ngta muốn đẹp mà
– Giờ đẹp vậy đủ rồi. Đi chút về thay chi mất công
– Mệt anh ghê..đồ khó ưa
Em nhéo nó một cái rồi phụng phịu đi ra cửa ôm nón bảo hiểm chờ. Nó lắc đầu dắt xe ra. Em của nó công nhân cũng điệu dzữ lắm, đang mặc trên người bộ quần áo khá đẹp nếu không muốn nói là quá đẹp trong mắt nó rồi, vậy mà cũng cứ đòi thay đồ khác…chắc tính mặc váy đi chợ quá @@…Sài Gòn…hôm nay lại bình yên thêm một ngày nửa chăng.

 

Bình luận