<

[Truyện Voz Hay] Ngày Hôm Qua... Đã Từng - My Life

Chap 56

Hai đứa lại im lăng. Chỉ có tiếng xe, tiếng trò chuyện của những người khách ngồi gần đó. Dường như lần gặp lại này đánh dấu một điều…cả hai đều thực sự trưởng thành hơn, với nó ít nhất là trong suy nghĩ. Mèo lên tiếng
– Sức khỏe M sao rồi
– Sao là sao
– Đừng làm bộ nửa. Mèo biết hết rồi.
– Biết chuyện gì
– Biết mọi chuyện xảy ra với M sau khi tụi mình chia tay.
– …
– Bất ngờ lắm hả.
– Ờ ờ
– My Life!….Mèo nhận ra M ngay từ những dòng đầu tiên hồi ký đầu tiên.
Nó ngả người ra ghế thở nhẹ một cái mĩm cười. Thì ra…Mèo đã tìm thấy nó nhờ hồi ký.
– Mèo đọc nó suốt hai ngày hai đêm. Hổng ăn hổng ngủ….hì khóc nửa đó
– Ờ
– Thì ra vì chuyện đó M mới quên Mèo dễ dàng như vậy đúng hok?…Mèo thấy ghen tị với mấy người đó lắm. Sao M hổng bắt đầu hồi ký từ lúc mình quen nhau? M hận Mèo nhiều đến vậy sao?
– Ờ ko…đừng nói vậy. Chỉ là…
– Chỉ là Mèo hổng đáng chứ gì. Mèo biết mà. M lúc nào cũng vậy. Chẳng thèm hiểu cho người khác. Nói làm là làm, nói xa là xa, nói biến mất là biến mất. Hổng nhờ người bạn cho Mèo đọc truyện bằng blog M chắc Mèo hổng bao giờ tìm được M.
Nhấp một ngụm cafe lên miệng nó khẽ quay qua lau nước mắt cho Mèo. Lại một người nửa khóc vì nó, dù không cố ý nhưng tự nhiên cảm thấy thằng nó đáng giận quá.
– Mèo đừng như vậy. Mọi chuyện dù sao cũng qua lâu rồi. Hồi đó tụi mình còn nhỏ ai trách được. Giờ mọi thứ thay đổi rồi. M khác, Mèo có lẽ cũng khác. Thôi để mọi chuyện hồi đó qua một bên đi, được không.
– Mèo hổng biết nửa…Mèo chỉ thấy tự nhiên đọc về M xong…Mèo nhớ lại hồi đó M đối xử với Mèo cũng tốt biết nhiêu…vậy mà Mèo hổng biết trân trọng. Lâu nay Mèo cứ tưởng yêu thương mấy người khác….nhưng mà tự nhiên thấy nhạt lắm…hổng còn chút cảm xúc gì với người yêu Mèo hiện tại. Chỉ thấy muốn gặp lại M thôi….
– Ừ…Mèo có người yêu rồi hả
<span “=””>
– Uhm. Lúc M bỏ đi. Tính tới giờ Meo quen cũng 3-4 người rồi đó.
– Vậy à!
– Nhiều hả M
– …
Nó im lặng. Chỉ 3-4 người thôi sao. Nó cứ tưởng phải nhiều hơn chứ. Ít ra cũng phải bằng 1 phần số người nó quen sau khi chia tay Mèo chứ. Âu cũng nhờ những điều Mèo làm ngày trước, đã có thời gian biến nó thành một thằng học trò khốn nạn xem tình cảm là một trò chơi và nó chơi khéo đến mức số người nó chơi trò chơi tình cảm vu vơ nghĩ lại cũng ko nhớ nổi bao nhiêu người trong vòng vài tháng điên của nó. Tiếng Mèo cắt ngang dòng suy nghĩ của nó
– M sống tốt hok
– Ờ…cũng bình thường à. Còn Mèo giờ sao rồi
– Uhm Mèo học make up, làm tóc xong từ lúc đó rồi. Giờ Mèo có một cái salong ở đây nè.
– Vậy hả…
– Có thời gian Mèo lên SG tính mở salong. Nhà hổng cho đi xa nên giờ mở tại nhà luôn. M muốn qua chơi hok.
– Thôi!
– Hì M còn nhớ mấy chuyện hổng vui ở salong Mèo học nghề chứ gì
– Ờ ko…
– Vẫn hổng thay đổi ha. Lầm lầm lì lì như trước…nói chuyện với Mèo toàn ra vẻ người lớn ko lun
– Uhm
Nó bật cười. Tự nhiên nhớ lại lúc trước quen Mèo….chưa bao giờ nó gọi Mèo là chị mặc dù mèo lớn hơn nó đến 3 tuổi. Chỉ thích gọi bằng Mèo vì nó thấy Mèo con nít hơn nó nhiều. Lúc đó nó cũng cao bằng Mèo mà nên hổng cho Mèo làm chị với lại từ đầu Mèo cũng có chịu làm chị nó đâu.
– M sẽ tiếp tục hồi ký hả
– Uhm
– Có Mèo trong đó hok
– Là sao
– Lúc nào có thời gian M viết về Mèo đi
– Để làm gì
– Để M hổng quên Mèo…
– Xin lỗi Mèo nhưng mà M..
– M yêu ai kệ M. Mèo chỉ muốn dc xuất hiện trong hồi ký M thôi. Chuyện nhỏ mà. Nếu M hổng còn hận Mèo…thì M viết một chút về Mèo đi. Một chút thôi!
– Nhưng Mèo hổng sợ người quen biết hả. Tự nhiên pulic chuyện yêu đương cho nhiều người biết. Áp lực lắm đó.
– Uhm! Mèo hổng sợ. Tự nhiên thích bắt chước tính bất cần đạp lên dư luận mà sống của M ghê.
– Trời! Nhiều người ghét lắm. Thích chi
– Cũng có người ghét, có người thương mà.
– Ờ…Nói trước! Có chuyện gì…đừng có hối hận đó
<span “=””>

– Nói vậy! M đồng ý rồi ha
– Ờ ờ
– Hihi thanks M
Mèo cười tít mắt reo lên khe khẽ, đột nhiên hôn cái chụp lên má nó rồi ngồi giả bộ gọi tính tiền. Còn nó thì đứng hình hết mấy giây. Hồi đó…cũng bất ngờ hôn cái chụp lên má nó mỗi lúc nó ngồi ở chổ Mèo học chơi game…giờ tự nhiên làm nhớ lúc trước thật. Nó mĩm cười uống cạn li cafe. Nếu hồi ký hoang đường sáng tác của nó chỉ là một việc làm vô bổ hay nhảm nhí theo một số người ko thích thì giờ nó càng có thêm lí do để tiếp tục kể câu chuyện của mình cho người khác biết được rồi. Nó tìm được nhiều người bạn mới…và bất đầu có nhiều hơn những người cũ nhận ra nó và quay về…ít nhất nó cũng thấy điều mình đang làm đã thu được những kết quả ngoài mong muốn.
– Đi ăn nha M
– Ờ
– M ăn lẩu với Mèo nha. Lẩu hải sản ở… đó nhớ hok
– Ờ ờ
– Chắc hok chứ gì. Người gì vô tình thấy sợ luôn
– Ờ
Nó gật đầu mĩm cười. Nó có quên đâu, chỉ là không nhớ đường thôi chứ Mèo nói ra là trong đầu nó hiện lên hình ảnh của quán liền. Không ngờ gần 4 năm trôi qua rồi, mãi từ thời nó còn là học trò…vậy mà đến giờ quán vẫn bán sao…Đôi lúc có những điều ta ngờ chừng như rơi vào quên lãng…nhưng khi trở về nó vẫn còn tồn tại theo thời gian. Thay đổi hay không âu cũng do lòng người mà thôi.
– Chở Mèo đi
– Xe đâu
– Kìa
Mèo chỉ tay về chiếc SH toàn một màu trắng, điểm vài họa tiết hoa. Nó nhìn xe rồi nhìn lại Mèo. Ừ nếu con gái khác chạy SH thì chắc nó có ý kiến tí, còn Mèo dáng cao ráo…chạy SH cũng hợp chứ hổng như vài bạn trẻ khác, người nhỏ xíu mà cứ thích chạy xe to nhìn buồn cười.
– Xe gì trắng vậy
– Hì Mèo mới làm màu lại đó
– Chà con gái cũng độ xe hả
– Có đâu! Thằng em Mèo độ cho Mèo đó.
– Ờ.
Nó leo lên xe cầm lái. Mèo ngồi nhẹ nhàng sau lưng…đôi tay vờ như vô tình đặt lên vai nó. Mèo mĩm cười.
– Chạy đi. Mèo chỉ đường cho. Người gì thành phố quê mình mà hổng biết đường
– Ờ
Nó rít ga. Chiếc xe phóng đi giữa ánh nhìn của khách ngồi uống cafe. Hồi đó chở nhau cọc cạch trên chiếc xe đạp của Mèo. Còn giờ…vẫn chở Mèo trên chiếc xe của Mèo chứ hổng phải xe nó, khác chăng là giá trị của chiếc xe thay đổi theo thời gian mà thôi. Mèo khác…nhưng nó thì vẫn là trắng tay..trắng nhạt nhòa chứ hổng có đẹp như chiếc xe nó đang chạy. Điều nó có sau vài năm bon chen với đời có lẽ là vài trãi nghiệm nhiều hơn cái tuổi của nó vậy thôi.
Chạy lòng vòng một hồi cũng tới quán ăn. Không gian xanh và cổ kính. Nhìn quán ít ai nghĩ đây là một quán ăn dành cho những người trẻ tuổi cả nhưng ở quán này rất ít khách là người lớn. Ban ngày bán rất nhiều món ăn khác nhau, ban đêm thì trở thành một quán cafe lung linh với ánh đèn. Suốt mấy năm vẫn không thay đổi. Có chăng là phục vụ khác, bàn ghế cũng khác. Tầm chiều tối quán khá đông. Chủ yếu là đồng phục áo dài, áo trắng của học trò sinh viên. Thi thoảng mới nhìn thấy vài người khác biệt vào quán như nó và Mèo. Chọn một góc khuất trong quán, nó ngồi xuống im lặng nhìn quanh. Mặc cho Mèo gọi món gì thì gọi. Chắc Mèo vẫn nhớ tụi nó hay ăn những món gì mỗi khi vào quán này. Gọi món xong Mèo quay qua nhìn nó cười
– Nè quán đổi chủ mất tiêu rồi
– Ờ…vậy đồ ăn còn ngon hok
– Uhm! Đổi chủ chứ hổng đổi người nấu
– À. Vậy cũng hổng ảnh hưởng mấy
– Có chứ. Có thêm mấy món mới
– Ờ.
– Nói chuyện gì thấy ghét ờ hoài
– Ờ ờ
Mèo cười. Nó cũng cười.
– Nhớ bà Ngọc hok
– Ờ
– Lấy chồng rồi
– Hồi nào
<span “=””>

– Mới hồi tết nè. Bả có kiếm M mời đám cưới mà Mèo có gặp lại dc M đâu mời
– Ờ! Thôi mời cũng hổng đi đâu
– Sao vậy…ngại hả
– Ờ chắc vậy.
– Ông Kỳ cũng có vợ luôn rồi
– Hổng quan tâm.
– Hihi mấy người khác lấy chồng lấy vợ hết lun. Giờ còn Mèo với bà Liên à.
– Vậy sao Mèo hổng lấy chồng luôn đi cho đủ bộ
– Xí làm gì tự kiu ngta lấy chồng. Bộ sợ Mèo hả
– Sợ gì. Thấy ai cũng có gia đình. Mèo có luôn cho đủ bộ
– Chưa thích! Mèo còn nhỏ mà
– Sax! Biết mình nhiêu tuổi chưa mà nhỏ.
– Kệ. M giỏi M cưới vợ đi ở đó giỏi xúi
– M nhỏ hơn Mèo nhìu mà
– Mệt! Hổng tính lơn nhỏ với Mèo nha.
– Ờ ờ.
Phục vụ mang đồ ăn ra cắt ngang cuộc trò chuyện. Dọn đầy món ăn ra bàn. Nhiều Món thiệt. Có món cũ món mới nửa. Ngày xưa đi ăn trên bàn chỉ 1 hai món là dữ lắm, bây giờ thì khác, hổng còn tranh nhau một dĩa đồ ăn nửa. Như thường lệ nó vẫn chủ động chăm sóc nồi lẩu. Làm phục vu quen tay cho nên đi ăn uống đâu đó nó vẫn chủ động làm tất cả để mấy người phục vụ đỡ phải chăm sóc bàn của nó. Mèo gắp đồ ăn vào chén nó rồi vui vẻ tự gắp cho mình. Buổi ăn khá vui vì những câu chuyện kể về cuộc sống của mấy người bạn của Mèo mà nó quen. Nói chung đa số đều lớn tuổi hơn nó nên giờ họ đều đi làm, có gia đình hoặc đã di chuyển đến nơi khác sinh sống. Nó cũng không muốn gặp ai vào lúc này. Hỏi để biết vậy thôi.
– M tính mấy giờ về dưới
– Dưới nào
– Nhà M đó
– Ờ không M không về nhà đâu.
– Ủa vậy giờ M tính ở đâu
– Chắc vào nhà nghỉ đỡ đêm nay sáng về SG sớm
– Về sớm chi. Ở lại chiều mai hả về
– Thôi về con làm mấy thứ mai đi làm sớm nửa
– Vậy sao. Chút Mèo chỉ cho M nhà nghỉ ha
– Ờ.
– Đưa M qua nhà nghỉ xong Mèo phải chạy về nhà đóng cửa salong cái rùi qua đi chơi với M được hok
– Chơi gì nửa
– Chưa biết. Đi vòng vòng thui. Lâu mới gặp mà.
– Ờ. Sao cũng được
Tính tiền xong Mèo chỉ đường cho nó chạy ra nhà nghỉ ở gần mấy quán cafe ngoài ngoại ô thành phố. Trên đường đi có đi ngang qua nhà Mèo. Salong của Mèo cũng đẹp, tuy không quá lớn những nhìn sơ qua bên ngoài thì có vẻ cũng khá ổn. Hồi trước nó chỉ là thằng học trò long nhong, còn Mèo thì đã nghĩ học để theo người khác học make up, làm tóc, làm nail…vì Mèo chán học chữ. Nó cũng chán. Có điều hổng thể tự nhiên bỏ học như Mèo dc…
– Nè! Salong Mèo vẫn thiếu bảo vệ giữ xe kìa. Làm hok
– Ờ từ từ mai mốt thất nghiệp về xin làm liền
– Nhớ nha. Vậy Mèo để trống chỗ đó cho M. hihi
Nó cười nhẹ. Thì ra vẫn còn nhớ lời nói đùa năm nào. Mèo vẫn hay nói khi nào Mèo mở salong sẽ bắt nó về làm bảo vệ giữ xe cho Mèo, cơm ngày ba bửa, sáng cho 10 ngàn uống cafe, tối cho hun một cái, khuyến mãi thêm con heo để bỏ ống tiền uống cafe dư cuối tháng dắt Mèo đi mua sắm @@.
Đến nhà nghỉ. Cũng khá đẹp, bên ngoài có cả sân vườn, nằm không xa cafe phi trường. Người tiếp tân nhìn hai đứa nó cứ như cặp tình nhân đang đưa nhau vào nhà nghỉ vậy. Mèo hiểu ý nhìn nó cười tủm tỉm nháy mắt, nó cũng cười đi thẳng lên phòng. Mèo vội chạy theo phía sau giả bộ nắm tay dựa đầu vào vai nó diễn cho tiếp tân thấy.
– Mắc cười ghê
– Cười gì
– Thì người ta hiểu lầm tụi mình đó
– Ờ ờ
– Thôi M nằm nghĩ đi. Mèo chạy về nhà chút rồi qua.
– Ờ đi từ từ thôi
– Biết rồi.
Mèo đi ra ngoài khép cửa lại. Nó nằm dài trên giường, với tay bật tivi lên xem. Từ lúc chuyển lên thành phố, mức sống của tỉnh nó cũng tăng hơn, có cả truyền hình cáp rồi…chẳng những vậy hệ thống cáp cũng đã vươn mình về đến quê nó luôn. Nó thầm nghĩ chắc giờ này ông anh nó ở quê chắc đang nằm rung đùi ngoài chòi giữ tôm mà coi phim tuốt bên tây luôn ấy chứ =)). Bấm tivi vòng vòng, cuối cùng nó cũng chọn kênh ca nhạc của yeah1 cho lành, chẳng có gì để coi. Đài thì nhiều nhưng nào giờ nó cũng đánh mất thói quen coi tivi rồi, có time phòng trọ nó cũng nối cáp để xem như tivi mở cả ngày, chẳng coi dc gì toàn chui đầu vô cái máy tính cuồi cùng nó cắt cap chuyển nhượng cai tivi cho thằng bạn luôn. Hôm nào có đá banh thì chui đầu ra cafe ngồi coi cho mát.
Nằm suy nghĩ vẫn vơ một hồi nó ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Lúc trước cuộc sống của nó cũng vậy. Luôn di chuyển, có khi nó đi hàng trăm km chỉ để thăm một người bạn vài tiếng rồi lại di chuyển sang nơi khác. Giờ cũng đi nhiều nơi trong ngày có điều hổng còn đi bằng xe máy nửa. Nó thức dậy bởi tiếng gọi khe khẽ. Mở mắt ra Mèo đang ngồi cạnh nó mĩm cười.
– Ngủ gì say như chết. Bộ hổng sợ người khác vào phòng ăn trộm đồ nửa hả
Nó cười
– Ờ…còn được cái thân với mấy trăm ngàn trong túi. Có đồ đạc gì đâu mà trộm.
– Thì trộm người.
– Ờ ai trộm dc thì cho trộm
– Hihi dzậy Mèo trộm à
– Duyệt luôn…về nhớ nuôi cơm nha
– Chuyện nhỏ!…hi giờ đứng dậy rửa mặt chở Mèo đi chơi đi. Đói bụng
– Sax…mới ăn hồi nảy.
– Biết mấy giờ chưa anh hai.
– Ờ ờ
Nó đưa điện thoại lên coi giờ. Mới đây gần mười giờ rồi. Vậy là ngủ dc gần 3 tiếng. Chắc Mèo đã ngồi để nó ngủ nảy giờ…Uể oải đứng dậy chui vào tolet đánh răng rửa mặt cho tỉnh táo xong nó bước ra ngoài, suýt bật ngửa khi nhìn thấy Mèo đang quay lưng vào kiếng để make up lại. Dân trang điểm có khác, ăn mặc rất hợp dáng. Đúng là Mèo khác xưa rất nhiều nếu không muốn nói ít nhất về ngoại hình Mèo đã không còn teen nửa mà trưởng thành hơn, dịu dàng hơn và tất nhiên quyến rũ người khác phái hơn. Thành phô quê ban đêm cũng lấp lánh những ánh đèn, trời mát, gió thổi nhẹ nhẹ, chiếc xe chầm chậm lăn bánh trên đường, mèo đẹp nhẹ nhàng dưới ánh đèn đường hoàn toàn che lấp sự có mặt của nó trong ánh nhìn của người đi đường, có lẽ cái số của nó đi với ai cũng bị chìm.
– Nè
– Gì
– Về trên đó làm ơn ráng ăn nhiều nhiều với tập thể thao chăm lại đi
– Ờ..
– Nói thiệt đó. Cho lớn người, khỏe ra chứ tính để nhỏ xíu vậy hoài hả
– Hết cao dc rồi
– Ai nói. Bạn Mèo có người bằng tuổi M mà tập thể thao nhiều, ăn nhiều giờ nhìn lớn lắm đó. Nhìn hổng ra luôn
– Vậy hả
– Thiệt mà…nhớ đó. Mai mốt về phải khỏe hơn nha
– Ờ ờ
Câu nói này có nghĩa Mèo sẽ muốn gặp lại nó. Trong đầu nó vẫn chưa định hình được…nó sẽ còn gặp Mèo nửa hay ko. Có lẽ chờ thời gian trả lời vậy. Ghé một quán cafe muộn ven thành phố, nó ngồi một mình gọi nước, còn Mèo thì chạy ra mấy xe bán hàng rong mua linh tinh mang về đủ món ăn vặt. Nhìn vậy mà vẫn không bỏ cái tật ăn hàng ngày nào. Mặc cho nó ngồi im nhìn, Mèo vui vẻ vô tư thưởng thức mấy món ăn của mình, thi thoảng quay qua đặt vào tay nó một miếng trái ây hoặc xâu cá viên…Ăn đã ngồi uống nước, uống xong ăn, hỏi linh tinh về cuôc sống, công việc hiện tại của nó. Duy chỉ về hồi ký là Mèo ko hề nhắc đến.
– Mèo sắp lấy chồng
Mèo bất ngờ hạ giọng, đôi mắt nhìn xa xăm. Nó gật đầu
– Vậy à.
– M có bất ngờ ko
– Ờ
– M có chịu về dự đám cưới Mèo hok
– Chừng nào…
– Mèo tính lại rồi cho M biết sau.M có về ko
Nó im lặng. Vẫn chưa biết nên trả lời sao. Nó mà về, cũng sẽ phải gặp lại nhiều người quen cũ, có người nên gặp, có người không, rồi lời bàn tán này nọ của họ rủi đến tai chồng Mèo…thì cũng hơi ngại. Chưa kịp trả lời Mèo đã cười nhẹ
– Coi cái mặt nghiêm trọng kìa. Nói chứ Mèo sẽ suy nghĩ lại việc cưới.
– Sao vậy
– Tại M đó
– Hả sao lại tại M
– Tại Mylife của M đó.
– Là sao
Mèo im lặng cầm ly cafe đắng nghét của nó đưa lên miệng uống một cái, khẽ nhăn mặt vì vị đắng rồi nhẹ nhàng
– Mèo ko biết. Mèo muốn dành thêm thời gian để suy nghĩ. Lúc trước định cưới cho xong rồi làm gì làm. Từ khi đọc chuyện của M xong Mèo thấy mình coi nhẹ chuyện cưới xin quá. Mèo thì cũng lớn tuổi rồi, nhưng gia đình Mèo hổng có khó khăn gì, salong của Mèo làm được nên đâu có phải lo lắng chuyện cưới chồng để yên ổn cuộc sống chi. Hổng phải lo lắng chuyện tiền bạc cuộc sống thì đâu có lí do gì để cưới chồng vội vàng mà chưa thấy yêu thương người ta. Hihi Mèo muốn dành thêm thời gian tìm hiểu thêm. Đừng có nói Mèo tham lam nha, tự nhiên Mèo cũng muốn có một người yêu thương thật kia.
Nó cầm li cafe lên uống một hơi gần cạn chép miệng.
– Ờ! Chuyện này là tương lai hạnh phúc của Mèo. M hổng có ý kiến nhưng mà phải suy nghĩ cho kỹ đó
– Biết rồi…đừng lo Mèo hổng có đổ thừa cho M đâu.
– Ờ ờ. Vậy người kia thì sao. Hổng sợ ảnh buồn hả
– Hok…hai đứa cũng mới tính à chưa làm gì. Mèo có nói nhà rồi. Ba má cho Mèo thêm 2-3 năm nửa tự do quyết định mà. Chứng đó hổng chọn dc ai thì ba má bắt cưới liền.
– Nhà dễ quá ta
– Dễ gì…ba má đang ưu tiên lo cho thằng quỷ em Mèo thì có. Bị bỏ rơi mà hihi
– À ra vậy.
Mylife của nó làm Mèo suy nghĩ lại như vậy liệu là điều tốt hay xấu nhỉ. Thôi thì tùy Mèo quyết định. Mèo có điệu kiện tốt vậy chắc việc tìm người xứng đáng cũng không khó mà. Chỉ tiếc là tiếc cho cái người không cưới dc Mèo thôi. Ổng mà biết lí do tại nó chắc khỏi về quê luôn @@. Trời về khuya. Nó và Mèo trở về nhà nghĩ. Đêm đó Mèo ở lại với nó 🙂

 

Bình luận