<

[Truyện Voz Hay] Nữ tiếp viên

Chap 29

Chap 29.
Nghe xong cuộc điện thoại của Linh, gã đi vào kệ thằng em tiếp tục chơi, bảo mấy anh em chạy ra ngoài có tý việc, bệnh viện qua đây cũng gần
Ra quán trà đá ở cổng trường ngồi đợi em nó, tầm 10 phút là thấy Linh bước xuống từ một chiếc taxi nhìn ngó xung quanh, em mặc chiếc áo phông màu trắng in hình chú chuột Mickey đằng trước, phía dưới là quần jean bó sát tôn lên những đường cong trên cơ thể, mắt đeo cặp kính râm gọng to, em nổi bật với nước da trắng sáng và khuôn mặt xinh xắn. Gã vẫy vẫy tay gọi em lại, nhìn thấy gã Linh cười tươi lon ton chạy đến, tay tung tăng cái túi đủ nhét vài bộ quần áo. Em ngồi xuống bên cạnh gỡ cái kính ra nhìn gã cười cười, vài thanh niên xung quanh nhìn Linh không chớp mắt
– Bất ngờ chưa
– Em lên thật đấy à, cứ tưởng nói đùa thôi chứ
– Thì em chưa lên đây bao giờ, lên chơi không được hả
– Được, quá được đi ấy chứ
– Mà anh đang ở đâu
– Trong ký túc kìa. Gã chỉ tay vào phía trong trường, ngồi đây thì thấy được méo đâu chỉ chỏ cho nó có lệ vậy thôi
– Thật á, vào đi em xem anh ăn ở thế nào
– Vào đó làm gì, toàn đực thôi. Ra kiếm cái nhà nghỉ thuê phòng nghỉ ngơi tắm rửa đi tối anh dẫn đi chơi
– Thôi cứ vào trong đó đã, đi nhanh đi anh. Không để gã kịp nói gì Linh đã đứng dậy kéo tay gã lôi đi
– Từ từ anh trả tiền nước đã 
Gã xách túi đồ hộ Linh, Linh đi bên gã khoác tay cười nói ríu rít. Linh lúc nào cũng vậy, vui tươi trẻ trung như đóa hoa chớm nở, bên em lúc nào cũng có cảm giác vui vẻ yêu đời hẳn lên. Dẫn em vào phòng cũng hơi ngại mà không có cách nào từ chối được
– Em chào các anh ạ. Cả đám đang chúi đầu vào quân bài ngó ra thấy Linh thì nhao nhao lên
– Ai mà xinh thế
– Người yêu anh T à
– Anh chào em
– Chào người đẹp…
Cả đám cứ như lâu ngày chưa gặp gái không bằng, Linh thì bám rịt lấy tay gã cười rõ tươi
– Em là bạn gái anh T 
Bố nhà em, bô bô lên như đúng rồi, gã thì chỉ mỉm cười không nói gì, thằng bạn giờ mới lên tiếng
– Kinh nhỉ, dẫn cả gái lên đây
– Linh lên đây có việc, ghé qua đây chơi
– Ơ anh gọi em lên đây cơ mà.  Mặt nó nhìn ngây thơ vô số tội
Gã chẳng biết nói gì đành cười trừ, cả đám hỏi han trêu ghẹo Linh mà em nó chả biết ngại gì, cười đùa với chúng nó như thân quen lắm rồi ấy. Gã thì bị ra rìa từ đời nào rồi
Trời bắt đầu tối dần, gã đưa Linh ra nhà nghỉ gần đấy, cũng để tiện đi lại
– Mấy anh ấy vui tính nhỉ
– Vui với gái xinh thôi
– Hihi em xinh mà nhờ, nhờ…
– Vâng, còn phải hỏi, vào tắm đi em
Thằng M nhắn cái địa chỉ quán thịt chó cũng không xa lắm
– Em ăn được thịt chó không
– Ngon mà anh
– Thế nay em quất cho chúng nó trận
– Thôi cho em xin
Hai đứa ra đến quán thấy đã đông đủ, có cả mấy em bên ký túc nữ hôm nọ Linh nhiệt tình quá đến khi vào phòng hát cứ ngồi dựa vào người gã
– Uống gì nhiều thế
– Vui mà anh
– Vui thôi đừng vui quá
– Lo gì có anh rồi 
Đưa em về phòng, em nằm vật ra giường thở phì phò
– Ngủ đi nhé. Gã bước ra cửa định đi về ký túc
– Anh đi đâu đấy. Linh nói với ra
– Anh về ký túc ngủ
– Anh cút đi.  Giọng em nghèn nghẹn gay gắt
Gã hơi sốc vì thái độ của Linh lòng thầm nghĩ chắc say rồi lại mè nhèo đây. Gã quay lại cười cười
– Lại gì nữa hả nàng
Linh gào lên làm gã ngỡ ngàng
– Tôi bảo anh cút đi cơ mà
Gã bước đến ngồi cạnh giường, Linh đã trùm kín chăn tự khi nào
– Linh ơi, Linh xinh gái, em ơi… 
Gã cố lôi cái chăn mỏng em đang cố thủ kia ra mà em giữ chặt quá
– Ngủ rồi thì anh đi đây. Gã giả vờ dậm chân bước khỏi giường
Linh tốc chăn ngay ra hét lên
– Anh cút ngay đi. Giọng em lạc hẳn đi
Gã đứng ngay cạnh giường đờ mặt nhìn em, lần đầu tiên thấy em khóc, từng giọt lệ chảy dài trên má? Con gái say rồi mệt thật
– Sao vậy em
Không chờ Linh trùm kín chăn lần nữa, gã cầm lấy kéo sang bên cạnh
– Tôi bảo anh cút đi cơ mà. Linh quay người vào phía trong
Trong lúc này tốt nhất là không nói gì, gã nằm im bên cạnh thở dài. Chờ một lúc gã xoay người em quay lại, nước mắt em đã nhòe khóe mắt, gã bối rối không hiểu chuyện gì đang sảy ra
– Chuyện gì vậy em?
– Anh xem tôi là gì? Tôi lên đây vì ai?
Gã im lặng vì lòng rối bời và chẳng biết nói gì vào lúc này
– Em tưởng chị Nhi đi cùng anh, nhưng hôm qua ông Quân nói anh đi một mình. Nghe chuyện em lo cho anh lắm anh biết không? Bao nhiêu lần em định gọi cho anh chỉ để biết anh có ổn không, tôi đến đây để làm gì? Để nhận được sự lạnh nhạt dè bỉu từ anh à, anh có xem tôi ra gì đâu, tôi huhu… dù biết anh huhu… Linh nghen ngào không nói nên lời 
Gã che miệng em lại, nước mắt em rơi ngày càng nhiều, em thổn thức trong lòng gã, tim gã nhói lên sau mỗi câu em thổn thức, có đáng không hả em? Ngày thường em vui tươi, hồn nhiên là thế? Bề ngoài em hời hợt bất cần, nhưng có biết đâu trong con người đó lại là một tâm hồn với bao điều chất chứa?
Gã lau từng giọt nước mắt còn đọng lại trên má em, hôn lên đôi mắt u buồn ấy, nếm trọn giọt nước mắt mặn chát đã rơi vì gã. Lúc này, lòng gã rối như mớ tơ vò, muốn nói với em bao điều, muốn an ủi em thật nhiều mà miệng gã như cứng lại
– Vì sao vậy em?  Gã ngô nghê như đứa trẻ mới nếm vị tình đầu
Linh ngước lên nhìn sâu vào mắt gã, giọng vẫn còn nghèn nghẹn
– Em yêu anh…
Gã đờ người nhìn em câm lặng. Ánh mắt em dần thất vọng cúi xuống, ánh mắt u buồn gã chưa từng thấy nơi em? Tim gã nhói lên từng chập, nhìn ánh mắt ấy gã đau lắm, gã quá yếu đuối phải không nhỉ?
– Linh à, anh… Em che miệng gã
– Em hiểu mà, thật đấy
– Không đáng phải không em
– Đó là chuyện của em, anh không phải suy nghĩ gì đâu
– Anh…
– Đêm nay anh là của em, ngày mai hãy quên mọi chuyện đi anh nhé. Tim gã như có ai bóp nghẹn lại, nó khó chịu lắm, rất khó chịu
– Không, không đâu em… Giọng gã nghẹn lại, gã sợ mất em, lần đầu tiên gã sợ mất em. Gã quá tham lam phải không
Môi em tìm đến môi gã, cả hai cuốn lấy nhau như thể lần đầu và lần cuối vậy
Gã tỉnh dậy em đã không còn bên cạnh, mùi hương em còn thoang thoảng đâu đây. Em ra đi không nói một lời, cảm giác trống vắng ùa đến, nằm một mình trong căn phòng vắng lặng cô đơn, lòng trống rỗng đến lạ
Gã thở dài bước vào wc, như vậy sẽ tốt hơn phải không em
Gã lê thân về ký túc với tâm trạng tồi tệ, cả phòng vắng lặng không còn một ai chắc đã lên lớp
Cả ngày hôm ấy gã im lìm tựa cái bóng, chính gã cũng không ngờ lòng buồn đến vậy?
Tối hôm đấy gã gọi riêng thằng M đi làm vài chén, tâm sự với nó rất nhiều, về Linh về Nhi. Thằng M kiên nhẫn nghe gã lảm nhảm, thi thoảng bồi vào một câu như để an ủi. 2 thằng về quán café hôm nọ ngồi, thằng M gọi cái Nhung ra, hơi bất ngờ khi em Hồng đi cùng nhưng cũng chẳng để ý lắm vì chắc gọi đi cùng cho đỡ ngại. Gã chẳng có tâm trạng đâu, ngồi nghe thằng bạn luyến thoắng cho đến lúc về.
Trong sân trường đường về ký túc, một chiếc xe chạy ngang qua rồi quay lại rọi thẳng đèn vào mặt cả bọn. Thằng M khó chịu chửi
– Soi soi cái đmm à
Chiếc xe dừng lại, một thanh niên hùng hổ bước xuống
– Mày sủa cc gì đấy. Trong tay nó cầm cái tuýp sắt kéo dài ra lao vào
2 đứa con gái hét lên, 2 thằng co giò chạy nhưng gã chậm hơn ăn một tuýp vào lưng đau nhói như muốn gục nhưng vẫn cố gắng chạy cố kiếm cài gì chơi lại, chạy đến sát bờ tường chỉ thấy mấy khóm hoa chứ có gì đâu, gã tiếp tục chạy chối chết. Thằng M ở đâu quay lại làm gã bớt sợ (nhát gan nó thế), 2 thằng lao vào gã ăn thêm một vụt vào cánh tay đau thấu xương như muốn gảy, thanh niên kia hự một tiếng gục xuống ôm bụng? Trên tay thằng M cầm con dao găm từ lúc nào, gã đờ đẫn đứng chôn chân nhìn
– Nhanh lên mày. Thằng M hét lên làm gã chạy theo
Về đến phòng nó chỉ nói
– Thu dọn đồ nhanh lên
Gã làm theo không hỏi han gì. Mấy thằng trong phòng ngơ ngác hỏi, gã run run cố gắng nhét đồ vào balo không nói gì
– Mấy thằng mày đóng cửa phòng lại đừng mở nhé, ai gọi cũng đừng mở
– Có chuyện gì thế anh
– Cứ nghe anh, có gì anh nói sau
2 thằng xách đồ chạy ra cổng sau nhưng đã khóa, bật tường ra ngoài vẫy chiếc taxi lao vội lên
– Anh cho em về Hà Nội, đi đường cao tốc ấy. Thằng M nói với anh tài xế
Tay gã vẫn còn run run, đầu óc hỗn loạn chưa hiểu chuyện gì sảy ra? Sự việc sảy ra quá nhanh làm gã lúng túng. Chiếc xe lao vụt giữa màn đêm, chuyện quái gì đang sảy ra vậy nhỉ?
Thằng M gọi điện cho ai đó, đại khái nói đang đến, đợi mở cổng cho nó
Giờ gã mới hoàn hồn hỏi
– Sao mà vội vã thế, mà thằng kia tao thấy hơi quen thì phải
– Mày nhớ hôm vào quán cafe có mấy thằng ngồi trong đó không
– À mấy thằng đội mũ ấy hả
– Uh, thằng lol ấy cũng đang tán con Nhung, nó cậy dân ở đây định chơi tao mấy lần rồi
– Mà sao phải chạy ghê thế
– 2 thằng anh nó dân xã hội có tiếng, một thằng nhảy từ tầng 3 xuống đéo sao, một thằng bị 20 thằng lùa chém gục còn ngốc đầu lên chửi “tao đéo chết chúng mày liệu hồn”
Gã lạnh sống lưng, thế đéo nào gặp đủ chuyện thế, tính yên ổn mà đéo được
– Thế mày tính sao
– Đợi cho qua đi đã, tao gọi mấy ông anh lên hòa giải, đéo làm gì được tao đâu
Chẳng biết thế nào, năm nay nó tốt nghiệp, dân trên này có tiếng rồi, không lo được lại uổng mấy năm học. Còn gã, thế đéo nào chạy đâu cũng sảy ra chuyện 
ps: say quá nhìn bàn phím mờ cả mắt 

 

Bình luận