<

[Truyện Voz Hay] Nữ tiếp viên

Chap 31

Chap 31.
Chiều ngày hôm sau, Nhi đã đi học từ bao giờ, một mình gã nằm vật vờ trên giường, đang định qua chỗ thằng M vì quá chán thì anh H gọi
– Em nghe ạ
– Đang đâu đấy em
– Em đang ở HN đoạn Khương Trung ạ
– Vậy về quán đi, tối đi gặp ông Tr với anh
– Vâng ạ, thế giờ em qua
Gã nhắn cho Nhi cái tin rồi bắt xe phi thẳng đến quán, gần tuần không gặp mấy anh em mà như cả tháng trời, chị C đang ngồi đó cười cười nhìn gã
– Thanh niên trốn nay mới về cơ đấy
– Ôi trốn ngay chứ không giờ ngắm gà khỏa thân rồi
– Con gì nhà thằng Lâm nhỉ, à con Dung
– Ớ, nó hỏi em làm gì hả chị? Gã giả ngu
– Hay nó có bầu rồi mày trốn vạ 
– Chị cứ đùa, em đã đụng vào người nó đâu mà có bầu. Thôi em lên trên đây ạ
7h30 tối, hai anh em đèo nhau đến một quán nhậu đã hẹn, vào thì đã thấy ông Tr, thằng ml và một tay bặm trợn gã chưa gặp bao giờ. Ông Tr vào khoảng gần 50 tuổi, người to béo với nước da hơi ngăm đen, trên mặt có cái sẹo bắt chéo từ trán xuống mũi, nhìn tướng cũng không đến nỗi như gã vẫn nghĩ.
Sau màn chào hỏi là câu chuyện dài lê thê giữa anh H và ông Tr, mấy đứa còn lại chỉ ngồi im, thằng ml thi thoảng liếc gã với ánh mắt thù hằn, gã mặc kệ không để ý chỉ ngồi im nghe 2 ông kia đàm đạo. Hết tầm nửa cai Chivas 18 anh H mang theo câu chuyện mới đi vào vấn đề chính
– Anh ạ, nay em đưa thằng em nhân viên ỏ quán đến xin lỗi. Nó còn trẻ người bộp chộp có hiểu biết gì đâu
– Chuyện bọn trẻ con anh em mình xem vào làm gì, ra xã hội va chạm là điều bình thường, nhưng chú đã có lời với anh, thôi mọi chuyện chấm dứt ở đây không nhắc lại nữa nhé
– Vậy em cảm ơn anh. Anh H liếc gã đầy ẩn ý
Gã hiểu ý đứng dậy mở lời
– Cháu cảm ơn chú ạ, thật ra mấy anh em cháu gặp nhau suốt mà chú, hôm ấy có tý chuyện hiểu nhầm mới ra cơ sự ấy. Gã quay sang thằng Cường ml giờ tay ra bắt
– Hôm ấy anh em mình có ít hiều lầm, có gì cho tôi xin lỗi nhé
Thằng Cường nhìn lão Tr cái rồi cũng giơ tay ra bắt, anh H lên tiếng đồng thơi lôi cái phong bì đã chuẩn bị sẵn từ khi nào
– Ở đây có 5tr, coi như tiền viện phí thuốc men cho Cường
Thằng Cường nhận tiền nhưng trong ánh mắt nó cò gì đó vẫn làm gã không yên tâm. Loại tiểu nhân như nó đéo biết up mình bào giờ, tư nay đi lại nên cẩn thận, nhất là ban đêm. 2 ông bàn luận một lúc nữa gã mới cùng anh H ra về
– Từ nay đêm hom đi lại cũng nên cẩn thận, thằng Cường chắc gì nó để yên
– Vâng, từ nay em sẽ chú ý
– Uh, thôi nay về nghỉ ngơi đi từ mai hẳn làm
– Vâng em cảm ơn anh
2 anh em về đến quán thấy cũng khá đông xe, đi lên thấy Hà đang ngồi trong phòng cùng với Tiên. Hơi chạnh lòng vì cả tuần qua không thấy Tiên liên lạc gì 
– Ô kẻ đào tẩu về rồi này. Mồm con Hà bô bô lên
– Nhớ em quá phải mò về đấy, Tiên không có khách à em
– Em mới về quê xuống hôm nay, nãy mới nghe anh Toàn kể, ổn chưa anh
– Cũng ok rồi, về quê lâu thế
– Mẹ em ốm
– Uh bác đỡ chưa
– Cũng ổn ổn rồi ạ
Hóa ra gã trách nhầm em nó, phi lên giường chen vào nằm với 2 đứa nó chém gió mà ngủ quên lúc nào không hay. Hôm sau tỉnh dậy dọn dẹp xong gọi cho thằng M
– Alo
– Tao về quán rồi, qua quán tao chơi
– Ổn thỏa rồi à
– Uh, trên kia thế nào rồi
– Đang căng lắm ở đây thời gian đã
– Khi nào chán thì qua chỗ tao, thoải mái mà
– Rồi rồi ok
Tối hôm ấy Nhi bắt đầu cũng đi làm lại, nhà thằng Cường sau một thời gian làm loạn quá, dân kêu nhiều quá, công an chú ý nhiều hơn, các đầu dịch vụ khác cũng không vừa nên cũng thấy im im rồi. Mọi chuyện lại về vòng quay cũ của nó
Tối đó thấy Linh đến, nhìn thấy gã em có chút gì đó bối rồi trong mắt, chỉ thoáng qua thôi, cũng có thể gã đã nhầm, em cười tươi tiến đến
– Ơ anh về khi nào đấy
– Mới hôm qua thôi, sao hôm ấy bỏ về không nói gì
– Hihi em có việc mà, ngủ như heo nên em không gọi
– uh
– Thôi em lên đây
Nhìn bóng dáng Linh khuất dần, lòng gã trùng hẳn xuống, có cần tỏ ra như vậy không em? 
Khoảng một tuần sau, hôm đó là sinh nhật Linh, em xinh tươi trong chiếc váy màu đỏ, em cười nhiều lắm, có lẽ em rất vui, chắc hẳn như vậy rồi. Một thanh niên đa cấp, quần tây sơ mi trắng đóng thùng vác theo bó hoa hồng to tổ chảng, chắc nay lại có màn tỏ tình rồi đây. Gã rời khỏi căn phòng xuống trông khách, không biết thanh niên đa cấp có thành công không???
– Sao xuống đây hả anh. Nhi đến bên cạnh
– Xuống trông phòng chứ ai trông cho bây giờ
– Chỉ thế thôi hả? Nhi nhìn gã đầy ẩn ý
– Chứ sao, nhìn gì ghê vậy nàng. Gã kéo em xuống bên cạnh
– Anh thấy cái Linh thế nào
– Ơ hỏi lạ, nay sao thế
– Anh không mua quà cho Linh à?
– Quà cáp gì, làm cái phong bì cho nhanh
– Sinh nhật mà đi phong bì, hâm
– Kệ chứ sao
– Thôi em về đây
– Sao sớm thế
– Mai có bài kiểm tra
Hơn 12h khách vãng dần, gã vào phòng lấy gói quà lên tầng 9. Vào phòng nhạc đang đập đinh tai, Linh nhìn có vẻ say, thanh niên đa cấp ngồi bên chăm sóc khua môi múa mép rất hăng say. Gã tiến về phía Linh ngồi xuống bên cạnh, Linh nhìn gã trách móc
– Anh đi đâu giờ mới lên
– Khách vào đông chị C gọi anh mà
– Nếu là sinh nhật chị Nhi chắc anh không bỏ đi đâu nhỉ?
– Lại linh tinh rồi, chúc mừng sinh nhật em nhé. Gã giơ món quà ra trước mặt Linh
– Cảm ơn anh
Gã quay sang thanh niên đa cấp
– Ông là bạn trai Linh à
Thanh niên lưỡng lự nhìn Linh rồi gật đầu
– Uh, ông làm ở đây à
– ờ, ông với Linh yêu nhau lâu chưa?
Thanh niên lại nhìn Linh, nhưng làn này nói có vẻ tự tin hơn
– Mới thôi
Đm chắc mới được mấy phút ấy nhỉ? 
– Thế à, lắm tật xấu lắm đấy
– Làm gì có. Linh bĩu môi chen vào
– Bình thường mà, ai chẳng có khuyết điểm
– Con bé này ngủ hay gác lắm đấy
Linh lườm lườm gã môi hơi nhếch lên trông ghét không tả được, chỉ muốn cắn cho phát. Thanh niên đa cấp nhìn gã khác lạ, mắt ánh lên những tia hung dữ
– Cho tôi mượn Linh tý nhé
– À ừ
Gã cầm tay Linh kéo ra ngoài
– Tỏ tình chưa
– Rồi
– Định yêu thanh niên đa cấp ấy hả
– Liên quan đến anh à
– Nhìn nó kiểu… mà tóm lại đừng yêu thằng đấy
– Yêu ai kệ tui
– Anh nhìn nó ko có bảo hành đâu, chỉ khổ em thôi
– Vậy cơ à, nhưng nó khiến anh phải lo không
Bực cả mình, nghe cái giọng xỉa xói không thể chịu được. Gã bước đi để Linh đứng đo, tự chửi mình sao lại xen vào, đúng ngu như bò
– Đứng đó…
Gã vẫn cứ bước đi mặc kệ Linh gào lên phía sau lưng. Lưng nhói lên, gã ăn nguyên chiếc guốc vào lưng, chân gã chững lại ngập ngừng rồi bước đi tiếp, một chiếc guốc nữa lại bay vèo qua không trúng người gã. Gã quay lại thấy mắt Linh đã đỏ lên, nước mắt bắt đầu ứa ra. Gã không đành lòng quay ra nhặt 2 chiếc guốc quay trở lại dắt tay em lại chiếc ghế đẩy em ngồi xuống. Đi từng chiếc guốc vào đôi bàn chân nhỏ nhắn của em, em ngày càng sụt sùi to hơn?
– Anh đưa em về nhé, phòng để a kêu thằng Toàn tính cho
– Dạ. Đéo gì đang như sư tử tự nhiên biến thành con mèo con nhanh như chớp làm gã nổi cả da gà
PS: thôi mệt quá rồi, ngắn ngắn vậy đã các thím nhé

 

Bình luận