<

[Truyện Voz Hay] Phải lòng anh

[Truyện Voz Hay] Phải lòng anh - Chap 33

17/09/2015 – Hồ Tràm (p1)

6h30 sáng anh đã có mặt trước nhà mình, hôm nay anh mặc 2 cái thun cổ tim, màu xám ở trong và màu cam ở ngoài, ống tay dài xắn lên cao, nhìn anh trẻ thật. Mình cũng tình cờ mặc 1 short cam chóe và áo pull đúng chất đi biển, hehe hợp với nhau chứ nhỉ. Cả hai ăn sáng rồi bắt đầu lên đường, bữa nay trời có vẻ đẹp đấy, hy vọng không bị mất hứng như chuyến đi PQ. Anh quả thật rất tình cảm, cứ mỗi lần dừng xe toàn quay sang nắm tay, xoa xoa má hoặc nghịch tóc mình. Thi thoảng mình buồn tính mở Candy ra chơi là quay sang trừng mắt kiểu hăm dọa haha, rồi lân la bắt chuyện

Anh: Em hiền giống 1 ex cũ của anh ghê.
Em: Hả, em hiền à? Hrm, ok em dữ những chuyện cần dữ.
Anh: Hhaha, uh nhưng vẫn ko hiền bằng 1 ex cũ ơi là cũ.
Em: Trời, anh nhiều ex vậy đó hả?
Anh: Anh già rồi mà, chưa có vợ thì phải nhiều ex chứ.
Em: Hy vọng em ko có vinh hạnh được tặng danh xưng ex này.
Anh: Uh chừng nào anh có vợ thì em làm ex.
Em: À… ra vậy.
Anh: Ko muốn làm ex thì làm vợ anh đi nhé.
Em: Này đàn ông tử tế thì ko nên nói chuyện vợ chồng nhanh vậy đâu nha anh 
Anh: Hiểu, ko nói chỉ làm thôi hahaha.
Em: …

9h30 thì đến nơi, nhưng 11h30 mới được check-in, thật là rách việc, mình biết thừa là có mấy khách đâu mờ. Lại thích tỏ vẻ nguy hiểm, chỗ nào khôn còn tự động upgrade lên cho khách nữa là bắt chờ. Mình và anh gửi hành lý, đi bộ dọc ra biển, biển hôm nay coi bộ cũng không đẹp mấy, nhìn hơi đục hic. Hai đứa vào một khu có mái che, có mấy ghế kê sát nhau, nằm dài ra thưởng thức gió biển. Anh để mình nằm tựa lên ngực, kể mình nghe mấy câu chuyện ở công ty, cảm giác gần gũi dễ chịu quá. Được một lúc lại kéo mình dậy bắt chụp choẹt bao nhiêu là ảnh, già mà cũng ham hố selfie ghê haha.
“Anh xoay người lại nằm lên đùi em đi”
Anh trợn tròn mắt nhìn mình, mặc kệ, mình kéo anh gối đầu lên chân mình, cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán. “Đùi em nhiều thịt như này nằm êm thế còn chê à”. Anh lắc đầu cười, tay cầm điện thoại log vào Hayday lại thu hoạch cày cuốc. Mình mân mê tóc anh, thấy những sợi tóc bạc 2 bên tai, tỉ mẩn săm soi ngồi nhổ. Tóc anh thì ngắn, móng tay mình thì dài, công việc vất vả quá, nhưng nhìn rõ ngứa mắt nên mình cứ loay hoay nhổ cho bằng được. Anh cứ nằm như thế, trêu đùa mình, lảm nhảm những điều vu vơ. Nơi này, giữa bao la đất trời và tiếng sóng vỗ, chỉ anh và em thôi, thế giới đâu đó ngoài kia ko ảnh hưởng đc chúng mình. Và cứ thế cứ thế, thời gian cũng trôi qua đến giờ nhận phòng… Hai đứa lại quấn vào nhau, hôm nay mình cũng chủ động hơn phục vụ anh một chút, gọi là có qua có lại cho vui :P. Xong xuôi chưa kịp mở miệng nhắc đi ăn trưa thì anh đã níu tay thêm lần nữa. Trời ạ! Mình bắt đầu hơi sờ sợ rồi nha huhu. 2h trưa mới tắm táp rồi kéo nhau ra quán ăn, đói meo luôn. Mình yêu từng cử chỉ nhỏ anh làm cho mình, như là lúc nào cũng mở khăn giấy đưa cho mình trc, vắt chanh cho chén muối tiêu, gắp cho mình miếng ngon nhất. Thi thoảng chìa môi sang đòi hôn bị mình từ chối là… đang ăn dơ lắm thì lại xịu mặt “Thì dơ chung chứ có gì đâu, em chả tình cảm gì cả” haha.

Ăn xong thì cũng chiều muộn, mình hơi mệt nên về phòng thì ngủ luôn, kệ anh ôm ấp giở trò. Ngủ dậy mình đòi ra hồ bơi, lên đồ tung tăng ra hồ thì bảo vệ ra ngăn lại giải thích sáng mai anh chị hẵng bơi vì tụi em bữa nay đang cho thuốc vào T.T số mình sao vậy trời? Lại lang thang ra biển, tay trong tay nói những câu chuyện tưởng chừng như không bao giờ dứt. Chẳng hiểu sao tụi mình có nhiều thứ để nói đến vậy nữa?

Anh: Hôm nay em vui không?
Em: Hôm nào đi với anh cũng vui hết hì hì.
Anh: Biểu hiện của anh tốt chứ nhỉ?
Em: Tạm thời cũng tốt. Anh biết chìu chuộng và quan tâm em, thấy em buồn là kiếm cách làm em vui. Nhiều nhiều lắm 
Anh: Uh anh thương em quá. Ko hiểu sao cảm giác mình hợp nhau kinh dị. Trong 5 năm qua dù anh có chơi bời, cặp bồ nhưng ko bh hết yêu bạn ở Đức. Mà gặp em rồi anh chỉ hướng về em thôi.
Em: Đang xỉn hả anh?
Anh: Đang nói cho em hiểu thôi.
Em: Sao anh yêu em vậy?
Anh: Nhiều lý do lắm. Vì em hoàn hảo trong mắt anh.
Em: Êu sến quá, em ko hợp với từ xa xỉ đó đâu nha. (Nghĩ thầm, hèn chi mấy vozers nói anh nói chuyện giống ngôn tình. Haha may mà chỉ nghĩ chứ ko phun ra câu này)
Anh: Vậy thì vì lúc nào em cũng sẵn sàng khi anh có nhu cầu. Lý do bớt sến chưa hehe? 

Sặc, mình đập cho mấy phát vào vai. Tử tế đc vài câu đã lộ vẻ trơ trẽn hừ!!! Trời bắt đầu nổi gió, có vài hạt mưa rơi vào tay, thôi về đi, chuẩn bị đi ăn tối chứ nhỉ. Về phòng thì mình bắt đầu điệu đà quần áo, phấn son, anh lãnh nhiệm vụ tìm kiếm quán ăn ngon và đường đi. Đôi lúc không quên ngẩng lên dặn dò là phải make up nhẹ nhàng thôi nhé, anh ko thích lát ăn phấn vào bụng đâu =)) Uh thì nhẹ nhàng, phấn lót, nền, phủ, má hồng, son thôi mà. Đang loay hoay xịt nước hoa thì anh cảm thán

Anh: Trời đất, nãy giờ anh để ý em xịt lần thứ 3 rồi. Muốn ung thư da ko?
Em: Đâu mà, lần đầu là xịt khoáng vào mặt, lần 2 là xịt body spray để da ko mùi mồ hôi, giờ mới là nước hoa
Anh lắc đầu ko nói, hic hic ok ok, anh của em, vì anh em sẽ hạn chế thú vui này lại vậy.
Anh: Em, hay về Vũng Tàu ăn không ?
Em: Có gần ko nhỉ, ăn bánh khọt nhé, Cô Ba Vũng Tàu
Anh: Để xem….Oh shit, navi báo chạy 1h30p em ơi
Em: Vậy thôi dẹp, làm em tưởng Hồ Tràm với VT gần nhau =))
Anh: Kể ra mà mai được nghỉ làm, không phải về sớm thì anh chở em đi luôn haha. Anh ko có ngại đâu à.
Em: Rảnh thiệt, thôi tìm quán chung quanh khu này thôi, còn ko ra nhà hàng trong resort ăn cũng đc mà anh.

Cuối cùng anh tìm được một quán không xa mấy, thế là phi xe ra đó ăn tối luôn. Nhìn chung mình thấy giá cả ở khu Hồ Tràm khá rẻ, không chặt chém và lung tung như Vũng Tàu, mình ăn thấy cũng ngon, nhân viên thì ngoan nhiệt tình thôi rồi. Nếu có thời gian thì sau mình cũng sẽ lại đi Hồ Tràm hoặc xuống hẳn Phan Thiết, chứ không ghé VT nữa. Hì hục ăn xong thì cũng 9h tối, mình có một thói quen xấu là lúc đói cứ than loạn lên, món gì cũng thích gọi, đến lúc ăn 1 chút đã thấy no. Vậy là phải cố sống cố chết nuốt đám còn lại cho đỡ phí T.T Bởi vậy nên đoạn đầu ăn rất hăm hở, đoạn sau thì như cực hình, anh thì luôn miệng khích “Ăn uống phải có trách nhiệm, đã kêu ra thì ăn cho hết nha em”. Huhuhuhuhu… Đường về tối om om, ở đây vắng vẻ kinh khủng, chẳng có gì để thăm thú cả, đành chui về phòng vậy.

Em: Anh tắm trước không?
Anh: Đi đánh răng trc đi, lát xong việc tắm sau.
Hic, lại tiếp tục à. Mình bắt đầu cảm thấy hoang mang, không hiểu tần suất yêu nhau thế có bất ổn không nữa, không nhịn được thắc mắc, mình hỏi luôn
Em: Này anh có bị cuồng xxx không đó?
Anh: Hic, em ngon lành quá nên anh bị ghiền hay sao đó.
Em: Em chìu anh không sao cả. Nhưng sức khỏe anh mới quan trọng, em nói nghiêm túc đấy.
Anh: Anh ko sao, anh khỏe vậy ko thấy à hehe.

Lại phải giương cờ trắng trước anh thôi!
Sau cơn yêu đương, tắm táp sạch sẽ được vùi vào chiếc mền rộng ấm thật thoải mái làm sao. Anh nằm sấp kê người lên chiếc gối êm, tay hí hoáy với chiếc điện thoại. Mình lại mò dậy đấm lưng, bóp vai cho. Mình hay đi spa nên cũng học được vài trò dễ dễ có thể áp dụng được, thế là lôi chai dưỡng thể của mình ra, xoa vào lưng anh mát xa cho anh. Được một lúc mỏi tay, mình bắt anh ngồi dậy cho mình kê đầu, gối lên chân anh đọc sách. Ánh đèn ở đây thật sáng, rất tiện đọc sách, đây là điều khiến mình khá thích bởi phần lớn các nơi khác ánh đèn vàng cứ mờ mờ rất khó chịu. Anh khá vui vẻ, vừa chơi game vừa mở nhạc, miệng hát toáng theo như trẻ con. Mình cứ nằm thế, lật từng trang sách, thi thoảng lại vòng tay ôm bụng anh vài phút rồi đọc tiếp. Khoảnh khắc đó chắc chắn sẽ là 1 trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời mình. Bình yên, hạnh phúc đôi khi chỉ giản đơn vậy thôi anh…

 

Bình luận