<

[Truyện Voz Hay] Phải lòng anh

[Truyện Voz Hay] Phải lòng anh - Chap 34

18/09/2015 – Hồ Tràm (p2)

Theo lịch dự định trước thì 9h30 tụi mình phải khởi hành về, vì chiều anh vẫn phải đi làm. Vì thế 6am mình đã mò dậy, quyết tâm đi bơi chứ, chả lẽ đến biển mà không được bơi thì quá nhảm.

Anh: Dậy sớm thế em?
Em: Đi bơi thôi con sâu ngủ
Anh: Hic tối qua 12h mới đi ngủ, giờ 6h sáng mà sâu ngủ gì?
Em: Thôi đừng lười, đi với em đi.
Anh: Nằm ôm anh tí đi, nựng anh đi hehe

Mình phì cười, người đàn ông nhiều tuổi của mình lại có những lúc nũng như trẻ con thế này ư. Quấn vào nhau một xíu thì mình cũng bắt anh dậy cho bằng được, đi tắm hồ trước đã. Resort thật sự vắng, có lẽ một phần vì sớm quá nữa, cả hồ bơi có mỗi 2 đứa. Mẹ mình nói từ nhỏ mình vốn thích nước, 6 tháng tuổi mẹ đã cho ra VT chơi rồi, lớn hơn thì mẹ cho đi học bơi nên tuần nào mình cũng cố dành thời gian để đi ra hồ vẫy vùng. Nhưng mình học ko đến nơi đến chốn, bơi chút chút thì được nhưng lại… không biết đứng nước, thế nên chỉ bơi được những chỗ mà mình chạm chân tới, kể cũng nhục nhục hehhe. Mình thích nhất là bơi ngửa, cứ trôi bồng bềnh và ngắm trời mây, đỡ mất sức lại thư giãn biết bao. Được một lúc thì chán, anh lại rủ ra biển tắm đi. Mình nhìn về phía xa thấy biển hôm nay thật dịu, trong hơn, hiền hòa hơn. Ok, thế là lại chạy ra biển. Chà, nước biển lạnh quá, mình rón rén đi từng chút một, anh có vẻ cũng không khá hơn, không có nắng nên lạnh teo, lại còn gió nữa. Cuối cùng mình quyết định ra xa hơn, nhúng cả người vào để cả cơ thể nhanh chóng quen với nhiệt độ. Ổn rồi, cả hai bắt đầu cùng đùa với nhau, nhảy sóng, mình bảo lên em cõng thử nào, trong nước việc ấy mới dễ dàng làm sao hehe. Anh kể mình nghe những ngày anh còn nhỏ, đi nhặt từng con ốc, bắt những con còng, hay có lần tắm rát cả da về phồng rộp đau không tả nổi. Đúng đấy anh, hãy cho em biết nhiều nhiều về anh hơn nữa nha, để em thấy mình may mắn được anh tin tưởng và sẻ chia.
Ngâm nước một hồi thì mình lên bờ ngồi nghịch cát.

Anh: Em nằm xuống, anh đắp cát cho.
Em: Em hả?
Anh: Không em thì ai, em tưởng em đắp đc cho anh chắc. Chưa ăn sáng ngất xỉu ra đó.

Ok, nằm thì nằm. Thế là anh bắt đầu đắp từ chân đến tay, rồi cả người, nhìn anh cứ hớn ha hớn hở, xới tung cát lên vừa đắp vừa toe toét cười. Mặt trời đã lên cao hơn, những tia nắng phía xa xa bắt đầu rọi vào mình. Mình nheo nheo mắt, thấy bầu trời trong veo ở ngay phía trên đầu, tiếng sóng vỗ rì rào ngay bên cạnh và người yêu thương thì đang tập trung hết sức lực để làm trò vui cho mình. Công trình của anh rồi cũng hoàn thành, cả thân người mình bị khóa chặt trong cát.

Anh: Phù, mệt quá, xong rồi em. Quên mất ko đem đt ra chụp lại, chờ anh về phòng lấy.
Em: Khôngggg, dám bỏ em nằm 1 mình thế này à?
Anh: Em đừng có tự tin quá, em thế này ko đứa nào muốn sàm sỡ đâu.
Em: Dammit, nói vậy à. Ko đc chụp lại huhu.
Anh: Uh thì ko, hành hạ kiểu khác vậy.
Anh đặt 1 chân lên phần bụng của mình rồi mạnh dạn đứng hẳn lên, ặc ặc, thật là dã man.
Em: Em thật là dại dột khi đồng ý mà 
Anh: Nằm yên đấy, bao giờ sóng vỗ tới tan cát ra thì đc thoát nhé cưng.

Rồi anh lại gần em, ngồi cạnh bên. Bàn tay xoa nhẹ má em cho lấm lem cát, miệng thì thầm “Đây có giống cái đám tẩy tế bào chết của em ko, thiên nhiên đây nha, ko sợ hóa chất nha hahhahahha”. Tiếng anh cười hòa vào không gian, tự nhiên em cũng không nhịn được cười theo. Em nhắm chặt mắt lại, mặc anh muốn làm gì thì làm. Uh kệ chứ, tuổi tác thì đã sao, khi yêu người ta trẻ ra mà. Như anh và em!!! Rồi thì mình cũng được thoát ra, chạy ù ra biển nhúng nước cho sạch rồi dắt nhau về phòng. Tắm cẩn thận xong thấy đồ bơi của 2 đứa toàn cát, mình định giặt luôn thì anh ngăn lại, nhất quyết đẩy mình đi sấy tóc không cho làm. À ha, suýt quên danh xưng Mr. Right nhỉ, chàng cặm cụi vò sạch với sữa tắm, tỉ mẩn một cách đáng iu. Ok, dù không biết chuyện này sẽ xảy ra đến mấy lần, nhưng thôi mình cứ tận hưởng niềm hân hoan lúc này đã. Cũng đã 8h hơn, mình giục anh đi ăn sáng luôn. Ngoài tụi mình ra thì chỉ có 1 cặp khác trong nhà hàng, vắng vẻ kinh khủng. Mình và anh cùng đói nên ăn khá ngon miệng, mình thì thuộc dạng đầy đặn có da có thịt, còn anh quả là hơi ốm/gầy so với chiều cao. Hrm, phải quyết tâm vỗ béo cho anh mới đc. Người phải dầy dầy thì ôm mới thích chứ hehe.
9h quay về lại phòng, thu dọn xếp đồ là xong chuẩn gì rồi. Thôi chính thức kết thúc kì nghỉ vui vẻ nhé!

Anh: Yêu cái rồi về đi em.
Em: Hả, anh nói 9h30 về mà, hết giờ rồi anh.
Anh: Em cứ quên vụ thời gian đi, anh đi làm trễ cũng có sao đâu.
Em: Nhưng mà…

Không để mình nói thêm, anh kéo mình lại hôn lên môi. Hôm nay sao nhỉ, thấy anh thật là nồng nhiệt, vũ bão, làm mình rất nhanh thôi cũng bị cuốn theo…

Anh: Chung thủy với anh nhé!
Em: Dĩ nhiên rồi :”>
Anh: Anh thích cảm giác chiếm hữu em.
Em: Oa, nói vậy xấu hổ quá!
Anh: Làm vợ anh đi rồi ngày nào anh cũng phục vụ, chìu em.
Em: Nè em không tin mấy lời này trong tình thế như này đâu nha.
Anh: Ko nghe câu sự thật trần trụi à, nói lúc này hợp thế còn gì haha.
Em: Thôi nhaaaa.

Anh cười với mình bằng ánh mắt, tự nhiên trong thoáng chốc, mình tin! Nhưng Mèo Lười ơi, phải tỉnh táo nhé, phải tìm hiểu nhiều hơn, yêu thương nhiều hơn, chuyện tương lai hãy để tương lai tự tìm đến.
Và như thế, 11h kém mới check out đi về. Tạm biệt Hồ Tràm nhé, hẹn một ngày không xa. Những kỷ niệm với nhau nơi này thật tuyệt, chắc chắn một lúc nào đó, mình sẽ quay lại đây.

 

Bình luận