<

[Truyện Voz Hay] Phải lòng anh

[Truyện Voz Hay] Phải lòng anh - Chap 35

19/09/2015 – Chỉ để gần em hơn

Sáng thứ 7, cháu mình được nghỉ ở nhà nên mình rủ cháu và mẹ đi siêu thị chơi, mua 1 số đồ trong gia đình và cho cháu sang khu trẻ con ngồi quậy 1 lúc, buổi trưa thì ăn uống ở đấy xong mới về. Hôm nay anh làm ca hành chính nên lại hẹn mình tối gặp nhau. Tự nhiên mình nghĩ muốn hẹn hò ăn uống khác mọi khi 1 xíu, bèn lôi máy nhắn cho anh

Em: Hôm nay em mời anh ăn tối, không được dành trả nữa nha, plssss.
Anh: Chà, dễ thương quá. Vậy thì anh phải ăn gì ngon mới được.
Em: Em chợt nhớ ra một chỗ rất ngon, chắc chắn anh không chê đâu.
Anh: Ê đừng có phung phí quá nhá.
Em: Hơ, anh biết là em có tiền để afford bữa ăn mà. Bữa nay nông dân lại khinh địa chủ hả?
Anh: Không phải, thôi tùy em chọn chỗ rồi báo địa chỉ cho anh.
Mình hí hửng tra google lấy số điện thoại, rồi gọi book 2 chỗ ở Atrium Café, buffet tối thứ 7 với những món đỉnh, nghĩ đến đã thấy tuyệt rồi yeah yeah. Xong xuôi lại nhắn cho anh
Em: 7h tối nay ở Atrium Café anh nhé.
Anh: Là chỗ nào em?
Em: Ks Legend 2A-4A Tôn Đức Thắng đó a.
Anh: Ặc, ăn buffet 5 sao à? Nooooo tốn tiền quá em.
Em: Gì đâu, mãi mới có dịp mời anh 1 bữa, nhằm nhò gì?
Anh: Anh không thích vậy. Thôi em mời anh bánh tráng Trảng Bàng đi, anh thèm món này.
Anh: Em cần gì phải thể hiện vậy
Anh: Như này anh cũng yêu em lắm rồi mà.
Em: Hả? Em thể hiện gì, anh vừa phải thôi?
Anh: À ko, anh xin lỗi anh dùng từ vậy không đúng. Ý anh là em để tiền mua cái gì cho em này, vd như son phấn nước hoa gì đó, chứ anh chỉ thích ăn bình thường thôi.
Em: Uhm em hiểu rồi.

Mình hơi bực, chả lẽ tự nhiên cãi nhau vì cái chuyện vô bổ này. Cuối cùng đành nhượng bộ anh, gọi cancel chỗ (hic mình ghét nhất phải làm việc ấy). Nhưng tâm trạng bị làm cho cụt hứng không còn được vui nữa, mình cũng chẳng thèm nói thêm gì.

Trưa về nằm lăn ra ngủ đến tận 5pm rồi nhắn cho anh lát hẹn nhau ở Parkson Lê Thánh Tôn. Mình đang muốn lên đó mua son và dưỡng tay, vì kem dưỡng tay mình thích dùng của The Body Shop nên đành phải lên Parkson, chứ thật tình thì chỗ này đã xuống cấp lắm rồi, không đọ được với những thằng mới ra sau này. 6h30 có mặt ở Parkson, bắt đầu đi dạo một vòng, đúng là dịch vụ SG vẫn luôn ổn hơn ngoài HN. Bữa trước vào Lotte Dept ở Liễu Giai bị mấy em nhân viên khinh như mẻ vì mặc short áo pull, nay mình vẫn mặc tương tự mà các em ở đây vẫn dịu dàng tư vấn, mời mọc đủ kiểu. Nhất là mấy em bán nước hoa thì thôi rồi, nhưng mình phải kìm lòng lắm, sợ test nhiều lát anh lại nhăn mặt kêu ca. Hic. Từ test son vòng vòng thì bị ưng Givenchy và Dior, nhưng chưa mua vội, chờ anh đến nhờ cho ý kiến hehe. Mình lên tầng 2, quyết định mua tặng anh cái ví vì mấy hôm rồi để ý cái ví tiền của anh có vẻ hơi sờn. Thôi thì bạn không chịu đi ăn buffet với mình, mình lấy tiền mua tặng bạn ví vậy. Nhìn quanh quất một hồi thì chọn được 1 em Elle Homme xanh đen, da vân nhẹ đẹp lắm, anh sẽ thích đúng không? Đừng có làm em cụt hứng nữa nhé, không thì anh ko tưởng tượng được hậu quả như nào đâu hehhe. Anh đến khá trễ, mình cứ quanh quẩn trong Parkson, vừa mệt vừa bực, nhưng cũng không dám gọi cho anh, lại sợ anh đang chạy xe thì nguy hiểm quá. Ở đây không để sẵn những ghế nghỉ cho khách, mình thì đi giày cao nên khá đau chân. 9h kém anh mới đến, hic, mình cứ tưởng mình sẽ giận nhưng khi nhìn anh từ xa, mặc cái sơ mi trắng mình tặng hôm trước, cười toe toét tiến lại ôm lại vai mình, tự nhiên lòng lại mềm như bún. Mèo ơi là mèo, đến chết vẫn không bỏ được tật mê trai à, phải thể hiện đặc quyền của con gái, mè nheo, trách móc, giận dỗi gì đi chứ… Nghĩ là vậy nhưng rồi tự lắc đầu, “Vớ vẩn, người chị iu thì chị cứ thích mềm lòng đấy, ở đó mà mè nheo. Có phải thuở 16 đâu mà nhảm.”

Em: Đi ăn đi anh, em đói quá!
Anh: Hic anh xin lỗi, đi làm về ướt mưa nên tắm rồi mới đến được. Trễ quá hả em, em mua được son chưa? Mà cầm túi gì đó?
Em: Ahhh, em tặng anh này.
Anh: Chà, sao tự nhiên anh có quà. Thank you my love.
Em: Thì tặng không cần dịp gì mới thích chứ anh. Còn son thì em đang phân vân 2 hãng, anh xem thử màu em đang đánh thấy thế nào?
Anh: Hừm màu cũng nhẹ nhưng làm môi em khô kìa.
Em: Ohhh vậy chán quá, thế mà nãy dám bảo em là nhiều dưỡng sẵn. Thôi lại phải test chỗ khác.
Anh: Hay mai nhé em, giờ anh chở em đi ăn, vừa than đói mà?

Mình đồng ý, mệt quá rồi mà, đi ăn thôi. Anh đưa mình ra Võ Văn Tần ăn bánh tráng Hoàng Ty, chỗ này hình như là nhái thôi vì mình nhớ chính gốc ở tít Bình Qưới cơ mà. Nhưng thôi kệ tía nó, đang đói ăn gì cũng thấy ngon mà. Ăn xong thì cũng đã 9h30 rồi, mình băn khoăn có nên về hay không, cơ bản là mới gặp nhau 1 chút đã về cũng chán, mà giờ đi đâu thì lại muộn so với “giờ linh” của mình.

Anh: Qua nhà anh chơi không?
Em: Bớt giỡn anh, giờ này qua nhà anh làm gì?
Anh: Lên phòng anh ngồi cho riêng tư, anh có chuyện muốn nói.
Em: Xì, thiếu gì chỗ, kiếm quán café nào mà nói.
Anh: Nhưng anh không thích mấy chỗ vậy lắm, lỡ muốn ôm em hun em lại phải nhìn trước ngó sau à. Hay em thích đc thể hiện giữa đám đông.
Em: À cái này thì không rồi.
Anh: Vào motel nhé.
Em: Vòng vo quá đấy anh. Lại kết thúc quen thuộc của các đôi tình nhân à?
Anh: Anh có chuyện muốn nói thật đấy, rất quan trọng chứ không phải dụ em vào nhà nghỉ đâu. Giờ sao còn phải dụ gì nữa ta?
Em: Uhm đc rồi, em sợ anh chắc!

Anh chọn đại một nơi để vào, mình thật tình khá ngại, mình không thích đến nhà nghỉ kiểu này cho lắm. Cảm giác nó không phù hợp với mình. Thôi kệ vậy, không nghĩ nhiều nữa. Hai đứa vừa vào phòng đã tranh nhau cái nhà tắm rửa mặt, mình thích sự sạch sẽ nên khá hài lòng về anh. Lát sau, Anh nằm ôm mình vào lòng, rất dịu dàng hôn mình rồi bắt đầu câu chuyện.

Anh: Sau mấy hôm tụi mình bên nhau, anh đã đưa ra 1 quyết định quan trọng rồi.
Em: Là gì anh?
Anh: Anh xin nghỉ việc.
Em: Trời đất, sao anh xin nghỉ, mà sao lại liên quan đến chuyện mấy hôm tụi mình cạnh nhau?
Anh: Uh anh ra Hà Nội với em nha?
Mình bất ngờ quá, không trả lời được, anh ra HN với mình á?
Em: Nhưng sao tự nhiên lại thế? Em cố hoàn thành tiếp phần việc còn lại thì khoảng tháng 11 là xong mà.
Anh: Công việc em đang tốt tự nhiên về SG chưa chắc kiếm được nhiều vậy đâu. Nếu là vì muốn gần nhau, thì để anh chuyển việc có phải tiện hơn không. Anh chỉ muốn gần em hơn thôi.
Em: Còn gia đình anh sao, ba mẹ anh nói thế nào?
Anh: Anh quyết thì ai cản, lớn từng này tuổi còn phải xin phép à.
Anh: Anh tính rồi, sẽ gây áp lực được nghỉ sớm thì khoảng đầu tháng 10 anh ra Hn nhé. Cho anh ở cùng em đi, anh sợ ở 1 mình.
Mình phì cười: Thế là sống thử à?
Anh: Bậy bạ, thử là thử thế nào. Sống thật chứ!!! Anh sẽ rửa chén, lau nhà cho em mỗi ngày. Vì em nấu ngon nên em sẽ nấu 2-4-6-CN, còn anh nấu 3-5-7 thôi. Nếu 2 đứa cùng mệt thì để anh nấu hoặc đi ra ngoài ăn…

Cảm giác trái tim như tan chảy. Mình không thắc mắc nữa, quay sang ôm anh thật chặt, mọi chuyện sao lại trở nên đáng yêu thế nhỉ? Nếu đây là giấc mơ, hay để em mơ thật lâu nữa nhé, em không muốn tỉnh đâu anh.

 

Bình luận