<

[Truyện Voz Hay] Phải lòng anh

[Truyện Voz Hay] Phải lòng anh - Chap 37

Tình hình là mấy bữa nay vui không có gì review, nên mình kể chơi lại 1 vài kỷ niệm xa xưa hơn. Ghép luôn vào topic, gọi là mục LINH TINH 


Tôi từng đọc đâu đó rằng “Mối tình đầu thường dang dở!”. Tôi không phải là ngoại lệ. Mối tình của tôi bắt đầu bằng sự tình cờ rất kì lạ, cho đến khi yêu nhau tôi vẫn ngỡ có điều gì đó nhầm lẫn. Tôi đã bị ấn tượng bởi 1 người con trai mà tôi bất chợt nghe lén được vài câu, tôi đã vô thức tìm đến, và gặp anh. Những ấn tượng tốt đẹp lần đầu gặp nhanh chóng vỡ nát khi được nói chuyện với anh, một con người quái dị. Thế mà có điều gì đó đã cuốn tôi vào anh. Rồi chúng tôi chia xa, rồi chúng tôi bên nhau. Những điều ngọt ngào nhất, cay đắng nhất của mối tình tôi đều trải qua. Có lẽ vết thương lòng anh để lại cho tôi đã không còn nhức nhối nữa, nhưng vết sẹo ấy chắc chắn không bao giờ phai mờ.
Nhớ nhé anh, rằng em đã từng yêu anh.

(1)Con gái Minh Khai

Năm em học lớp 7, em đăng ký thi bằng A Tiếng Anh, vốn là loại bằng “có giá” ở thời buổi đó. Kế hoạch của em là khi vào cấp 3 phải xong xuôi được bằng C rồi, lúc ấy em chịu khó cày lắm. Hôm đi thi, em choáng ngợp trước vẻ đẹp vừa uy nghi cổ kính, vừa thanh thoát dịu dàng của trường Nguyễn Thị Minh Khai trên con đường Điện Biên Phủ. Trời ạ, sao lại có ngôi trường đẹp đến nhường này, em lẩm bẩm với chính mình “Mình phải học ở đây mới được, rồi một ngày nào đó sẽ là mình trong tà áo dài rảo bước khắp sân trường này”. Em vốn học ở một trường bán công nho nhỏ chẳng tên tuổi, dẫu học hành tốt nhưng mọi người đều cười khi thấy em để nguyện vọng 1 là Minh Khai, nguyện vọng 2 là Gia Định. Cô chủ nhiệm còn bóng gió em nên chỉnh NV2 đi lấy trường thấp hơn hẳn cho… yên tâm. Em chán tất cả mọi người, em quá tự tin với chính em, sao lại có chuyện không đạt được chứ? Và cứ thế, em sống trong viễn cảnh mình tự vẽ ra. Nhận được điểm thi tốt nghiệp cấp 2, em được 58đ cho 4 môn (Văn Toán nhân 2), vậy là đủ điểm vào Nguyễn Thị Minh Khai rồi. Qúa đơn giản! Em đếm từng ngày đến trường, được tự hào nhận mình là con gái Minh Khai. Em vuốt ve tà áo dài gấm với họa tiết như hạt mưa, xoay tới xoay lui trước gương, thấy mình thật lớn, thật lạ và thật… đáng yêu.

15 tuổi, em quả thật rất mộng mơ. Còn bạn là một bạn nam cũng rất bình thường trong lớp,ngồi ngay dãy bàn trong cùng, cách khá xa chỗ em, em đã tưởng chừng như em và bạn không hề có bất cứ liên hệ gì với nhau. Chuyện bắt đầu khi mình học cùng lớp ngoại khóa buổi chiều, và luôn là 2 đứa được đón trễ nhất, vậy là tám đủ thứ trên trời dưới đất, từ chuyện con mèo nhà em đến chuyện ngày mai kiểm tra 15p. Bọn con gái là chúa “đánh hơi”, chúng nó bắt đầu gán ghép em với bạn. Em thì chỉ buồn cười, toàn bọn trẻ con!!!

Có một buổi chiều, SG lất phất mưa, những hạt mưa nhỏ đến mức em chẳng thể nhìn thấy. Bạn kéo em đứng nép vào phía cổng, rồi quay sang giọng đầy hào hứng
“Nè, bạn có biết đây là gì không? Mưa bụi đó!!!”.
Em lẩm bẩm, “Uả tui tưởng Mưa bụi là tên series tên mấy cuốn băng nhạc thôi chớ.”
Bạn cười, “Không không, mưa nhỏ xíu thế này là mưa bụi à nha.”

Em nhìn nụ cười của bạn, chợt thấy có điều gì rất đỗi ngọt ngào lẫn vào tim, giống như một viên kẹo đang dần tan trong em. Vậy là suốt dọc đường về, em cứ cố căng mắt ngắm mưa và trong đầu cứ lởn vởn mãi mấy câu thơ. Có lẽ không phải là mưa bụi thật đâu bạn ơi, vì thi thoảng xòe tay em vẫn hứng được vài hạt nho nhỏ. Nhưng dù sao chuyện ấy không quan trọng bạn nhỉ, ít nhất là thời điểm đó, em biết là SG cũng có mưa bụi…Và rất tự nhiên, em viết vội bài thơ vào vở, có lẽ không phải dành cho bạn, mà dành cho ai đó em sẽ yêu.

Ai bảo Sài Gòn không mưa bụi
Chiều nay mưa lất phất trên vai
Tinh nghịch bụi lẫn vào nếp áo
Lóng lánh tròn xoe trong lòng tay.

Ô hay Sài Gòn chiều mưa bụi
Diệu kỳ qua ánh mắt xinh xinh
Em ngỡ hoá thành từng giọt nhỏ
Khẽ chạm vào làn môi người tình.

Mùa thu mưa bụi hồng góc phố
Tưởng chừng hoàng hôn sớm nhẹ buông
Mây trắng thấp thoáng sau lá đỏ
Bồng bềnh thuyền hoa ngẩn ngơ buồn.

Sài Gòn mưa bụi đong đầy nhớ
Từng hạt sẽ sàng vương tóc em
Liệu có hạt nào nương theo gió
Thổ lộ dùm em chút nỗi niềm?

 

Bình luận