<

[Truyện Voz Hay] Phải lòng anh

[Truyện Voz Hay] Phải lòng anh - Chap 38

(2) mIRC thời thượng

Do nhà khá xa trường, nên có những ngày học sáng lẫn chiều, em đều ở lại luôn không về, cứ lang thang quanh trường chờ vào tiết. Em vẫn nhớ gần trường em có một quán bán các món ăn vặt rất ngon, cái gì cũng có, em thường lê la ngồi câu giờ chỗ ấy. Thi thoảng bạn đến sớm cũng ra đó ngồi với em cho vui. Mọi thứ vốn rất phẳng lặng, bình dị đối với con bé 15t, cho đến một hôm đang líu ríu cùng bạn thì anh bước vào quán. Anh đi cùng một cậu học sinh lớp 12 trường em, trông anh quả thật nổi bật giữa cái quán nhung nhúc đồng phục học sinh này. Anh cao khoảng 1m72-73 gì đó, gương mặt quá là ưa nhìn lại đầy vẻ lạnh lùng nữa, tự dưng em cảm giác là mấy nhóc trong quán đều đổ dồn mắt vào anh, như em. Anh ngồi bàn cạnh bên, xoay lưng về phía em, không hiểu tại sao lúc đó em hết hứng nói chuyện với bạn, chỉ muốn căng tai nghe xem giọng anh thế nào. Thật ra đến hôm nay thì em không còn nhớ rõ nội dung câu chuyện giữa anh với người kia, chỉ nhớ mang máng đang tranh luận về bài hát Rock nào đó (lúc đó em thì toàn nghe Pop thôi nên chẳng hiểu). Giọng anh là lạ, có vẻ như không phải người ỏ đây. Nói một thôi một hồi, sau cùng, anh chốt lại:
“Lát tối anh lại vào Giai điệu chiến với tụi nó!! Tụi này mà kick anh ra thì em bảo kê anh ở Hard Rock nhen”
“Hardrock thì thằng nào dám kick anh, em ban nick luôn.”

Giai điệu? Kick? Hard Rock? Ban nick? Sao mấy cái câu này tối nghĩa vậy trời?
Em thì thào hỏi bạn “Ông có biết trò chơi gì có kick và Hard Rock không?”
Bạn có vẻ ngơ ngác trước câu hỏi không đầu không cuối của em, nhưng không hiểu có bị nhập không mà lát sau cũng thông minh à ra trả lời
“Kick thì chỉ có chat trong chatroom đó.”
“Chatroom à, chat như thế nào?”
“Vô Mirc có nhiều phòng chat, để mình làm quen tán gẫu tùm lum”
“Chỉ tui đi”
“Uh để t5 tui đi sớm rồi tụi mình ra mấy quán Net ở Trần Quang Khải đi, tui dạy cho”

Em khấp khởi mừng thầm, chẳng rõ vì sao nữa, có lẽ chỉ vì sự tò mò trẻ con, hay một sự sắp đặt tình cờ của định mệnh?

Y hẹn, bạn với em giữa trưa đi xe ôm ra dãy hàng Net khá lớn trên TQK. Thời đó nhà em vẫn lên mạng bằng Dial Up, thi thoảng em cũng thử kết nối và tham gia 1 forum khá nổi lúc bấy giờ, nhưng chủ yếu là đọc linh tinh vì chẳng quan tâm mấy. Đâm đầu vào trò chat chit quả là một điều không nên, em cũng say mê như ai, kết bạn được với bao nhiêu người. Bạn bảo phải đặt cái tên thật là hay thì mới có người nhảy vào nói chuyện với mình. Cứ mỗi buổi chat xong, thoát ra chả đọng lại được gì, chỉ là những câu chuyện phiếm. Có người mình tán gẫu được rất nhiều, có người vừa vào đã buông duy nhất 1 câu “asl? (age/sex/location)”, nói dăm ba điều nữa là em chán. Cứ thế em bắt đầu bị cuốn vào, cuối tuần lại xin mẹ đi ra hàng Net gần nhà ngồi chơi. Dần dần sau khoảng 1 tháng thì em phát hiện ra, ngoài những chatroom mà tiệm Net auto đặt sẵn với danh sách chat cả trăm người kia, còn có những chatroom nhỏ hơn. Mấy room này ít người hơn và họ nói chuyện ở ngay ngoài “sảnh” chat, chứ không phải chat riêng với nhau.

Và tình cờ trong một lần được trò chuyện với 1 bạn, bạn bảo rằng là op 1 phòng chat, là chỗ ngồi ở trên có chữ @ đấy, có quyền kick người khác ra khỏi phòng, rồi mời em vào phòng ấy chơi (#veoclub thì phải, lâu lâu rồi không nhớ rõ hic). Tự nhiên em lại nhớ đến người con trai hôm nào, em chợt hỏi bạn,
“Có chatroom nào tên Hardrock không?”
“À có chứ, nhưng con gái đừng nên vào. Các ông trong đó chửi nhau là chính!”
“Làm sao vào được ta?”
“Có lệnh /join #hardrock để vào, nhưng mình không nhớ là có phải password không”

Thật là rắc rối, phòng chat còn định đặt password nữa? Nhưng biết đâu đó, đây là chính là những chuyện mà anh ấy đã nhắc đến – về cái chatroom. Hrm, có gì mà không nên thử chứ!!! Rảnh mừ 

 

Bình luận