<

[Truyện Voz Hay] Sống Hoặc Chết

Chap 2

Note : Không có tình yêu nào mãi mãi. Chỉ có tiền mới theo ta đến cuối cuộc đời !

Một lúc sau thấy bóng dáng anh Hưng đi lên mồm làu bàu:

– Ditcu lại đi tong mấy chục

Rồi cả lũ nhao nhao đi ra, anh Hưng nhìn tôi và nói

– Thôi ! Hôm nay đến đây để mày hiểu sơ công việc thôi. Giờ đèo mày về không mẹ mày lại xót con

Tôi ngậm ngùi đi theo và quảnh mặt lại chào mọi người. Về đến nhà hí hửng gọi ngay cho Linh ( ai chưa biết Linh là ai thì hãy đọc seri “ Thương em, anh thương cả cô ấy !”) là sẽ biết liền à

– Hú em yêu, anh được đi làm rồi này
– Mần cái chi dợ?
– U xin cho chân đếm than
– Em hỏi thật nhé, anh học ngu toán thế thì đếm kiểu gì? Lại sai số thì thôi toang à?
– Người yêu người đương kiểu gì mà chẳng tin nhau ấy vậy
– Thôi thôi, anh im mẹ mồm đi. Tin anh có mà tôi lại ăn cứt à? Thế đã quên được chỉ Thẩu chưa?
– Lại khịa nhau hay gì?
– Chả dám
– Thôi, công chúa phắn được rồi đấy. Anh đi ngủ đã nhé, tí nói chuyện sau. Đi cả chiều mệt phờ người rồi

Xong tôi bật pc làm mấy trận AOE. Chứ thú thật là có người yêu để giải quyết về mặt tình cảm và tâm sinh lý chứ đẹo vui chút nào cả

Tôi háo hức chờ đến buổi chiều hôm ấy, ngày đi làm đầu tiên trong cuộc đời này mà được mẹ xin. Xách con dream tàu mà mẹ mới tậu để dành riêng cho đi làm, chạy với vận tốc bát hương vàng mở rộng. Đến nơi tôi thấy mọi người đã dừng tay tắm rửa chuẩn bị đi về. Tôi ngớ người, quay ra hỏi anh Tiến

– Anh ơi ! sao hôm nay mọi người đi về thế anh?

Anh Tiến châm điếu thuốc rồi nói

– Hôm nay là sinh nhật của anh Hùng Xã Hệ, tí chú đi với mấy anh em cho vui. Cũng chẳng có ai đâu, toàn mấy anh em nhà thôi
– Dạ, thôi anh ạ. Em còn nhỏ có biết cái gì đâu

Anh Hưng từ đâu đi ra nói

– Đi cho biết mùi đời chứ, mày cứ ru rú trong vòng tay của mẹ với anh trai mày thì biết cái quần què gì. Để tao gọi điện bảo mẹ mày cho, không phải xoắn

Anh Tiến đệm thêm

– Anh Hưng đã nói thế rồi chả lẽ chú lại không đi thì nó cũng buồn cười

Tôi cũng chỉ biết câm nín làm theo chứ biết cái gì nữa đâu. Các phu lách cách thay đồ tắm rửa rồi ra chỗ anh Hưng nhận tiền công, còn các anh bảo kê thì vẫn thế. Cái thằng cũng kiểm đếm như tôi làm ca trước thì nó không đi, chắc là làm thôi chứ không dây dưa gì với các anh. Mà nhìn nó như cái đầu B chấm tro vậy, tóc tai thì vàng khè ánh lên 1 màu của cứt, người thì gầy đét như thằng sida. Tôi cam đoan là nó bỏ học, vì nó sàn sàn tuổi tôi thôi. Mà chả có cái trường củ cẹc nào mà cho học sinh nhuộm tóc tai trông như cái lông L thế kia được cả

Sau khi xong xuôi công việc thì các anh bắt đầu lên 2 con ê tô SUV 7 và 1 con CUV 5+2. Đoàn khá đông, sinh nhật có vẻ to. Tôi ngồi cùng xe với anh Hưng. Các anh bàn tán gái mú dit bọp rôm rả. Tôi thì đực mặt ra như chó nhìn bản đồ vậy

Tôi thấy cuộc chơi của các anh khá là dị. kèo 1 ăn uống bình thường, kèo 2 đi đá phò và kèo 3 là đồ + PGA. Khá là trái khoáy với cuộc chơi của tôi. Các anh dẫn tôi đi uống rượu chúc tụng nhau loạn mẹ lên. Rượu vào lời ra tôi cũng hòa nhập với các anh hơn phần nào. Khi rượu đã ngấm và testosterone đã đẩy lên đến mức phun trào, đoàn người lại rục rịch kéo nhau đi cho chim ăn cám. Bước vào mụ tú bà õng ẹo chạy ra

– Nào nào các em, anh Hưng đến đây này
– Thôi, bà im mẹ nó mồm vào. Chẳng đổi mái cứ mãi mấy con sida này. Hôm nay có thằng em thiện lành, bà tìm cho nó cái đứa nào mới nhú mà tri thức tí nhé
– Chả có con đéo nào tri thức mà đi làm phò cả. Nhưng anh Hưng đây đã muốn thì em cũng cố chiều

Anh Hưng quay ra bảo với tôi

– Đàn ông không dê có khi là thành bê đê đấy. Cứ xõa đi em trai

Thú thực thì đời tôi chưa bao giờ đi đá phò cả, tôi hãi lắm vì đơn giản là tôi sợ bệnh tật nên tôi không bao giờ phá luật mà mình đã tự đề ra. Các anh cứ lựa chọn rồi kéo vào các phòng. Tôi thì ngồi im thở khẽ vì đã có slot riêng rồi

1 lát sau bà tú dẫn 1 em nhìn khá ngọt nước, mặt mũi thì trẻ lắm. Chắc kém tôi 1 tuổi thôi chứ mấy ( tôi học muộn và dính 1 số thứ đâm ra tạch 2 năm so với tuổi nhé ). Mụ tú bảo tôi

– Đây, gớm tìm mãi mới được đấy. mới vào nghề tiếp chú là lần đầu luôn ấy

Tôi nghĩ trong đầu:

– Đéo bao giờ nghe phò trình bày

Lúc ấy tôi cũng đực mặt ra, đời từ bé đến lớn toàn mút gái nhà lành chứ chưa bao giờ đi đá phò như này cả. Đó là 1 nước đi mà tôi đéo bao giờ có thể lường trước được cả. Tôi được đưa vào phòng. Lúc vào phòng tôi run bần bật, cô gái ấy bẽn lẽn cởi chiếc áo ngoài ra với vẻ mặt buồn rầu và thật tâm trạng. Tôi ngồi yên thở khẽ nhìn theo, ủ ôi bầu ngực thật là căng tròn không tì vết. Nhưng tôi không thể đi dit bậy như thế này được, rồi cô gái ấy cởi nốt chiếc quần đang vấn vương che giấu cái mu xinh xinh mà đầy lông lá kia. Tôi cô gắng hít thật sâu để kìm chế lại cái dục vọng đang đẩy cao lên đến não thì đột nhiên cô gái xà xuống úp thẳng bầu ngực to kia vào mặt tôi. Ôi ditme trời cao đất dày ơi. Thằng em tôi như muốn nổ tung, nhưng lý trí thì kìm hãm lại “ ditme HIV đấy”. Lấy hết sức mạnh của lý trí tôi đẩy cô ấy ra và nói

– Thấy bảo em mới đi làm à?
– Dạ vâng. Anh làm nhanh lên được không? Em còn đi cuốc nữa rồi còn nghỉ ngơi mai đi gửi tiền cho mẹ
– Ơ ,Mẹ em gia cảnh làm sao mà lại lại vào đây
– Thú thực với anh thì em đang học đại học năm nhất, bố em bỏ nhà theo gái rồi lấy đi những thứ quý giá trong nhà. Kệ em với người mẹ bệnh tật sống lay lắt ngày qua ngày. Đến khi mẹ bệnh nặng và cuộc đời em phải đẩy vào đây

Một câu chuyện thấm đẫm nước mắt và lòng nhân ái bao dung, tôi hỏi tiếp

– Nhà em ở đâu mà xa xôi thế này
– Nhà em ở xa lắm, tít trên vùng núi Tây Bắc xa xôi cơ. Gia cảnh khó khăn được người hàng xóm trên này giới thiệu xuống đây làm tiếp viên mà không ngờ như thế này anh ạ. Công việc học hành cũng phải đành dở dang.

Bỗng dưng tôi nhớ lại môn đạo đức lớp 1 và tình con người được đẩy lên cao hơn bao giờ hết. Bỏ ví ra lúc ấy còn vài lốp, tôi đưa cho cô gái và nói thêm

– Anh không có gì nhiều, thôi về quề mà làm lại con người em à. Đừng làm cái nghề bán rẻ lương tâm này nữa. Mà em tên gì ấy nhỉ

Cô gái ríu rít trong niềm vui vỡ òa và nói

– Dạ ! Em tên Trang, em cảm ơn anh

Rồi tôi mở cửa bước ra trong lòng đầy phấn khích khi đã cứu giúp được 1 đời người. Ngồi lêu hêu trong xe được 1 lúc thì các anh đi ra bàn tán nhộn nhịp. anh Hưng hỏi tôi

– Thế nào cu em? Con đấy ngon thế còn gì, hàng tuyển chọn đặc biệt đấy

Tôi bẽn lẽn trả lời:

– Dạ, em thấy cô ấy hoàn cảnh khó khăn quá, nên em cũng không làm gì và cho chút tiền để về quê làm lại con người anh ạ

Các anh cười phá lên:

– Ôi cái ditme , đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời mà. Ối dồi ôi, sao em tôi lại đi nghe phò kể chuyện thế bao giờ. Lại cái bài anh là lần đầu em tiếp rồi thì em là cô gái Tây Bắc xa xôi, em tên Trang chứ gì? Có con cax em ơi. Nó là con hàng ngon nhất của quán dưới phố đấy. Ăn chơi như chó, muốn ăn mà đéo muốn làm, nó người HB, Tây Bắc cái con củ cax. Ôi ông em tôi

Tôi mặt ngắn tũn nghĩ bụng

– Ditme. Thật là súc vật quá mà. Bỗng dưng trở thành trò hề cho các anh bàn tán

Đoàn người lại rục rịch đi xuống HL bay nhẩy và trên đường đi thì đem tôi ra làm trò cười vì cái tội tin 1 con phò. Đang đi nửa đường thì ai đó gọi anh Hưng nói cái gì đó. Sau cuộc nói chuyện ngắn ngủi ấy anh Hưng mặt lạnh te và nói:

– Quay xe huy động hết anh em cầm súng và phớ sẵn sàng lên đường

Anh Tiến hỏi

– Cướp mỏ hay gì?
– Thằng Hoàng Rồ bị đội dưới PN chém, đội ấy nhăm nhe mỏ mình lâu rồi. ditme không đánh trận này giang hồ nó khinh. Chúng nó lấy số nhầm người mẹ rồi

Cuộc vui dập tắt, đoàn xe quay đầu lao như vút trong màn đêm về nhà anh Hưng. Trên xe lúc này gọi điện huy động anh em dùm beng. Khi đến nhà thì anh em cũng đã đầy đủ dưới cổng, anh Hưng nói

– Thằng Tuấn Chim Sẻ đâu? Lên xách hàng xuống đây

Tôi nhìn quanh thì hóa ra chính là cái thằng tóc tai như con đầu B chiều nay mà làm kiểm đếm như tôi. Nó là anh em họ hàng gì với anh Hưng nhưng anh ấy không muốn nó chơi mai thúy đâm ra mọi cuộc chơi nó đều phải ở nhà trông nhà cũng như nghe ngóng tình hình cho anh em

Anh Hưng trên tay nhăm nhăm con rìu chiến, đứng trước hơn 50 mạng nói

– 1 là ăn cơm, 2 là ăn cứt. Cơm thì được làm từ mồ hôi và máu. Chúng nó muốn đạp đổ bát cơm thì anh em sẵn sàng đáp trả bằng máu. Ditme thấy đội PN ở đâu chém ở đấy. Gặp thằng nào chém thằng ấy

Khung cảnh đéo hào hùng như phim xã hội đen HongKong tí nào cả. Mà đứng trước 1 trận chiến vì miếng cơm manh áo như này thì khó có thể nói trước điều gì. Tôi cũng đấm nhau dùm beng mẹ lên nhưng bỗng sao hôm nay tôi run thế. Loanh quanh cái ao làng với bọn loắt nhoắt không sao nhưng đây là cuộc chiến 1 mất 1 còn. Tôi thực sự thấy rén vl

Anh Tiến vỗ vai tôi bảo:

– không có gì phải chùn cả. Chuyện bình thường như cân đường hộp sữa thôi em

Xong anh Tiến hút vội vài hơi thuốc rồi lên xe

Đoàn người xe máy, ô tô chạy ầm ầm xuống PN. Anh Hưng điện cho ai đó và nói giọng căng thẳng:

– Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng thì tao xin phép được ditme mày luôn. Nổ cụ cái địa chỉ cụ thể ra

Đầu dây bên kia thấy chửi cái gì đó, anh Hưng rất kìm chế và nói lại 1 câu

– Tao chỉ sợ người inox chọc đéo ra tiết, chứ là con người qua lần da rồi cũng đến lần thịt thì xin phép được ditme mày lần 2 nhé

Sau đó anh Hưng thò đầu ra khỏi xe ô tô hét lớn:

– HH-PN thẳng tiến

Trong cái màn đêm vắng ngắt này vang lên tiếng đoàn người, tiếng xe, tiếng leng keng của kiếm và phớ. Và trên xe ô tô tôi thì mùi thuốc súng của hoa cải và kíp, những khẩu K54 đã được lên nòng sẵn.

Trận chiến này thực sự căng thẳng, tôi đi cũng chẳng được mà ở lại xanh chín chém nhau cũng chẳng hay. Thực sự lúc này rượu và gái nó không còn âm ỉ trong đầu tôi nữa. Tôi nghĩ về mẹ, về cha, về gia đình và Linh. Trong cái lúc quay cuồng của nhiều luồng suy nghĩ này, tôi như vô thức nhắn tin cho Linh. 1 tin nhắn trong đêm với vỏn vẹn với vài chữ

– Anh yêu em. Đừng chờ anh nữa

Rồi tôi tắt máy……..

 

Bình luận