<

[Truyện Voz] Her!

[Truyện Voz] Her! - Chương 7

Chương 7 : Thư , Thư !

–nhạc nghe khi đọc—

https://soundcloud.com/worsethanthis/dropped-my-cassette-tape-in-the-bath-tub

—-

Tiết Xuân mới chớm khiến cái lạnh trở nên một chút dễ chịu kèm một chút ấm áp. Khí hậu cận tết của Đà Lạt khiến thành phố lạnh lẽo này trở nên ấm áp hơn bởi sự nhộn nhịp chuẩn bị cho ngày tết Nguyên Đán sắp đến.

Một buổi sáng cuối năm đó !

Tôi và Thư rủ nhau đi dạo chợ hoa Đà Lạt. Cái cảm giác ngày hôm đó của tôi rất kì lạ, thật ra tôi và Thư đi riêng với nhau như thế là chuyện rất bình thường, nhưng không. Mọi thứ rất kì lạ, cực kì kì lạ…

Tôi đi dạo chợ hoa nhưng không tập trung ngắm hoa là mấy, tôi kì lạ, chỉ nhìn Thư. Tôi chợt nhìn Thư một cách rất chăm chú, rất chủ đích, rất chi là kì lạ một cái cảm giác.

Tôi chưa bao giờ nhìn trực diện và chăm chú Thư như thế, hình như là chưa bao giờ..sau ngần ấy năm quen nhau. Tính ra tôi và Thư đã quen nhau từ tận năm lớp tám, đến bấy giờ cũng ngót nghét năm năm rồi chứ không ít, nhưng tôi chưa bao giờ để ý Thư, chưa bao giờ có một tia cảm xúc nào thiên hướng về tình cảm…vì Thư tóc ngắn.

Tôi không có cảm hứng với những cô nàng tóc ngắn, đó hình như là bản chất của con người tôi rồi, lại nói Thư là đứa không chịu để tóc dài, Thư cực ghét tóc dài, chỉ cần tóc dài một chút dù chưa tới ngang vai Thư đã đi cắt tỉa rồi. Vì vậy mà bao nhiêu năm qua bọn tôi chỉ bạn bè với nhau, không hề có một tí cảm giác nào về tình cảm..

À, không hẳn, đó chỉ là suy nghĩ của riêng tôi thôi

Còn cô ấy thì lại khác..

Nhớ lại cái ngày tôi mới chuyển vào lớp cô ấy hồi lớp tám, ngay từ khi bước chân vào lớp tôi đã ấn tượng một cô gái tóc ngắn đeo một cặp kiếng dày có gọng màu vàng. Ấn tượng là vì cô gái này là một cô lớp trưởng cực kì xinh đẹp, chỉ tiếc là cô ấy tóc ngắn, tôi lại vì điều đó mà không mấy thiện cảm, chỉ ấn tượng vì vừa xinh vừa làm lớp trưởng thôi..

Sau một thời gian thì tôi và cô gái tóc ngắn đó lại trở nên thân với nhau một cách bất đắc dĩ.

Chuyện xảy ra như vậy

Hồi lớp tám tôi là chuyên gia cup học vì nghiện game, riêng cái năm tôi học lớp tám là tôi cup học nhiều nhất, nghiện game nặng nhất..vì thời đó game máy tính bắt đầu du nhập, những tiệm game offline ra đời chỉ với một vài game đơn giản như bắn súng, đá banh, đánh nhau đối kháng. Chỉ vậy thôi nhưng vì nó là mới nên tầm lứa 9x hay 8x đời cuối đều bị cuốn vào. Tôi cũng không ngoại lệ , bị cuốn vào nên học hành bết bát và cup học khá thường xuyên.

Hồi đấy tôi ở với bà ngoại , bà tuy già nhưng rất khỏe, tôi cup học đi tiệm game nào cũng bị bà phát hiện và lôi đầu về . Thậm chí bà tôi đỉnh cao hơn nữa là tuyên bố tiệm nào cho tôi chơi game là bà không để yên.

Có một hôm tôi cúp học đi chơi game. Đang ngồi chơi tự nhiên có cảm giác cái những cái vụn bẩn rơi từ trên đầu mình rơi xuống, tôi theo phản xạ ngước lên thì ối dời ơi nguyên cái cán chổi đang chờ chực trên đầu tôi chỉ đợi bổ xuống. Tôi biết có biến và biết luôn là ai đang cầm cái chổi đó, tôi bật ghế đứng lên và bỏ chạy ra ngoài.

Tưởng chừng ra ngoài là thoát được bà tôi rồi, ai ngờ ngoài cửa có tới tận ba người đứng phòng hộ tránh việc tôi bỏ chạy, ba người đó một là con bé tóc ngắn lớp trưởng, hai là bác xe ôm đưa tôi đi học từ lớp một, ba là cô chủ nhiệm.

Biết là không thể đào thoát nên tôi đứng lại để mong được hưởng sự khoan hồng..bà tôi nặng nề đi từng bước ra

Bốpppp !

Một cái tát thẳng vào sau gáy trước sự chứng kiến của mọi game thủ, cô giáo, bác xe ôm và con bé kính cận đáng ghét kia

À, thế là sau vụ đó tôi tự ghép cái tội cho con bé đấy là chỉ điểm để tôi bị bà tôi bắt gặp. Lúc đó tôi ghét con bé đó vô cùng. Đi học tôi tỏ thái độ không nói chuyện, tránh mặt, ghét ra mặt luôn.

Rồi tầm một tuần sau đó tôi nhận được một lá thư để trong hộc bàn sau giờ ra chơi như sau

” Chào cậu , mình là Thư !

Mình thấy cậu từ ngày bị bắt quả tang trốn học đi chơi mà có mặt mình , cậu sau đó tỏ thái độ không hài lòng với mình, cậu tránh mặt mình, không trả lời khi mình điểm danh, nói chung là cậu đang chứng minh rằng cậu ghét mình.

Nhưng mình không muốn thế, hôm đó cô chủ nhiệm kêu mình đi cùng, mình không biết cậu ở đâu, chỉ đi cùng vì cô yêu cầu. Cậu nghĩ mình mách lẻo nên giận mình phải không, thật ra cậu hiểu lầm rồi, không phải như thế.

Bọn mình học cùng lớp, cậu không cần phải làm thế, mình thấy không thoải mái khi minh không có lỗi mà vẫn bị người khác thái độ như vậy. Thật buồn lắm. Có gì hồi âm mình nhé.

Thư , Thư ! ”

Đó là lá Thư đầu tiên được nhận bởi con gái trong đời, tiếc là không phải thư tỏ tình. Thư gởi bởi Thư

Đọc lá thư xong tôi tự nhiên thấy bản thân mình không được hài lòng cho lắm, thấy mình có một chút tính của con gái, nhỏ nhen và ích kỷ. Tôi tự cho phép bản thân mình xấu xí một chút và trực tiếp gặp mặt Thư nói chuyện.

Học xong năm tiết tôi vội chạy tới chỗ Thư ngồi đặt tay lên bàn chắn lại và tỏ ý tứ muốn nói chuyện cùng.

Thư không nói gì, ngước mắt lên nhìn tôi

Tôi nói

– Nói chuyện tí, đợi mọi người về hết đã

Thư vẫn ngồi im, tay nắm quai cặp nhìn xuống bàn

Mọi người tan học đã ra về hết, tôi ra dấu cho Thư ngồi qua một chút để tôi ngồi cùng. Tôi ngồi gập trải dài người lên bàn, nhìn ngang qua Thư rồi nói

– Xin lỗi nhé, vì hiểu lầm

Thư trả lời

– Không sao cả, mình đã nói trong lá thư gởi cậu rồi, cố gắng đi học nhé, đừng trốn học chơi game nữa bà cậu buồn lắm đấy.

Tôi đứng lên tỏ thái độ

– Bà không phải lo việc đó, đó là việc của tôi

Dứt câu tôi vác cặp bỏ đi, để Thư ngồi lại đó và tôi về.

Hôm sau đi học thấy Thư có vẻ buồn, giờ ra chơi tôi tiếp cận khi Thư ngồi cùng một cô bạn ở ghế đá..

Tôi nói

– Sao buồn thế, có chuyện gì à

Thư trả lời

– Đó là việc của tôi, không phải của ông

Tôi trả lời

– Thú vị đấy cô bạn

Dứt câu tôi bỏ đi luôn và biết mình đang bị chửi thầm ở đó.

Sau hai năm lớp tám và chín thì bọn tôi siêng tỏ thái độ, năng nói chuyện hơn, thân thì không hẳn, nhưng đại khái là vẫn thân hơn cái mức bạn bè bình thường. Tuyệt nhiên là không qua lại sau giờ học, chỉ đấu khẩu hoặc thái độ hoặc vui vẻ khi ở trường.

Chương 7 + : Dựa vào vai anh

Trở về lại chợ hoa Đà Lạt, về lại hiện tại, về lại lúc tôi và Thư đi cùng nhau qua bao nhiêu chuyện tuổi học trò..

Lúc này là lúc tôi thấy bình yên nhất, chỉ hai đứa.

Không ai nói ai lời nào, chỉ im lặng đi dạo chợ hoa, nàng thoải mái hồn nhiên ngắm từng chậu hoa Mai chớm nở, hay hoa Anh Đào lác đác vài cái nụ chưa kịp nở đúng mùa..

Tôi không nói, nàng không biết

Không biết rằng lúc này tôi nhìn nàng rất chăm chú, nhìn rất kỉ, nhìn một cách chi tiết nhất sau năm năm quen nhau.

Vì lúc này cảm giác của tôi khác, khác lúc trước rất nhiều, là tôi nghĩ về nàng, nhớ nàng..và hình như tôi đã thích nàng như thế, một cách tự nhiên nhất qua năm tháng..

Nàng lúc này trong lòng tôi lại trở nên xinh đẹp lạ thường, một nét xinh đẹp ẩn sau nụ cười tỏa nắng đó, đằng sau cặp kính cận dày đó.

Anh thấy em

Như thấy hoa Đào nở

Em xinh đẹp

Như một mùa xuân sang

Tôi..trở nên lỗ mãng lạ thường, tôi muốn nắm tay nàng thổ lộ tâm tư mình , muốn cho nàng biết rằng tôi đang rất thích nàng..

Chợt nhận ra

Tôi lại sợ

Sợ nói ra lại mất nàng, sợ nói ra nàng không thích tôi, tình bạn của bọn tôi lại tan nát vì cảm xúc của bản thân mình..

Tôi rụt rè, lại im lặng..

Bọn tôi lại tiếp tục đi ngắm chợ hoa như không có gì xảy ra vì

Tôi không nói, nàng không biết.

Cơn mưa phùn cuối năm khiến thời tiết Đà Lạnh lạnh hơn mọi khi, những giọt mưa phùn len lỏi vào từng sớ thịt không được che đậy lại khiến cái lạnh nó buốc giá hơn..

Một góc phố thân quen , những làn khói từ hơi thở cứ thế tuôn ra khỏi những đôi môi đang run lên vì lạnh

Quán sữa đậu phồng ngay gần chợ đêm vẫn rất đông , trời lạnh như thế vẫn không cản được những tâm hồn mơ mộng đang nhấp từng ngụm sữa nóng hổi đang dần nguội vì cái lạnh buốc ẩn ngoài những chiếc áo dày cộp đấy.

Ở đó có hai tâm hồn đang lạc lõng bơ vơ, không ai biết được tâm tư ai, không ai thể hiện ra, không ai nói về nó, chỉ đơn giản nói về cái lạnh giá, xoa đôi tay ma sát lấy hơi nóng rồi thổi vào lòng bàn tay giữ ấm ra thì không có câu chuyện nào khác cả…

Cần là xuất hiện, muốn là gặp, có chuyện gì thì luôn bên cạnh..đó là cái định lí gì?

Là cái tình cảm của tuổi thanh xuân , là cái nét đẹp của những tâm hồn đang trưởng thành. Một lời nói ra ” mình thích bạn ” có thể là một thanh xuân tươi đẹp, một lời nói ra ” mình thích bạn ” có thể là nỗi đau mà sau này nhìn lại vẫn thấy nhói lòng..

Bỏ lở một người chưa chắc là phải hối hận, nhưng ta sẽ hối hận vì việc đã bỏ lở một người..

Tôi không muốn như thế…

Đặt ly sữa đậu phộng đang nguội dần xuống bàn, tôi chống cằm nhìn Thư nói

– Thư có tin cái gì đó gọi là tình cảm của bạn thân không

– Ý Duy là tình cảm thế nào

– Là bạn thân, rồi họ thích nhau, có thể yêu nhau không?

– Quan trọng là có phải cả hai cùng thích nhau không, nếu phải thì là có thể, nếu không thì là không thể

– Vậy nếu một ngày nào đó bạn thân của Thư nói về những thứ gọi là thích Thư thì thế nào nhỉ

– Chuyện đó chắc không xảy ra vì Thư chỉ chơi với Duy, mà Duy lại không bao giờ nói thế

– Là Duy đang nói về hai đứa mình

Thư không trả lời, nàng duỗi thẳng chân mang đôi bốt màu đen cổ thấp tới mắt cá ẩn kèm chiếc quần da ôm sát ẩn dưới gầm bàn, hai tay đặt lên đùi, chiếc áo thun đen ẩn sau cái áo măng tô dài màu đen tuyền khiến nàng trông đơn giản nhưng cực kì xinh đẹp.

Nàng nghiên người, đầu dựa vào vai tôi nhẹ nhàng nói

– Nếu có ngày đó, chắc là một ngày nhẹ nhõm nhất sau năm năm qua…

Tôi không bất ngờ vì cái dựa đầu của nàng vì đó là việc thường xuyên xảy ra, tôi bất ngờ vì lời nàng nói…

Đúng vậy, tôi là hạng người ngốc ngếch, là kẻ tự đại nhưng lại thiếu thông minh trong việc tình cảm…

Tôi vân vê viền ly sữa vẫn chưa vơi một nữa, nhưng lại nguội mất rồi..

Tôi thấy trong lòng như có một tia sét đánh vào tim, là cái cảm giác hạnh phúc nhưng lại kèm một chút nhói đau..

Hạnh phúc vì tâm tư nàng đã giải bày, nhói đau cũng là vì vậy…nhói đau vì không nhận ra sớm hơn một chút nữa…

Đang mê man chìm trong cảm xúc chưa biết nói gì thì Thư nói tiếp

– Tự nhiên nhớ tới một câu thấy hợp nhất lúc này

” Em bị cận ngồi bàn thứ hai không thấy bảng. Em bị cận cách nữa sân trường vẫn thấy anh ”

Tôi vẫn không trả lời, lẳng lặn tháo một chiếc găng tay đặt lên bàn..

Sau đó

Tôi với lấy nắm tay nàng đang chụm lại trên đầu gối rồi nói

– Có một số chuyện xảy ra ở một vài thời điểm không phải là ngẫu nhiên, mà là được sắp đặt. Sắp đặt để sau đó một số thứ vốn dĩ là của nhau thì nó sẽ là của nhau.

Tôi nắm tay nàng, nàng không phản kháng, cái dựa đầu vẫn ở đó, trên vai tôi, đôi tay nàng không còn ở trên gối nữa, mà trong túi áo tôi..

Cả hai rơi vào một khoảng lặng, lặng để suy nghĩ, để cảm thụ cái cảm giác hạnh phúc khi tình cảm mới chớm nở, cái cảm giác yêu đương của tuổi trẻ ở những ngày đầu tiên khi họ biết rằng cả hai đã thích nhau như thế.

– Duy có biết Thư nghĩ gì ở Duy nhất không

– Là cái gì

– Là cái lưng, vì đã nhìn cái lưng đấy suốt năm năm như thế…

Tôi quay người, ôm nàng vào lòng, vỗ về lên lưng nàng

– Trạm dừng thanh xuân của em đã tới rồi..

Một đôi tay dang ra ôm trọn vòng eo của tôi giữa cái lạnh giá của Đà Lạt…

Ngày mình yêu nhau, bắt đầu nhẹ nhàng như thế !

 

Bình luận