[Truyện Voz Kinh Dị] Pháp y – Chap 13

Loading...

[Truyện Voz Kinh Dị] Pháp y – Chap 13

#phapyvoz (Tâm Linh)
Part 13 : Tìm xác ông Ngoại.
(Chuyện có thật của gia đình em)
Đó là vào năm 2008, lúc đó em còn ở quê, nhà em thì nằm sát con sông Vàm Cỏ Đông (không xa lạ gì với dân miền Tây). Em lên SG học chưa được bao lâu thì nghe tin là ông em mất, em mới bỏ để về. Lúc em về còn đang tìm xác.
Theo lời bà em kể lúc em chưa biết tin.
Vào 1 ngày của tháng 10 thì theo thường lệ ông em sẽ đi ra sông để vớt rong (tảo) về để nuôi vịt, bình thường là đi từ 11h đến khoảng 1h sẽ về tới nhà. Nhưng hôm đó đi tận 3-4h không thấy về thì ở nhà mới đi tìm, đi dọc bờ sông gọi tên thì thấy 2 cái bao đựng rong, bà em linh cảm ko tốt nên mới kéo về kêu hàng xóm ra mò tìm. Phần ở lại Cậu em nhảy xuống mò.
7 người ngụp lặn ở đó không tìm được, thuê cả thợ lặn để lặn tìm mà không thấy, cậu em không biết sờ trúng hay không mà bơi lên nói là cái bẹ dừa nước, người khác lặn xuống mò thì ngoi lên nói khúc cây, lúc đó tối quá rồi nên kéo nhau về. Em lặn xuống thì không thấy gì.
Ngày thứ 2 thì khoảng 5 6h sáng ba em đi dọc ở đó thì thấy cái gì lập lờ nổi lên như đầu vì thấy có tóc, chạy về gọi cậu em ra để kéo lên thì cậu em nói đó là trái dừa khô, trưa hôm đó sốt ruột quá nên ngoại em nói là “bây giờ đi coi thầy đi, ổng bơi như rái mà chết tao cũng thấy lạ” dì 3 em mới lấy xe chở ngoại em lên đó xem, lên đó họ nói là “cái nghiệp phải thế chỗ, bây giờ về nhà lấy cái áo ngoại em thường mặc, viết tên lên rồi thả xuống sông, áo nó trôi và xoay ở đâu thì mò ở đó”.
Bữa đó em có đi theo để phụ, thả cái áo xuống nó xoay đúng ngay chỗ cậu em mò rồi nói bẹ dừa nước. Lặn xuống mò thì thấy xác ông em ngay ở đó trong khi 3 người lặn xuống và chính em cũng lặn nhưng không thấy gì, đem lên thì thấy không có gì gọi là chết đuối, nhìn không khác gì đang ngủ và đặc biệt đem lên thì ngoại em chết ngồi, lạ 1 điều trong nhà ai cũng thắc mắc là nước chảy vậy mà xác không trôi đi đâu xa.
Đem lên xoa bóp cho mềm ra rồi để lên võng khiêng về nhà mai táng, em đổ rượu vào mũi, tai và miệng để cho bọ nước nó chui ra, xong thì đem đi mai táng.
Lúc trong đám tang em ngủ mơ mơ màng màng em mơ thấy nhìn vào hòm còn thấy rõ ông em ngồi ở trên đó.
Từ lúc ông em chết là nhà em tự biết bơi hết, tầm 9 10 tuổi khỏi cần học đạp xuống uống vài ngụm là biết bơi )))
Bonus :
Từ nhỏ tới lớn em gắn liền với nghĩa địa do nhà gần đó nên hầu như em chả ngán gì, đủ thứ trò để phá nhất là vào ngày tảo mộ. Rủ nhau chơi trốn tìm, chán rồi thì quay ra dọa ma người khác, lấy nhang mộ này đốt lên rồi đi lòng vòng cắm cho mỗi mộ 1 cây, nhảy xuống huyệt vừa cải táng chỉ để win khi trốn tìm, em là thằng chuyên gia nhảy xuống đó vì biết ko thằng nào dám lại đó xem ))
Em là đứa hiếm hoi trong đám khi lớp 6 lớp 7 mà thích xem bốc mộ, mỗi lần có là phải đi xem cho bằng được, bốc mộ cải táng ông cố em em còn cầm khúc xương ống quyển dọa đánh 2 thằng anh họ 😂chắc cũng vì tính máu chó từ nhỏ nên em mới theo nghề này.
– tại sao em đéo sợ gì mà chỉ sợ sâu ? Em kể cho nghe này, thề đéo bao h quên.
Lúc đó nhỏ xíu, mới học lớp 2 nhảy qua nhảy lại chơi rồi chụp trúng con sâu xanh to tổ mẹ trên cây sứ 😂 đm em ngồi khóc tại chỗ, ám ảnh chưa dứt thì sờ tiếp con sâu lông 
Từ đó trở đi và tới tận bây giờ em vẫn hãi mấy con sâu thứ 1 là màu sắc lòe loẹt, thứ 2 là mấy con lông lá thuộc loại to, đm đi đái là ngất suốt vì em sợ cái gì lông lá mà to lắm ))) Dòi thì em không sợ vả lại còn thấy cute vcl 😂 đéo hiểu.

[Truyện Voz Kinh Dị] Pháp y – Chap 14

Rate this post

Related Posts

About The Author