[Truyện Voz Người Lớn] Lâu Đài Trên Cát – Chap 101

Loading...

[Truyện Voz Người Lớn] Lâu Đài Trên Cát – Chap 101

Anh bật cười khi nhớ lại sáng nay ông bạn tổng giám đốc công ty Tây Đô đã tạm đặt tên cho cái liên minh mà tay giang hồ đất Bắc gợi ý là “hiệp hội vận động và bảo vệ cho phụ nữ hành nghề mãi dâm”, theo đúng ý như kiểu mấy ông hiệp hội quốc doanh hay dùng cho mấy hiệp hội của họ, cái kiểu nghe tên thì rất kêu, nhưng thực ra trong đó cái trước tiên là bảo vệ cho quyền lợi của mấy sếp trong hiệp hội đó trước, còn thành viên thực sự của nó, những người lao động cần cù đóng tiền hội viên hội phí nuôi mấy hiệp hội đó thì hầu như chẳng bảo vệ được gì. Thử hỏi xem liên đoàn lao động, mà bản chất nó chính là công đoàn, có bảo vệ được gì cho công nhân? Hay mấy hiệp hội doanh nghiệp nghèo và khổ của mấy ông doanh nghiệp tư nhân như mình lập ra, nhưng quan chức hiệp hội thì toàn các ông cán bộ nhà nước đã về hưu hay thất thế nắm, mấy ông đó có làm doanh nghiệp thực thụ ngày nào đâu mà biết nghĩ ra cách hoạt động để bảo vệ và phát triển tầng lớp doanh nghiệp tư nhân, ngoài chuyện..thu phí doanh nghiệp hội viên. Rồi các hội khác như hội phụ nữ, hội nông dân, hội liên hiệp thanh niên…có làm được gì cho phụ nữ và nông dân chưa, tại sao có hội phụ nữ mà gái mại dâm ngày càng tăng, xuất khẩu cô dâu ngày càng nhiều, còn nông dân thì càng ngày càng lụn bại nghèo đói. Nhưng mà lạ, thành viên các hiệp hội đó như mấy ông doanh nghiệp nghèo và khổ như anh, hay công nhân, phụ nữ, nông dân…thì càng ngày càng khốn khổ lụn bại đi, nhưng mấy ông bà nằm trong chủ tịch đoàn của mấy hiệp hội đó lại càng ngày càng…giàu lên. Đó là nói chung, còn nói riêng cho đối tượng gái mại dâm, tính ra có tới ba cái hiệp hội có liên quan đến họ, đó là hội phụ nữ, vì gái mại dâm là phụ nữ, hai là đoàn thanh niên, và 3 là hội liên hiệp thanh niên, vì gái mại dâm cũng đa số là thanh niên. một thân phận công dân có gắn bó và liên quan đến 3 hiệp hội một lúc, thế mà chẳng thấy các hiệp hội đó làm được cái gì cho gái mại dâm đỡ khổ, số lượng giảm đi cả, mà càng ngày nó càng gia tăng khủng khiếp.

Anh 4 cười vì cái tên hiệp hội vận động và bảo vệ cho phụ nữ hành nghề mại dâm cũa mấy tay giang hồ đặt ra là tếu táo, nhưng thực sự bản chất anh cũng muốn nó thành lập được, nếu kỳ này anh vào Nam ra Bắc dùng cái thế của mình xúc tiến gắn kết mấy ông chăn gái cho nó ra đời được, có thể ban đầu nó hoạt động ngầm, nhưng sau đó khi chương trình lobby chính sách thành công, thì anh sẽ khai sinh và vận động nó ra đời, và hoạt động thẳng thắn, đúng với lương tâm của mình, đảm bảo lợi ích hài hòa giữa nhà nước-doanh nghiệp tổ chức kinh doanh mãi dâm- hội viên gái mại dâm. Chứ không phải hoạt động theo mấy cái hiệp hội vớ vẩn kia, lúc nào cũng ra rả là hài hòa giữa lợi ích nhà nước và hội viên, nhưng hài hòa đâu không thấy, thấy mấy hội viên đa số là teo tóp chết dần chết mòn cả.

Anh cũng biết cuộc vận động chính sách này sẽ không đơn giản, nó sẽ vấp phải những chướng ngại về tập quán xã hội, về pháp luật hiện hành, và vì chính lợi ích của những tay quản lý trật tự xã hội như thứ trưởng Hai Hậu, chính vì sự nhập nhèm mới sinh ra nhũng nhiễu để mà còn kiếm chác được, chứ cái gì cũng công khai minh bạch hết thì mấy ông quan chức quản lý ngành, lĩnh vực như Hai Hậu ăn gì mà sống đây

Vì dụ về Hai Hậu là anh ví dụ thế thôi, chứ thật lòng anh quý trung tướng Hai Hậu, dù trong tâm lý anh và người dân nói chung, bây giờ nghe đến mấy ông cán bộ nhà nước là nản, nản từ ông cán bộ xã bé tí cùng làng đi ngang nhà mình thấy con gà trống đẹp đẹp cũng lủi vô xin, cho đến nản mấy ông to ngoài trung ương tham nhũng một lần hàng trăm tỷ, ngàn tỷ. Nhưng ít ra thì thứ trưởng Hai Hậu cũng khác họ, đành là ông ấy cũng ăn, nhưng ăn có chừng mực và có sự thận trọng, cũng còn cái tâm chừa phần cho dân, chứ không phải như cái bầy sâu ăn hết phần của dân kia, cái bầy sâu mà khoảng 30 năm trước thì nhà nước gọi là “đâu đó có một vài cá nhân”, rồi 15 năm trước thì nó trở thành “một bộ phận nhỏ”, và bây giờ thì nó đổi tên là “một bộ phận không nhỏ”, cứ cái đà này cơ chừng có nó đổi tên thành gì nữa thì không ai biết, nhưng mà vì sao mà năm nào cũng báo cáo với dân là 95% cán bộ, cơ quan trở lên là trong sạch vững mạnh, gần như tất cả là trong sạch vững mạnh, thế mà giờ mới lòi ra có một bộ phận không nhỏ đã trở thành bầy sâu ăn hết phần của dân

Anh biết cuộc vận động cho cái sự ra đời của cái hiệp hội mà anh và tay giang hồ Miền Bắc kia nhem nhúm nó sẽ không dễ dàng, nhưng anh mừng là thứ trưởng Hai Hậu ủng hộ từ đầu, ít ra phải thế thì nó mới khởi đầu thuận lợi được, vì cửa ải đầu tiên phải vượt qua chính là cửa ải của những quan chức chống mại dâm mà Hai Hậu là một ông to nằm trong số những ông đứng đầu và chịu trách nhiệm trực tiếp, sau khi thông qua rồi thì sẽ đến bước hai là định hướng dư luận, cái này thì phải nhờ báo chí, các tay sáng lập viên bọn anh sẽ tốn một khoản kha khá cho những tay nhà báo, để họ nêu ra cái lợi ích của việc công khai hóa mại dâm cho quần chúng thấy, và khuấy động nó lên, phỏng vấn ông giáo sư xã hội này về góc độ này, tay tiến sĩ xã hội học kia về khía cạnh kia của vấn đề…. Sau khi xong bước 1 và 2 đó, bước thứ ba là đi kiếm một vài ông nghị sĩ, nghị sĩ của dân cũng được, hay nghị gật cũng được, miễn là nghị sĩ, là đại biểu quốc hội là được, nhớ đến cái tên này anh bật cười khi nhớ lại thằng lão tứ, nó đặt cho cho họ cái tên là đại biểu cuốc hộ, anh nhớ lúc đó anh cười ha hả, thế họ cuốc hộ ai, thì lão tứ nói cuốc hộ cho mấy ông còn to hơn quốc hội. mà kể ra cũng lạ, theo hiến pháp nước mình thì quốc hội là to nhất, thế mà còn có mấy ông to hơn nữa nhỉ, vậy là sao nhỉ? anh 4 mím mím cười, kể ra gọi là cuốc hộ…cũng có cái lý của nó. Phải kiếm mấy ông cuốc hộ đó để mà nêu ra việc phải soạn thảo dự luật cho mại dâm công khai nữa. Còn nhiều bước đi nữa cho đến mong muốn và kế hoạch lobby chính sách của bọn anh thành công, nhưng khởi đầu là ba bước đi đó trước đã, rồi nước tới đâu thì thuyền lên tới đó.

Suy nghĩ đắn đo cân lên đặt xuống cẩn thận, anh dt cho lão tứ, hỏi nó khi nào về SG để đi cùng, rồi anh dt cho tay giang hồ đất Bắc kia, hẹn hắn ta 5 ngày nữa bọn anh sẽ có mặt ở Hà Nội, rồi xuống Đồ Sơn tụ họp, anh cũng báo là anh thay mặt cho một số tay cùng ngành khai thác mãi dâm trong SG, và cả tổng công ty Tây Đô, bên anh đi 2 người để phó hội.

Gã ngồi ăn cơm với ông chủ quán nửa khuya, rồi hai anh em vừa coi thời sự trên tivi nhà anh vừa bình luận, phân tích đánh giá đánh hẹ. Rồi gã nhớ lại những gì anh tâm sự khi 5 năm trước hai anh em mới quen nhau. Bản thân anh là một sĩ quan quân đội ngày xưa từng tham gia vào cuộc chiến biên giới năm 1979 khi trung quốc tấn công việt nam và bị thương, rồi giải ngũ phục viên, sau đó vào tây nguyên theo chính sách kinh tế mới thời đó, vì anh là đảng viên, lúc đó một lòng hăng hái cống hiến, nên anh xung phong đi trước để làm gương cho quần chúng đi sau. Và sau đó thì anh yêu vùng đất này và gắn bó với thủ phủ cây cà phê cho đến hôm nay.

Ngày xưa khi gã đi công việc cho một khách hàng trên này cách đây 5 năm thì trong một buổi chiều buồn vì 1 mình lang thang đất khách, gã đi dạo lòng vòng rồi thấy anh đang bày bàn cờ tướng đánh với 1 người bạn, gã cũng tấp vào gọi 1 ly café, rồi biết thêm món uống lá trà tươi anh nấu. Quán anh tuy nhỏ nhưng café ngon, trà ngon, và nó có gu khách riêng của nó, và ông chủ quán là người hiểu thế sự, từng trải qua nhiều nỗi phong trần khi lên voi xuống chó, bàn chân người lính năm xưa cũng đi nhiều nên vốn sống của anh cũng dày dặn, và anh chịu nghe chuyện, giỏi cờ tướng, nên anh có lớp khách riêng, những vị khách có nỗi niềm như anh, tuy họ chưa phải là anh hùng nhưng cũng gọi là bất đắc chí, hoặc cuộc đời thăng trầm chìm nổi, những khi trong lòng cuộn cuồn tâm sự, họ hay tìm đến anh như một nơi để khuây khỏa tâm hồn, và gã, sau một lần của 5 năm trước, đánh ngang tay với anh trong thế cờ tiên nhân chỉ lộ, hai bên tâm đắc rồi bên bàn trà tươi uống nóng, họ thấy ra nhau như 1 tâm giao thân tình.

Bữa cơm xong, anh vào trong pha 2 ly café rồi mang ra cùng với bì thuốc rê quen thuộc. Gã với tay vấn 1 điếu, hút ngon lành, thấy ngon, gã quay qua anh, sao thơm vậy anh nhỉ. Anh cười cười, café tinh chất nước nhất, anh bơm vào bình phun, hàng ngày phun qua 1 lượt rồi phơi, cứ làm 1 tuần như thế cho một mẻ hút.

Gã tặc lưỡi, nghề chơi cũng lắm công phu nhỉ, anh cười cười, chứ có cái gì ngon mà dễ dàng đâu, hay thằng em mày lại cái kiểu tiền ít mà muốn hít bướm thơm, rồi anh và gã cười ha hả.

Bóng chiều dần đổ xuống, họ ngồi bên nhau, hút những luồng khói thuốc rê sao tẩm đặc quánh, rồi tâm tình chuyện đời, chuyện người, chuyện mình, chuyện thiên hạ rồi đến chuyện dân tộc, chuyện đất nước…tý sau gã cũng chia sẻ với anh những quan điểm của mình về hình dáng lâu đài trên cát của xã hội mà gã thấy, và anh cũng gật đầu, phải, thằng em nói cũng đúng, nước mình đã thật sự tụt hậu rồi, nhưng vấn đề là nhiều người thấy, nhiều người hiểu, nhưng ít ai chỉ ra giải pháp, một bên thì kêu gào chỉ trích tất tần tật từ quá khứ đến hiện tại, một bên thì kiên quyết bảo vệ cái lâu đài từ móng lên đến nóc, mà vấn đề thì không phải chổ đó, mà vấn đề dân tộc, chứ không phải ai sai ai đúng, chú đúng hay là anh đúng, thế thằng em mày nhìn ra bệnh, theo thằng em mày thì mình làm thế nào.

– Cái trước tiên là chúng ta phải nhìn nhận vấn đề theo quan điểm chung của xã hội, sự kiện 1975 thống nhất đất nước tuy làm chúng ta thống nhất về địa lý và hành chính, nhưng nó lại chia hai tư tưởng người dân, anh còn nhớ lời của 1 quan chức cấp cao nói không, ngày 30/4/1975 là một nữa đất nước vui và một nữa đất nước buồn. Như vậy vấn đề then chốt ở đây là phải đoàn kết dân tộc, chúng ta hay nói nhiều, nhưng chẳng làm gì nhiều, cái nền tảng đầu tiên là phải sòng phẳng với quá khứ và lịch sử, để cái trước tiên là xóa đi cái ngăn cách về tư tưởng. Ngẫm nghĩ về hai vùng đất nước, ngăn cách địa lý không đáng sợ, mà cái đáng sợ là ngăn cách tư tưởng, cái đầu mà không ổn thì làm việc gì cũng nặng. chúng ta sòng phẳng với lịch sử, công khai ra, tạo những kênh tương tác hai chiều giữa hai nửa vui buồn đó, khi tương tác qua lại như thế, chúng ta sẽ huy động được nhiều tầng lớp trong xã hội sẽ chia suy nghĩ của họ, rồi họ cùng tham gia vào,cả bên vui lẫn bên buồn, từ đó đi đến cái đồng thuận giữa “tôi” và “chúng ta”, giữa “chúng ta” và “xã hội”, sự tương tác đó tạo ra sự sòng phẳng, cái gì trong quá khứ, trong lịch sử đáng khen sẽ được khen, cái gì đáng chê thì phải chê, để dần dần hai cái nửa vui và buồn đó đi dần đến 1 giá trị chung, đó là cùng công nhận đúng đắn những vấn đề trong quá khứ và lịch sử để rồi sau đó họ sẽ cùng nhau công nhận những vấn đề của hiện tại. Có đoàn kết và thống nhất về tư tưởng như thế, chúng ta mới có thể sửa chữa được cái nền tảng sai lầm của lâu đài trên cát hiện nay, đem nó từ cái nền cát di chuyển qua một nền đá hoa cương vững chãi, rồi từ đó chúng ta mới sửa tiếp cái sườn, cái khung, rồi sửa dần lên nóc. Gã ngừng lại, quấn 1 điếu thuốc, rồi quay qua nhìn anh chủ quán, ví dụ như anh em mình 5 năm trước đánh nhau, thì hôm nay muốn ngồi thoải mái với nhau, ít ra hai thằng mình cũng phải thực lòng và thẳng thắn nhìn nhận ngày xưa vì sao mà đánh nhau, rồi ai sai cái gì, ai đúng cái gì, thì bây giờ có ngồi bên nhau mới có hiệu quả, để còn bàn bạc chuyện này, toan tính chuyện kia, đúng không…ông anh bạn già, chứ không thì dù anh em mình có nằm bên nhau, chứ đừng nói ngồi, cũng chỉ là đồng sàng dị mộng mà thôi.

– Chú nói tiếp đi, anh quay qua nhìn gã, rồi cũng vấn một điếu cho mình. Anh nghe gã nói mà anh cũng ngậm ngùi, phải, ngày xưa anh cũng là 1 đảng viên, là sĩ quan chỉ huy cấp đại đội. ngay cả bản thân anh là 1 thương binh, là 1 anh hùng trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979, nhưng chẳng ai tôn vinh anh, tại sao những người lính như anh không được nhắc đến, tại sao bia tưởng niệm những người như anh bị đục bỏ, đó, chính trong nội bộ những người đảng viên như các anh còn chưa sòng phẳng với nhau, nói chi đến những việc như sòng phẳng với hai hệ hư tư tưởng buồn vui của đất nước. Nghĩ đến những đồng đội của anh nằm xuống trong năm đó, khi họ cố gắng ngăn chặn tầm đạn pháo của Trung Quốc chỉ còn cách Hà Nội 65km đường chim bay mà anh đau đớn trong lòng, họ cũng là chiến đấu và hi sinh vì bảo vệ tổ quốc, thế mà không ai nhắc đến họ, giờ đây tuy không còn là người lính, nhưng vẫn còn là một đảng viên, anh đả làm gì được cho những đồng đội đó, anh đã sòng phẳng với họ chưa, thậm chí một sự nhắc nhở cho xã hội nhớ ra mà còn hiếm hoi, nói chi đến những cái khác to lớn hơn, vĩ đại hơn.

– Anh buồn mà làm gì, gã thấy ánh mắt anh nhìn vào tấm hình đen trắng chụp năm 1979 treo trên trần nhà, hình ảnh một người lính trẻ cầm cây AK 47 đứng gác ở Cổng Trời, một địa danh nổi tiếng nơi địa đầu lãnh thổ phía bắc, gã hiểu anh đang trôi về dĩ vãng hào hùng đó, gã nói tiếp với giọng nhỏ nhẽ nhưng cương quyết. Anh ah, niềm tâm sự ngậm ngùi của anh là chuyện…thường ngày ở huyện, bởi vậy, chúng ta đừng nói đến phát triển, đừng nói đến xây dựng hay nói đến những gì cao xa như xây dựng đất nước giàu mạnh tiến lên xã hội chủ nghĩa gì cả, khi mà cái then chốt nhất, cơ bản nhất của một đất nước, một dân tộc là sòng phẳng với nhau và đoàn kết với nhau mà chúng ta còn chưa làm được, mà quy luật, không thể đoàn kết được thì xây dựng cái gì và tiến lên cái gì.

Gã lại ngừng lại, hớp một ngụm café , rồi cảm nhận cái tỉnh táo vì cafe hảo hạng tinh chất thấm dần vào não, nó hỗ trợ phóng xuất Adrenalin, khiến gã bốc hơn, hưng phấn hơn.

– Bản thân anh cũng là một đảng viên, đúng không, thế anh có nhìn nhận là nội trong nội bộ của lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội của các anh, các anh còn chưa đoàn kết được với nhau, mà các anh luôn kêu gọi nhân dân..đoàn kết, thật là..gã mỉm cười, anh nghĩ coi, tại sao nội bộ các cụ lớn luôn có quy định bất thành văn là tổng bí thư là người Miền Bắc và ông thủ tướng phải là người Miền Nam, tại sao còn phải chia vùng miền, sao không bỏ cái đó đi, ông đảng viên nào tốt thì bầu làm tổng bí thư, ông cán bộ nào giỏi, có tâm có tầm với đất nước thì bầu làm thủ tướng. tai sao cứ phải khổ sở bó đũa chọn cột cờ như thế, đấy, chính trong nội bộ các anh còn phân chia cơ cấu quyền lực, phân chia vùng miền, thì nhân dân làm sao mà đoàn kết được, làm sao mà hai cái nữa vui buồn kia đoàn kết được. Nói thật với anh, bây giờ người dân nhìn vào tập thể các anh như thế, người dân chán ngán và hiểu hết, các anh đâu có thấy, gã vỗ vai anh chủ quán, người ta bây giờ thờ ơ hết, cái nguy hiểm nó nằm ở đấy, người ta khen hay chê còn là tốt, người ta thờ ơ bỏ mặc không quan tâm nữa, thì cái nguy cơ lâu đài sụp đổ là cận kề rồi. Khi nhân dân còn khen cái tốt, chê cái xấu nghĩa là người ta còn niềm hi vọng ở các anh, mong các anh sửa chửa cái lâu đài trên cát đó, nhưng khi người ta thờ ơ, nghĩa là người ta..nói như dân gian hay nói, là…hết thuốc. một người bệnh mà hết thuốc chữa thì bác sĩ im lặng bỏ cho chết, thì bây giờ người ta thờ ơ và im lặng, nghĩa là người ta bỏ cho cái lâu đài nó sập, anh đã thấy ra chưa

Anh chủ quán quay qua nhìn gã, thằng em mày không sợ mày nói như thế, người ta nói mày thế này thế kia sao

– Sợ, gã cười cười nhìn anh, dĩ nhiên thằng em sợ chứ, ai sống mà không có nỗi sợ, nhưng mà thằng em làm gì mà phải sợ, nhà nước kêu gọi đoàn kết, thì em phân tích ra cái vì sao chưa thể đoàn kết được, đó là góp ý đàng hoàng, chứ có gì mà sợ, em đâu có kêu anh một lần nữa cầm súng đi chống ai đâu, em chỉ kêu anh hãy một lần, các anh hãy thực sự một lần nhìn thẳng vào sự thật đi, các anh hãy từ bỏ cái vỏ ốc của những giáo điều cũ kỹ, hãy bước ra khỏi cái tháp ngà phòng lạnh của quyền lực, mà đi vào dân, lắng nghe dân nói, làm theo ý dân, để từ đó các anh hòa mình trở lại nhân dân, cùng nhân dân đoàn kết, thì người ta mới tin các anh, mới dám đoàn kết với các anh, và đoàn kết với nhau, rồi chúng ta mới có thể cùng nhau xây dựng cái này, phát triển cái kia, tiến lên cái nọ được. Chứ cứ cái kiểu thế này, Miền Nam không tin Miền Bắc, Miền Bắc sợ ông..Miền Trung, lớp trẻ không tin lớp già, rồi lớp già 75 và lớp già 54 không tin nhau, rồi cùng là cầm súng bảo vệ tổ quốc như các anh hay nói, nhưng ông cầm súng bắn Mỹ năm 75 thì được tôn vinh, còn ông cầm súng bắn Trung Quốc năm 79 thì bị quên lãng, người dân không tin chính quyền, rồi người dân không tin nhau nữa, thì hi vọng cái gì, trông mong cái gì, tiến lên đâu đây, làm sao mà tránh được cái lâu đài trên cát nó sụp đổ. Mà nó sụp đổ là tiêu hết, trong đó có anh và em, hoặc em và anh chết rồi, thì con cháu chúng ta..lãnh nạn

Anh chủ quán không nói gì, anh khập khiễng đi vào nhà, chút sau anh bưng ra một gói đen đen đưa gã cầm, gã thấy cũng phải 3kg, có ít thịt heo rừng phơi khô tự tay anh làm ngon lắm , tính để kỳ này họp chi bộ thì mang ra lai rai, nhưng thôi hôm nay tặng thằng em mày, coi như…thể hiện tình đoàn kết giữa Miền Tây ..và Cao Nguyên, giữa đảng viên như anh và…phó thường dân như thằng em mày, anh cười cười với gã

Gã cũng không khách sáo, gã cười ha hả, thế thằng em cảm ơn, nãy giờ tư vấn cho anh cũng khát nước, coi như …thu phí vậy, thôi, bày cờ ra đi, hôm nay em cũng rảnh rỗi, ta lại chiến tiếp. Mấy khi có dịp lên đây thăm anh, và dù có lên huống hồ cũng mấy khi rảnh mà đánh cờ, mà này, chuyện này hiếm, nào giờ chỉ thấy phó thường dân quà cáp cho đảng viên, hôm nay đảng viên quà cáp lại, hèn chi mấy hôm nay trời mưa vãi hết cả ra.

Anh chủ quán đi nước pháo đầu, ê Hùng, hết mình mà đánh nhé, đây là ván cờ hai anh em mình đánh với nhau, chứ thằng em mày đừng có lại nghĩ là nhân dân với đảng viên đánh với nhau nhé, rồi chú máy thờ ơ bỏ mặc cuộc thế rồi thì..mất cả hứng thú.

Bốn ván trôi qua, tỷ số giữa hai bên là hòa nhau 2-2, ván thứ 5 vừa tiến chốt biên lên thì gã thấy bóng Phương từ xa đi lại, thôi bỏ mẹ anh ạ, có đàn bà đến, gả nheo mắt nhìn kỹ hơn thì thấy hai mắt Phương sưng húp,chết rồi anh ạh, đàn bà đã nguy mà đàn bà khóc còn nguy hơn, giờ cuộc thế thế cuộc gì cũng vứt, vua còn bỏ giang sơn vì con đàn bà được, ông anh cũng đừng trách thằng em bỏ dở…cuộc cờ, nói xong gã bỏ vào nhà, lấy ra cái ghế và rót ly nước để sẵn trên bàn cho cô, gã biết cô vừa hết sốt, đi lang thang tìm gã là một sự cố gắng…không nhỏ, rồi gã cười thầm, cuối cùng thì cọc cũng phải tìm trâu chớ,

Phương cầm cái dt của gã trong tay lại để nhẹ nhàng trên bàn rồi bưng nước uống 1 hơi hết sạch, đang bệnh vừa bớt mà lội bộ đi kiếm gã gần 2km làm cô mệt muốn tóe sao, rồi khát nước nữa. để lại cái ly rỗng trên bàn,

– anh gọi dt cho chị nhà đi, rồi gọi cho con Hạnh nữa, người ta dt cho anh um sùm mà em không dám nghe máy, em nghe mắc công..cháy từ Tân Bình về đến Cần Thơ. Con Hạnh nó gọi cho anh không được, nó gọi cho em, nó…nghi ngờ thắc mắc tùm lum kia

Thấy anh chủ quán liếc liếc mình cười cười, gã nhìn đồng hồ thấy cũng 9h tối rồi, gã quay qua anh chủ quán

– thôi anh cho thằng em mượn xe để chở bé Phương về cái, sáng chạy xuống trả, anh gật đầu rồi quay vô lấy chìa khóa đưa gã. Gã dắt xera cổng thì thấy trời đêm hơi lạnh và ẩm ướt, gã quay vô nhà mượn anh thêm cái áo khoát, quay ra khoát cho cô rồi chở cô đi

– Anh buồn em hồi chiều hay sao mà bỏ đi đến giờ vậy, rồi không cầm dt theo nữa, em không ra kiếm anh chắc anh ở ngoài quán luôn hả, ở khách sạn nằm buồn muốn chết, rồi mệt và đói nữa, dt cho anh thì không được, chờ anh về mua gì cho em ăn thì anh không về, Phương giận dỗi nói với gã

– Anh không giận em, tại hôm qua hứa với anh chủ quán hôm nay ghé thăm anh ấy để anh em tâm sự, 5 năm rồi không gặp, chứ có giận gì em hồi nào, còn em đói bụng thì em đi ăn, quán hủ tiếu gần mà, kế bên là quán cháo gà, rồi quán cơm đó, tiền công tác thì em giữ, em lớn rồi chứ có phải trẻ con đâu, nói rồi gã cũng chạy vô quán cháo gà cho Phương ăn, còn gã cũng lưng lửng bụng vì hồi nãy ăn cơm rồi, nhưng nghe mùi cháo gà thơm quá, gã cũng ăn nữa, với lại ăn cùng Phương để cô còn ăn được nhiều

– Anh nghĩ coi có hai anh em cùng đi công tác chung, em đi ăn một mình có vui không, mà hồi chiều mệt nữa, nên tính kêu anh mua về khách sạn ăn cho khỏe, mà dt anh không được, Phương ngồi yên chỗ rồi vừa nặn chanh vô chén muối tiêu vừa nói, giọng buồn buồn, nữa hờn nữa trách

Gã quay qua nhìn cô, nhíu nhíu mày, Phương thấy gã nhìn mình có vẻ ngạc nhiên, cô cũng nhìn lại, tý sau gã lên tiếng

– Em ăn một mình em không vui, thế anh có vui không, em bệnh, anh rờ trán em coi thế nào để còn biết đường mà mua thuốc thêm, thì em tránh anh như tránh hủi, còn thấy đồ khô lấy vô cho em, em nói tự em làm được, thì nghĩa là em khỏe rồi, thì anh đi chơi, chứ em buồn anh là sao, em biết anh bỏ đi chơi không nhìn ngó em thì em buồn, thế anh chăm sóc cho em, quan tâm em lúc em mình mà cũng là nhân viên mình đang đau bệnh, thì em thế nào, vậy ai sai, anh quan tâm em chứ có ăn thịt em hồi nào mà em tránh, gã cũng phang lại luôn, rồi thấy cháo gà và dĩa gỏi bưng ra, gã nói tiếp,, thôi, anh em ta ăn đi, buồn gì mà buồn, gã cười cười rồi gắp cho Phương miếng gan và mấy cái trứng non, ăn đi cho khỏe, đúng là đồ con gái, khó hiểu, nhức óc lắm rồi nhé

Phương cười hi hi rồi cô cùng gã ăn cháo, hễ gã gắp gan lòng mề trứng non cho cô, thì cô gắp thịt gà cho gã, cô gật gật đầu khen gã, công nhận anh..lợi hại, nhớ ra em thích ăn cháo gà với lòng mề trứng non nữa

– Lợi hại gì đâu, chẳng qua mình tinh ý chút, nhìn em là biết thuộc diện…ham ăn rồi, mấy món đó là ngon nhất trong con gà, em ham ăn thành tính, thì dĩ nhiên là khoái mấy món đó thôi, gã ha hả rồi nhéo tai cô, quên phương pháp quy nạp rồi hả, bé Phương thich ăn gà, trong con gà ngon nhất là bộ lòng, suy ra bé Phương thích ăn bộ lòng

Tý sau hai đứa về đến khách sạn, thay đồ mặc nhà ra xong, gã lôi bịch trái cây hồi trưa bỏ tủ lạnh ra, này, ăn đi, anh mua cho em ăn để có vitamin C mà đề kháng, và cũng nhớ em thích môn này nữa đấy

Phương nằm quấn chăn tránh cái hơi máy lạnh phà ra, và cũng để đỡ hở hang nữa, hôm nay trời mưa cả ngày, đồ mặc nhà thì khách sạn giặt ủi không khô kịp, cô mặc cái áo sơ mi trắng và cái váy công sở màu đen, là 2 món mặc đi làm nhưng giờ mặc nhà là thoải mái nhất, chứ còn lại toàn quần jeans. Nên giờ quấn mền cho đỡ hở hang, cô cười khúc khích, quá tam ba bận, thôi tha cho giám đốc cái tội bỏ rơi và bỏ đói nhân viên, rồi cô chồm dậy tấn công bọc quà vặt hấp dẫn kia, anh hay hén, ở với anh vài ngày nữa, chắc em được ăn hết mấy món em thích

Phương tấn công bọc trái cây thì gã cũng tranh thủ dùng mắt tấn công 2 trái vú sữa, bàn tay Phương vén miệng túi ny lon ra tấn công dưa hấu, khóm, xoài trong đó thì ánh mắt gã cũng ráng luồn lách vào cái mép cổ áo somi mà cô mặc, tranh thủ ăn…vú sữa

Chút sau Phương phát hiện ra ông anh giám đốc của cô đã trở thành thằng dâm dục, cô cũng không sợ như hồi trưa nữa, cô lấy tay trái chận cái cổ áo lại, rồi ngồi thẳng lưng tựa vào vách tường trong góc giường, tay phải vẫn bốc trái cây ăn, rồi cô cười cười

– anh hư lắm nhé, con Hương nó gọi anh là thằng dâm dục cũng phải, còn con Hạnh nó canh anh còn hơn công an canh tù, em hiểu lý do rồi

– em hơi nhầm đấy, thứ nhất là anh chưa làm gì em nhé, chỉ có…toàn mệt mỏi vì chăm sóc và chiều chuộng em, thứ hai là anh bỏ đi mà em đi kiếm anh về, chứ anh không đi kiếm mà sàm sở với em, biết tính Phương, chỉ có thắng lý thì cô mới chịu thua, chứ còn không bài bây như nói với Hương được, hay là thủ thỉ lãng mạn tình cảm như Hạnh được, gã đấu lý với cô

– thế từ 3h giờ sáng hôm nay đến nãy giờ nhìn em nham nhở như thế là chưa có gì ah, chứ muốn thế nào mới có gì

– em có đọc truyện Kim Dung không, gã cười ha hả rồi hỏi Phương

– có, thì sao, thời sinh viên rảnh ở không, lên mạng có xem phim đó, rồi thấy hay nên đọc truyện nữa, mà Kim Dung thì liên quan gì ở đây, Phương cười, thấy gã tự nhiên đi từ vú sữa qua Kim Dung, cô cũng ngạc nhiên

– Thế hồi đó coi phim gì, đọc truyện gì, nói xem nào

– Coi hết, thiên long bát bộ này, thần điêu hiệp lữ, anh hùng xạ điêu, lộc đỉnh ký…cô lôi một lô một lốc ra

– Tiếc cho em, gã làm bộ thở dài …rất đểu, coi thì nhiều mà hiểu không bao nhiêu, mà truyện kim dung thì coi mà hiểu nó mới hay, gã tắc lưỡi, anh thấy em chả hiểu gì cả

– Không hiểu chỗ nào, Phương tự tin nói, anh nói thử, em coi phim cùng đọc truyện, có khi còn đọc lại nữa ấy, anh hỏi con Hạnh là biết chớ gì

– Thế ah, anh chả cần hỏi, thế em coi Thiên Long Bát Bộ, em nhớ Kiều Phong vì sao mà chết không

– Thì Kiều Phong đánh nhầm người yêu là A Châu 1 chưởng, nên cô ấy trọng thương mà chết, rồi Kiều Phong dằn vặt tinh thần , rồi bị vấn đề dân tộc và phái Cái Bang xa lánh nữa, ông ta uất ức mà tự sát chết

– Em nói sự kiện thì đúng, nhưng sâu xa vì sao Kiều Phong đánh lầm A Châu

– Thì vì…vợ của Mã phó bang chủ Cái Bang, Mã phu nhân bả gieo vạ, đụng đến nội dung sách, Phương cười cười, anh đấu với em vụ này là anh thua chắc

– Vậy sao, gã cười ha hả, anh tiếc cho em quá, em nhớ không sai, nhưng cái anh tiếc là em không biết…vận dụng vào thực tế, còn anh khác em, anh có thể không nhớ chi tiết như em, nhưng anh hơn em ở chỗ vận dụng

– Ghê ta, đâu nói xem, anh nói đúng, em tâm phục khẩu phục, thua gì em cũng chịu

– Nhớ nhé, nói được làm được nhé, gã cười ha hả rồi làm bộ mặt thô bỉ, gã nhìn xoáy vào bầu ngực trần của Phương dưới lớp vải áo somi trắng của cô

– Này, dẹp ánh mắt đó đi nhé, chừng nào thắng cuộc đi rồi tính, Phương vừa kéo mền lên che ngực, xong cô lấy cái gối đập bốp bốp vào đầu gã

– Em còn nhớ lúc Kiều Phong hỏi Mã phu nhân, vì cái gì mà ngươi hận ta, ngươi âm mưu tàn hại ta, bức ta vào bước đường thế này không, lúc Kiều Phong bắt được Mã phu nhân đó.

– Có, sao không nhớ, Phương nhìn lại gã, mắt cô ánh lên sự thông minh

Gã nhìn lại, Phương đáng yêu thật, ở cô không có nét đẹp sắc sảo trên khuôn mặt, nhưng ánh mắt ánh lên sự thông minh, làm khuôn mặt cô sáng lên, toát lên vẻ ưa nhìn, hễ nhìn ra được nét mặt này của cô, là phải nhìn hoài vì nó có nét thu hút lắm

– Lúc đó Mã phu nhân nói, gã tiếp tục dẫn sách, vì ngươi tự phụ ngươi là anh hùng hảo hán, ngươi không coi ta ra gì, ngươi còn nhớ Tết Nguyên Tiêu năm đó, tổ chức Cái Bang đại hội và quần hùng thưởng xuân ở Mãn Xuân Đình không, lần đầu tiên ta và ngươi gặp nhau, ta đứng kế bên bụi mẫu đơn, toàn bộ…toàn bộ anh hùng thiên hạ và toàn thể cái bang từ trên xuống dưới, cho chí đến tứ đại trưởng lão, đều nhìn ta, có kẻ nhìn chòng chọc, còn ngươi…ngươi tự thị ngươi là anh hùng cái thế, ngươi có coi ta ra gì, ngươi không thèm…liếc qua ta lấy 1 cái, sao, anh kể vậy đúng hay là sai

Phương cười khanh khách, cô mắc cười quá, chiều đến giờ cô nằm lặng lẽ một mình trong khách sạn, cô nhớ gã biết chừng nào, cô nhớ gã làm cô vui và chăm sóc cô chu đáo, rồi hồi nãy đi ăn cháo gà, gã gọi bộ đồ lòng và trứng non đúng món cô thích nữa, rồi bọc trái cây trong tủ lạnh nữa, cô thích và vui vì cô không cần nói mà gã cũng nhớ được. Nên giờ cô vui lắm, rồi cái giọng gã trích đoạn sách gã giả giọng đàn bà, nói lên bổng xuống trầm y như Mã phu nhân đang bộc bạch nỗi lòng vậy

– Coi như là anh nói đúng đi, rồi thì sao, liên quan gì vào chuyện anh nhìn em, Phương cười ha hả

– Thì đó là câu trả lời rồi đó, gã cười cười, soạn tiếp cái bộ mặt thô bỉ nhìn Phương, rồi cười ha hả khi thấy cô xua tay bịt hai con mắt gã, gã dẫn sách tiếp, Mã phu nhân nói, từ cái hôm đó, ta…ta đâm ra hận ngươi, ta quyết tâm làm cho ngươi trở thành..thân tàn ma dại….hủy hoại hai tiếng anh hùng của ngươi…cho ngươi trở thành con chó..để một ngày nào đó ngươi phải quỳ dưới chân ta xin ta tha thứ, gã cất giọng eo éo như Mã phu nhân lên cơn thật vậy

Phương gật gật, anh nói cũng không giống nguyên văn trong sách, nhưng đúng ý, rồi sao nữa

– Vậy cho nên anh nói đó, nguyên nhân anh phải nhìn em là vậy, chứ em đẹp không thua gì Mã phó bang chủ, còn anh tuy chưa là anh hùng như Kiều Phong nhưng cũng kém tí chút thôi, anh rút kinh nghiệm cái chết của Kiều Phong rồi, nên anh phải nhìn em, anh phải…giả vờ say đắm em, chứ anh không nhìn em, mắc công em mang tâm lý giống Mã phu nhân, em hại cho anh thân tàn ma dại rồi chạy ra biên giới tự sát thì sao, anh không mê em đâu, gã cười ha hả, có Hương này, Hạnh này, vợ anh này, rồi còn nữa, nhưng anh không mê em, nhưng anh sợ em, anh tự ép bản thân anh từ mấy ngày nay phải giả vờ…say đắm em, Kiều Phong mà còn chết, anh làm sao dám mạo hiểm chứ

Phương nghe xong tâm sự…cùn của gã, cô cười ha hả, lăn ra mà cười, gớm, tội anh quá nhỉ, phải giả vờ say đắm em cơ đấy, ôi trời ơi, lần đầu tiên con nghe có anh này bất đắc dĩ mà giả vờ say đắm con này, cô cười một hồi mệt quá mà không nín được, gã chỉ nghe tiếng hức hức trong miệng cô

– Thôi nào, đừng cười nữa, gã cũng cười ha hả rồi kéo Phương ngồi dậy, sao, tính cười để xù độ hả, anh ní nuận vậy là hợp ní trong truyện Kim Dung chưa lào, anh nói em đọc nhiều mà không biết vận dụng là sai hay đúng,

Phương lại phá ra cười nữa, xong cô chùi nước mắt, thôi, coi như em thua, thế giờ muốn sao

Gã cười ha hả lên, tại hạ muốn cũng đơn giản thôi, cô nương làm sao mà tại hạ đang ở thế bất đắc dĩ phải giả vờ say đắm chuyển qua say đắm thật là được, thì dù sao này tại hạ có thân tàn ma dại như Kiều bang chủ, cũng nguyện làm con quỷ chết dưới khóm mẫu đơn, gã vừa nói vừa bò xuống giường, quỳ trên tấm nệm dưới đất, ngửa mặt lên nhìn Phương

Phương nghe cái giọng kiếm hiệp của gã, cô phá ra cười, rồi thấy gã quỳ xuống chống hai tay lên cầm ngước nhìn mình, cô nhìn ánh mắt say mê của gã, cô thấy…có sự rung động nghiêm túc trong đó, cô rùng mình, chút sau cô thì thào hỏi, anh…anh..thích em thật hả, em..em xấu hơn Hương mà

Gã nghe giọng cô như hết hơi sức vậy, gã cũng thì thào, thật mà, em đừng cười anh mỗi lần em hớ hênh là anh nhìn, anh cũng là đàn ông, và anh thích nhìn em thật, nhưng chiêm ngưỡng em thôi, chứ anh không nghĩ…

Mã phu nhân lấy ngón trỏ chắn ngang miệng bang chủ Kiều Phong lại, rồi cô lùi vào sát góc giường, cô nhắm mặt lại, hơi ngửa đầu lên, hai tay cô..run run…gỡ từng nút của cái ao somi trắng cô đang mặt

Bang chủ Kiều Phong đang nhìn Mã phu nhân mở đến nút áo cuối cùng sát hai vạt áo phía dưới thì dt reo lên inh ỏi, kéo bang chủ ra khỏi thiên đường, trở về với bang sự bận rộn, bang chủ liếc mắt qua cái dt vứt ở góc kia giường rồi quay qua Mã phu nhân, phu nhân im lặng nhé, chấp pháp trưởng lão Ngọc Hạnh đang gọi

Mã phu nhân hơi khép hai đùi lại khi thấy bang chủ Kiều Phong đứng qua góc đối diện thẳng với mình để nghe dt, rồi vẫn giử 2 vạt áo lúc này đã phanh ra lộ ra mỗi bên một nữa bầu ngực căng phồng,Mã phu nhân cười cười, bang chủ cứ tự nhiên nghe máy của chấp pháp trưởng lão đi

Bang chủ nghe giọng của chấp pháp trưởng lão Ngọc Hạnh có vẻ không ổn chút nào, bang chủ mở loa cho Mã phu nhân nghe luôn, để có gì sau này Mã phu nhân không trách bang chủ không nói trước

– Chiều giờ anh làm gì mà không nghe dt, em nghe hôm qua chat anh nói hôm nay anh và Phương bệnh nên nghỉ ngơi ở khách sạn, không đi làm mà, ở không mà dt không nghe là sao

– Ah, chiều giờ anh để dt cắm sạc ở phòng, rồi đi xuống thăm ông bạn già, làm 5 ván hán sở tranh hùng

– Phải đi đánh cờ tướng không, hay đánh cờ người

– Đánh cờ với người, nhưng dùng quân cờ đánh, bang chủ cười ha hả, quay qua nháy mắt với Mã phu nhân

Mã phu nhân im lặng cười nhạt, cảm thấy một nỗi hận từ từ dâng lên trong lòng, ngươi dám làm không dám nhận sao, đã thế bổn phu nhân cho ngươi chết, Mã phu nhân xoay người thẳng lại với ánh mắt của bang chủ, hai chân phu nhân hơi hé ra, bang chủ nhìn thấy luôn cái quần lót đỏ bên trong, bang chủ rùng mình, ráng tập trung tinh thần dứt ra khỏi sự khiêu khích của Mã phu nhân, tập trung công lực đối phó với chấp pháp trưởng lão

– Anh coi chừng đấy, em nói rồi đấy, chiều giờ em và Hương đi làm về, hai đứa gọi cho anh 12 lần mà không được…cù cưa với con Phương thì đừng nhìn mặt tụi em, tiếng chấp pháp trưởng lão dứt thì bang chủ nghe cả tiếng hừ lạnh và tiếp sau là tiếng cười nhạt của Thủy Hương, tức truyền công trưởng lão, chắc nhị vị trưởng lão đã về tới tổng đà, chiều giờ liên lạc với mình không được nên cùng nhau thương nghị, và đoán già đoán non rồi

Bang chủ hiểu vì sao truyền công trưởng lão hừ lạnh, nàng ta hừ lạnh là để lưu ý Mã phu nhân biết chấp pháp trưởng lão đang nghi ngờ đấy, còn nàng cười nhạt là vì nàng hiểu bang chủ của nàng là loại người nào chứ

Mã phu nhân nghe chấp pháp trưởng lão nói vậy, trong lòng nảy sinh bất mãn nhiều thêm, vốn dĩ phu nhân cùng chấp pháp truyền công nhị vị kia giao tình thâm hậu, 4 năm cùng sánh vai bên nhau kháng địch nữa, thế mà hôm nay họ dám đe dọa phu nhân, hừ, khinh người quá lắm, đã thế bổn phu nhân cũng không e dè nữa, sự đã đến nước tình ngay lý gian, phu nhân cũng không còn gì để giải thích, ta vốn dĩ coi bang chủ như anh, hai ngày nay dù bang chủ nhiều lần liếc mắt đưa tình giả vờ say đắm ta , nhưng ta vốn dĩ vẩn cố gắng không xao lòng, cũng vì nghĩ thân phận mình là cũng như có chồng, thế nhưng tên tồi bại kia hôm qua khinh ta, rồi các ngươi với ta vốn có tình cố hương, cùng sinh tử bên nhau, chia nhau từng gói mì gói mà rồi cũng khinh ta nữa, đã thế hôm nay phu nhân ta cho các ngươi biết tay, rồi tên bang chủ khốn kiếp kia nữa, rõ ràng hồi nãy quỳ xuống trước mặt ta, nào là cái gì ta thích nàng thật mà, ta nguyện làm con quỷ chết dưới khóm mẫu đơn, thế mà bây giờ cái mồm xoen xoét chối lia lịa

Trong lòng Mã phu nhân nảy sinh ra địch ý với toàn thiên hạ, khi lâm vào cảnh chồng sắp cưới khinh mình, rồi chư vị trưởng lão nghi ngờ mình phản bội, rồi nghe tên bang chủ đang ăn nói cái kiểu gió chiều nào che chiều ấy, phu nhân không e dè thân phận nữa, cười khẩy lớn lên ha hả hai tiếng rồi phu nhân dang rộng hai chân ra, hạ thân nàng vốn dĩ chỉ có một khúc vải màu đen quấn quanh che phủ bên ngoài và miếng vải đỏ hình tam giác mỏng manh áp sát bên trong , lúc này lộ ra trước ánh mắt sắc bén như lợi kiếm của bang chủ,

Bang chủ rùng mình khi trúng chiêu vô ảnh kiếm đó, thân thế phu nhân phức tạp quá, dưới màu đen là màu đỏ, rồi hình như dưới màu đỏ là màu đen nữa, 3 màu đen- đỏ- đen lần lượt thay thế nhau như chiêu trường giang tam điệp lãng từ hạ thân của Mã phu nhân phóng tới, kiếm ý vô ảnh của nàng khí thế bức người, áp sát vào bang chủ, làm toàn thân bang chủ nóng lên

Bang chủ rùng mình một cái, toàn bộ công lực đang tập trung cao độ để đối phó với đòn công kích của hai trưởng lão, không ngờ Mã phu nhân tấn công đòn vô ảnh kiếm như vậy, rồi bang chủ như mất hồn khi tiếng chấp pháp trưởng lão vang lên sắc nhọn

– Ai cười khẩy thế, anh đang ở bên phòng con Phương ah, gần nửa đêm giờ tý rồi, sau không tĩnh tọa bên phòng mình mà luyện công mà còn chạy loạn lên thế

Đầu óc bang chủ sáng hẳn ra, gã thấy ra sơ hở trong đòn công kích của chấp pháp trưởng lão, nhớ tới chiêu lấy mỡ nó rán nó của nhà Mộ Dung Cô Tô, bang chủ ra chiêu đẩu chuyển tinh di

– Phương nó cười nhạt đấy, nó đang ngồi cùng anh làm mapping và routing cho ngày mai thì em gọi, rồi nó kêu anh mở loa dt để mấy 4 anh em cùng nói chuyện cho vui thì em và Hương nói kiểu đó, nó bực lên nó cười nhạt đấy

Hai vị trưởng lão bên kia im lặng, nhất là chấp pháp trưởng lão, không ngờ là có sự tình khúc nôi như thế, giờ làm sao đây, nghi ngờ là một chuyện, nhưng chưa có chứng cứ, nàng cũng hiểu tính cách của Mã phu nhân, nói năng với Mã phu nhân là phải có chứng lý rõ ràng, không thì không ổn, tính tình của Mã phu nhân nào giờ , dĩ nhiên Hạnh trưởng lão rõ hết mà

Bang chủ cũng cười thầm khi Hạnh trưởng lão im lặng, chiêu đẩu chuyển tinh di của Mộ Dung Cô Tô mà gã học được, đúng là có thể dùng nó để xưng bá, xưng bá quần hùng thì chưa chắc, nhưng xưng bá trong giới quần thoa thì dư sức

Thấy Hạnh trưởng lão trúng đòn lui lại, Hương trưởng lão tiến lên, trong bang phái nàng vốn dĩ đảm nhiệm truyền công trưởng lão, thay bang chủ đào tạo đệ tử, dĩ nhiên sau bang chủ thì võ công của nàng là cao nhất, nàng xuất chiêu hóa giải luôn công kích của hai bên, thôi, anh và Phương làm việc đi, tụi em ngủ sớm đây, mấy hôm nay thức khuya chát đêm cũng mệt. Hương trưởng lão không như Hạnh, theo bang chủ hành sự lâu nay , nàng hiểu có những chuyện không biết còn khỏe hơn là biết, và nàng thấy chấp pháp trưởng lão sai lầm rồi, nhưng đòn nghi bóng nghi gió đó cũng có tác dụng cảnh tỉnh Mã phu nhân, cho phu nhân thấy khó mà lui là được, rồi nàng nghĩ tiếp, vốn dĩ nó lui cũng tốt, mà không lui thì cũng không sao, miễn là bang chủ vẫn trung thành với môn phái là được, chứ cô nam quả nữ dấn thân đồng hành vào võ lâm minh tranh ám đấu, có những chuyện cũng thân bất do kỷ, nàng và Hạnh trưởng lão nhờ bang chủ xin lỗi Mã phu nhân rồi cúp máy

Dt của nhị vị trưởng lão vừa dứt thì dt của Mã phu nhân reo lên, nàng đưa lên quan sát thì đó là phu quân gọi, trong lòng nàng lại nổi lên một cơn hỗn độn, những kỷ niệm buồn vui ùa về, nhất thời cảm xúc vui buồn lẫn lộn, yêu hận khó phân, phu nhân phân vân không biết thế nào

Bang chủ thấy Mã phu nhân ngẩn ngơ cầm cái dt trong tay, tinh thần tán loạn, gã quay nhìn nàng

– Phu nhân cứ nghe đi, vốn dĩ cũng phải nghe hôm nay, hoặc ngày mai, trốn mùng một thì cũng gặp hôm rằm, được hay không thì cũng có lời với nhau

Mã phu nhân gật đầu, rồi ra hiệu cho bang chủ im lặng, nàng bấm nút nhận cuộc gọi, rồi cũng như bang chủ khi nãy, nàng mở loa cho cả hai cùng nghe, nàng muốn bang chủ nghe để có gì còn góp ý cho nàng, chứ lòng nàng giờ rối lắm

– Anh xin lỗi chuyện hôm qua ghen quá hóa khùng, bạn em đến trả xe cho anh, chửi anh 1 trận tan nát, làm anh tỉnh táo lại, anh muốn nói cho anh xin lỗi vì nghi ngờ em, anh thật lòng xin lỗi đó

Trong lòng Mã phu nhân cay đắng ngọt ngào trộn lẫn, vốn dĩ nàng cũng còn tình cảm với phu quân, cho đến chiều hôm qua thì nàng chưa sai, nhưng từ 21h đến giờ, nàng vì hận khắp thiên hạ, cũng đã làm ra chuyện chút chút rồi, nhưng lòng nàng cũng không muốn vì cãi nhau nhất thời mà xóa đi hết tình cảm của nhau, không yêu nhiều thì yêu ít, huống hồ nàng thất thân với anh ta…nàng im lặng nghe anh ta nói chuyện, a b c x y z..chút sau giọng phu nhân cũng hòa dịu xuống, phu quân nàng xuống thang, thôi thì vì tình nghĩa và tình cảm cũng còn, nàng xuống theo, không làm tình hình căng nữa, còn sau này, nàng thở dài, tính sau vậy.

Bang chủ đứng đó vui buồn lẫn lộn, vui vì đã bức lui được nhị vị trưởng lão liên thủ công kích, nhưng buồn vì thấy sắp hạ được Mã phu nhân đột nhiên tình thế thay đổi, nàng sắp lui lại, mà nàng lui lại không lẽ mình cậy võ công cao mà bức nàng, bang chủ quay lại nhìn nàng, đột nhiên nàng hơi co một chân lên, động tác đó của nàng làm bang chủ nhớ lại khi nãy nàng cũng co chân như vậy rồi phát ra chiêu vô ảnh kiếm lúc mình đang tập trung đối phó bên kia, một ý niệm báo thù xẹt qua, ah, thời cơ đây rồi, có thù không báo đâu phải tác phong xưa nay hành sự với phụ nữ của mình, mà bang chủ cũng tức vì cái cười khẩy của phu nhân hồi nãy, suýt tý làm bang chủ mắc kẹt nếu không nhanh trí ra chiêu phản khách vi chủ-đẩu chuyển tinh di kia.

Trong lòng đã quyết, thấy bộ vị của Mã phu nhân đang tập trung hoàn toàn để nói chuyện với phu quân, phía sau lộ ra sơ hở, bang chủ hít một hơi như thu hết quyết tâm rồi vứt điếu thuốc đi, xông đến sau lưng phu nhân, ra chiêu song long đoạt châu, hai tay như hai con mãnh long xuất động, vòng ra phía trước cơ thể của Mã phu nhân, chui vào hai bên vạt áo hớ hênh của nàng, rồi quấn luôn vào hai trái châu trước ngực nàng, siết mạnh

Mã phu nhân không ngờ đường đường một bang chủ cao cao tại thượng thường ngày hành xử quân tử lại bất ngờ ra chiêu ám muội như vậy, nàng nửa thương nửa giận nhưng chỉ nghiến răng im lặng, nàng mà la lên thì phu quân nàng biết, tuy nàng cũng có ý bỏ anh ta nhưng cũng chưa dứt khoát, chuyện hôm qua là khác, do anh ta sai, còn như hôm nay mà anh ta phát hiện ra là nàng đang như thế này, thì nàng trăm miệng cũng không cãi lý lại được, mà đòn song long tranh châu của bang chủ siết chặt quá, nàng vùng nhẹ thì không gỡ ra được, nàng vùng mạnh thì sợ gây ra tiếng động thì bên kia nghi ngờ, có cớ để lu loa lên thì mặt mũi nàng để đâu, nàng bèn im lặng chịu đựng lưỡng diện thọ địch, miệng vẫn ậm ừ với những lời năn nỉ của phu quân, trong khi chịu đựng sự kích tình của bang chủ trên ngực nàng

Chiêu thức song long đoạt châu đắc thủ rồi, bang chủ mừng thầm trong lòng, ghì sát lấy thân thể đầy đặn của Mã phu nhân vào sát người mình, rồi hạ thân bang chủ cũng cứng lên, phối hợp với hai tay, ra chiêu nhất trụ kình thiên, nó đội lớp vải thun của quần xà lỏn lên, đâm đâm vào bờ mông săn chắc của Mã phu nhân

Mã phu nhân thấy dưới mông mình cũng trúng chiêu, tuy cây côn kia còn cách lớp vải quần của bang chủ và lớp vải đen rồi vải đỏ nữa, và cũng chưa đâm trúng huyệt Âm hộ của nàng, nhưng khí thế áp đảo của nó là không nhỏ, luồng kình khí nóng hổi tỏa ra xung quanh nó khiến nàng như bủn rủn tay chân, rồi kình lực không mạnh không nhẹ từ móng vuốt của hai con mãnh long đang siết lấy hai trái châu lớn của nàng, nhưng hai móng vuốt của nó cũng kích thích hai hạt châu hơi nâu nâu nhỏ xíu của nàng nữa, nàng ráng nén tiếng thở dốc để trả lời những câu hỏi của phu quân, thân mình cũng vặn vẹo để giảm bớt sự công kích của bang chủ, rồi suy nghĩ làm sao để cúp máy để còn xử lý tên bang chủ kia.

[Truyện Voz Người Lớn] Lâu Đài Trên Cát – Chap 102

Rate this post

Related Posts

About The Author