<

[Truyện Voz Review] Chuyện Tình Quân Sự

Chap 14

CON ĐƯỜNG BIẾT HÁT GIAN NAN

VÀ TÌNH ĐẦU DANG DỞ……..!!

Nói về âm nhạc thì tất nhiên ai cũng đam mê cả. Cơ mà vấn đề ca hát có chuẩn hay không là vấn đề tài năng trời phú và sự nổ lực nên chẳng ai có thể biết trước được điều gì .

Có những người hay nói rằng “hát hay chắc gì đã bằng hay hát” cái này không biết đúng với họ hay không nhưng riêng với tôi thì mọi việc dường như là quá xa tầm kiểm soát của mình. 

Tôi yêu âm nhạc từ khi mới lọt lòng mẹ ,qua những lời ru hay trên chiếc radio hay đặt ở đầu giường . Mẹ kể rằng hồi nhỏ tôi khóc dữ dội lắm, người đâu mà cứ nhốn nha nhốn nháo cả lên làm cho cả nhà phải thức dỗ dành đến sáng .
Nhưng ngờ rằng đâu thằng oát con như tôi đã im lặng đi khi nge được vài bài hát từ loa phát thanh xóm cái chương trình chào buổi sáng được phát vang vảng đều đặn lúc 6h. Nên từ đó giấc ngủ của tôi đã xoay quanh chiếc radio cũ kĩ , cho đến tận bây giờ thì thói quen đó vẫn cứ bám riết theo tôi ..Chắc các bạn nếu đã từng nghe những điều thú vị từ zoneFM thì có lẽ sẽ nhận ra được sự thú vị từ nó . 

Trở lại vấn đề “hát hay” và “hay hát” .Nhà nội và cả ngoại tôi đều thuộc loại “hát hay” cả . Nhưng đối tôi lúc còn choi choi thì khái niệm ấy ngở như “ Thằng mù đòi bắn súng nhắm vậy “ .Đôi lúc cũng tự trách bản thân mình , dần vật với những sự chỉ trích đánh giá của những người xung quanh.

Mẹ cũng hay nói với tôi rằng :

-Con cứ chăm chỉ mà luyện giọng thì biết đâu sau này giọng con có phát triển thì sao? Không phải ai sinh ra đã tài giỏi hết. Mà phải có sự kiên nhẫn , niềm đam mê và khát khao để chạm tay vào mục tiêu của mình và đừng tự than trách bản thân của mình mà hãy tha thứ , bao dung cho những khuyết điểm .

Nghe lời mẹ khuyên nhủ thì dường như có một động lực nào đó thúc đẩy sự cố gắng của tôi tăng lên theo cấp số nhân vậy . 

Tôi lao đầu vào khổ luyện cả ngày lẫn đêm để không phụ lòng mẹ . Nào ngờ kết quả đạt được là đến mẹ tôi cũng thay đổi quan điểm lại rằng tài năng của tôi là con số 0 và chỉ mang đến sự kích quyết liệt của hàng xóm láng giềng mà thôi.

Tất cả mọi người trong xóm đều cho rằng tôi là nguyên nhân dẫn đến sự ô nhiễm tiếng ồn hay thẳng thắng hơn là hát như vịt kêu bò rống rồi đòi phản ánh lên tổ dân phố giải quyết các kiểu!! . 

Thật sự thì đối với tôi ấy , con người mà đem so sánh ngang với con vật thì khác nào tự đem mặt mình úp vào đống phân .Nên vì thế cái mặt cảm của bản thân ngày càng lớn dần đến nổi tôi cũng phải từ bỏ dần sự khổ luyện và chuyển sang hát nhẩm nhẩm lí nhí trong miệng suốt ngày như thằng tự kỉ vậy .

Hát không hay nhưng việc học thì tôi lại được bù lại xứng đáng .

Đi học cấp hai thì tôi được bầu làm lớp trưởng bởi ngoại hình kèm giọng to khỏe ( hô đứng dậy ngồi xuống ấy)…nhưng trong thân tâm tôi thì tôi cũng tự nhủ là “À ! cô chọn mình là do mình ngoan hiềnvà học giỏi .” nên không cảm thấy ấy náy lắm mà trái lại rất lấy làm khoái chí.

Hầu hết người ta bảo cấp một thì có tình yêu của cấp một, cấp hai thì cũng có tình yêu của cấp hai và lên đại học hay cấp ba thì cũng chả ngoại lệ cả . Và tôi cũng có một mối tình say nắng bắt chợt là xao xuyến con nhỏ tổ trưởng của tôi.

Nói không phải khoe chớ lớp tôi là lớp chọn của trường nên vào đây cũng thuộc toàn thứ dữ ( tôi là do mẹ làm cán bộ đưa vào nên có thể bỏ qua không bàn đến vấn đề nhạy cảm này ^^) . 

Kể ra thì lũ con gái lớp tôi mới tầm vài tuổi đầu thôi đã vác cái cặp đít chai rượu đế dày cuộm trên mặt , rồi lại còn thêm cái kiểu mới ngày đầu vào lớp đả vừa đi dáng con mắt vào quyển sách ,vừa cầm ổ bánh mì nhai thì tôi cũng chả còn vần đề gì để nói cả . Chỉ có điều thất mắc là ba mẹ nó định đầu tư cho nó làm tổng thống hay bộ trưởng gì à cái tuổi ăn chơi này đã bắt đầu nhồi nhét tư tưởng bảo thủ đến kiểu dã man rợ như vậy ( nói tới đây thì tôi lại nghĩ ngay đến cái bài vô tình nghe đc trên mạng : http://mp3.zing.vn/bai-hat/Hoc-hoc-hoc-LK/IW900UW9.html ).

Dù thế thì tôi cũng không nên vơ đũa cả nắm như vậy , bởi chắc gì chiếc nào cũng giống nhau . Vì thế trong lớp tôi chắc cũng còn sót lại vài thành phần rất chi là dể thưong và trong sáng…

Nhớ lúc nhỏ hầu hết những bài tập làm văn thì đa phần giống nhau ,cũng toàn kiểu “em thích rất nhìu con nhưng em thích nhất là con mèo” v.v… áp dụng với tất cả các bài miêu tả nên đối với tôi con nhỏ cũng thế “ Trong lớp em cũng có nhiều bạn rất dể thương và học giỏi nhưng em thích nhất là bạn Nguyên tổ trưởng bởi vì bạn ấy …không mang đít chai” . Đùa vậy thôi ! con nhỏ đẹp cực kì mà lại học giỏi nên trong lớp không thằng nào là không có ý định lăm le ve vản nhỏ cả . Nhưng khổ nổi, con nhỏ kiểu lạnh lùng và cực kì ghét mấy thằng đàn ông thấy gái là tăm hớp nên mọi sự cố gắng lấy lòng của thanh niên trẻ trâu này đều bị tan rã như mơ giữa ban ngày.

Con nhỏ đối xử với tôi lúc đầu thì khó chịu cực kì bởi cái độ quậy phá và nói chuyện trong giờ của tôi và thằng Khánh Shit có thể nói là nước chảy đầu nguồn vậy chẳng cái gì cản nổi nên việc cuối tuần bị kiểm điểm trước lớp là chuyện dĩ nhiên vậy.

Cơ mà học hành tôi vẫn rất đỉnh và kèm cả chạy việc đoàn lớp một cách hoàn hảo khiến cô cũng mắt nhắm mắt mở bỏ qua bởi học sinh không quậy không nói chuyện thì chẳng có ai so sánh là “thứ Ba học trò” đâu chớ .Nhưng nhỏ Nguyên lúc nào cũng tỏ ra rất khó chịu với tôi bởi nhỏ nghiỉ cô chủ nhiệm binh vực tôi quá đáng và không công bằng với trách nhiệm của nhỏ . 

Thôi thì kệ không sao hết bởi thời gian thấm thoát trôi qua được vài tuần đầu thì con nhỏ cũng dần thân quen với tôi . Việc nhỏ cũng bắt đầu vui vẻ cười toe toét vì những câu chọc cười hay những hành động dí dỏm của tôi nên việc lên “phường” kiểm điểm đã giảm rõ rệt ..Đúng là càng ghét lại càng bận tâm nhiều , không đến với nhau bằng cảm tình tốt thì đến với nhau bằng cảm tình xấu mà thôi …Không ngờ đó cũng là một phương pháp tán gái mà tôi tìm được ở cái thời này. 

Cuối tuần thì lớp tôi có tổ chức một buổi off đầu năm để lấy không khí chủ yếu là để giao lưu gặp mặt quen biết lẫn nhau , tôi được chỉ định làm chủ xị nhưng lại chẳng biết cùng bè lũ đi đâu cả … Cấp hai rồi chả lẻ dẫn cả đống lên công viên mút cà rem hay tập trung đi game center .

Không được ! như vậy không hợp với lứa tuổi nên tôi quyết định đặt một phòng Kara nhỏ rẻ tiền rồi mua thêm nước bia bọt , đồăn để party thêm phần hoành tráng và rộn ràng..

Nói chung là cả lớp cũng thống nhất một cách đầy nhiệt tình nên tôi thấy mình rất chi là có ích và tự hào về bản lĩnh lãnh đạo của mình há há.

Cách vài ngày sau thì bữa party cũng đến . Hôm ấy ai cũng mong buổi học
sáng trôi thật nhanh để buổi chiều chúng tôi sẽ được quẩy tưng bừng , ngay cả trên mặt những con bánh bèo chăm học cũng không ngoại lệ lắm .

Chiều đến thì thằng Khánh Shit dùng con phượng hoàng lông cánh đã trụi hết sơn vì thời gian của nó qua đèo tôi đi party. Nó trong bữa nay có vẻ bảnh bao lắm , đi xe đạp mà khoắc áo da trông ngầu như mấy thằng Ba-tàu . Còn đối với tôi “Cái răng cái tóc là góc con người” thôi , nhà lúc ấy còn ngèo thì có đào đau ra bộ đồ đẹp mà mặt nên tôi chỉ cần tắm rữa sạch sẽ , tóc xịt keo bóng mượt chải mái 50-50 đẹp trai chả khác nào Đan trường rồi thôi . 

Thế là tự tin phi thẳng lên xe mà chiến không cần phải bận tâm nữa .

Đến nơi thấy đứa nào đứa nấy xon xen đồ đẹp xanh, đỏ ,cam ,vàng nhìn lại đếu khác gì mấy cái đèn quảng cáo quán kara cả . Cơ mà chê nó thì cũng nhìn lại bản thân . Trên người tôi chỉ khoác mỗi cái áo pun với cái quần lững và có kèm đôi dép lào thì chả biết vác cái mặt vứt vào đâu cả .

Thú thật thì lúc đó cũng dị thật tại lớp trưởng ít ra cũng đứng đắn hơn chứ . Nhưng mỗi nhà mỗi khác , nhà nghèo có phong cách của nhà nghèo , nhà giàu ăn diện kiểu nhà giàu nên tôi cũng không cần cố chấp quá mà mất vui đi ấy chớ .

Nhừng mà cái lũ giở hơi khốn nạn chúng nó ấy ! Đúng kiểu con nhà giàu luôn , lề mề đếu hiểu được .

Đứng đợi cứ như chó đợi xương ấy . Trong khi tôi đã cố tình hẹn sớm nữa tiếng nhưng bây giờ chỉ lác đác vài thằng con trai còn lũ con gái thì biệt mất tăm . Thôi thì tôi cũng ráng nhẫn nhịn , bao dung chứ cũng chả biết than với ai cả ? .

Tầm nữa tiếng sau thì hầu như tất cả đều đủ …Cơ mà người con gái tôi thương vẫn còn chưa xuất hiện nữa . Mấy đứa kia thì hối vào vào còn ruột gan , tôi hóng nàng mà cứ sôi sùng sục cả lên.
Bỗng thằng thằng Khánh Shit bả cho một cái vào mông rát đến nổi thiếu điều đau rát muốn hét toang toáng cả lên cho bằng đc .

Ế thằng dân chơi ! Tức tối định quay lại bem cho nó một phát thì thấy thấp thoáng một chiếc ô-tô bấm còi inh ỏi xin đường ( kara trong hẻm nên chật ) . Nhìn kĩ lại thấy Nguyên ngồi kế bên ông tài xế thì hết cả con mẹ nó hồn luôn!… Biết là nhỏ tiểu thư cơ mà cũng không thể ngờ đến mức kiểu như vậy nên thoáng chốc có chột da bản thân lắm .

Nguyên từ từ mở cửa xe khẽ chào người đàn ông lái xe ấy rồi đóng cửa bước đến gần tôi một cách nhẹ nhàng .

Hôm nay , nàng mặc một chiếc chiếc váy hoa ngắn ngang đầu gối trông cực kì xinh xắn dịu dàng như một bông hoa vậy . Tôi khẳng định rằng mặc dù xung quanh toàn những ánh đèn đầy đủ màu sắc lắm nhưng vẫn không thể che lấp được nét đẹp của ngừời con gái ấy . 

Cho nên tôi mãi đắm đuối nhìn nàng mà quên chẳng để ý đến trời trăng mây gió gì cả …… Có lẽ đêm nay, tôi đã chắc chắn rằng mình đã yêu nàng rồi 

————————————-
Tối nay 10h úp tiếp part 2 …

EVENT : ĐẾN 22H ĐÊM NAY EM VÀO CHECK CMT ĐẠT ĐẾN 250 THÌ ÚP HÌNH SƯƠNG TIỂU THƯ DO EM TỰ TAY VẼ 

 

Bình luận