[Truyện Voz Review] Cô bé Hà Nội – Chap 17

Loading...

[Truyện Voz Review] Cô bé Hà Nội – Chap 17

Chào buổi tối các thím phát hị hị .Trước khi type e cũng xin cảm ơn ý kiến của các bác về chuyện của e với Nhung

Quote:
thím có bao h nghĩ lúc chia tay là thím vẫn còn tình cảm với N, và biết đâu ở bên Nhung thêm 1 thời gian thì thims yêu N thật sự ko? và thím với N như bay h lý do hoàn cảnh chỉ 1 phần còn phần còn lại là do thím yếu đuối, ko dám đối diện và vượt qua quá khứ ko ?

cmt của thím này làm e cũng suy nghĩ khá nhiều, e và Nhung từng yêu nhau gần 1 năm rồi, khoảng thời gian khá dài để e biết tình cảm của e dành cho Nhung như thế nào. Còn nói e yếu đuối e xin nhận, e là đứa sống thiên về tình cảm hơn lý trí, quá khứ của e nó quá sâu đậm e bị hình ảnh của Hạnh ám ảnh quá nhiều nên chuyện của e và Nhung mới khó dứt được. Em sẽ cố gắng giải quyết ổn thỏa chuyện này không để Nhung khổ thêm nữa. THANK các thím nhiều

Như mn biết rồi đấy giờ e toàn ở phòng ngồi máy tính gõ gõ xóa xóa rồi ăn với ngủ chả có việc gì hết. Mấy đứa cùng dãy cũng đi học cả, thấy 2 e Phương Duyên khoe là học hết tuần này, tuần sau ở nhà ôn thi hờ hờ zậy là có cạ chém gió. Con e e chưa hỏi mà chắc cũng thế thôi hè là mùa thi mờ. Nhung sáng nay đi học sớm e chưa biết Nhung thế nào, e tận 8h mới dậy lúc đấy cả dãy còn mỗi mình e . Cơ mà đi học bình thường được thì chắc Nhung không sao mong là thế
9h ăn sáng no nê e lên mạng đọc chút tin tức, mấy ngày bận làm báo cáo e mù tịt luôn. Vào 24h đập ngay vào mắt tin “diễn viên Duy Nhân…” đọc mà đau lòng quá, cuộc sống luôn vậy đang yên lành bỗng dưng tai họa ở đâu ập đến cướp đi của mình những thứ quý giá nhất. Sao ông trời không cho mấy thằng đầu đường xó chợ sống bất cần đời kia nó ngỏm củ tỏi đi, mà toàn lấy đi người tốt vậy. Ngẫm cái câu gì gì mà “cuộc sống luôn bất công, và bạn phải chấp nhận nó” của ai đấy thấy đúng thật. Tự nhiên nhìn lại mình “bất công vãi … đẹp trai menly súng ông đạn dược đầy đủ thế này mà vẫn FA, đ..ch m.. đời” 
Ngắm destkop lau bàn phím đến hơn 10h con e mò về mặt mũi tươi tỉnh cười cười như con dở, mợ dạo này học hành về sớm thế trốn học à 
– học về sớm thế m ? – hỏi mắt vẫn hóng cái máy tính
– e hoc 3 tiết thôi mà sắp thi rồi nên e còn học có 2 môn nữa là xong – nó với tay lấy cốc nước
– ờ sắp thi mà tối nào t cũng thấy m ngồi chơi bài với mấy đứa, học lại t mách mẹ cho m chết – e quay ra lườm nó
– xì, a không phải dặn e học thế nào e biết chứ, mà sao a tháo hết băng ra vậy – nó nheo mắt nhìn chằm chằm tay e
Chuyện là lúc sáng e ngủ dậy chả biết đêm qua nằm kiểu gì mấy cái băng nó trôi linh tinh cả, nhìn ngứa mắt e lột hết ra. Mợ chỗ xước nó chảy mủ dính làm dính băng vào thịt kéo nó ra mà muốn chảy cmn nước mắt 
– sáng ngày a dậy nó chạy linh tinh a tháo hết ra rồi, mà để thế này cho khỏi bí băng lại làm gì cách nhách
– ơ, a không bằng vào nhỡ nhiễm trùng thì sao, để đấy tí e băng lại cho
– thôi khỏi có xước tí da thôi mà m làm như t bị rách thịt không bằng,mà tí m đi chợ ăn cơm sớm đi
– rồi nó mà nhiễm trùng a đừng kêu nhá – nó hừ mũi
– kệ t, m đi chợ đi t cắm cơm cho
– e thay quần áo đã, trời thì nóng e vừa về xong, để e nghỉ tí đã chứ – nó hậm hực cầm quần áo vào toilet
– ờ thì t cứ nói thế – e lấm lét sợ nó cú lên thì nhịn đói
– à quên, tí nữa Ngọc Anh đến nhà mình chơi đấy, ăn cơm ở đây luôn – nó nói vọng ra
Oài đã bảo không cần đến rồi mà, nắng nôi thế này bắt tội e ghê. E không lo chuyện Nhung về nhìn thấy e ấy đơn giản hiện tại e và Ngọc Anh chỉ là quan hệ bạn bè với lại Ngọc Anh là bạn cùng lớp con e e đến chơi là chuyện bình thường, thây kệ
– ừ… – e đáp lọt thỏm
Con e mở cửa đi ra tay cầm khăn lau mặt, e e ăn mặc không sexy cầu kì, ở nhà nó chuyên quần ngố áo thun, thi thoảng khoác bộ đồng phục mấy CLB nước anh, hôm nay nó chơi bộ MU
– biết nó đến chơi sao a tỉnh bơ vậy, e tưởng a thích Ngọc Anh – nó nhìn e cười khẩy 
– vớ vẩn, ai bảo m thế
– thôi a không phải chối, còn mua tặng bạn ý vỏ ốc cơ mà he he
Đậu xanh, nó lại moi thông tin e ấy rồi 
– ờ thì Ngọc Anh bảo a mua hộ nên a mua thôi có gì đâu – e lảng mặt ra ngoài cửa tránh để nó biết e nói dối
– xì, thích thì bảo là thích đi còn lắm chuyện, a biết thừa Ngọc Anh cũng có tình cảm với a còn gì, bạn ý xinh xắn dễ thương lại còn là người Hà Nội a còn chê gì nữa – nó trề môi 
– Vâng, thì làm sao ?
– a có biết ở trường e biết bao nhiêu a đẹp trai nhà giàu tán tỉnh tặng hoa tặng quà Ngọc Anh mà bạn ý vẫn từ chối không, a được lọt vào mắt xanh của bạn ý là quá sướng rồi còn gì, bày vẽ, xì
– ờ…ờ, còn m thì sao cũng chả khối thằng xin chết đấy thê, ngồi đấy mà nói t – biết thua e lật kèo lại nó ngay
Không nói phét chứ con e vậy được cái nhiều bố vác cưa phết, đợt 20-10 Noen năm ngoái với 14-2, 8-3 vừa rồi phòng e có cả đống hoa, socola gấu bông bọn nó tặng. Gộp tất cả lại cỡ phải vài m. Riêng mấy hộp socola loại xịn mỗi hộp đã vài trăm k chưa kể vài con gấu to tướng kia. Tính ra mình là a nó cũng lời phết các thím ạ hị hị. Thế mờ giờ nó vẫn FA chưa yêu thằng cờ hó nào hết, chắc không dám sợ bố mẹ e biết. Đấy nhá các bác stop hết đi nhá e không thích nhận thêm quà ké nữa đâu 
– kệ e, e không thích a lo chuyện của a đi, a mà làm Ngọc Anh như chị Nhung thì a chết với e – nó chống tay gườm mắt  mợ
– chuyện của t m cứ xen vào làm gì nhể cái con dở này – e quạu lại nó
– e không biết Ngọc Anh là bạn thân e, chị Nhung e coi như chị e a đối xử với chị ấy không ra gì rồi, giờ đến Ngọc Anh mà như thế nữa a đừng trách – hự xong đời e con e e nó cũng quay ra chiến lại e luôn 
– rồi rồi được rồi, bớt nóng bớt nóng đi cô, đây lại đây ngồi cho mát nào – e kéo tay nó ngồi xuống ghế quay quạt lại hướng nó  đành xuống nước lần thứ n zậy hự
– hứ, a nhớ đấy nhá – nó lườm phát xém da mặt
– được rồi, a nhớ rồi 
“Mẹ mua cho con heo đất,
mẹ mua cho con heo đất í a í a,
ngày hôm nay em vui lắm,
cằm heo trên tay em ngắm, í à í a,
làm sao cho heo mau lớn
làm sao cho heo mau lớn í à í a.”
Con e e có điện thoại chịu cái chuông này luôn 
– ơi, t đây hi – nó hí hửng
……
– ừ chờ t tí t xuống luôn
…..
– Ngọc Anh đến à – e hỏi
– vâng, thôi e đi chợ luôn đây

e type đến đây thôi nhé, mệt vãi mai e type tiếp hị hị 

Con e mặc vội cái áo dài tay chạy xuống dưới nhà, chắc Ngọc Anh chở đi chợ luôn. Đúng lúc đấy 2 e phòng đầu về vẻ mặt hớn hở lắm, thấy e 2 đứa toe toe
– hello a thương binh – giọng bé Phương ass mợ ông ra tát cho tét mông giờ 
– a hôm nay không lượn đường ngắm mấy e xinh xinh nữa à – đến lượt e Duyên lé chen vào
2 đứa đứng cười ngặt nghẽo  e là cay lắm rồi đấy nhưng đếch làm sao được chân đang thậm thễnh chứ bình thường e bắn cho mỗi e 2 phát ướt ass rồi 
– a thương binh nhưng “trung tình” chào 2 e – đùa với a à 
– chung…tình… – e Phương trề môi nhấn mạnh chữ chung kéo dài chữ tình kiểu như nói nhại ấy mấy thím
Phòng e thiết kế kiểu chuồi ra ngoài chứ không thẳng hàng như 2 phòng đầu, cửa phòng e vuông góc với hàng lang sát cửa phòng Nhung, chỉ cần e mở cửa là mấy đứa nhìn thấy bàn máy tính e ngồi ngay khá bất tiện 
– lại còn không à hề hề – e cười dâm hí hí
2 e ngây thơ vãi các thím ạ đếch hiểu e nói gì
– ù ôi tự nhiên t thấy sởn gai ốc Duyên ạ, gió to quá vào nhà tránh gió đi b – nhóc P lườm đểu e
2 đứa vừa mở cửa vừa nhìn e cười hô hố
Kể ra xóm e có 2 con bé này khá là vui trêu chúng nó sướng lắm kiểu ngây thơ vô số tội ấy hí hí cơ mà e chỉ coi như e gái thôi không có tc nam nữ gì
Ngồi máy tính lâu đau lưng mỏi mắt e lần ra hành lang đứng hóng gió, oi nóng thế nhưng thì thoảng vẫn có gió thổi qua. Cứ mỗi lần nhìn ngắm mọi thứ như thế e lại bắt đầu trầm tư suy nghĩ, chuyện tình cảm học hành rồi cả chuyện sau này. Em vốn là đứa nghĩ nhiều hơn nói, lắm lúc ở lớp bọn con gái nó kêu e là thằng tự kỉ . Đứng 1 lúc thấy bóng dáng Nhung về dù cách khá xa e vẫn thấy nét mệt mỏi trên khuôn mặt xinh xắn của Nhung. Em lò dò vào phòng lẩn lên gác xép kệ mợ cái nóng hầm hậm đầu hè. Đúng như dự đoán, chỉ 5p sau có tiếng giày lạch xạch tiến lại cửa phòng e.
– a Đức ơi, a Đức – tiếng Nhung nhỏ nhẹ
Không thấy ai trả lời, N ghé đầu vào phòng
– anh Đức ơi
…..
Chắc các thím chửi e bảo e sao không xuống tiếp N để N gọi như vậy, thật sự lúc đấy e chả biết sao cả chỉ muốn trốn tránh N sợ N nhìn thấy bộ dạng e
Ngó 1 lúc không thấy ai Nhung về phòng, nằm trên gác xép e thở phào nhẹ nhõm cơ mà cũng đếch dám xuống nhà 
Chịu trận hơn 10p nóng quá vã hết mồ hôi e mới rón rén mò xuống, phòng N đóng cửa im ỉm. Thây kệ, e vác chân lên ghế ngắm destkop tiếp chờ con e với Ngọc Anh về nấu cơm. Thấy lâu quá e vớ đt nhắn tin cho nó
– về chưa ?
– e với Ngọc Anh đang về đây rồi, a cắm cơm chưa ? – chết cha quên chưa cắm cmn cơm rồi về nó lại gầm lên
– t mới cắm rồi, về nhanh đi – e nhắn lại lấp lém
– à, a cắm thêm cả chị Nhung nữa nhé, trưa nay chị ăn cơm nhà mình đấy
Thôi xong tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa cmnr
– ok
– mà a ơi, nãy chị ý có đưa đồ cho a không ? 
Tạch lần 2, xong đời e rồi các thím ạ hóa ra lúc nãy Nhung gọi e để đưa đồ nấu ăn  mà thế đếch nào Nhung lại sang phòng e ăn cùng nhỉ
– lúc đấy a đang đi vệ sinh, gọi không thấy ai nên Nhung chưa đưa a – chém ngay hự
– vâng, vậy a sang phòng chị ý lấy đi rồi nấu không trưa rồi
– ok
Thế là xong trời định rồi muốn tránh cũng không được, e bần thần sang gọi Nhung
– Nhung ơi
– dạ, a chờ e tí – tiếng N vọng ra
……
“lạch cạch,Xoach….”
– anh…, trời ơi tay chân anh…làm sao thế này ? – N hốt hoảng buông túi đồ ăn xuống cầm 2 tay e lo lắng
Em đoán trước được rồi nên không bỡ ngỡ mấy
– à, anh…anh bị… ngã xe ấy mà hì không sao đâu ? – e cười nhẹ trấn an N
– xước sát hết cả chân tay thế này mà a nói không sao à, e sợ lắm e sợ a… – mắt N đỏ ngầu, bờ môi bụm lại ngăn không cho dòng nước mắt trực chảy ra
– Nhung à, nhìn a nhìn a này, a vẫn bình thường mà – e nắm vai N lắc nhẹ
Nhung ngước đôi mắt ngấn lệ, 2 môi mím chặt như cố gắng chặn cơn nấc nghẹn ngào đang kéo đến
– Em…em…hức hức
Nghe tiếng N 2 con bé phòng đầu chạy ra, biết sự tình không ổn Duyên lên tiếng
– a Đức không sao đâu chị, sáng nay e thấy a ấy chạy mấy vòng cầu thanh mà – Duyên nháy nháy mắt chọc cùi chỏ vào Phương
– à…vâng đúng rồi e thấy a ý chạy khỏe lắm chị, chị đừng lo – Phương lấm liếm
– đấy, e thấy chưa, a không sao thật mà, a khỏe lắm 2 đứa nhỉ – e cười gian háy 2 đứa
– “vâng, chuẩn luôn hihi ” P,D đồng thanh
Nhung nín dần, người vẫn run lên nhè nhẹ
– thôi, để a xách đồ vào rồi nấu cơm đi trưa rồi – e cầm túi thức ăn kéo nhẹ Nhung vào phòng
Đúng lúc đấy con e e với Ngọc Anh về
– e chào chị Duyên chị Phương hihi – tiếng Ngọc Anh
– 2 chị hôm nay về sớm vậy ạ – đến con e
……
Không khí trở nên khá tĩnh lặng sau đó, e với Nhung đang trong bếp bày thức ăn ra nên không biết, chắc mấy chị e chào hỏi nhau thôi hị hị e có dặn tụi nó không được nói chuyện của e với Nhung cho Ngọc Anh biết rồi
– e chào a ạ, e chào chị hihi – Ngọc Anh lễ phép
Nhung đang nhặt rau, thấy Ngọc Anh N khẽ gật đầu cười, chắc có gặp nhau ngoài chợ thì phải
– ừ, sao có vài người mà mua nhiều đồ thế – e cầm khăn lau nồi cơm chuẩn bị cắm
– hihi hôm nay e là đầu bếp mà, với lại phải tẩm bổ cho a nhiều thì a mới nhanh khỏe chứ ạ – Ngọc Anh hồn nhiên cũng phải e ấy chưa biết chuyện của e với Nhung mà 
Em đứng hình, chả biết nói sao thì bắt gặp ánh mắt Nhung ánh mắt buồn xa xăm
– à, ừ vất vả cho e quá – e đáp nhát gừng
– dạ, có gì đâu ạ, a khách sao ghê ý hihi – 
– ừ, ừ – e ngập ngừng tim đập mạnh
Làm sao bây giờ, làm sao đây khi 1 bên là nyc vẫn đang yêu e rất nhiều 1 bên là 1 cô bé hồn nhiên ngây thơ đã chớm nở tình cảm với e. Tâm trí e như điên loạn e không muốn là 1 ai tổn thương nữa, trái tim họ yếu đuối mềm mỏng dễ vỡ lắm. Tại sao ? tại sao lại dành tình cảm cho e cho 1 thằng tồi tệ. Em muốn thoát khỏi đây chạy thật nhanh thật nhanh để thoát khỏi cái tình cảnh điên rồ này
– kìa a, a cắm cơm đi chứ, muộn rồi đó – Nhung nhắc e, đôi tay cặm cụi nhặt,và ở đâu đó trong đống rau kia có giọt nước mắt rơi hòa quyện vào nhau
Con e nãy giờ đứng nhìn hết e rồi đến Nhung rồi đến Ngọc Anh, nó biết e rất khó xử nhưng là người ngoài cuộc chẳng biết làm sao.
Em cắm dây nồi cơm vào ổ điện, không dám nhìn Nhung không dám nhìn Ngọc Anh. Ngọc Anh vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra cứ sán lại gần e , cầm cánh tay e lên xem xét, mặc ánh mắt Nhung nhìn nãy giờ
– A, vết xước đang liền lại rồi này a hi, công nhận sức hồi phục của a nhanh ghê hihi
– ừ, hì nhanh mà – e lắp bắp
– anh hôm nay làm sao vậy ạ, cứ ấp a ấp úng ý – Ngọc Anh chu môi nhăn trán nheo mắt lại nhìn e
– à, anh…anh
– anh Đức đang bận làm báo cáo mà e, chắc tại ngồi máy tính nhiều quá nên đau đầu đó – Nhung nói với giọng lạnh lùng cũng không nhìn e lấy 1 cái 
– Thật ạ, để e xem nào – Ngọc Anh nhướn chân dơ bàn tay nhỏ bé xinh xắn dờ lên trán e rồi dờ lên trán mình, ngây thơ vậy cô bé 
– không nóng mà lạ nhỉ, a bị đau đầu thật ạ – mặt cô bé như này này 
– ừ ừ đúng rồi, a ngồi đánh máy từ sáng đến giờ nên hơi đau đầu tí ấy mà hì – e cười chữa cháy
– a chăm ghê hihi, vậy a ngồi nghỉ đi để e làm cho – cô bé cười kéo tay e lại giường
– thôi, chị e mình làm đi muộn rồi – con e giờ mới lên tiếng không quên lườm e 1 cái như dao cạo

Part 3 sẽ có sau 2 tiếng nữa nhé 

Lỡ lấy lý do đau đầu nên e chỉ ngồi chơi nhìn 3 người làm.Con e với Ngọc Anh tí toét nói cười với nhau thi thoảng có bắt chuyện với Nhung cơ mà N chỉ đáp gỏn gọn rồi làm tiếp. Hành động khác lạ đấy của N chắc chỉ e và con e e biết còn Ngọc Anh thì e không rõ lắm. Con gái vốn có giác quan thứ 6 rất nhạy nên khả năng e ấy biết chuyện e và Nhung là khá cao,e đoán vậy. Điều làm e lo nhất lúc này là NA nghĩ e bắt cá 2 tay nếu vậy thì coi như đời e xong vì e đã xác định sẽ tiến thêm 1 bước nữa với e ấy chứ không để nửa bạn nửa thích thế này mãi được.
Ngồi nhìn chán chê e lết lại máy tính lên facebook bật nhạc nghe cho đỡ buồn, thấy e mở nhạc Ngọc Anh hí hửng chạy lại kêu e bật bài Until you cho e nghe, ờ thì bật
“Baby life was good to me
But you just made it better
I love the way you stand by me
Throught any kind of weather
I don’t wanna run away
Just wanna make your day
When you feel the world is on your shoulders
Don’t wanna make it worse
Just wanna make us work
Baby tell me i will do whatever”
Đang hay thì con e mặt hầm hầm tiến lại chỗ e
– a tính làm gì đi, để chị Nhung buồn thế kia à – con e ghé sát tai nói nhỏ với e
– làm gì giờ, mà sao tự nhiên hôm nay cả 2 người đều ăn cơm nhà mình thế – e nhăn mặt
– e có biết đâu, đang đi chợ với Ngọc Anh thì gặp chị Nhung, chị ấy kêu ăn 1 mình chán nên bảo sang nhà mình ăn cùng cho vui chả nhẽ e lại từ chối
– haiz trùng hợp vậy – e thở dài
– ai biết được, chị Nhung nhìn buồn lắm ý chắc NA cũng biết đấy
– Kiểu gì chả biết,m tìm cách gì giúp a đi
– 2 người thì thầm to nhỏ gì với nhau đấy – Nhung nói to nhíu mày nhìn bọn e
2 ae giật thót cả tim
– không có gì đâu chị hi, e hỏi a ý tí chuyện thôi mà – con e xua tay
– thật không, sao nãy giờ chị thấy 2 người vẻ mặt lo lắng lắm, có chuyện gì à? – Nhung tiếp tục tra khảo 
Ngọc Anh cũng dừng cuốn chả ngẩng lên vẻ mặt tò mò
– à, nó hỏi a xem có còn đau đầu không để nó đi mua thuốc ấy mà – e lên tiếng
– thế ạ, thế a còn đau không để e đi mua cho – NA lo lắng
– không cần đâu, phòng chị có sẵn vỉ panadol rồi, để chị về lấy cho – N đứng dậy toan về phòng
– thôi, a không sao đâu hết rồi ấy mà à có cần a giúp gì không – e lật bật đi vào bếp
– hi hay a ngồi cuốn chả với e đi còn nhiều lắm – NA kéo tay e ngồi xuống cạnh e ấy rồi cười 1 cái thật duyên
– a Đức có biết cuốn chả đâu a ấy cuốn lại nát hết, để Tú Anh làm cho, a qua đây hộ e nhồi thịt vào mướp đắng đi – Nhung kéo e xoay lại phía cô ấy  ném e cái lườm cháy mặt
– ơ…ơ – e ấp úng
– ơ gì mà ơ, a giúp e 1 tay đi, nhồi thịt lâu lắm ý – Nhung cười nụ cười chết người 
– Tú Anh giúp Ngọc Anh cuốn chả đi kìa hì – e ấy quay sang con e e đang đứng đơ đơ 
Tự dưng e thấy lạnh sống lưng các thím ạ  ngoái lại nhìn thì đập ngay vào mắt e ánh mắt tóe lửa của Ngọc Anh,còn đằng trước là ánh mắt muốn ăn tươi nốt sống e của Nhung. Cơn ghen của chị em phụ nữ đây sao? hồi e còn yêu Nhung e cũng chứng kiến vài lần cơ mà lần này là của 2 người phụ nữ tức là gấp đôi,nó đáng sợ còn sợ hơn cả gặp ma  .Bình thường 2 cô gái này hiền lành nhu mì lắm cớ sao… Giờ thì e dám chắc NA biết Nhung là tình địch của e ý rồi 
– t với bà cuốn chả đi hi – con e hích tay NA
– ừ..hi
– mình cũng làm thôi a hihi – đến lượt Nhung
Tình hình đang căng thẳng e không dám ho he, tay cầm mướp tay cầm thịt nhồi, Nhung vừa làm vừa liếc xéo. Cái nào e nhồi nhiều thịt quá N lại cà ràm
– ui, a cho nhiều thịt vậy tí thừa mướp thì sao, nhìn e này
hay
– tay a có đau không, sao a không băng chỗ hở vào
– a cẩn thận kìa mướp nó cọ vào chỗ xước đấy
…..
Mỗi lần như thế tóc gáy e lại dựng lên 1 lần nổi cả da gà, càng vậy e càng làm nhanh mong sao cho nó xong đi chứ cứ thế này e nhồi máu cơ tim quá
Sau hơn 20p hành xác, 2 món đã hoàn thành chỉ còn khâu hấp với gián là ok. Phần này vẫn là Nhung với Ngọc Anh làm, mỗi người 1 bếp. Em lắc đầu ngán ngẩm.
Đấy mới là màn khởi đầu của ngày hôm nay thôi, giờ cơm mới là củ hàng thực sự. Nhung ngồi bên trái, Ngọc Anh ngồi bên phải. Nhung gắp thịt Ngọc Anh gắp nem khiên bát e lúc nào cũng đầy ắp thức ăn, đùa chứ e ăn mà như bị nhồi lòng lợn ấy.
– 2 chị em thiên vị a Đức vậy, chả gắp cho e gì cả – con e phụng phịu
– tay a Đức đau mà, chị phải gắp hộ chứ – zậy vừa nãy thì sao hả nàng 
– đúng rồi, phải tẩm bổ cho a ý chứ, vậy a mới nhanh khỏi, a Đức nhỉ – NA gắp 1 miếng nem to vào bát e
Con e e im bặt, ngu chưa dỗi hơi động vào 2 bà chằn này làm gì  e còn chả dám nữa là 
Bữa trưa diễn ra nhanh chóng hơn bình thường, nhoằng cái hết đống thức ăn mà người ăn chủ yếu là e, no đếch tả được các bác ạ, cỡ này e phải nhịn vài ngày mới thông hết  .Ngọc Anh với con e rửa bát, Nhung quét dọn lau nhà, e nhấc ass lên giường ngồi đếch thở ra hơi.
– a mệt à ? – Ngọc Anh hỏi tay vẫn đang nguấy bát
– đâu có, tại a ăn no quá đấy mà – e buột miệng 
“thế ạ” N, NA đồng thanh, con e thì thản nhiên rửa bát huýt sáo
xong e cmnr ,vừa dứt lời 2 ánh mắt tóe điện hướng thẳng vào e  cảm giác lúc ấy e không biết diễn tả thế quái nào nữa: sợ sệt, lo lắng, sởn da cá sấu, mắt trái dật dật. Cố nuốt nước bọt e miệng run run
– à, à anh..quên mất, còn đống báo cáo phải sửa, 3 em làm nốt nhé hì hì – lẩn ngay không lại shutdown 
Giờ đến lượt Nhung với Ngọc Anh chém nhau 
– Em học cùng lớp với Tú Anh hả ?
– dạ,hihi e với Tú Anh thân nhau lắm,à chị học trường gì vậy ạ ?
– ừ, chị học trường XXX, e là người HN gốc luôn hả ?
– vâng, e thấy bố mẹ e bảo từ đời ông e đã ở HN rồi hi, chị cũng ở HN luôn ạ?
– thế à, chị không chị ở TN cơ, mà trông e xinh dễ thương ghê hihi
– dạ, chị cũng xinh mà hi
– e thế này chắc nhiều a theo đuổi lắm nhỉ – Nhung liếc e hự
– dạ không, e còn đang học mà – NA phụng phịu
– ừ, gắng mà học cho tốt chứ yêu đương giờ học hành xao lãng hết ý, chị trước cũng thế giờ rút kinh nghiệm rồi hì – e chột cmn dạ 
– vậy có nghĩa là chị…
– ừ, chị cũng từng yêu rồi hì
– vâng, mà chị xinh vậy chắc a ý chắc tốt với đẹp trai lắm nhỉ hihi – mát lòng mát dạ vỡi hị hị
– à, a ấy hả a ấy đang ở ngay gần đây này – Nhung gằn giọng
– thật à chị – NA tròn mắt
Đến lúc này e không chịu được nữa, mệt mỏi lắm rồi, tc của e dành cho Nhung hiện tại chỉ là tình bạn, e đã mềm mỏng đối xử với cô ấy như 1 người bạn thân. Cô ấy hiểu hay cố tình không hiểu vậy, cứ cố gắng bám lấy e, dành tình cảm cho e trong vô vọng. Làm vậy chỉ khiến cho cả 2 cùng đau khổ mà thôi
– Nhung, e thôi đi, e đừng như vậy nữa được không, a quá mệt mỏi rồi – e bật dậy mặc kệ cái đầu gối đang đau nhức
– vậy…vậy là sao ? – NA bối rối nhìn e và N
– phải, a là người yêu “CŨ” của Nhung, và giờ a “không hề” còn “YÊU” hay “THÍCH” Nhung nữa, như vậy ĐƯỢC CHƯA ? – bao nhiêu dồn nén lâu nay trong em như bộc phát, e như muốn hét lên muốn khoáy sâu những lời nói đó vào tâm hồn Nhung, người e rung bần bật đôi mắt mở to, cảm xúc mãnh liệt trong e thoát ra như cơn bão và e khóc. Ai nói e yếu đuối cũng được, nhưng thực sự lúc này e không thể kiềm chế được nó nữa, nó cứ trào ra uất nghẹn
– anh Đức, anh bình tĩnh đi, bình tĩnh nghe e nói này – con e sợ sệt trấn an e nó chẳng lạ gì tính e, mỗi lần như thế e giống như 1 con thú vậy
– “IM NGAY” – e gào lên nó giật mình nhưng không khóc
Thấy có chuyện 2 con bé P, D đã sang phòng e từ lúc nào, đứng nép vào cửa lo lắng,
– anh…sao anh…mắng e – mắt NA rưng rưng
– ANH LÀ ĐỒ TỒI!!! – Nhung 2 tay ôm mặt chạy đi, tiếng chân e va xuống nền chua chát
Phương, Duyên sợ có chuyện chạy với theo Nhung
em chả buồn đuổi theo nữa, giờ người e quan tâm nhất là NA, cô bé mỏng manh dễ vỡ
– anh..xin lỗi, tại anh nóng quá, anh… – e nắm lấy đôi tay nhỏ bé của NA chật chặt
– em…em… – NA khóc nấc lên, đôi mắt tinh nghịch của e đẫm nước mắt, a làm cô bé khóc rồi
Em kéo NA vào lòng ôm chặt lấy cô bé, e muốn mình là chỗ dựa vững chắc nhất cho e ấy lúc này. NA giãy dụa, đấm thùm thụp vào ngực em trách móc
– anh cút đi, cút đi, cút theo chị ấy đi hu…hu…
Em mặc kệ siết chặt NA hơn, nước mắt cô bé chảy ướt đẫm áo e nóng bỏng
– anh xin lỗi, a yêu em
– hu…hu…e ghét a, e ghét a…hức hức – NA choàng tay ra sau ôm cứng lấy cơ thể e, hơi ấm cô bé truyền sang e quyện vào e ấm áp lạ thường. Phải e đã yêu, yêu lần thứ 3 trong đời. Trái tim e đập liên hồi “thình thịch, thình thịch” như muốn bung ra khỏi lồng ngực vậy. Em và NA đứng như vậy 1 hồi lâu không muốn rời nhau ra, dại gì chứ mình đang ôm người mình yêu và yêu mình mà.
– 2 người ôm chán chưa ? – con e chống tay ngang hông nhìn chằm chằm
Đậu xanh, quên béng mất là nó vẫn ở đấy, mợ chỉ giỏi phá đám 
NA buông vội e ra, mặt đỏ lựng ngượng ngùng hị hị nhìn yêu thế 
– t xin lỗi nhé – giọng NA lí nhí
– thôi khỏi, 2 người cứ tự nhiên, e ra ngoài chút – nó hừ mắt
Mãi nó mới chịu hiểu mợ, chờ nó đi khuất e nhìn NA lấy ngón tay quệt nước mắt cho e
– a xin lỗi, đừng khóc nữa xấu lắm – e nựng yêu
– hứ, a chê e xấu chứ gì, vậy đi theo chị kia đi, e không thèm – NA dỗi
– ý a không phải thế, anh…anh – cứ rơi vào hoàn cảnh này e lại tịt các bác ạ
– xí, a ngốc lắm, ngốc lắm – NA ôm chặt e dụi dụi đầu vào ngực em
– ừ, ngốc e mới yêu chứ ngốc nhỉ – e cười
– ứ phải, chỉ mình a ngốc thôi, a Đức ngốc hihi
– ừ a ngốc yêu em – e khẽ nâng cằm cố bé lên nhìn sâu vào đôi mắt to tròn long lanh của e
– dạ,em…em…em cũng yêu anh – NA xấu hổ cúi mặt
– ơ kìa, yêu a mà sao lại xí hổ thế kia
– ứ biết, ứ biết – NA lắc đầu dụi tóc vào ngực e
Khổ ghê nhóc này, lớn rôi mà còn ngại
– anh…anh không chạy theo chị ấy à – giọng NA khẽ buồn
– ngốc à, đối với a Nhung giờ chỉ là bạn, cứ để cô ấy vậy đi rồi cô ấy sẽ hiểu mà, tình yêu không thể ép buộc đúng không ngốc
– dạ, em yêu anh

Stop nhé các bác, mai e cố gắng kết thúc cái chap này hị hị hơi dài với nhiều chi tiết e không nỡ bỏ
thank các bác đã đọc chuyện của e 

– Anh cũng yêu em
Em đặt lên bờ môi ướt át của NA 1 nụ hôn nhẹ nhàng sâu lắng, môi cô bé mềm lắm đáng yêu lắm, nó có vị ngọt – vị ngọt của tình yêu đôi lứa. Em là người thứ 3 mà a từng hôn nhưng với a nó khác biệt, có lẽ ở e ẩn chứa 1 chút gì đấy ngây thơ, hồn nhiên dịu dàng và tinh nghịch, giống như 1 bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp được vẽ bằng đôi tay điêu luyện của vị họa sĩ tài ba mà ở đó e là điểm nhấn mạnh nhất sâu đậm nhất. Cảm ơn e “Cô bé Hà Nội” của anh. Anh sẽ dành trọn tình yêu của anh cho em, đứng sau em động viên em làm chỗ dựa vững chắc cho em. Dù chúng ta quen nhau chưa lâu, chưa thực sự hiểu hết về nhau nhưng a tin thời gian sẽ giúp chúng ta trả lời. “ANH YÊU EM”
Đây là first kiss của cô bé, e không chủ động không gì cả chỉ biết tiếp nhận bờ môi của e điêu luyện và cháy bỏng  .2 người cứ như vậy cho đến khi e chủ động thả cô bé ra. Khuôn mặt NA đỏ lựng, 2 mắt nhìn chằm chằm vào khuôn ngực đang phập phồng thở của e, ngại đây mà đáng yêu lắm cơ
– sao vậy, má e đỏ hết lên kìa he he – e cười tinh ranh
– ứ biết đâu, ghét a ghét a lắm  – NA dơ nắm đấm nhỏ nhắn thụi nhẹ từng hồi vào e
– ơ kìa, đau a lớn rồi mà còn xí hổ – e bẹo nhẹ má cô bé
– kệ e, chỉ giỏi bắt nạt người ta – NA phụng phịu
– a xin lỗi, hì, từ giờ hãy luôn ở bên a nhé – e ôm NA vào lòng
– dạ, a cũng thế nhé, đừng bỏ mặc e, e sợ lắm – NA ghì chặt lấy e
– ừ, a không rời xa e đâu cô bé của a ạ
– ai là của a chứ hứ, chỉ có a là của e thôi hihi
– ghét chưa, định lấy a làm nô lệ đấy hả – e ấn nhẹ tay lên trán cô bé
– kệ chứ, a là của riêng e chỉ mình e được sở hữu a thôi hihi
– gớm nhỉ, thế nhỡ khi nào e chán a thì sao ?
– không có đâu, chỉ khi nào a hết cần e thôi – mắt NA thoáng buồn
– ngốc ạ, nếu như vậy thì trái tim a đã ngừng… – bàn tay NA đặt khẽ lên môi e
– đừng, a không được nói như vậy, e không thích đâu, e tin a mà – NA nghiêm mặt
– hì, a biết rồi, cô bé ngốc ạ
– a ơi – NA lí nhí mặt cúi xuống, 2 bàn tay đan vào nhau
– hử, a đây
– chuyện…chuyện…của anh với…. – NA ấp úng
– chuyện của anh với Nhung đúng không ?
– dạ
Em nhẹ nhàng kéo NA ngồi xuống ghế e ngồi đối diện nhìn thẳng vào đôi mắt cô bé, rồi e bắt đầu kể, kể hết tất cả những chuyện trước kia đã từng xảy ra với e. Em không giấu diếm cô bé kể cả chuyện của Hạnh, e muốn trải lòng mình, muốn được ai đó thấu hiểu và tâm sự cùng e. NA chăm chú nghe, thi thoảng nhíu mày mỗi lần e nói về Hạnh. Ừm đó là nỗi đau lớn của e mà khó khăn lắm e mới quên được nó phù, giờ thì e có thể yên tâm mà bên cạnh NA rồi NA ơi cho a hôn cái hí hí 
Ở bên NA cảm giác thời gian trôi nhanh lắm các thím ạ, chả mấy mà đã hơn 2h chiều cũng là lúc NA phải về  .Chẳng thể giữ e ở lại mãi được e còn bố mẹ nữa mà với lại e cũng sắp thi nữa nên cần phải có thời gian ôn luyện. Mợ nhắc mới nhớ nãy giờ con e nó lẩn xừ đâu rồi chả thấy học hành gì cả, hư vãi  .
– để a đưa e về nhé – e cầm cặp đeo cho NA
– thôi e tự về được mà, nhà e cũng gần đây nữa hi, a ở nhà nghỉ ngơi cho nhanh khỏi chứ
– nhưng anh…
– không nhưng nhị gì hết, không nghe lời e à – NA chống tay ngang hông, làm mặt giận ù ôi yêu thế chứ lị
– yes, madam – mặt e nghiêm như quân ngũ trong giờ chào cờ hị hị
“Chụt” NA thơm nhẹ vào má e rồi chạy biến
– e về nhé
e đơ mất vài giây, lúc định thần lại thì cái dáng nhí nhảnh tóc buộc lệch của e đã khuất sau dãy cầu thang. Thế là chiều tối nay không được gặp cô bé cầm tay cô bé rồi, biết làm gì đây. Lên voz facebook chém gió với các thím phát  coi như đi tong luôn giấc ngủ trưa hị hị .
– Ngọc Anh về rồi hả a ?- con e lù lù đi vào mợ giật cứng cả trym à nhầm tim
– giật cả mình cái con dở này – e xoa xoa ngực
– ơ, e có làm gì đâu mà giật mình, a hay nhỉ
– thì t đang tập trung, m lù lù vào hỏi thì chả giật mình
– ôi giời, mà e hỏi a chưa trả lời đâu đấy – nó ngồi xuống giường bật quạt
– hỏi gì ? à… Ngọc Anh ấy hả, e ấy vừa về rồi, sao có chuyện gì ?
– e hỏi thế thôi, mà a không thấy lo à ?
– lo chuyện gì ? mắt e vẫn dán vào máy tính
– a hỏi lạ, thì chuyện chị Nhung ý – e khẽ nhíu mày, quên béng mất e Nhung
– kệ đi, rồi Nhung sẽ hiểu, t không còn sức nữa mà an ủi, mệt mỏi lắm rồi – e thở dài
– thì biết thế, nhưng chị ấy yêu a lắm đấy khó mà bỏ được – nó nói giọng lo lắng
– thời gian sẽ giúp Nhung hiểu, kệ đi
– nói như a ấy, vậy giờ a với Ngọc Anh thì sao ?
– hỏi ngớ ngẩn, m nhìn thấy rồi còn gì
– a có yêu NA thật không đấy hay lại định 1 vài tháng là bỏ ? – e thoáng giật mình
– m nghĩ a m là thằng cả thèm chóng chán thích thì yêu còn không thích thì đạp đổ à, m quá hiểu a còn gì
– e biết rồi, nhưng e thấy a với Ngọc Anh đến với nhanh quá, vậy liệu có…
– vớ vẩn, đâu phải ai yêu nhau cũng phải sau vài tháng hay vài năm tìm hiểu nhau đâu, đừng có suy nghĩ ngớ ngẩn vậy
– vâng thì… mà thôi a liệu mà đối xử tử tế với Ngọc Anh, bạn ấy rất tốt đấy
– ờ, t biết rồi khỏi nhắc, m cũng không lo mà ôn thi đi, học hành không hẳn hoi thì đừng trách
– xì
Ngồi ngẫm mấy điều con e vừa nói thấy cũng đúng thật, e và Ngọc Anh mới biết nhau chưa đầy 1 tháng, đi chơi với nhau đúng 1 lần gặp mặt nhau cũng chỉ đôi 3 lần còn lại chủ yếu nc qua tin nhắn. Vậy mà tình cảm dành cho nhau quá nhanh quá bất ngờ như vậy khiến e cũng đắn đo. Tình cảm của e thì e quá rõ rồi, trong tim e lúc này chỉ có mình cô bé không còn ai nữa cả. Sau lần đi chơi đầu tiên với NA e đã biết trái tim e đã thuộc về cô bé. Vậy còn NA thì sao, 1 cô gái tiểu thư, ngoan hiền trẻ con vô tư đang ở cái tuổi 19 cái tuổi còn quá trẻ (theo e là thế) để có thể định hướng chính xác được tình cảm của mình không rạch ròi được là mình đang thích hay yêu, à không biết đâu đấy bề ngoài thì vậy nhưng lại sở hữu 1 tâm hồn chững chạc thì sao ? .Haiz thây kệ thời gian sẽ giúp e trả lời.
Suy nghĩ mông lung, tâm trí vắt vẻo khoảng 10p 15p con e đòi máy để nó lên kiếm ít tài liệu. Bắt buộc phải nhường thôi đôi co với nó làm gì với lại mới bắt nó học xong giờ quay ra đếch cho nó tìm phao thì cũng dở. Vứt xác lên giường cái đã, trưa không ngủ nên đầu óc khá mệt.
“ting ting…ting ting” hự máy e có tn
– e về đến nhà rồi hihi – cô bé của e hí hí ngoan ghê
– ừ, cô bé có mệt không ? – e nhắn lại ngay
– dạ, không ạ hihi chỉ hơi nắng tí thôi
– cẩn thận không da lại đen như châu Phi đấy he he
– hứ còn lâu nhé, e mặc áo chống nắng rồi lêu lêu – á à
– biết được ý he he
– xí, ghét rồi ứ nhắn tin nữa – dỗi à 
– ơ kìa, a đùa mà đừng giận a tội nghiệp 🙁
– a ngố hihi, e học bài đây
– ừ cô bé học bài đi  a ngủ tí đây nhớ bé ngốc hì
– dạ, a ngố ngủ ngon hi
Yêu vào có khác cứ như trẻ cmn ra mấy tuổi ấy các bác ạ, nằm lên facebook ngắm ảnh NA suốt chứ có ngủ nghê ếu gì đâu, vừa nằm vừa cười như thằng dở
– a bị ấm đầu à  – con e càu nhàu
– kệ t
Hí hoáy chán chê, thì có tiếng e Duyên e Phương vọng vào, mấy đứa nói nhỏ lắm lúc nghe được lúc không. Càng lúc tiếng nói càng gần và pha vào đấy cả tiếng nấc của ai đó. Chả cần nói các thím cũng biết của ai rồi nhỉ
“Loạch xoạch” “RẦM” tiếng chìa khóa tiếng cánh cửa đập mạnh vào tường. E mặc kệ không lụy nữa không mềm mỏi với Nhung nữa cứ để e ấy vậy đi, khóc, trách móc oán trách e đi. Cứ để hình ảnh của anh trong em nó trở lên đểu cáng 2 mặt đi chỉ có như vậy em mới quên được anh
– anh Đức – tiếng e Duyên
– ừ
– sao a lại làm thế, a có biết e với Phương vất vả lắm mới đưa được chị ấy về không ? chị ấy khóc suốt từ đấy đến giờ đấy ? – e ấy trách móc
Em im lặng bởi vì e biết e có nói gì thì e vẫn sai, im lặng là biện pháp tốt nhất lúc này
– Anh Đức, a có nghe e nói không đấy – Duyên gằn giọng
– ừ, a vẫn nghe đây
– a nói đi tại sao a lại làm thế ? e biết a không còn tình cảm với chị ấy nữa nhưng ít ra a cũng phải nhẹ nhàng với chị chứ chị ấy rất yêu anh anh biết không vậy ?
– đừng nói nữa, a biết a quát chị ấy là sai nhưng a không làm vậy thì Nhung không thể quên a được, mấy đứa hiểu cho a
– vậy sao, vậy còn Ngọc Anh thì sao ? – e Phương lên tiếng
– thôi e xin 2 chị đấy, mọi chuyện không như 2 chị nghĩ đâu – con e can ngăn chắc nó biết P,D đang hiểu sai về e nghĩ e vì NA mà bỏ N
– chuyện là như thế nào, không phải quá rõ rồi sao, không phải a vì NA mà bỏ chị N sao – Phương mỉa mai
Chắc các bác sẽ thắc mắc tại sao mn chỉ là ở cùng xóm trọ với nhau mà lại quá quan tâm đến chuyện của nhau như thế. Em nói luôn tụi e ở đây ít nhất đã được gần 2 năm trời trừ con e e mới lên hè năm ngoái nên ae sống với nhau như ae trong nhà có chuyện gì đều nói thằng chứ không kiểu xã giao
– EM NÓI GÌ ? EM NÓI GÌ HẢ? – e như phát điên lên trừng mắt nhìn Phương
– Anh Đức – tiếng Nhung yếu ớt
mọi người quay ra cửa sau tiếng gọi của Nhung, N nhợt nhạt đôi mắt đỏ bọng do khóc nhiều môi run lên.
– Chị Nhung chị về nghỉ đi sang đây làm gì ? – Duyên lại đỡ Nhung
– mọi người…mọi người hiểu sai a Đức rồi..- Nhung nấc
– vậy…vậy là sao chị…e tưởng…- P, D nhìn e lấm lét
Em ngồi phịch xuống giường cố nén cơn giận
– chuyện là thế này… – con e e bắt đầu kể chuyện của e và NA Duyên dìu N xuống giường ngồi gần e nhưng vẫn có khoảng cách

Tạm thời thế này nhé lát nữa e viết tiếp hị hị bận tí

Sau 1 hồi con e phân trần, Phương và Duyên hiểu chuyện nên xin lỗi e, e cũng chả nói gì căn bản 2 e ý chỉ hiểu lầm thôi. Nhung ngồi nhìn e suốt từ đầu đến cuối mắt vẫn đỏ ngầu, tóc Nhung bết lại xơ xác. Cả 2 đều có lỗi, nhưng e là người có lỗi lớn nhất e biết điều đó. Trái tim con gái rất yếu đuối dễ vỡ chỉ cần 1 tác động nhỏ họ đã có thể quỵ xuống vậy mà Nhung – cô gái vốn 1 lần bị người mình yêu nhất tin tưởng nhất làm tổn thương đã quá đau đớn khổ sở để đứng dậy, thế mà em lại 1 lần nữa làm đau cô ấy. “Nhưng” tình cảm mà chẳng thể biết trước được, 2 con người 2 hoàn cảnh gần giống nhau gặp nhau và đến với nhau tưởng như sẽ hiểu nhau gắn bó với nhau bền chặt. Giá như Nhung không mở lòng với e, giá như Nhung không có đôi mắt nụ cười giống Hạnh thì có lẽ mọi chuyện giờ đã khác. Giá như…
Các bác nhắc “hình như thím vẫn còn tình cảm với Nhung đấy, quay lại với Nhung đi biết đâu sau này thím và Nhung sẽ yêu nhau nhiều hơn thì sao ?” e xin tiếp thu ý kiến của mn, e cám ơn nhưng mn là người đọc mà sao thể hiểu được trái tim e như thế nào. Tình yêu của e dành cho Nhung đã chấm dứt rồi, chấm dứt hoàn toàn rồi, mọi thứ e đối xử tốt với Nhung chỉ dựa trên tình cảm bạn bè và lòng thương cảm mà thôi.
– anh à, e xin lỗi nhé, tại e quá ích kỉ, tại e quá yêu a mới làm vậy, e xin lỗi, có lẽ e nên buông tay a sớm hơn để cả 2 không dằn vặt đau khổ, e xin lỗi – Nhung nói trong nước mắt
– e không có lỗi gì cả, tình yêu không có lỗi, đừng trách mình nữa, a và e vẫn có thể là bạn của nhau mà, a tin e sẽ tìm được người nào đó tốt hơn a, đừng khóc nữa – e nắm lấy bàn tay gầy gò xanh xao của Nhung, e muốn truyền cho Nhung hơi ấm của e lần cuối vậy thôi
– ừ, mình vẫn sẽ là bạn nhỉ, bạn mãi…mãi… – Nhung nén khóc
……
– mình nghéo tay nhé hi – Nhung giơ bàn tay run rẩy đang chìa ngón út ra chờ đợi
– ừ, nghéo nhé
2 bàn tay chạm vào nhau, vậy là kết thúc kết thúc rồi đấy từ nay a và e sẽ là bạn là bạn thân của nhau mãi mãi
Phương, Duyên và con e cũng khẽ nở nụ cười, có lẽ 3 đứa cũng biết đây là giải pháp tốt nhất dành cho cả 2
– thôi nào, để ăn mừng tối nay xóm mình làm 1 bữa quẩy nhiệt tình chứ nhỉ – E Phương ass éo éo
– Chuẩn luôn, chả mấy khi nhỉ he he – e Duyên hùa theo
– còn sớm mà, để e học nốt đã – con e nhăn nhó
– sớm gì giờ này gần 4h rồi đấy, nhanh nhanh còn đi chợ nữa hì
– mà này quẩy là phải có ít bia ít rượu chứ nhỉ
– thôi, e không uống đâu, kinh lắm
– kệ e, mua về là phải uống he he
– không rượu thì bia nhá
– này 2 người định ngắm nhau đến bao giờ nữa dọn dẹp phòng đi tối còn ăn mà ăn phòng a Đức nhá – lại e Phương ass
– lại, phòng e à – con e ỉu xìu
– chứ còn gì nữa, phòng chuyên để tụ tập mà he he
– vậy để chị về tắm rửa tí nhé hi – Nhung đứng dậy
– ừ, e về nghỉ ngơi đi để mấy đứa nó làm cũng được – e dặn Nhung tiện lườm luôn mấy đứa
– đúng rồi, chị cứ về nghỉ đi để bọn e làm cho hihi – con e đỡ luôn may quá không e Phương ass cấu nát mông e hị hị
– vậy sao được, ai lại…
– chị cứ về đi, không sao đâu – e Duyên đẩy vai Nhung về phòng
Mợ thế lại ăn à, trưa nay vừa ăn trương cmn bụng xong tối liên hoan bia bọt thì chịu thế ếu nào  .Xóm e thì ít nhậu cơ mà lần nào nhậu là lần đấy tới bến. Nhất là 2 e Phương Duyên quẩy nhiệt cmn tình luôn.
Trận này ăn đơn giản: cá rán, lạc rang, bánh đa, mực nướng cá chỉ vàng, 3kg bún, nộm rau thập cẩm, bánh phở… cả thêm chục chai Hà Nội hự hự. Em kêu đau chân đau tay trốn không làm, thế bất nào 3 đứa nó lôi như lôi lơn bắt ngồi nướng cá rang lạc  .Công nhận mấy đứa đảm đang thật khéo làm nữa, sau 1h lục đục là xong bày biện mỏi cả tay. Tại nhiều món mấy đứa hô hào nhau lật mợ cái giường của e lên để lấy chỗ ngồi  đau vỡi .6h hơn bọn e bắt đầu ăn, e ngồi giữa Nhung với con e còn 2 e kia ngồi nốt chỗ còn lại hị hị.
– Nào, để mừng a Đức và chị Nhung là bạn thân chúng ta zô 1 cái nhỉ, 100% nhé he he – e Phương ass láo nháo
– 20% thôi chị ơi, e ứ uống được đâu – con e phụng phịu
– uống ít thôi, chị cũng không hết được đâu – e Nhung hùa theo
– vậy mất vui à – Duyên nhăn nhó
– thôi bia bất khả ép ai uống được bao nhiêu thì uống nào zô – e hô
2….3…..zooooooo
2….3…..zooooooo
2….3…..UỐNG
vui vãi các bác ạ, ae thân nhau như ứt với ít ý hí hí
“ting ting…ting…ting” NA nhắn tin cho e
– a ngố ăn cơm chưa hihi
– a đang ăn này, xóm a hôm nay liên hoan vui lắm,e ăn chưa ?
– e chưa 🙁 thế mà không rủ e, dỗi rồi
– thì tự nhiên mấy đứa rủ mà hì, a xin lỗi 🙁
– e trêu a mà, hi mà sao lại liên hoan vậy ạ
– vui thì ăn mà, xóm a hay vậy lắm – nt nên e không tiện nc của e với Nhung cho NA biết
– chuyện lúc trưa thì sao a ?
– chuyện đấy để hôm nào gặp a kể cho nhắn tin không tiện lắm hì
– dạ, thôi a ăn đi ạ, e cũng chuẩn bị ăn cơm đây hihi
– ừ, e ăn ngon miệng nhé 
Biết e nhắn tin với NA, Nhung có để ý chút nhưng không đả động gì bạn rồi mà. Em tặc lưỡi nâng cốc uống với mấy đứa luôn. Đi hết 10 chai, e 4 chai Duyên với Phương 2 chai còn còn e với Nhung 1 chai, lúc này chưa có ai say cả vẫn tỉnh như sáo, e Phương ass hăng máu đòi mua thêm 5 chai nữa  cơ mà mọi người ngăn lại ngay. Chứ để e ấy thêm 2 3 chai nữa chắc liverpool luôn 
Đánh chén tận 9h mới xong, mợ giờ nghĩ cảnh dọn dẹp mới nản này. Đống bia rau thơm với vụn vặt của bánh đa cá nướng vương vãi đầy nhà hơi kinh khủng. Lúi húi dọn dẹp cả nửa tiếng căn phòng mới lại như cũ, đứa nào đứa đấy mệt phờ râu trê. Nhung với 2 đứa về phòng nghỉ ngơi tắm rửa hết, con e kêu mệt đi ngủ sớm, còn mỗi e bơ vơ với cái máy tính  .Chán e lên voz facebook tán phét, định nhắn tin cho NA cơ mà sợ e đang học nên thôi.
10 rưỡi không chịu được nữa e vác máy nt cho cô bé
– cô bé của a đang làm gì đấy 
– ai là của a hứ, cô bé đang xem hoạt hình hihi – mấy tuổi rồi cô bé ơi
– hoạt hình gì đấy cho a xem với hì hì
– dạ, tom and jerry ạ ứ cho a xem đâu lêu lêu
– không cho mà được à, a bật máy lên xem he he
– xí, ứ cho xem đâu ứ cho a ngố xem đâu 🙁
– thì thôi a không xem nữa, a xem ảnh e vậy hì hì
– e xóa hết ảnh luôn ple
– 🙁 cho a xem đi a nhớ em lắm ý 🙁
– hihi, mới gặp lúc chiều mà đã nhớ rồi, a Đức ngố 
– nhớ chứ, xa cô bé chỉ 1s thôi a đã nhớ rồi 🙁
– thật ạ  – trời ơi ngây thơ vô số tội là đây 
– thật chứ, thế cô bé có nhớ a hơm nào 
– dạ e có hi
– nhớ anh nhiều không ?
– dạ có ạ 
– a nhớ e lắm chỉ muốn ôm e ngay bây giờ thôi 🙁
– hi a ngố, ngố lắm ý hihi
– kệ a, a ngố nhưng a yêu e <3
đấy tình yêu của e đấy các thím, e và NA nhắn tin với nhau hơn 1 tiếng đồng hồ, sợ mai NA dậy muộn nên e kêu NA ngủ sớm hị hị yêu cô bé ngốc của a lắm 

THE END

4 (80%) 5 votes

Related Posts

About The Author