[Truyện Voz Review] Cô bé Hà Nội – Chap 8

Loading...

[Truyện Voz Review] Cô bé Hà Nội – Chap 8

hallo bê lô c lô các thím, chúc các thím 1 buổi tối ấm ass mát mông khơi thông khẩu súng , đây chắc là type cuối cùng của e ấy ấy từ từ đừng sồn sồn lên đòi thông e, chỉ là cuối cùng của tháng 4 này thôi  mai e với con e về quê rồi mà nghe nói mấy hôm nữa trời mưa suốt, chán vãi các thím ạ, lũ bạn thân e đang rủ đi Tràng An chơi hị hị, có thím nào ở Tràng An không nhẩy 

Như các bác biết đấy cả sáng nay e ở bệnh viện suốt, chăm sóc cho N. Cũng may là N nhanh hồi phục  vì sáng mai N về quê rồi, có ai muốn gặp N thì sáng mai 6h 6 rưỡi N có mặt ở bến Mỹ Đình đấy thím nào sắp xếp được thì làm quen luôn.
Sáng nay e dậy sớm 6h thì phải, tại sáng nay nắng sớm chiếu thằng vào mặt không ngủ được, đêm qua thì muỗi nó thơm e cả chục phát giờ vẫn còn nốt đây .N dậy muộn hơn, cả đêm ôm e mà ngủ ngon lành thi thoảng N nói mơ với khẽ cười nữa, chẳng khác gì 1 thiên thần hạ thế, ước gì e mãi thế này nhỉ.
– ơ, a dậy rồi à – N dụi mắt nhìn e
– ừ, a dậy từ nãy rồi, e ngủ như cún con ý – e nhéo má N
– a này, hihi  – N dụi đầu vào ngực em
– sao e không ngủ nữa đi – e nhìn N trìu mến
– dạ thôi hi e muốn dậy sớm để ôm a ngắm a – mắt N trùng xuống
– thôi nào, a vẫn luôn ở cạnh e mà, đừng lo a sẽ không biến mất khỏi e – e cười
– dạ, a để e ôm a thêm 1 lúc nữa nhé hi
– ừ, cún con ạ – e xoa mái tóc N, nó xác xơ quá không còn óng mượt tung bay trong gió nữa
Em đặt 1 nụ hôn lên mái tóc ấy khẽ thì thầm vào đôi tai bé nhỏ của N “từ nay nếu không có a bên cạnh e phải tự chăm sóc mình, đừng thu mình lại nữa nhé, hãy sống tốt hơn lúc có a nhé, cười lên vui lên như vậy a mới an lòng được, nhé cô bé”
N im lặng, khuôn mặt áp sát vào người e hơn, hơi thở N phả vào e nhẹ nhàng ấm áp lắm.
1 lúc sau
– thôi dậy đi nào cô bé, đánh răng rửa mặt rồi a mua cháo cho e ăn nhé
– dạ
Mới sáng sớm người người đã tấp nập, kể đi người đến, không hổ danh là đất thủ đô rồng cuộn hổ ngồi. E mua bát cháo gà cho N còn mình ăn tạm cái bánh mỳ chống đói. Cũng chẳng có tâm trí để ăn mấy, ăn cho có lệ thôi.Vào đến cửa N đã ngồi chờ e rồi
– hi, a đi lâu thế
– ừ, sáng đường hơi đông mãi a mới sang được đường đấy – e tiến lại chỗ N
– nào, ngoan để a bón cho nào, phải ăn hết không được bỏ chứa đâu biết chưa ?
– dạ, a bón thì sao e bỏ chứa được hihi 
– ơ mà a ăn gì chưa, đừng vì e mà nhịn ăn sáng nha – N lo lắng
– ngốc ạ, a ăn 1 bát bún bò to tướng ngoài quán rồi – e nhéo má N
– thôi e ăn đi, há to nào a…a
N ăn ngon miệng lắm, vừa ăn vừa nhìn e chọc e cười nữa. Chả mấy mà hết bát cháo.
“It feels like nobody ever knew me until you knew me
Feels like nobody ever loved me until you loved me
Feels like nobody ever touched me until you touched me
Baby nobody, nobody,until you”
– ừ gì đấy – con e e gọi
– chị N đỡ nhiều chưa a, bao giờ chị ý được xuất viện ạ
– N khỏe rồi, trưa nay là xuất viện, m ở nhà nấu cơm cả N nữa nhé
– vâng, à a ơi vậy bố mẹ bạn bè chị ý có biết không a, lúc nãy e xuống dưới nhà thì có 1 chị tìm chị N đấy
– thế à, không a không nói với ai cả, mà chị ấy có hỏi gì không ?
– vâng, chị hỏi N có ở phòng không ? e bảo không thì chị ấy về luôn, chắc bạn cùng lớp chị N a ạ
– ừ, thôi kệ, m ở nhà thu dọn nhà cửa đồ đạc đi mai còn về
– vâng
Vừa cúp máy thì có tin nhắn
– a đang làm gì đấy ? hi – tin nhắn của NA các thím ạ, hôm N ăn cơm nhà e ý, tối hôm đấy e có lên face nc với NA rồi xin số đt luôn
– ừ, a bận bận chút việc hi, nói chuyện với e sau nhé – e cắt ngay không sợ N biết
– dạ, hihi – NA nhắn lại luôn
– Ai vậy a? – N hỏi e
– à, ừ… TA ấy mà e nó gọi hỏi xem e đỡ chưa hì – phải đánh trống lảng ngay 
– thế ạ, chắc điện thoại e hết pin từ hôm qua đến giờ nên không gọi được hihi
– ừ, à thấy nó bảo có đứa con gái tìm e
– dạ,chắc con bạn e ấy mà, à mấy giờ rồi a
– gần 10h rồi e ạ, thôi để a làm thủ tục xuất viện cho e về sớm nhé
– hi, vâng
Đoạn N xuất viện này e cắt nhé, cũng chẳng có gì cả thím nào đi bệnh viện rồi chắc biết hơi lằng nhằng chút. Trưa N về phòng e ăn cơm có cả P với D nữa, mấy đứa biết N về nên tụ tập ăn chung tiện hỏi thăm N luôn. N vẫn đang sốt nhẹ không ăn được nhiều, mấy đứa thì gắp thức ăn cho N liên tục. Đứa miếng trứng, đứa miếng thịt rang, đứa miếng đậu luộc. Chả để ý gì đến thằng này gì cả  .Ăn xong con e với D nhận rửa bát, P pha sữa lấy thuốc cho N uống. Đấy nhắc mới nhớ sáng nay e quên xừ mất không cho N uống thuốc đậu  .Xong xuôi, mấy đứa ngồi hỏi han N lúc rồi về phòng, chiều nay P, D về quê rồi nghe nói 2 đứa được nghỉ từ hôm qua, thấy N ốm nên để chiều về. Em thiếu ngủ ngồi được lát cũng ngủ luôn, tận 3h chiều mới dậy. Dậy thì N về phòng rồi, con e đang ngồi nghịch máy tính mợ
– N về rồi hả m, về bao giờ thế ? – e ngáp ngắn ngáp dài
– chị ý về lâu rồi, mà lúc nãy NA có nhắn tin hỏi a đấy
– thế à, hỏi gì ?
– thì nó hỏi cả ngày nay a bận gì mà không thấy a nhắn tin lại cho nó
– ừ, t quên, thế m nói sao ?
– e bảo e không biết thế thôi
– ừ
Lạ thật, mới quen được 1 tuần mà NA quan tâm e thế nhỉ, nhất là sau hôm ăn cơm ở đây về, có lẽ nào e ý thích mình rồi không , bỏ mẹ  .Cười tự sướng phát xong e ghé sang phòng N thấy đóng cửa, chắc e đang ngủ. Thôi kệ vào triệu hồi cái máy tính lên voz phát đã. Cũng được cái nhéo tím eo của con e chưa kịp đạp cho nó cái nó lẩn mất đậu. Thế méo nào lên voz thì lại không vào được ngồi ấn f5 mòn cả tay cũng méo thấy gì. Chán vào làm trận truy kích chơi. Chơi tầm gần tiếng thấy cũng muộn muộn, giục con e nấu cơm, trưa ăn ít giờ bụng nó réo. Bữa cơm có mỗi 2 ae ăn hơi buồn thi thoảng e đá đểu nó vài câu cho có không khí hị hị. Nó cũng không vừa bật e tanh tách  .Em cũng định gọi N sang ăn cơm cơ mà con e nó bảo nó nấu cho chị bát cháo rồi. Nó nấu lúc e đang tắm thì phải, con nhóc này cũng ngoan đáo để  .Tối đang ngồi lướt web thì P với D sang, đậu tưởng e đứa nó về lúc chiều rồi chứ. Hỏi ra 2 đứa kêu nắng quá để sáng mai mới về, mợ sợ cháy da  .Mấy đứa lại rủ chơi bài quỳ các thím ạ, e éo ngu chơi nữa thâm hết mợ đầu gối à ngu gì. Năn nỉ mãi e không chơi con e e sang gọi N làm thế thân. Con quạ này người ốm nó cũng không tha tối a cho m nằm đất nhá 
N chơi giỏi phết các bác ạ P với con e e quỳ suốt luôn  may mà e không chơi hị hị. Kệ mấy bà ngồi chơi với nhau e ngồi chơi truy kích, thi thoảng đá sang nhắc đều bài mấy đứa bị tụi nó cấu cho tím cmn tay  không có cái dại nào bằng cái dại này. N nhìn tay e xót xa các thím ạ  .Đấy 4 bà vẫn đang ngồi chơi đây này, giờ chuyển sang chơi búng tai hị hị. Để ý nãy giờ N bị búng cũng kha khá, thôi e stop đây éo thể để mấy đứa nó hành N được, mịa đang ốm chứ đã khỏi hẳn đâu 
bye bye các thím nhớ

[Truyện Voz Review] Cô bé Hà Nội – Chap 9

1 (20%) 1 vote

Related Posts

About The Author