[Truyện Voz] Vô tình hôn gái… em phải làm sao? Chap 67

Review annivesary 3 months :
Sáng hôm đấy em vẫn sinh hoạt bình thường như mọi ngày, gọi bọn bạn dậy sớm để đi tập thể dục rồi về đi ăn sáng, rảnh rỗi lại rủ tụi nó qua net quánh game. Lượn lờ linh tinh cơ mà tuyệt đối không sang nhà gái, coi như là nghỉ một bữa đi. Em còn nhiều cái phải chuẩn bị nữa mà, quan trọng nhất vẫn là tạo bất ngờ cho gái, mà riết rồi dịp nào cũng làm gái bất ngờ có khi gái quen nên chẳng còn bất ngờ nữa quá 
Em : Ê tụi mày, hôm nay là kỉ niệm 3 tháng của tao với Trang – Em gọi tụi bạn qua nói nhỏ.
Quang : Lại nhờ vả bọn tao chứ gì ?
Em : Hề hề, lần này tụi mày không cần làm gì vất vả lắm đâu 
Thăng : Kế hoạch của mày như nào nói lẹ coi ?
Em : Đến giờ tao nháy thì chỉ cần tụi mày bày biện ra cho tao thôi, việc còn lại để tao lo tất.
Quang : Ừm, thế mày tính làm gì ?
Em : Tao tính là mua hoa hồng về rồi xếp thành hình trái tim lớn, bên trong có tên tao với Trang. Còn viền bên ngoài bày mấy cây nến nhỉ, nói chung là lãng cmn mạn luôn =))
Hiếu : Sến súa bỏ mẹ ra, tao thấy mấy cái trò tỏ tình như mày trên mạng bị nó từ chối rồi. Nhìn mặt mày bị như vậy chắc vui =))
Em : Ném gạch vào hội nghị mày ?
Em : Tỏ tình đéo gì, tao đang làm cái lễ kỉ niệm mà. Thường thường tụi con gái nó thích vậy á =))
Hiếu : Ờ, rồi thế mày cần bọn tao giúp gì ?
Em : Xếp thì cũng không mất công lắm nên tao tự làm được. Chỉ cần đến giờ tao qua đón Trang thì tụi mày ở nhà đốt nến lên cho tao, để đến lúc tao về thì tất cả “ok” hết rồi, nhé ?
Thăng : Tưởng gì, oke !
Em : À mà đến lúc đó tụi mày tránh mặt được không ?
Quang : Wtf ?
Em : Là kỉ niệm riêng nên chỉ có hai đứa bọn tao thôi, không gian riêng nó mới lãng mạn 
Thăng : Thôi được, oke !
Em : Oke, cứ thế tối triển nhé.
Quang : Vậy thôi hả ?
Em : Tao cũng chỉ mong có vậy thôi 
Thế là công tác hậu cần coi như xong rồi, chỉ cần đến thời gian thích hợp nữa là tuyệt vời luôn các thím ạ =)))
Đến trưa đang ngủ ngon thì em bị tụi bạn nó đập dậy, đang ngon thì bị phá nên em hơi tức.
Em : Đm cái đéo gì đấy, bố đang ngủ.
Quang : Dậy nhanh lên, có đứa nào tìm mày kia ?
Em : Tao có gì mà tìm tao ?
Quang : Ơ, bạn mày tao biết làm sao được.
Em : Thế nó nói tìm tao à ? Có nói tên không ?
Quang : Nó hỏi đây phải nhà mày không, rồi thì mày có nhà không. À mà còn là gái nữa, cute vl luôn.
Em : Úi vl, gái á ? Chạy xuống kêu đợi tao tí đi, tao thay đồ với rửa mặt cái đã.
Đù, lần đầu tiên em được gái lạ tìm đến nhà đấy các thím ạ, có điều không biết là lành hay dữ thôi :v
Em lấy tạm bộ quần áo trong tủ mặc vào xong chạy vào wc rửa mặt cái cho tỉnh ngủ rồi xuống nhà xem ai, xuống tới nơi thì thấy lũ đực rựa đang ngồi quây bên cạnh đứa một con gái đang ngồi ở bàn uống nước.
Em : Ai đấy ạ ?
Chưa biết đối phương là ai nên phải chào hỏi lịch sự, mà vốn dĩ em đã lịch sự sẵn rồi, hí hí. Sau câu nói của em thì người con gái ấy quay lại, nhìn qua qua thì thấy cũng hơi cute đấy. Mặt hơi tròn tròn lại còn để mái ngố nữa. Chẳng biết tả sao cho đúng, nhưng ấn tượng đầu của em nó là như vậy đấy.
Mái ngố cute : Anh là Hoàng phải không ạ ? – Tạm thời chưa biết tên nên gọi vậy đi.
Em : Ừ, phải rồi. Có việc gì thế em… à bạn ?
Mái ngố cute : Dạ, không có gì đâu anh.
Em : What the… ?. Thế bạn tìm mình có việc gì vậy ??
Mái ngố cute : Em chỉ muốn xem mặt anh thôi ấy mà, hihi.
Móa, con bé đấy vừa nói xong thì cả đám bạn em nó quay ra nhìn em như sinh vật lạ, còn em thì hơi ngơ ngơ chút cơ mà cũng lấy lại bình tĩnh để nói chuyện với con bé kia tiếp.
Em : Là sao cơ ? Mình không hiểu, sao lại xem mặt mình để làm gì @@?
Mái ngố cute : Để biết mặt anh, biết nhà anh, sau này có gì cần còn qua tìm anh nữa chứ, hihi.
Em : Sau này…? Tìm mình làm gì ? Mà bạn là ai thế @@?
Nó càng nói mà em càng hoảng, em thề là em không hề biết con bé này là ai, trong quá khứ em cũng chưa từng gặp qua luôn, nói chung những cái em biết về nó hiện giờ là chẳng biết cái mẹ gì cả .
Mái ngố cute : Bí mật, sau này thì anh sẽ biết. Em biết tên, biết mặt, biết cả nơi ở rồi. Sau này còn phải gặp anh nhiều nhiều nữa, vậy nhá.
Mái ngố cute : Đạt được mục đích rồi nên em về đây, gặp anh sau nha, hihi.
Em : Nhưng mà bạn là ai ?
Mái ngố cute : Ơ lạ nhỉ, em đã bảo sau này anh sẽ biết mà cứ hỏi mãi thế, biết nhiều không tốt đâu anh !
Nói rồi con bé nó nhìn em trừng trừng, nãy em còn thấy nó cute phô mai que, nhí nhảnh các kiểu. Chứ giờ nhìn mặt nó đanh lại trông sợ vch @@
Em : Đùa hả, bạn vào nhà mình tìm mình, bạn biết mình thì mình cũng phải được biết bạn là ai chứ, tự dưng bạn vào rồi lại bỏ đi vậy à ?
Mái ngố cute : Thế giờ anh muốn biết gì nào… gì nào ?
Nói xong con bé nó sấn lại chỗ em, hơi hoảng tí nên em có chùn chân lùi lại, nhìn bình thường thì trông nó cũng dễ thương hay đáng yêu con nít gì gì đấy, nhưng mà lúc nó trừng mắt lên nhìn em trông hãi vãi, nó được cái mắt to dọa người nữa 
Em : Bạn… là ai, tìm mình có việc gì ?
Mái ngố cute : Em là ai rồi anh sẽ biết, nhưng không phải bây giờ. Còn tìm anh làm gì thì em nói rồi đấy, giờ thì em phải về đây không chị lại lo. Chào anh ạ, hihi.
Nói rồi con bé lại cười tỏ vẻ dễ thương xong quay ra cửa định về nhưng em chạy ra ngăn lại, đậu móa nó coi em như trò đùa của nó. Nó chạy đến nhà em làm trò rồi muốn đi dễ quá đấy -__-
Em : Đợi đã, bạn đến nhà mình không rõ mục đích xong lại đi luôn như vậy thì hơi lạ đấy, chẳng may nhà mình mất gì thì sao ?
Em chạy ra chắn trước cửa không cho nó về, làm vậy có hơi mất lịch sự cơ mà nó lấy em ra làm trò đùa nãy giờ hơi bị cay. Nghe em nói xong thì mặt nó nghệt ra, kiểu như bị vu oan ấy.
Mái ngố cute : Ơ, ý anh là nói em tới ăn trộm xong bỏ đi hả ?
Em : Ờ har, có lẽ nào lại như dzậy hông ta ? – Em giả giọng miền Nam troll lại nó.
Mái ngố cute : Hừm, em không ngờ anh lại như vậy đấy.
Em : Tôi cũng không ngờ bạn lại làm vậy luôn đó, giờ trả lời đi ?
Nhìn cái mặt hơi tròn với cái mái ngố thêm cả cặp mắt to to của nó nhìn em mà em cứ buồn cười, mặt nó đanh lại gườm em các thím ạ. Má nó đùa em, vờn em nãy giờ em cũng cay lắm chứ, giờ troll lại được nó em thấy hả lòng, hả dạ vãi lù.
Mái ngố cute : Mục đích em tới đây là để xem mặt anh ra sao, cơ mà hóa ra không như em nghĩ, không như em được nghe đấy.
Mái ngố cute : Còn anh nghi em ăn trộm của nhà anh hả ?
Mái ngố cute : Rồi, vào nhà là do bạn anh mời vào chứ em không có tự ý. Còn nữa, nãy giờ em vào nhà anh, nói gì, làm gì bạn anh đều thấy. Anh hỏi bạn anh xem em có lấy cái gì không ?
Nó nhìn về phía đám bạn em như muốn nói là : “Em không lấy gì hết, nhân chứng kia”. Đám bạn em thì chúng nó nhìn em cười từ nãy rồi.
Mái ngố cute : Giờ anh đi ra em còn phải về, em xin chị đi có 30p thôi, quá giờ rồi. Còn nếu anh kiểm tra lại có mất gì thì báo để em đền.
Nói xong một tràng dài thì con bé nó đẩy em ra để đi về, em bị nó dùng “combo khẩu quyết” làm em hơi choáng nên không kịp phản ứng lại. Cuối cùng thì đành để nó đi về mà đứng nhìn, đám bạn em thì sau đấy cứ nhìn em cười như vượn, con mẹ chúng nó thấy em bị xỉ nhục hình như tụi nó vui lắm hay sao á. Đã không giúp em đỡ lời thì thôi lại còn cười, huhu 
Em : Cười cái con mẹ các cháu đấy mà cười -__- .
Thăng : Hay, quá hay, nhìn mặt mày bố thấy sướng quá trời =))
Bằng : Tuyệt vời, lâu lắm rồi bọn bố mới thấy mày bị gái xỉ nhục vậy á. Tuyệt vời, hú hú =))
Em : Đcm, sau đừng cho gái lạ vào nhà nha. Yêu tinh hút máu chết cụ chúng mày không chừng đó mấy con chó -__-.
Quang : Là mày kêu bọn tao mời vào mà. Cộng nhận em xinh lại còn giỏi ăn nói nữa, em xinh quá trời, kaka =))
Hời ơi, sau cái vụ này em còn bị tụi nó troll dài dài, nhục nhã quá mà, trời ơi…
Tạm gác lại cái vụ lúc trưa em bị troll đã, quay lại với kế hoạch chuẩn bị cho tối nay. Thì chiều hôm đấy em ra chợ mua hoa với nến để chuẩn bị tối làm, chạy về nhà cất rồi nhờ tụi nó xếp hộ luôn. Dặn dò xong xuôi thì em chạy qua tiệm đồ trang sức cạnh nhà lấy đôi nhẫn hôm nọ đặt làm. Coi như mọi việc trong kế hoạch xong cả rồi, đợi đến giờ hoàng đạo nữa thôi.
Ăn cơm tối xong rồi em rủ tụi nó đi net chơi tẹo, vẫn còn sớm các thím ạ, quánh được mấy ván liên minh nữa cơ. Đến tầm 9h thì em xua chúng nó về nhà để chuẩn bị thắp nến, còn em thì lấy xe qua nhà gái để rước gái sang nhà em. Tất nhiên là trước khi đi em có nhắn tin cho gái trước rồi, hehe.
Rước gái qua nhà em là đúng 9h30 hơi muộn cơ mà đây mới đúng là giờ hoàng đạo, vì trước giờ em tặng quà hay làm cái gì đấy quan trọng là toàn diễn ra vào tầm này cả, hôm nay thiếu mỗi mưa nữa thôi không thì chuẩn bài luôn =)))
Gái : Sao muộn thế còn dẫn em sang đây làm gì hả Hoàng ?
Em : Muốn biết hem ?
Gái : Có, sao thế Hoàng ?
Em : Đi theo anh biết ngay, hehe =))
Gái : Ôi, lại làm gì bí mật với em hả ?
Gái nhìn em cười cười rồi cũng chịu để em dắt tay lên tầng thượng, đến nơi trước khi mở cửa tầng thượng thì em bịt mắt gái rồi dẫn vào, đùa chứ trời tối mà tắt điện nên em vấp bậc cửa tí ngã 
Gái : Hoàng… làm tất cả chỗ này hả ?
Em : Ừa, đẹp không Trang ?
Gái : Dạ, em cũng nghĩ là Hoàng sẽ làm em bất ngờ. Nhưng mà em không nghĩ là Hoàng chuẩn bị cả mấy thứ này đấy ^^
Em : Sao thế ? Nghĩ anh không lãng mạn vậy chứ gì :v ?
Gái : Không, tại em chưa nghĩ vậy thôi, hì ^^
Em : Em thấy vui là được rồi.
Em : Chúc mừng 3 tháng mình quen nhau nào.
Nói rồi em dẫn gái đến cái bàn nhựa bên trên có đặt cái bánh kem nhỏ có ghi ngày tháng em với gái yêu nhau, rồi để gái thổi nến. Xong xuôi thì em thò tay vào túi lấy ra hai cái nhẫn đôi đưa gái.
Em : Nhẫn đôi nữa, bên trong có ghi tên anh với em rồi này.
Gái : Dạ, giờ thì Hoàng làm em bất ngờ thật đấy…
Em : Để anh đeo cho em nhé ?
Gái : Dạ.
Chỉ đợi gái nói xong câu đấy là em cầm lấy tay trái của gái lên để đeo nhẫn vào, đeo vào cái ngón áp út ấy các thím. Quả này là em khẳng định chủ quyền luôn, thằng nào mà còn lẽo đẽo theo sau nữa thì chết với ông  =))
Sau một hồi anh anh – em em sến sẩm, hôn môi, cầm tay nắm chân… bla bla nữa thì em phải đưa gái về nhà, cũng tầm 10h hơn rồi các thím ạ.
Đưa gái về nhà an toàn xong em cũng về nhà mình luôn, về đến nơi thì thấy tụi bạn đang ngồi vểnh chim lên. Chúng nó thấy em về nên bắt đầu…
Thăng : Đưa tay đây anh đeo nhẫn cho nào em yêu.
Quang : Dạ đây ạ, anh yêu, hihi
Thăng : Anh yêu em, uhmoahz
Quang : Dạ, em cũng yêu anh nữa. Moahzzz
Đm chúng nó lại troll em các thím ạ, hai thằng nó hết ôm ấp nhau rồi lại giả vờ hôn gió nhau, chán chê lại cầm tay nhau xoa xoa nhìn kinh vãi, má nó em bị troll quài.
Em : Cái đm bố bảo tụi mày đi chỗ khác chơi mà tụi mày núp lùm hả ?
Thăng : Không núp thì làm sao xem được kịch hay, em yêu nhỉ ?
Quang : Dạ, anh iu.
Nói rồi chúng nó lại quay ra trả vờ ôm hôn nhau để trêu em, đù má…
Cơ mà bị troll quài nên em chai mặt rồi, với cả hôm nay cũng đang vui nên em lấy đồ đi tắm rồi đi ngủ, kệ mẹ tụi nó ôm nhau, còn em thì đi ôm gái… trong mơ hehe.
—–
Sau buổi tối hôm đấy thì mấy hôm sau em với gái chỉ nhắn tin thôi mà em không sang nhà gái nữa, tại vì là tụi bạn em chúng nó sắp về HN rồi nên em với tụi nó đi chơi nốt vài bữa cuối.
Cho đến một hôm, nói là hôm định mệnh thì cũng hơi quá, cơ mà nó cũng tầm tầm đấy. Hôm đấy là hôm em với gái quyết định làm bữa cơm chiêu đãi tụi bạn, một là để tiễn tụi nó ra HN, hai là để cảm ơn tụi nó vì giúp em tổ chức sinh nhật với buổi kỉ niệm 3 tháng của em gái đợt vừa rồi.
Sáng hôm đấy là một buổi sáng đẹp trời, trời trong xanh, khí hiền hòa, mây trắng trôi hững hờ, gió mát lượn lờ… à quên em xàm xàm tí lạc đề. Nói chung hôm đấy là một ngày trời đẹp tuyệt vời, cơ mà về sau thì với em trời đẹp nó cũng đen thui thui như cái bối cảnh tương lai em sắp phải đối mặt à…
Sáng hôm đấy tầm 9h kém em có hẹn qua đón gái đi chợ mua đồ, thức ăn để chuẩn bị cho bữa trưa. Sau một hồi tháp tùng gái đi chợ, chạy hết hàng này qua quán nọ, tay xách, nách mang thì cũng lết được về đến nhà. Đang ngồi thở gấp ở ngoài phòng khách nhà gái vừa coi TV vừa uống nước mà em tí sặc các thím ạ…
Cái wtf ? Cái nồi gì thế ?. Như không tin vào mắt mình nên em phải dụi mắt 3-4 lần, cứ nghĩ đang mở nên em còn tự nhéo đùi một cái đến đau điếng người. Lúc đấy em mới dám chấp nhận sự thật không phải mơ, huhu 
Em : Sao… sao bạn lại ở đây ?
Mái ngố cute : Thế sao tôi lại không được ở đây ?
Em : Là sao ? Sao lại ở đây ? Sao lại thế ?
Mái ngố cute : Hình như anh vẫn thích đặt câu hỏi cho người khác nhỉ ?
Mái ngố cute : Đúng không…? Bạn trai của chị tôi ??
Hoàn cảnh bây giờ là em đang ngồi đơ mặt ra ở ghế ngoài phòng khách, còn “nó” thì đứng trên cầu thang nhìn chằm chằm về phía em.
Em : Em… chị nào @@?
Mái ngố cute : Hâydaa, thôi để tí nữa chị em giải thích cho anh sau nhé… anh trai, hihi.
Nói xong “nó” lại tươi tỉnh cười với em rồi đi xuống khỏi cầu thang và đi thẳng vào bếp, nơi mà Trang đang cất đồ để tí nữa chuẩn bị nấu bữa trưa. Càng ngày em càng không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình nữa, hời ơi đây là sao hả trời :ops
Sau cái sự xuất hiện đột nhiên của “nó” trong nhà Trang làm em bị bất ngờ, không biết mối quan hệ của “nó” với Trang là ra sao, như nào mà “nó” lại gọi Trang bằng chị ?. Vì từ trước đến giờ tuyệt nhiên em không được nghe gái nói hay nhắc gì về chuyện gái có một đứa em gái @@?
Trong khi em vẫn còn đang hoang mang chưa hiểu việc gì xảy ra thì lại bị “nó”tiếp tục tấn công tâm lí, lần này thì “nó” đi từ trong bếp ra với một nụ cười và trên tay thì cầm đĩa đồ ăn sáng với cốc sữa đi tới chỗ em…
Mái ngố cute : Mời anh ăn sáng ^^
“Nó” cười với em mà sao em thấy trong người cứ lạnh lạnh, em cứng họng luôn chẳng mở nổi mồm nữa. Trong khi “nó” đang thản nhiên dùng bữa sáng thì trong đầu em hiện lên hàng loạt câu hỏi dạng như :
– “Nó” là ai ?
– “Nó” làm gì ở đây ?
– “Nó” với gái có quan hệ như nào ?
Và cuối cùng kết quả cho hàng loạt câu hỏi đấy của em là : Gái. Không chần chừ em vùng dậy chạy ngay vào trong bếp với tốc ánh sáng để tìm gái và không quên ngoái đầu lại nhìn. Thì thấy “nó” vừa ăn vừa cười nhìn lại em. Một nụ cười đắc thắng….
Em : Trang… Trang, ngoài kia… là ai ? Ai vậy @@?
Em nói nhỏ, thì thầm vào tai gái như kiểu nếu nói to quá thì sợ con bé ngoài kia nghe thấy vậy.
Gái : Ai là sao hả Hoàng ? – Gái nhìn em với vẻ mặt ngu ngơ như là chưa hiểu em nói gì.
Em : Cái đứa con gái ngoài phòng khách nhà em đó – Em kéo tay gái lại gần và nói nhỏ.
Gái : Àhh… tưởng Hoàng nói ai, là em gái em đó. – Gái vỗ trán rồi trả lời em @@!
Em : Em gái á ? Mà em nào cơ ? Trước giờ anh có nghe em nói em có thêm em gái bao giờ đâu @@?
Gái : Thì đấy là đứa em họ em ở quê mà.
Em : Thế “nó” lên đây làm gì, sao lại ở nhà em ?
Gái : Ơ kìa anh sao thế ?. Chứ em ấy sang đây chơi không ở nhà em thì ở nhà ai ?
Có lẽ em hỏi dồn quá nên giọng có hơi gay gắt xíu làm gái thấy lạ.
Em : À ừ, tại anh thấy hơi lạ thôi.
Giờ thì thắc mắc của em được giải đáp rồi đấy, “nó” là em họ của gái và chỉ là lên đây chơi thôi, ơn giời. Nhưng mà em vẫn thấy hơi dè chừng “nó” nên không ra ngoài phòng khách ngồi nữa, mà ở luôn trong bếp xem có gì để làm giúp gái không. Ngồi một mình ngoài đó với “nó” em thấy sao sao á. Được một lúc thì trong bếp cũng không còn gì để em với gái làm nữa…
Gái : Xong rồi, chuẩn bị vậy là ổn rồi. Tí nữa chỉ cần nấu thôi, ra ngoài ngồi nghỉ xíu đi Hoàng.
Em : Ừa, em cứ ra trước đi.
Gái : Sao thế ? Hoàng ngại người lạ hở ?
Em : Đâu, em ra trước đi, anh sắp xếp lại chút rồi ra ngay nè.
Gái : Thôi ra đây với em, làm gì còn đâu mà sắp xếp. Tiện thể ra đây để em giới thiệu luôn, hì hì.
Gái hình như đọc được bộ dạng của em hay sao ấy, thì cũng đúng, em cứ nghĩ tới việc phải đối mặt với “nó” mà cứ run run, chẳng hiểu sao lại bị vậy nữa 
Ra tới nơi thì không thấy con bé đâu cả, may quá vậy là coi như né được ít phút.
Gái : Chắc nó lại chạy đâu rồi, con bé này lăng xăng quá thể.
Em : Ừm, thôi kệ nó đi. Trẻ con mà :3
Gái : Mai ơiii, Maiii…
Gái gọi tên lên em mới biết “nó” tên là Mai á, đang yên lặng không thấy con bé trả lời lại gái thì bất chợt ở đâu “nó” lại lên tiếng đáp lại 
Mai : Dạ… em đang tắm.
Ôi trời, em còn tưởng con bé này chạy đi đâu chơi không có nhà rồi cơ, hời ơi tận thế sắp tới rồi, thần linh ơi 
Sau khi xác định được vị trí con bé ở trong nhà thì gái mới chịu ngồi xuống rót nước đưa em, mọi khi uống nước gái rót cho em thì em thấy nước ngọt quá chừng, thế mà sao hôm nay em thấy nó cứ nhạt nhạt sao á… uống nước mà cũng theo tâm trạng sao trời ?
Gái : Anh gọi mấy bạn qua đi.
Em : Qua giờ hả ?
Gái : Vâng, cũng 10h hơn rồi còn gì. Đợi con bé xuống phụ em nữa là xong luôn ấy mà, nhanh lắm ^^
Em : À ừm…
Đang mải miên man suy nghĩ thì đã hơn 10h cmnr, mới đây mà sao trôi nhanh vậy. Lấy cái điện thoại ra gọi cho đám bán qua nhà gái, vừa bấm số vừa nghĩ xem lúc chúng nó gặp con bé kia thì sẽ ra sao, chắc tụi nó cười em thối mũi mất.
Em thì đang chăm chăm tay cầm cái điểu khiển TV bật loạn xạ các kênh ở bên ngoài, bên trong thì gái với đứa em họ đang nấu bữa trưa, sắp tới vòng đối mặt rồi em phải làm sao đây, phải sao đây ?
Nghĩ nghĩ thêm chút nữa, bấm muốn mòn cái điều khiển ra thì tụi bạn cũng đã đến nơi, lại lóc cóc lê cái xác ra mở cổng cho tụi nó. Trước lúc bọn nó vô nhà, em còn không quên nhắn nhủ đôi điều thân thiết như ba mẹ đưa tiễn các con lên đường làm nghĩ vụ…
Em : Đi cho vững, nếu được thì bám víu vào nhau mà đứng nha. Không khéo tí vô nhà lại ngã ngửa ra dập đầu chấn thương sọ não bố không cứu nổi đâu…
Sau khi em nói xong câu đấy tụi nó còn cười cười nghĩ là em trêu bọn nó cơ đấy.
Em : Bố không có đùa ! – Em nhấn mạnh lại đe dọa tụi nó.
Ấy thế mà bọn nó “điếc không sợ súng” các thím ạ, thôi thì kệ mẹ tụi nó, đợi cho tới lúc vô nhà mới biết thế nào là “mắt thấy tai nghe”.
Trong khi đám bạn em hí hửng đi trước vào nhà thì em lại lẽo đẽo theo sau tụi nó, thỉnh thoảng còn dơ tay ra đề phòng thằng nào ngã để còn đỡ kịp 
Gái với đứa em họ hình như vẫn còn đang làm cơm trong bếp chưa xong hay sao á, thế là em lại thay mặt rót nước mời tụi nó. Đang chém gió hay thì bất thình lình em nghe thấy tiếng động trong bếp đi ra…
Gái : Hoàng với mấy bạn rửa tay rồi vào dùng bữa ^^
Hời ơi, hóa ra là gái đi ra gọi tụi em vào ăn cơm, em còn tưởng là con bé kia chứ, mà thôi. Dù sao thì đằng nào cũng phải gặp “nó”, không tránh được. Cơ mà em lo là lo đám bạn em nó troll em thôi, quá trời…
Lần này thì em xung phong dẫn đầu đoàn quân cảm tử đi vào trong bếp chứ không đi thụt lùi phía sau nữa…
Em : Ê, hay thôi tụi mày về đi, bữa khác qua ăn sau nha ? – Em quay ra cố vớt vát chút hi vọng mong manh cuối cùng…
Quang : Về về cái beep, cơm mang tận mồm rồi chẳng lẽ không ăn ?
Nói rồi tụi nó đẩy em ra và đi vào. Rồi luôn, xong luôn… hi vọng cuối cùng của em cũng tan vỡ, lúc đấy em chỉ mong có động đất xảy ra thì may ra tụi nó mới chịu chạy đi thôi các thím ạ.
Và y như rằng, lúc tụi nó đẩy em ra để đi vào bếp thì cũng là lúc tụi nó bị “afk” đứng nhìn đúng như mấy thằng ngu luôn. Bố báo rồi mà không nghe, đúng là lũ óc chó, “cắm mắt” cho tụi mày cũng như không !.
Gái : Ơ mấy bạn sao thế ? Ngồi xuống đi ?
Em : À ừm, để anh. Tụi nó thấy nhiều món quá nên chắc ngại ấy mà ^^
Em phải cố che đậy cái mà ai cũng biết rồi, chỉ có mỗi gái là không thôi. Chứ thực ra nhiều món quá tụi nó chẳng nhảy bổ vào bàn mà hốc ngay ấy chứ. Em đi tới vỗ vai tụi nó…
Em : Nè ngồi xuống đi còn đứng đó ?
Nhờ có em buff thêm sức mạnh nên tụi nó mới tỉnh được, chứ không chắc phải đứng thêm 3 tỷ năm nữa mất. Chém tí, hihi.
Nói rồi tụi nó mới kéo ghế ra để ngồi nhưng vẫn không quên tia ánh mắt về phía em, như muốn hỏi là : “Sao lại thế” ?. Câu hỏi muôn thủa…
Bữa ăn diễn ra có vẻ hơi im ắng thì phải, tụi nó hết nhìn em rồi lại đến nhìn con bé kia, thường ngày thì tụi nó nhìn đĩa thức ăn xem món nào ngon, món nào nên ăn nhiều cmnr ấy chứ.
Mai : Anh ! – Giờ biết tên nó rồi.
Hình như nó gọi em hay sao ấy…
Em : Hả ? Gọi anh à ?
Em hơi giật mình chút, nhưng cũng cố hỏi lại nó. Còn cả bàn đều quay ra nhìn em với nó.
Mai : Vâng, anh ăn thử món này xem ngon không, em với chị Trang làm đấy, hihi.
Em : À ừm, anh cảm ơn.
Con bé nó gắp cho em miếng sườn mà em thấy như nó gắp cho em miếng thuốc độc vậy đó, nhưng mà em vẫn cố phải cười thật tươi -__-
Rồi giờ thì cả đám như hiểu ra nên chúng nó cũng bắt đầu hoạt động cơ tay chứ không còn dùng cơ mắt nữa, em chẳng biết hành động của con bé kia mang ý nghĩa gì nữa.
Nó làm thế là để trêu em à ? Hay nó muốn nói cho tụi bạn em biết là “Nó với Trang là chị em gái, không có gì lạ đâu nên mấy đứa cứ ăn đi, không phải nhìn ?”
Em vẫn chưa hiểu con bé này nó thuộc tuýp người nào nữa các thím ạ. Lúc thì trẻ con nhí nhảnh, lúc thì mưu sâu kế hiểm, lúc thì lại sâu sắc khó tả. Là sao đây hời ơi ?
Sau câu nói của nó với em thì bàn ăn lại diễn ra sôi nổi chứ không còn im ắng nữa, tụi bạn em được thể gỡ bỏ khúc mắc là hoạt động hết công xuất, còn em thì cứ vừa ăn vừa nghĩ xem tiếp theo sẽ là chuyện gì xảy ra đây ?
Cơ mà sau hàng loạt những suy nghĩ đen tối âm u nhất có thể của em nghĩ ra được, thì mọi chuyện lại diễn ra một cách hết sức bình thường. Ăn uống xong xuôi tụi bạn em tranh phần dọn dẹp tàn cuộc như thường, còn em với gái thì ra phòng khách ngồi, còn con bé kia thì chạy biến lên phòng đi nghỉ. Vậy cũng tốt… Đến khoảng 2h chiều thì em với đám bạn xin phép rút quân, đi về để cho gái đi nghỉ trưa, với cả tụi bạn em còn về chuẩn bị đồ để mai đi nữa.
Thăng : Là sao vậy Hoàng ?
Em : Thì đó, con bé đó với Trang là chị em họ.
Thăng : Ừm, tao cũng hiểu dần là vậy rồi. Nhưng sao nó lại đến tìm mày ?
Em : Tao không biết nữa, sao nó lại biết nhà tao thì tao cũng chịu kia.
Thăng : Xem ra mày còn khổ dài dài con ạ !
Em : Khổ vậy là tao thấy tới giới hạn rồi đó, đang yên mọc đâu ra đứa em họ vậy hời.
Thăng : Mà cũng tại mày ngu thôi, ai bảo hôm nọ trêu tức nó làm gì ?
Em : Đm, là nó tìm tới trêu tao đó chứ ?
Thăng : Vì sao cũng vậy cả thôi, giờ thì mày đắc tội với “em vợ” rồi con ạ.
Em : Thôi không sao, chắc nó chỉ ở chơi vài bữa rồi về thôi. Không sao đâu, mà tao thấy nó cũng không có ác ý gì cả.
Thăng : Thì cũng chỉ biết mong vậy thôi con zai =))
—–
Sau cuộc nói chuyện xàm xàm giữa em với thằng bạn thân thì em lại càng nghĩ nhiều hơn, rồi cuối cùng cũng chỉ biết tự an ủi mình là mong sao sẽ sớm qua và đứa em họ của gái sẽ không làm gì quá đáng với mình. Vì nó cũng chỉ ở chơi “năm bữa nửa tháng” thôi 

Ờ đấy… Nhưng thường thì đời không như mơ các thím ạ, ôlala  .

[Truyện Voz] Vô tình hôn gái… em phải làm sao? Chap 68

Rate this post

Related Posts

About The Author