[Truyện Voz] Vô tình hôn gái… em phải làm sao? Chap 74

Tiếp :

Sau cái vụ chiến tranh lạnh thì có vẻ gái hiền hơn và dễ dàng hơn trong việc quản lí em. Nhưng mà thỉnh thoảng gái vẫn nổi cơn lên như thường. Đơn cử như có lần em đi chơi với thằng Hiếu xong bị gái phát hiện ra.
Gái : Hồi sáng trên trường Hoàng đi với Hiếu làm gì đấy ?
Em : Hả, anh với nó đi chơi loanh quanh thôi mà.
Gái : Loanh quanh gì mà ở khối 10 ?
Em : À, nó rủ anh đi chơi qua đó thôi. Không làm gì hết !
Gái : Đừng có mà trăng hoa linh tinh nhé, em biết hết đấy
Em : Sặc, em cứ nghĩ oan cho anh. Người yêu em không bao giờ làm thế đâu nhá.
Nói xong câu này em có phần hơi ngượng mồm 
Gái : Làm hay không anh tự biết, tuần nay không có cơm củng, nấu hộ gì hết. Anh tự đi mà nấu ăn !
Đoành cái việc nhỏ nhặt, cỏn con mà gái nghi ngờ em tới nỗi cắt cả cơm chứ, dafug 
—–
Rồi còn vụ hồi đầu tháng 10 nữa, đợt đấy gái tha ở đâu được ba con cún con về, nhìn nhỏ nhỏ xinh xinh có vẻ vừa mắt đấy. Cơ mà em lại thấy khó chịu sao sao á, vì từ hồi con milu nhà em mất là em thấy ghét mấy loài bốn chân các thím ạ. Không biết em có bị mắc chứng bệnh ghét loài vật không 
Em : Ủa, em mang bọn này ở đâu về vậy ?
Gái : Đẹp không Hoàng ? Từ giờ em với Mai nuôi đó. – Gái cầm con cún nhỏ lên chìa ra trước mặt em.
Em : Sặc, thôi cho anh xin. Em lo việc nhà, việc học chưa đủ sao mà còn lôi thêm ba con này về thế @@?
Gái : Không sao, anh yên tâm. Em với Mai lo được mà, dễ lắm ^^
Em : Rồi hàng ngày em còn phải cho nó ăn, dọn vệ sinh nữa đó @@!
Gái : Còn tắm, còn cho cún mặc và phải xây nhà cho bọn nhỏ nữa cơ Hoàng ạ.
Em : Sặc, anh thua em rồi.
Gái : Hì hì, Hoàng không biết chứ chăm sóc mấy đứa này em thấy vui mà.
Em : Quá mệt mỏi, hời ơi. Sao người yêu tôi lại mang thêm việc vào người chứ @@!
Gái : Hơ, Hoàng cứ ngoan ngoãn, chăm chỉ học hành đi là em bớt được cả đống việc rồi. Mấy cái này có gì mà khó chứ !
Em : Ờ được rồi, tùy em vậy. Nhưng anh cứ thấy bọn nó làm khó em là anh cho đi hết đấy -__-
Gái : Hoàng làm khó em mới đúng đó nhaaa
Em : Thôi được rồi, được rồi. Anh biết rồi mà 
Gái : Hì hì, Hoàng thấy đứa này đẹp khong ?
Gái chỉ chỉ vào một con ngay gần em, cơ mà em chẳng cần nhìn cũng cứ lắc đầu như thật.
Em : Không, xấu.
Gái : Còn đứa này ?
Gái lại chỉ sang con khác và em lại lắc đầu, đến lần sau gái chỉ đủ lượt cả ba con mà em chẳng cần nhìn, cứ lắc đầu nhiệt tình và kêu “Không thích”. Rồi gái chỉ lượt chốt.
Gái : Còn đây thì sao hả Hoàng.
Em : Xấu òm, quá xấu.
Theo lẽ tự nhiên em lại lắc tiếp mà không biết là gái đang tự chỉ vào mình và hỏi em 
Em : À… sặc, đẹp, đẹp. Đây thì vừa đẹp, vừa xinh… đẹp lắm, hề hề.
Gái nhìn em nhăn mặt rồi thò tay sang véo em một cái, cái mắt thì nguýt dài cả tỷ cây số.
Gái : Có nhìn đâu mà cứ chê, hả ? Đến cả người yêu anh còn dám chê nữa ha ?
Em : Đâu, tại anh nhìn ba con kia mãi nên bị quáng đấy chứ @@!
Gái : Cái mồm kia… cái mồm chỉ để nói lời gian dối, hừm.
Em : Vẫn có người yêu tôi, hô hô.
Gái : Gì ? Hả ?
Em : Đâu, anh nói người yêu anh là tuyệt nhất, hề hề.
Gái : Thôi đi nhá, anh chẳng giỏi gì chỉ giỏi nịnh thôi, không biết sau này anh ra sao nữa -__- ?
Em : Anh toàn nói sự thật thôi mà, hê hê. – Mỗi lần gái kêu em nịnh là em lại áp dụng câu “chỉ nói sự thật thôi” =))
Gái : Rồi rồi, anh đi mua hộ em hộp sữa về đây đi.
Em : Làm gì thế @@?
Gái : Em bảo thì anh cứ đi đi, hỏi hoài nha.
Em : Thôi anh biết rồi nhé, để cho tụi kia chứ gì ? – Em chỉ mấy con cún đang nằm ưỡn ẹo dưới chân gái.
Gái : Yep, biết rồi thì đi đi Hoàng. Mấy bé này đói rồi đó.
Em : Ôi trời, tôi khổ quá. Có bao giờ tôi được người yêu tôi chăm sóc như vậy chưa hả trời, cảm thấy không bằng… à mà thôi.
Gái : Nhanh lên đi Hoàngg…
Nhìn mặt gái giục em đi mua đồ cho mấy con cún này mà em thấy tủi thân quá trời, giờ em còn phải hầu hạ tụi nó nữa sao hả ?. Nghĩ là vậy nhưng em vẫn phải lấy xe đi mua sữa cho tụi nó, cũng may là tiệm tạp hóa nó gần. Chứ nếu mà phải chạy ra cái siêu thị chắc em chết mệt.
Nhìn gái cho tụi nó ăn mà gương mặt có vẻ vui lắm, gái cứ lấy tay sờ sờ với xoa xoa đầu tụi nó thôi. Liếm hết bát sữa thì tụi nó quay ra liếm tay với liếm chân gái, đậu xanh tụi nó chứ ăn no dửng mỡ à .
Em : Ủa mà cái Mai đâu Trang ?
Gái : Mai bảo đi chơi với bạn rồi, tối mới về. Sao thế Hoàng ?
Em : Uầy, nó mới về trường mà có bạn nhanh thế @@?
Gái : Nhanh bằng anh không -__- ?
Em : Eo, chuyện hồi xưa mà Trang cứ nhắc mãi thế -.-
Gái : Em không biết, em nhớ dai lắm.
Em : Mà dạo này anh thấy có nhiều đứa theo đuổi cái Mai lắm.
Gái : Ủa Hòang cũng biết hả ?
Em : Vậy là Trang cũng biết luôn rồi á @@?
Gái : Dạ biết, mà có nhiều lắm đâu Hoàng.
Em : Anh thấy thế cũng nhiều mà =…= ?
Gái : Mai kể với em rồi, ba đến bốn người thôi mà. Mà chứ Hoàng còn thấy nhiều hơn nữa hả ?
Em : Sặc, ba đến bốn người mà em còn kêu ít @@!
Gái : Ừhm !
Gái ngẩng mặt lên nhìn em gật đầu rồi lại cúi xuống đùa nghịch với tụi cún con tiếp, động tác và lời nói của gái làm em thấy hơi bất ngờ, kiểu như đấy là điều hiển nhiên với gái ấy. Ba đến bốn người theo đuổi, tán tỉnh còn ít hả các thím  ?
Rồi em mới buột miệng hỏi gái:
Em : Chứ số nhiều của em là bao nhiêu @@?
Gái : Thì là nhiều hơn số đấy đó Hoàng.
Em : Cụ thể ấy @@!
Gái : Hoàng muốn biết hở ? – Gái nhìn em ánh mắt hấp háy.
Em : Ờ, ừa…
Gái : Hừm… thì tầm hai chữ số gì đó !
Em : Sặc, chứ em hồi lớp 10 thì sao @@?
Đến bây giờ thì em thấy hơi hoảng rồi @@!
Gái : Hồi đó không nhiều cũng không ít, vì lúc đấy em đã có Hoàng rồi, hì hì ^^
Nghe gái nói xong câu đấy em thấy mình như một vị thần, sức mạnh tăng lên một tầm cao mới, kiểu như là “vượt vũ đăng thiên” ấy các thím ạ. Cơ mà em chưa được ở trên đấy bao lâu thì gái lại kéo em xuống đất cái rụp, chỉ bằng một câu nói:
Gái : Nhưng tới giờ em vẫn thắc mắc sao mình lại chọn Hoàng nhỉ ?
Câu nói nửa đùa, nửa thật của gái làm em cảm giác tụt cmn dốc luôn, và dường như gái cũng nhận ra nét mặt em có phần hơi ngu ngu sau câu nói đấy nên gái nói tiếp liền.
Gái : Em nói đùa thôi mà Hoàng
Em : Ừm ừm, nhưng anh cũng không hiểu nữa
Gái : Hoàng hiểu gì cơ ?
Em : Sao em lại chọn anh ?
Gái nghĩ nghĩ vài giây rồi trả lời em bằng một giọng điệu cực nhẹ nhàng…
Gái : Lúc đấy em nghĩ là : “Vì anh đợi em nên em phải tới.”
Em : Vậy thôi hả Trang @@?
Gái : Còn chứ, nhưng phần lớn là vậy đó.
Em : Òm.
Sau câu trả lời đấy của gái làm em càng tin tưởng hơn về cái tình thuyết “Chày cối thành huyền thoại” và câu nói “Nói đợi là sẽ chờ” của mình các thím ạ  .
Em : Nhưng mà anh thấy mình cũng cảm đảm lắm đấy nhé !
Gái : Hả ? Hoàng cảm đảm cái gì cơ ?
Em : Hồi đó anh đợi em tận những 8 tháng này, rồi bây giờ lại chịu đựng em thêm hẳn 6 tháng nữa. Anh thấy mình là người can đảm nhất hành tinh luôn ấy chứ =))
Gái : Gì ? Anh có ý gì đấy ?
Em : Đấy đấy, cứ thế bảo sao…
Gái : Em làm sao ?
Em : Em hỏi người ta mà cứ lườm nguýt như thế thì ai dám trả lời @@?
Gái : Em hỏi anh chứ hỏi “người ta” nào ở đây ?
Em : Hừm, thôi không sao. Anh đã quyết tâm trở thành “người cảm đảm nhất” rồi, nên anh xác định sẽ còn phải chịu đựng em cả đời nữa cơ.
Gái : Hứ, ai thèm lấy anh mà cả đời với cả không ở đây ?
Em : Ơ kìa, anh có nói là sẽ lấy em đâu @@?
Gái : Anh dám ? Chứ anh lấy ai ? Hảả ?
Em : Lấy người anh yêu, lấy con dâu của mẹ anh, lấy mẹ của các con anh chứ còn lấy ai nữa, đùa chứ em hỏi lạ quá.
Gái : Là ai ?
Em : Em chứ ai, hahaa =))
Gái nhìn em rồi cười cười, còn định véo em nữa cơ mà em chạy được nên quay lại trêu gái tiếp. Em đang chạy thì quay đầu lại làm cái vẻ mặt nghiêm trọng rồi nói với gái.
Em : Ơ khoan đã, anh thấy không ổn đâu.
Gái : Ơ sao thế Hoàng ? Không ổn gì cơ ?
Em : Em là người yêu anh rồi đúng không ?
Gái nhìn em rồi gật đầu.
Em : Mẹ anh cũng coi như em là con dâu tương lai rồi nhé.
Gái nghĩ nghĩ một lúc rồi cũng gật gật đầu, nhìn ngộ lắm. Em nghỉ lấy một hơi rồi diễn lại cái vẻ mặt nghiêm trọng ban nãy…
Em : Nhưng mà còn…
Gái : Nhưng còn gì cơ Hoàng ?
Em : Còn mẹ của các con anh thì… hay là bây giờ mình “hiện thực hóa” cái điều cuối này đi Trang ? Hahahaaa 
Gái : Ahh, Hoàng lại dám trêu em nữa à ?
Sau khi biết mình bị em trêu, gái tức quá hay sao mà đuổi em khắp nhà từ dưới tầng lên tận trên tầng, may là em nhanh chân trốn vào cái wc tầng 2 rồi đóng cửa gấp không thì cái eo với cái tay em lại bầm dập rồi 
Sau khi trốn trong đấy tầm nửa tiếng đồng hồ, bằng mọi biện pháp hòa giải qua tin nhắn điện thoại thì gái cũng tha cho em. Nhưng em vẫn quyết định đứng cách xa gái một khoảng đủ để tẩu thoát khi có biến bất ngờ, loay hoay một hồi em mới mở lời bắt chuyện.
Em : Đùa chứ Trang ghê thế ?
Gái : Ghê gì hửm ?
Em : Anh mới trêu một tí đã giận rồi ấy @@?
Gái : Ai bảo anh cứ trêu em làm gì ? Bao lần rồi không chừa ?
Em : Hời ơi, có gì to tát đâu chớ.
Gái : Không, sau anh cứ trêu đi rồi biết nhé !
Em : Mà cái Mai đi đâu lâu thế nhở, từ trưa tới giờ rồi.
Gái : Ơ, em nói với Hoàng là tối Mai mới về mà, với cả nó đi chơi làm quen với các bạn mới cũng tốt.
Em : Ừm anh quên mất, rồi giờ mình làm gì đây Trang, cứ ngồi chơi với đám cún này à ?
Gái : Vâng, chơi với bọn nó cũng vui mà Hoàng
Nói rồi gái lại đưa tay ra nựng nựng bọn cún con dưới chân, nhìn mà em thấy ghét ghét bọn nó vc. Ngồi nhìn gái đùa nghịch với bọn nó chán rồi em quay ra mở TV lên xem, đến tầm chiều tối đang định xách ass về thì gái bảo ở lại ăn cơm 
Lọ mọ chạy vào bếp tính giúp gái thì gái lại kêu em cứ ở ngoài chơi với trông tụi cún con, ừ thì lại ngồi trông chúng nó. Ngồi xem TV mà chúng nó cứ rúc rúc vào chân, em tức quá mới sút nhẹ cho một cái mà tụi nó đã kêu “ăng ẳng” lên rồi, y như rằng gái đang ở trong bếp phi ra ngoài phòng khách ngay.
Gái : Anh lại làm gì bọn nó đấy ?
Em : Sặc, anh đã làm gì đâu mà lại với nữa @@?
Gái : Hừm, thế thì anh đừng có làm gì đấy.
Gái lườm em một cái rồi đi vào bếp làm tiếp, lúc gái cười với lúc gái lườm em mà em thấy gái quá chừng. Lúc thì gái dịu dàng, lúc thì nhìn gái ghê gớm lắm -.-”
Ngồi xem TV và chịu đựng sự hành hạ bởi bọn cún cứ bâu nhâu dưới chân một lúc thì em cũng được ăn cơm, có vài món đơn giản thôi nhưng do gái nấu nên em vẫn thấy ngon miệng, xơi liền ba bát no nê em mới chịu buông đũa. Nghĩ lại thấy mình ăn như heo, cơ mà không sao =))
Dọn dẹp, rửa chén đĩa rồi hai đứa dắt tay nhau ra phòng khách ngồi uống nước, gái thì cho bọn cún con ăn tối còn em thì ngồi nghịch điện thoại, đang ngồi thì có tiếng chuông cửa. Vì gái đang bận chăm bọn cún nên em được phân công ra mở cổng, nhìn từ xa thì là cái Mai với một người nữa. Đến gần em mới biết là một đứa con trai, chắc là bạn nó đưa về.
Mai : Anh Hoàng ạ, chị em có nhà không anh ?
Nhìn mặt nó tươi hơn hớn, vừa đi chơi về có khác =…=”
Em : Ừm, có. Trang đang trong nhà đấy em.
Mai : Thôi tớ vào nhà nhé, cảm ơn cậu. – Nói với đứa bạn.
Thằng bé : Ừm, cậu vào nhà đi, tớ về đây.
Nó cười cười rồi quay ra chào thằng bạn xong đi vào nhà. Thằng bé thì liếc nhìn em một cái xong phóng xe đi thẳng, lằng nhằng có khi em lại thành anh vợ nó ấy chứ. Đóng cổng xong em cũng đi vô nhà luôn.
Mai : Uầy, bác đã mang về rồi hả chị ?
Gái : Ừm, bố chị mới gửi về hồi trưa đấy.
Mai : Hihi, thế là giờ chị em mình không phải ở một mình nữa.
Gái : Ừm, nhưng mà còn lo chỗ ở cho bọn nó nữa cơ.
Mai : Thì để tụi nó ở trong nhà cũng được mà chị ?
Gái : Tất nhiên rồi, nhưng vẫn phải làm một cái nhà bé nữa chứ Mai, giống trên film ấy.
Mai : À, cái này chị yên tâm. Có anh Hoàng đây rồi còn gì, hehe
Em : Sặc, sao lại liên quan anh ?
Mai : Thì anh phải lo phần nhà cho đám cún giúp bọn em chứ, chẳng nhẽ anh để bọn em phải làm hở ?
Nói rồi nó làm cái mặt phụng phịu, con này nó là chúa làm nũng các thím ạ. Lại còn thêm cái vụ làm nhà cho bọn cún con giống trên film nữa chứ, làm em khổ đủ đường. Mà nhà cho bọn cún em có biết làm kiểu gì đâu trời ơi -.-” ?
Sau một hồi ngồi nghĩ đủ mọi phương thức thì gái quyết định đi tìm mua nhà cho tụi nó, tìm ở mấy cái shop đồ lưu niệm với thú cưng ấy các thím ạ. Thống nhất xong xuôi đang định đi chơi thì gái có điện thoại, là của phụ huynh gọi về các thím ạ. Em cũng chẳng biết nội dung là như nào, đại loại là em thấy gái “dạ dạ, vâng vâng” gật gật đầu thôi.
Em : Hai bác gọi về hả Trang ?
Gái : Ừa, bố em gọi về hỏi xem đã nhận được đám cún con chưa, với cả nhắc vài việc thôi Hoàng.
Em : Ừm, hóa ra bọn này là của bác trai gửi @@!
Gái cười cười rồi bảo em ngồi đợi chút để lên phòng thay đồ, ngồi cạnh mấy con cún với cái Mai mà em cứ thấy kiểu gì ấy. Nói chung là em không có thiện cảm mấy với đám cún con này, còn cái Mai thì em có thiện cảm hơn chút, chỉ một chút thôi nhé -.-”
Mai : Anh Hoàng, thấy con nè đẹp không ?
Em : Ờ đẹp
Mai : Anh có nhìn đâu mà kêu đẹp ?
Quá trời luôn các thím ạ, hai chị em nhà này không phải chị em ruột mà giống nhau thế cơ chứ.
Em : Thì anh nhìn ban trưa rồi, con nào cũng đẹp hết @@!
Mai : Xì, đẹp mà anh dửng dưng thế ?
Em : Ờ, vì chị em là đẹp nhất rồi nên anh bị mẫn cảm với cái đẹp, không quan tâm lắm.
Mai : Uầy, thế mà hôm nọ anh thấy anh với anh Hiếu sang lớp bên cạnh làm gì thế ?
Em : Ai biết đâu, thằng Hiếu nó rủ anh mà, anh chỉ đi theo thôi.
Mai : Ôi thế cơ, sang tận mấy lần cơ á ?
Em : Ừm, có gì đâu. Nó rủ nên anh đi thôi mà -..-”
Mai : Vâng, thì cứ tạm biết thế đã.
Em : Ủa mà anh thấy thằng cu lúc nãy mang em về cũng được mà ?
Mai : Được gì anh ?
Em : Thì được trên nhiều phương diện.
Mai : Xùy, nó có họ hàng hay quen biết gì anh không mà anh khen nó ghê thế ?
Em : Có gì đâu ? Thấy sao anh nói vậy thôi mà.
Mai : Vâng, nhưng em không thích nó lắm.
Em : Không thích lắm tức là thích ít hả =)) ?
Mai : Không đâu, không ưa ấy anh.
Em : Ủa, chứ sao em để nó chở về @@?
Mai : Thì tại hết xe rồi, bọn bạn cùng lớp em nó đi chơi với người yêu hết rồi, mà em thì làm gì có xe đâu ? Nên đành để nó chở về chứ sao nữa.
Em : Ờ, anh tưởng em quen nó =))
Mai : Lần đầu gặp anh ơi -__-
Em : À ừ.
Mai : Hay lần sau em đi đâu mà về muộn hay không về được thì em gọi anh nhá, anh tới đón em về nhá =)) ?
Em : Ê ê ê, cái này thì không được nha. Hỏi chị em nhé, anh không quyết đâu =))
Đậu xanh nó tính biến anh rể nó là em thành osin cho nó các thím ạ, khôn éo thể chịu được.
Mai : Chứ anh nỡ lòng nào để em gái anh đi cùng một người không quen, không biết như thế, huhu 
Nó lại làm cái bài giả vờ tội nghiệp các thím ạ, nhưng mà em mẫn cảm với cái bài này rồi nên trò của nó vô tác dụng.
Em : Ơ anh có bảo là em phải đi cùng người lạ đâu nào ?
Mai : Vậy là anh đồng ý rồi hả ? – Cái mắt nó sáng rực.
Em : Không, không hề nha =)).
Mai : Chứ sao ? – Nó đổi thái độ hậm hực cái roẹt ngay các thím ạ.
Em : Nếu lần sau em kẹt mà không có ai chở về, thì em hãy lấy điện thoại ra và gọi cho mấy đứa đang cưa cẩm em ấy. Vừa tiện đường về, vừa tiện kiểm chứng tình cảm của chúng nó với em.
Em : À mà này nhé, ví dụ mà có đêm nào trời mưa to, thật là to… thì em cứ lấy điện thoại ra và gọi cho chúng nó tới. Thằng nào mà dám tới thì anh nghĩ là em nên yêu nó luôn đi, kaka.
Mai : Ôi xời, toàn mấy đứa tán tỉnh em linh tinh thôi. Làm sao bằng a trai đáng quý của em được nhỉ, hihi.
Cái bài giả vờ đáng thương áp dụng với em không được, giờ nó chơi bài nịnh ngay. Cơ mà nó sai sách rồi.
Em : Không hề nha. Anh không đáng quý thế đâu, mấy đứa mà đêm hôm mưa gió cũng dám tới vì em thì mới đáng quý em gái ạ, haha.
Em : Mà thôi anh phải đi với chị em đây, có gì em cứ áp dụng mấy cái bài đấy dần dần đi nhá.
Đúng tầm bóng dáng gái thấp thoảng trên tầng đi xuống nên em mới được giải thoát bởi con quỷ nhỏ này, sau khi gái bàn giao công việc nhà cửa, chăm sóc đám cún con cho nó thì em với gái mới đi hẹn hò được, trước khi đi có ngó qua thấy thái độ con bé Mai vẫn bình thường lắm.
Hóa ra hồi nãy gái cũng để ý thái độ của con bé, mà em thì thấy thái độ của nó vẫn bình thường không tỏ vẻ gì cả, mà lúc trên đường đi gái mới hỏi em…
Gái : Nãy anh với Mai nói chuyện gì mà thấy mặt con bé cứ xị ra thế ?
Em : À nó tính biến anh thành biểu mẫu “anh trai gương mẫu” nhưng anh bảo không cần ấy mà.
Gái : Là sao cơ, em không hiểu @@?
Em : Thôi không có gì đâu, hehe.
Gái thấy em trả lời thế nên cũng chẳng hỏi gì thêm nữa.
—–
Buổi chiều hôm sau em đèo gái đi tìm mua nhà cho đám cún con kia, cơ mà vòng vèo mãi chẳng thấy ở đâu bán cả. Thế là lại vòng qua mấy cửa hàng bán nguyên vật liệu gỗ nhỏ tính nhờ người ta làm hộ, cơ mà người ta chê nhỏ vậy nên không làm. Em thì thấy là do người ta ngại làm thôi, chứ em để ý quanh cửa hàng của người ta cũng đều là mấy món đồ hay sản phẩm cỡ nhỏ thôi ấy.
Cuối cùng thì gái quyết định là để cho bọn cún ấy ở trong nhà luôn, chẳng cần phải nhà nhỏ, cửa nhỏ riêng làm gì cho mệt  =))
Mới đầu em còn thấy khoái vì tụi nó không có nhà riêng, cơ mà về sau em mới thấy mình nhầm các thím ạ.
Hôm đầu thì tụi nó ở trong nhà ngoan lắm, nhưng chẳng hiểu sao hôm sau tụi nó lại đổ đốn ra. Cứ tới đêm là tụi nó sủa, mà tiếng chó con sủa thì nào nó có thành tiếng hẳn hỏi đâu cơ chứ. Nó cứ âm ử, âm ử như tiếng rên ấy các thím ạ, đã thế còn ác nỗi là nó chỉ sủa như thế vào ban đêm thôi. Lại còn toàn vào giờ thiêng tầm 12h, ừm thì 12h cũng không sao vì gái hay ngủ muộn, nhưng tới lúc tụi nó canh toàn tầm 3h sáng tụi nó mới chịu sủa cho mới ghê.
Đã thế nhà chỉ có gái với cái Mai thôi, nên từ đợt đấy hai chị em gái lại ngủ chung phòng với nhau và gái đi ngủ sớm hơn, không còn nhắn tin sau lúc học bài tối với em nữa. Ừm thì thôi không nhắn tin muộn cũng được, nhưng bù lại thi thoảng gái lại gọi cho em lúc 3h đêm, bắt em thức để cùng nói chuyện với gái… CHO ĐỠ SỢ. Từ một người không sợ ma và giờ thì gái đã biết sợ là như thế nào (hồi trước có lần em dọa ma gái thì gái cũng nói là không sợ, nhưng thật ra là gái vẫn sợ các thím ạ @@).
Đợt đầu thì em còn quen giấc được, vì đợt đó có chương trình CKTG LoL 2015 cũng tầm đêm nên em cũng hay thức muộn, nhưng dần dần sau này em oải quá không thức nổi nữa, rồi cứ thi thoảng đang nói chuyện điện thoại là em ngủ gật các thím ạ, vì gái toàn bắt em nói chuyện tới tận gần một tiếng mới tha (vì lúc đó bọn cún con kia không sủa nữa) 
Nhiều khi buồn ngủ lắm mà em vẫn cố vì lo gái sợ không ngủ được, mà cái Mai thì nó ngủ ngon lành luôn.
Mãi về sau này đợt tháng 11 này nè thì tụi nó mới bớt bớt đi, nhưng mà lại dở chứng đi vệ sinh vô tội vạ trong nhà làm gái phải dọn quá trời, một ngày có khi phải dọn tới hai, ba lần các thím ạ. Rồi cuối cùng vào một hôm theo em đánh giá là khá đẹp trời, thì em nhận được tin nhắn từ gái.
Gái : Bố mẹ em không cho nuôi mấy đứa cún nữa Hoàng ơi, huhu.
Dù rất rất sung sướng khi nhận được tin nhắn của gái, cơ mà em vẫn phải cố gõ phím trả lời lại kiểu như muốn an ủi gái, nhưng thật ra là em thấy sung sướng lắm rồi =))
Em : Ừm, thôi không sao. Hai bác không cho nuôi nữa thì thôi em đừng buồn, thế giờ bọn nó ở đâu ?
Gái : Em không biết, bố bảo là mang cho hàng xóm hoặc nhà cô chú :(.
Em : Ừm, thế để họ nuôi hộ cũng được mà. Nhìn mấy con cún đẹp thế chắc họ cũng quý.
Gái : Nhưng em muốn nuôi 🙁
Em : Thôi, làm thế nào được. Hai bác không cho nuôi nữa thì em cũng phải hiểu chứ, mà em yên tâm đi. Mấy con cún đẹp thế ai nhìn cũng quý mà :3.
Gõ phím ra được những tin nhắn đấy em thấy cứ lỗi lỗi sao ấy, chứ thật sự là em thấy tụi nó xấu quắc hà, dễ ghét nữa. Không biết có phải do em kì thị không nữa =))
Gái còn than vãn nhiều lắm nhưng cuối cùng thì kết quả vẫn phải tiễn ba con cún chúa quỷ ấy đi, cún với chó gì đâu mà phải phục vụ nó như chúa vậy đó.
Thoát được ba con đó em còn mừng hơn được điểm cao nữa mấy thím ạ, đậu má =))).
—–
Hết chap nhá .

[Truyện Voz] Vô tình hôn gái… em phải làm sao? Chap 75

5 (100%) 1 vote

Related Posts

About The Author