[Truyện Voz] Vô tình hôn gái… em phải làm sao? Chap 79

Loading...
Chap 79 :
Chào các thím, em đây.
Đúng ra thì cái chap 79 này em đã up lên từ lâu rồi, nhưng do lúc gần viết xong thì em phát hiện được một số chuyện mà đáng nhẽ em lên được biết nhưng lại bị giấu. Sau một thời gian suy nghĩ lại thì em đã xóa đi khoảng 1/2 nội dung của chap 79 ban đầu, nên có lẽ sẽ có một vài đoạn các thím cảm thấy hơi khó hiểu. Ok vậy đi, em lan man quá rồi.
—–
Có lần em hẹn với bọn bạn đi đánh kèo 5-5 ở trường mà quên mất cái hẹn với gái, điện thoại thì để im lặng nên lúc em nhớ ra thì đã quá hẹn lâu lắm rồi. Kết quả là bọn em thắng kèo đấy nhưng em lại để gái đợi mất cả buổi chiều, khi tới nơi em đang loay hoay không biết tìm cách nói dối hay lấy lí do như nào.. thì gái có nói một câu làm em rất rất nhớ như thế này:”Thay vì việc cứ dùng thời gian để giận hờn lẫn nhau hay làm những điều vô nghĩa nào đấy, thì em muốn mình giành thời gian đó để hiểu và yêu thương nhau nhiều hơn. Hoàng ạ !”

Nói xong gái chẳng thèm trách móc hay hỏi em lí do vì sao lại tới muộn nữa, mà gái chỉ cười mỉm với em rồi thôi. Chính vì thế nên từ đấy em mới quyết tâm phải giành thời gian cho gái nhiều hơn, dù không làm được gì quá to lớn nhưng ít ra em sẽ không để gái phải lo lắng cho mình nữa !.

Review : Happy anniversary 9 months (20/01)..

Em thì nên kế hoạch chuẩn bị cho dịp này từ mấy hôm trước đấy rồi, còn định làm gái bất ngờ nhưng mà do quấn nhau quá nên cuối cùng chẳng giữ được bí mật gì cả, mà ngược lại còn lỡ hết kế hoạch vì chẳng làm được gì 
Vào một buổi chiều khi em đang ngồi ở nhà gái..
Gái : Hoàng !
Em : Giật cả mình, sao thế Trang ?
Gái : Em biết anh định làm gì rồi nhé.
Em : Anh làm gì cơ @@?
Gái : Anh lại định giấu em rồi làm em bất ngờ chứ gì ?
Em : Đâu có, anh có làm gì đâu Trang @@!
Gái : Xì, em biết hết rồi.
Em : Thế em biết gì nào ?
Gái : Anh lại nhờ mấy bạn chuẩn bị giúp chứ gì ?
Em : Đâu có đâu, em nhầm rồi.
Gái : Hừmm, em đọc tin nhắn của Hoàng rồi nên Hoàng không phải chối đâu -__-
Em : Sặc, sao em lại đọc tin nhắn của anh ?
Gái : Em không cố tình.
Em : Thế sao Trang biết -.- ?
Gái : Tại anh bỏ quên điện thoại rồi đi đâu đó nên em thấy chứ sao nữa, em không cố tình đâu mà, hì hì ^^.
Em : Eo..
Thấy em làm cái mặt xị xị nên gái ngồi sát tới an ủi.
Gái : Thôi không sao đâu Hoàng, em chỉ cần mình được vui vẻ ở bên cạnh nhau như này thôi, vì như thế với em ngày nào cũng là ngày đặt biệt cả mà.
Em : Nhưng 1 tháng mới có một lần đặc biệt như này thôi mà Trang..
Gái : Hì, Hoàng nhớ được là em vui rồi. Nghe em đi, ở bên cạnh em thôi, anh không cần phải làm gì cầu kì nữa đâu.
Em : Ừm, thế thôi cũng được.
Gái : Thế chứ, nhưng cái mặt cứ phị phị ra kìa.
Em : Nè, cười nè, hehe. Được chưa ?
Gái thấy em làm trò nên cũng hùa theo lao vào véo véo má em, nhiều khi em thấy gái cũng nhí nhảnh lắm cơ.
Vậy đấy các thím ạ, cuối cùng em lại dẹp cái kế hoạch mà mình tính chuẩn bị để làm gái bất ngờ đi. Mà thay vào đấy là một vài thứ khác, tuy không bất ngờ hay cầu kì, công phu gì cho lắm nhưng hai đứa vẫn được vui vẻ ở cạnh nhau và chào đón cái anni 9 tháng, hehe .
– Ngày 20 Tháng 1 Năm 2016 :

Buổi sáng hôm đó vẫn như thường ngày, sáng dậy sớm phi xe sang rủ hai chị em gái đi học, lên lớp thì chăm chú nghe giảng làm trò ngoan rồi hết giờ lại hộ tống hai chị em gái về nhà. Trưa nay hôm nay thì có khác chút là em không ăn cơm ở nhà gái mà lại về nhà, ăn cơm xong em chạy đi tắm rồi nghỉ chút mới sang nhà gái. Mở cổng dắt xe vào sân rồi bước đi hiên ngang vào nhà gái, thấy em xuất hiện có vẻ gái ngạc nhiên lắm các thím ạ 
Gái : Ơ, em tưởng Hoàng về nhà mà sao sang sớm thế ?
Em : Oh, anh ăn cơm xong rồi, tắm rồi, thay quần áo rồi. Chỉ đợi mỗi em nữa thôi mà, hehe.
Gái : Đợi em ? Làm gì á Hoàng ?
Em : Thì em cứ lên thay quần áo đi rồi xuống đây đi với anh.
Gái nhìn em nghĩ nghĩ một chút rồi cũng làm theo lời em nói, nghĩ lại thì em thấy mình hơi ngu ngu, hôm nay tự nhiên lại chủ động kêu gái đi chuẩn bị đồ rồi ngồi đợi, nhưng không sao các thím ạ, đợi lâu chút nhưng cũng đáng mà, kaka. Y như rằng em phải đợi gái chuẩn bị các kiểu mất tới tận 30p 
Gái : Em xong rồi đây, sao thế Hoàng ?
Em : Thì đi chơi chứ sao nữa hả Trang =))
Gái : Đi chơi á ? Nhưng đang giữa trưa mà đi đâu hả Hoàng =.=” ?
Em : Đi xem film rồi đi chơi, để kỉ niệm 9 tháng của tụi mình, hehe.
Gái : Ôi dồi ! Làm em còn tưởng có chuyện gì cơ.
Em : Mời cô nương =))
Em giơ tay làm dấu ra hiệu cho gái, thấy thế gái cười cười rồi cũng đưa tay cho em nắm dắt đi. Em mới tìm được chỗ cũng gần đây để đưa gái đi bằng xe máy được, không quá đông cũng chẳng quá vắng. Nói chung là cũng vừa hợp một buổi xem film chung. Đi mất tầm 30p thì tới nơi, gửi xe rồi nắm tay nhau đi mua vé. Hôm đấy có kha khá những cặp như bọn em nên cũng chẳng ngại ngùng gì mà không thể hiện tình cảm, hà hà 
Đợi một chút thì tới giờ chiếu film, em với gái xem Diệp Vấn 3 các thím ạ. Đợt đó film này còn đang hot, lại hợp hoàn cảnh nữa nên xem thích lắm. Ngồi xem mà thỉnh thoảng tới đoạn lãng mạn là gái lại nắm tay rồi quay sang cười với em, em thì chăm chú xem quá nên chẳng thể hiện gì nhiều cả. Tới cái đoạn mà cô kia phát hiện ra bệnh của mình, gái quay sang nhìn em rồi nắm tay chặt lắm, lại còn cười nữa, phải mất tới tận 5s để em nhận ra là trong ánh mắt của gái có gì đó hơi khác khác, hình như gái vừa động lòng nên mắt có ngấn lệ thì phải, rạp tối nên em cũng chẳng biết có phải không hay do tự mình cảm thấy thế nữa. Xem xong rồi em đưa gái đi chơi, dạo dạo vài vòng quanh khu đó. Tới khi trời gần tối thì kiếm quán lẩu tấp vô ăn tối, gái cũng biết hôm nay là ngày gì nên nhiều lúc em đùa hơi quá chớn gái chỉ lườm lườm rồi sau đấy cười được ngay 
Ăn uống xong xuôi em dẫn gái đi vào quán cf gần đó nghỉ ngơi chút rồi về, tới nhà thì trời tối hẳn luôn rồi. Kết thúc một ngày cùng gái.

Review Valentine 14/02/2016 :

Sáng hôm đấy em vẫn nhớ là trời ấm lên thấy rõ sau bao nhiêu ngày rét buốt, sáng sớm mùng 7 tết !. Đang loay hoay đánh răng rửa mặt thì cái điện thoại trong phòng đổ chuông, vội vàng súc miệng rồi chạy vào xem là ai gọi.. Cầm lên thì hóa ra là gái.
Em : Aloo, anh nghe .
Gái : Hoàng mới dậy hả, đã ăn sáng chưa ?
Em : Ừm, anh mới đánh răng xong thì em gọi nè, sao thế Trang ?
Gái : Qua nhà em đi Hoàng, em nấu ăn sáng cho.
Em : Uầy, nhưng bố mẹ Trang có nhà không đó ?
Gái : Bố mẹ em mới đi làm hôm qua rồi.
Em : Ủa, nay chủ nhật mà @@?
Gái : Vâng, nhưng mới ra tết nên bố mẹ em nhiều việc lắm.
Em : Oke, anh qua đây =)))
Gái : Hừm, gì mà anh tránh bố mẹ em ghê thế ?
Em : Đâu có, tại anh ngại thôi. Mà anh qua nè, thôi nha.
Chạy đi rửa nốt cái mặt xong rồi em lấy xe qua nhà gái luôn, đường sáng hôm nay có vẻ đông hơn mấy hôm trước. Tới nơi em tự mở cổng rồi dắt xe vào luôn, gì chứ mấy vụ này em quen quá rồi, trừ khi nào làm biếng hay có người lớn ở nhà em mới kêu gái ra mở cổng hoặc bấm chuông thôi 
Em đang tính mở cửa nhẹ nhàng, đi rón rén để hù gái mà ai ngờ vừa mở cửa kêu cái “kẹt” luôn.
Gái : Hoàng hả ?
Em im im không nói gì mà cứ khom khom người xuống đi vào, gái thấy không ai trả lời nên hỏi lại lần nữa.
Gái : Hoàng ơi ?
Em thì vẫn tính nhây nhây không trả lời mà nấp ở đoạn phía sau cầu thang lên tầng 2, đợi gái ra để hù. Nhưng ai ngờ gái tinh quá, thấy em không đáp lại nên gái lấy điện thoại ra gọi vào số của em. Cái điện thoại phản chủ đổ chuông to đùng nên gái nghe thấy ngay 
Gái : Em biết rồi, anh ra đi còn định nấp đó dọa em hả ?
Em đành chấp nhận đầu hàng, giơ tay thò mặt ra.
Em : Hề hề, anh đùa tí.
Gái : Thế chẳng may anh dọa em sợ quá rồi ngã ra đấy thì sao ?
Em : Ớ, làm gì có @@!
Gái : Em đang nói “chẳng may” mà ?
Em : Thì.. anh đỡ em ngay, anh đứng gần đó mà.
Gái : Cái tính nhây !
Nói rồi gái lừ mắt kèm theo một cái nhéo khuyến mãi vào eo em, đm mới sáng ra thốn vãi 
Ôm cái eo nhảy tưng tưng theo gái với mong muốn trả thù, ai ngờ gái quay lại lườm em một cái làm em run quá từ bỏ ngay cái ý định vừa mới chớm nở ấy.
Gái : Anh muốn ăn gì hả Hoàng, mì tôm, mì gạo hay phở ?
Em : Anh muốn ăn cơm rang, hề hề.
Gái : Anh lì quá.
Nói thì nói vậy nhưng gái vẫn đi kiếm cơm nguội để rang cho em ăn, nhiều khi bắt tội gái sướng lắm các thím ợ 
Ăn uống xong xuôi em đang nằm phè phỡn ra ghế bấm điều khiển coi TV thì tự nhiên nghe tiếng cửa phòng trên tầng 2 mở. Đang hoảng không biết là ai thì tiếng con vịt trời 4x ki-lô-gam cất lên, là cái Mai.
Mai : Àhh, Anh Hoàng !
Em : Ờ em @@!. – Móa nó biết dọa người thật.
Mai : Sao anh tới sớm vậy ?
Em : Thì anh tới chơi thôi.
Mai : Điêu, anh tới ăn trực chứ gì ?
Em : Đâu có, chứ em ngủ gì mà thức muộn thế, sắp ăn trưa rồi đó em.
Mai : Xời, em ngửi thấy mùi thơm dưới bếp nên mới dậy đó.
Mai : Uii oa, chị xinh đẹp ơii. Chị cho em ăn cái gì thế, hihi.
Móa nó, lúc vừa trả lời em là nó còn đứng ở trên tầng 2, ấy thế mà chỉ vài giây sau nó dùng khinh công éo biết của cái môn phái nào trên giang hồ đã thất truyền, mà nó phi một phát là đã có mặt dưới bếp rồi các thím ạ .
Gái : Không có đâu cô ạ, dậy muộn thì tự mà nấu ăn đi.
Gái : Àh nhớ ăn xong thì ở nhà trông nhà nhé, chị với anh Hoàng ra đây chút rồi về.
Nói xong gái quay ra nháy mắt với em, rồi hiểu luôn. Em lại sắp sửa phải ngồi ngáp ruồi vài chục phút để đợi gái chuẩn bị thay đồ đây. Mà chẳng biết gái định đi đâu nhỉ, vì chưa thấy gái dặn gì em cả.
Một lát sau thì gái đi xuống, hôm nay gái mặc cái quần bó gấu và áo thun sơ vin hờ, tóc thì búi cao cộng thêm đôi giày bệt. Đậu xanh, quay qua nhìn gái rồi quay lại nhìn mình mặc bộ đồ ngủ từ nhà qua đây, thốn vãi các thím ạ. May là lúc ra cửa gái nhìn em cười cười rồi đổi lại từ giày sang đi tông đôi với em  .
Em : Đi đâu bây giờ hả Trang ?
Gái : Thì đi chơi chứ đi đâu nữa Hoàng.
Em : Ơ nhưng mà Trang thích đi đâu @@?
Gái : Hôm nay là ngày của anh mà, cho anh quyết định đó.
Thật ra lần nào đi chơi chẳng là em quyết, cơ mà cái vụ này nó khó quá các thím ạ, em cứ nghĩ là gái kêu em qua nhà gái ăn sáng thôi. Ai ngờ đâu là còn ý định đi du xuân nữa chứ, mà em mặc cái bộ này thì du xuân cái mịe gì. Ai đời đâu có một thằng ất ơ mặc đồ ngủ dắt theo một gái chưng diện đi chơi bao giờ không hả các thím ? Phản diện bỏ mẹ ra ấy. Thế nên em cứ phân vân éo biết đi đâu, đứng tần ngần mất mấy phút trước cổng nhà gái @@!
Gái : Sao thế Hoàng, xe bị gì hả ?
Em : Đâu có, tại anh không nghĩ ra xem nên đi đâu mà @@!
Gái : Mọi hôm anh nhiều chỗ đi lắm mà sao hôm nay lại thế, hay là… ? Haha ? – Gái nhìn từ đầu xuống chân em một lượt rồi cười.
Em : Thì thế, tại anh tưởng sang nhà em chơi thôi mà @@!
Gái : Sao đâu mà, Hoàng cứ đi đi =))
Em : Mà đi đâu chứ @@?
Gái : Mọi hôm Hoàng mặc như vậy đi đâu thì hôm nay mình đi đó, hihi.
Em : Thì mọi hôm anh đi quanh quanh xóm thôi, có mỗi nay là đi một vòng qua nhà Trang nè.
Gái nghĩ nghĩ một lúc rồi phán một câu xanh rờn..
Gái : Mình đi chơi net đi Hoàng !.
Phải mất vài giây để em xác định là mình không bị nghe nhầm, và thêm vài cái vỗ vỗ vài lưng từ gái nữa thì em mới kéo ga con xe đi thẳng ra net  .
Thế đấy các thím ạ, sáng sớm mùng 7 tết năm nay có một thằng con trai mặc nguyên bộ đồ ngủ đèo một đứa con gái mặc đẹp vào net, có chăng điểm tương đồng duy nhất giữa cả hai là cặp tông đôi thần thánh  .

Ngồi net chán chê tới tầm gần trưa thì gái kêu em về để còn chuẩn bị bữa trưa, đoạn này cũng chẳng có gì đặc sắc ngoài việc cái Mai nó thỉnh thoảng lại lườm lườm, chắc vì em mượn chị gái nó lâu quá làm nó phải tự nấu bữa trưa 
Ăn trưa xong nghỉ một lúc thì em về nhà ngủ một giấc sâu tới tận tối, mở mắt dậy đã là 6h hơn, kèm theo một tin nhắn của gái.
Gái : Tí nữa anh qua nhà em ăn tối nhé.
Đọc tin nhắn mà vui cứ như trúng đề các thím ạ, dù mới chỉ có 6h hơn TV còn chưa phát trực tiếp giải quay lô tô 
Vội vàng bật dậy phi vào wc rửa mặt, lần này thì tỉnh rồi nên em thay ngay bộ quần áo khác phòng trường hợp tí nữa có khi lại đi đâu đó chơi. Xong xuôi mọi thứ em dắt xe phi sang nhà gái với vận tốc được cho phép, đoạn sau là ăn uống cũng chẳng có gì nhiều nên em tua nhanh chút nhé. Đến tầm 8h hơn đang ngồi ngoài phòng khách uống nước thì gái đuổi khéo cái Mai lên tầng.
Gái : Mai lên gác học bài đi.
Mai : Mới ra tết mà chị, có bài gì nhiều đâu -.-
Gái : Nhiều hay ít cũng phải học chứ, thôi em nên học đi.
Nó phụng phịu nhưng vẫn phải nên các thím ạ, nhìn mặt nó trông tội lắm nhưng em cũng kệ. Nó lên được tầm khoảng 10p thì gái đi vào trong bếp, lát sau gái đi ra cầm theo cái hộp giấy màu hồng hồng gói cẩn thận lắm.
Gái : Anh mở ra đi.
Em : Cho anh hả ?
Gái gật gật đầu chứ không nói gì, vụ này em đã nghi nghi từ sáng rồi (đm vậy mà năm lớp 10 em vẫn tò tò đi tặng quà gái vào hôm 14/2 đấy các thím ạ) 
Em từ từ mở hộp quà ra cẩn thận, éo dám làm mạnh sợ nó rách giấy bọc trước mặt gái, chứ nếu mà ở nhà một mình với hộp quà này là em cầm cái kéo ra cắt tứ lung tung rồi đấy chứ =))). Bóc hết ra em mới biết là hộp socola của gái tự làm các thím ạ. Vì có đoạn nó hơi bị xiêu vẹo chút, nhìn qua là em biết ngay.
Em ăn thử một miếng thì thấy ngọt lắm chứ éo có vị đắng như mua ở ngoài đâu.
Em : Uầy, sao socola này ngọt thế hả Trang?
Gái : Vì em muốn.. tình cảm của hai đứa cũng như thế, luôn luôn là “ngọt” chứ không “đắng” .
Nghe gái nói xong mà em tí sặc, đã thế lúc gái nói giọng còn ngại ngại, ngập ngùng nữa. Nghe phê lắm luôn các thím ạ 
Em : Ờ ừm.. Anh biết rồi @@!.
Ngồi nói chuyện thêm lúc nữa thì hơn 9h nên em phải về, mất công lúc tối em chọn quần áo đẹp mặc để rình cơ hội đi chơi với gái mà không có, nhưng bù lại được hộp socola thì cũng lãi rồi, kakakaa =)))
Gái : Chơi nốt hôm nay thôi, mai đi học rồi đấy Hoàng ạ !
Em : Oke, anh nhớ rồi. Tí anh về còn làm bài nữa mà.
Gái : Điêu, cô giáo làm gì có cho bài tập về Tết đâu ?
Em : Ơ thế à? Anh định chăm mà lại không có cơ hội rồi, chán nhỉ !
Gái : Thôi về đi không muộn rồi ông tướng. – Gái cười cười rồi xua xua tay chào em.

Hầyy, thế là kết thúc kì nghỉ tết, kết thúc luôn ngày Valentine 14/02 .
———-
Khó khăn và trớ trêu nhất là lúc biết trước được những việc đau lòng sắp xảy ra, mà bản thân mình không thể làm gì để thay đổi nó được : ) .

Review : Một ngày quằn què mà em đéo muốn nhớ !.

Định không rv nhưng lại không thể không rv, vì nó là cái ngày mà em éo biết là ngày “bắt đầu” hay “kết thúc” chuỗi ngày vui vẻ nữa.
Không muốn nhưng không thể không review nên em sẽ cố gắng viết cho nó ngắn gọn xúc tích nhé các thím !.

Mọi việc bắt đầu vào buổi trưa của ngày hôm đó, vẫn như thường lệ, sáng em rủ gái đi học và trưa về nhà gái ăn cơm, ăn xong thì em rửa bát còn gái sẽ thu dọn. Ok, xong xuôi mọi thứ em ra bàn ngồi uống nước coi TV cùng gái. Cơ mà chương trình TV hôm đó ngán quá nên em lấy điện thoại ra nghịch, nghịch chán điện thoại của em thì em lại mượn điện thoại của gái nghịch. Điện thoại của gái toàn trò off nên em nghịch chút cũng chán và em vào fb của gái xem linh tinh, éo có gì hết ngoài mấy cái thông báo rồi tin nhắn của đám bạn gái cũng bình thường.
Rồi kiểu như bản năng tò mò ấy các thím ạ, em thoát fb ra thì lại nhìn thấy phần tin nhắn của máy. Thế là em ấn vào, cơ mà nó lại yêu cầu nhập pass, wtf @@?. Đó giờ em nghịch máy của gái mấy lần cũng có vào phần tin nhắn rồi và vẫn vào bình thường, tới hôm nay thì nó yêu cầu pass.
Em nghĩ nghĩ chút rồi nhập thử pass là ngày sinh của gái : 1507 – Sai.
Em lại nhập tiếp ngày sinh của em, cũng là ngày em và gái bắt đầu : 2004 – Sai tiếp.
Đến đây thì em hơi lo lo rồi, cũng không biết là em lo gì nữa nhưng em bất giác nhìn sang phía gái, thấy gái vẫn xem TV bình thường nên em thử mò tiếp.
Em mò, em nhập từ năm sinh của hai đứa, tới các kiểu pass số thông dụng nhưng cũng không được, tới mức sai nhiều quá máy nó hiện cảnh báo phải đợi thời gian mới nhập mã được tiếp cơ. Em nghĩ cứ mò thế này không được nên em tắt màn hình đi rồi đưa trả máy cho gái.
Trong lúc đấy gái vẫn xem TV bình thường, còn em thì ngồi suy nghĩ đủ các thể loại pass có thể xảy ra để chút nữa thử xem sao. Đợi tầm 10p sau em lại mượn máy gái tiếp, lần này em thử mấy cái ngày lễ đặc biệt của hai đứa. Kiểu như 1402, 1403, 0104, 0803, 2010,… Rồi xong, máy cảnh báo lần 2. Em vừa bực, vừa thẹn, nhưng vẫn muốn mở cho được để xem trong đấy có gì mà gái phải đặt pass.
Lần thứ 3 trước khi thử em lại nghĩ xem nên thử pass gì, mà nghĩ mãi vẫn éo có gì hợp lí cả. Rồi lại nhớ có vài lần gái nghịch kiểu viết ngược mấy dãy số nên em đem ra thử tiếp.
Đầu tiên là ngày sinh của em, cũng là kỉ niệm riêng của hai đứa : 4002 – Tạch.
Em thử tiếp ngày sinh của gái : 7051 – Ok.
Má, cảm giác mò đúng pass phê vl các thím ạ. Em quay sang nhìn gái lần nữa thì gái vẫn đang coi TV. Thế là em bắt đầu đọc trộm tin nhắn, mấy tin gần đây toàn là gái nhắn với em, thứ hai là nhắn cho cái Mai, tiếp theo là với mấy đứa ở lớp về TKB với vài môn học linh tinh, xen kẽ mấy tin đó là vài tin nhắn của bọn trên Đoàn trường. Em mở ra đọc thì thấy bình thường chứ không có gì đặc biệt cả, kéo xuống thêm một đoạn ngắn nữa thì là tin nhắn của mẹ gái. Em cũng tính kéo qua luôn, cơ mà thấy đoạn nội dung thu nhỏ nên lại ấn vào xem. Đại loại nội dung nó là như này: “Giấy tờ làm xong hết rồi, mẹ gửi về con xem nhé”.
Tầm này đang giữa kì, nhà trường có bắt làm giấy tờ éo gì đâu, em kéo lên xem tiếp thì thấy nội dung tin nhắn giữa gái và mẹ gái ở đoạn trước nói về mấy loại giấy tờ kiểu như visa, rồi giấy chứng nhận,..
Em quay sang nhìn gái lần thứ “n” và gái vẫn coi TV bình thường không biết là e đang đọc trộm tin nhắn. Em cảm giác lúc đấy mình ngu ngơ vcl luôn. Tới lúc em gọi rồi đưa điện thoại cho gái thì gái mới hỏi em.
Gái : Sao thế Hoàng ?
Em : Em đi đâu hả ?
Gái : Là sao cơ, đi đâu hả Hoàng ?
Em : Em đi đâu mà cần nhiều giấy tờ thế ?
Gái nhìn em vẻ ngạc nhiên lắm rồi lại im im..
Em : Em bị làm sao hả, sao tự nhiên lại cần visa ?
Gái cứ im im nhìn em rồi lại quay xuống nhìn cái điện thoại.. Em thì cứ hỏi liên tục, mà gái càng im lặng em lại càng hỏi nhiều hơn, cảm giác lúc đấy em ức chế vl, bực tức cực kì.
Hình như gái chán phải im lặng rồi nên mới mở lời với em, gái nói em bình tĩnh ngồi yên để nghe gái nói. Em cũng im im nhưng cảm giác lúc đấy khó tả lắm, vừa nóng vừa buồn, kiểu bất lực mà đéo làm gì được ấy.
Gái nói là hết năm học này hai bác cho gái ra nước ngoài, đi Úc các thím ạ. Nghe tới đấy em đã đéo còn tâm trí nào nữa rồi, cứ ngồi im nghe gái nói mà cảm giác mình như thằng ngu ấy, lúc đấy em thấy buồn nhiều hơn là tức : ).

Thế đấy, cái ngày quằn què nó xảy ra với em như vậy đấy. Damn it !.

Review – 29/02/2016 :
Hôm 28 tức là chủ nhật tuần vừa rồi em thức hơi muộn tẹo, đang nằm nghịch nghịch, bấm bấm cái điện thoại thì có tin nhắn đến, lúc đấy vừa tầm 0h ngày 29 và lại còn là của gái :
Gái : Này anh ơi, làm người yêu em nhé !?
Đậu xanh, hơi ngạc nhiên. Có khi nào gái định nhắn cho thằng nào mà lại bấm lộn số nên gửi sang cho mình không?, nghĩ thế nhưng em vẫn bình tĩnh rep lại tin nhắn của gái.
Em : Người yêu em đây !!!
Đợi mãi một lúc lâu lâu, tầm 5p vẫn chưa thấy gái rep lại. Trong em thì bắt đầu hoang mang cmnr, chẳng nhẽ mấy cái ý nghĩ xàm xàm ban nãy của mình là thật, gái nhắn nhầm nên ỉm luôn hay sao?. Đúng lúc đấy fb nó lại thông báo có tin nhắn, lại là của gái luôn, nội dung là một tin nhắn hình ảnh và kèm theo cái nhãn dán mặt mếu mếu. Cái ảnh thì có nội dung đại loại là “29/02 là ngày các bạn gái tỏ tình,.. Bla blô” gì gì đó. Mịe, hóa ra là thế, làm em giật cả mình. Lấy lại bình tĩnh và nhắn tin cho gái.
Em : E hèm, anh phải xem xét đã !
Vài giây sau thì đã có ngay một cái tin nhắn từ đầu cầu yêu thương bên kia trả về 
Gái : Con trai mà chảnh thế ? Xem xét gì hả ?
Em : Xem xét xem có nên nhận em làm người yêu của anh không, hehe.
Gái : Thế nữa cơ á, thế tiêu chuẩn của anh như nào đấy ?
Em : Đơn giản lắm, nhưng để đạt và phù hợp thì chỉ có một người thôi em êiii.
Gái : Nói đi em còn biết chứ, không là em đi ngủ đấy.
Em : Em cứ ngủ đi, anh có trách gì đâu, hehe.
Gái : Á à, lên mặt với em luôn hả ?
Em : Em đang tán anh hay đang dọa anh đấy ?
Gái : Hừmmm, 4 năm mới có một lần thôi nên anh nhớ tận dụng cho thật tốt nhé, em đi ngủ đây.
Em : Ô, anh mới nói có thế mà em đã giận rồi à ?
Gái : Ừm, em giận rồi nên anh đi ngủ đi, dành sức để em còn tán anh nữa.
Em : Oke, em ngủ ngon.
Hôm nay gái lạ quá, đúng là dịp đặc biệt có khác các thím ạ. Em nghịch điện thoại thêm chút nữa rồi cũng đi ngủ luôn, xem tình hình sáng sớm ra sao nào.
Sáng sớm còn chưa kịp mở mắt đã nghe văng vẳng bên tai cái nhạc chuông rồi, rõ ràng lúc ngủ em có đặt báo thức đâu, với lại cái điện thoại em để chế độ im lặng suốt cơ mà, dò dò khua khua cái tay hai lượt thì cũng tìm thấy cái điện thoại sida, cầm lên thì hóa ra là gái gọi, chắc gái phải làm cái cách nào đó thần thánh lắm mà em không biết thì cái điện thoại này nó mới nhảy từ im lặng sang đổ chuông được.
Em : Alô, anh đây. Mới có 6h kém mà em, đã đi tới giờ đi học đâu mà?
Gái : Xuống mở cổng cho em với.
Đậu xanh, nghe xong câu nói đấy là em phi từ trên giường xuống đất, chạy thẳng ra mở cửa ban công. Y như rằng là gái đang đứng ở cổng chứ không phải ai khác các thím ạ. Sau khi xác định đúng người, đúng việc em lại chạy vào nhà chỉnh trang lại nhan sắc rồi phi xuống mở cổng cho gái vào.
Em : Sao em sang đây sớm thế, hôm nay được nghỉ à ?
Gái : Không, hôm nay thứ 2 phải đi học mà Hoàng.
Em : Ừm thì anh biết thứ 2, nhưng có bao giờ em sang đây sớm thế đâu chứ @@?
Em nhìn lại thì thấy đúng là gái còn mang cả balô đi học nữa các thím ạ.
Gái : Em đang tán anh mà.
Nói xong gái quay sang nháy mắt với em một cái  . Ôi thánh thần ơi, ai nghĩ ra cái vụ tỏ tình ngày 29/02 này mà bá quá vậy nè?. Nói xong gái để balô xuống ghế rồi đi vào trong bếp, bỏ mặc em đang bỡ ngỡ đơ đơ ở phòng khách. Vào trong bếp rồi gái mới nói vọng ra ngoài.
Gái : Hoàng lên thay đồ chuẩn bị đi học đi rồi còn xuống ăn sáng nữa.
Em : Ờ ờ, anh biết rồi.
Nói xong em vọt lẹ lên phòng, đánh răng, rửa mặt, thay quần áo với tốc độ hơi nhanh hơn bình thường chút xíu, không quên đứng trước gương vỗ vỗ ba cái vào mặt để xác nhận là mình đang tỉnh. Xong xuôi đâu đấy thì em mới thong thả bước xuống nhà, điềm tĩnh và tự tin ngồi vào ghế cầm điều khiển bật TV lên coi như bố em vẫn hay làm mọi ngày. Một lúc sau thì từ trong bếp gái bê ra cái khay đặt hai bát phở vẫn còn nóng hổi, đủ tất tần tật gia vị, thịt bò, bla blô..
Gái : Em mời Hoàng anh sáng, hì.
Nói rồi gái đưa cho em đôi đũa, hơi bất ngờ nhưng em cũng đón lấy và đi vào chuyên môn, kiểm tra thử xem bát phở có độc không  . Hai đứa vừa đùa vừa ăn thì trong vòng chốc lát cũng giải quyết xong, gái lại giành luôn cả phần dọn dẹp mà chẳng để em nói câu nào, ngắm đồng hồ vẫn còn sớm nên em định bụng vào trêu gái chút, cơ mà ai ngờ em vừa đứng lên thì gái đã nói vọng ra.
Gái : Hoàng ngồi yên đó đi, em dọn chút là xong rồi mà.
Móa, gái tinh ý quá. Chẳng là nhà em có cái gương treo tường chỗ phòng khách và gian bếp các thím ạ, liếc mắt là thấy nhau ngay. Ngồi không chẳng làm gì nên em đi pha hai cốc nước ấm đợi gái ra, giờ nghĩ lại thấy hạnh phúc quá trời, giá như sáng nào cũng vậy, hai đứa ở chung một nhà  .
Em : Giờ tới lượt em làm anh bất ngờ à ?
Em đưa cho gái cốc nước ấm vừa pha, gái cầm lấy ngồi xuống nhấp một ngụm rồi trả lời em.
Gái : Đâu có, em báo trước với anh rồi còn gì.
Em : Em tán anh thật á @@?
Gái : Dạ, thế anh đã đổ chưa hay mới xiêu vẹo đó hở ?
Em : Còn… còn lâu, anh vẫn thẳng lắm, haha.
Gái : Ừm tốt, em cũng không muốn anh dễ lung lay thế đâu, hehe. Chẳng may có cô nào làm tốt hơn em thì có mà… anh nhỉ ?
Em : Tất nhiên rồi, anh mà lị.
Gái : Thôi chuẩn bị rồi đi học đi còn gì nữa, muộn giờ Hoàng.
Em : Oke, đi học nào, là đi học nào =))
Nói rồi hai đứa lại kéo nhau đi học, hôm nay có cái khởi đầu ngày mới kì diệu quá cơ, báo hiệu một ngày đầy biến động của em. Đến trường thì y rằng hai đứa tới sớm nhất, sân trường vắng tanh chẳng có ai, cái khung cảnh làm em nhớ tới đợt đầu năm lớp 10 quá, cái đợt mới theo đuổi gái. Lên lớp cất cặp rồi làm nhiệm vụ trực nhật của tổ, hai đứa cắm mặt dọn dẹp lớp đủ các kiểu mới xong. Đã mệt thì chớ, lại còn được bọn bạn đồng môn tới sau cứ nhìn hai đứa em cười nham hiểm nữa chứ. Đoạn trên lớp học chẳng có gì đáng nói ngoài việc gái hay quay xuống nhìn em cười cười, nhiều lúc em định hỏi gái bị làm sao nhưng lại nhớ ra cái tin nhắn hồi tối của gái nên thôi @@!.
Trưa về thì gái kêu em qua ăn cơm, chuyện thường ngày rồi nên em gật đầu ngay chẳng nghĩ gì cả. Cái Mai thì từ lúc đi học về gặp nó cứ cười cười suốt, y như gái nên em thấy hơi nghi nghi các thím ạ, gái cười thì không sao nhưng cái Mai mà cũng cười là em nghi lắm. Sau một hồi uống nước xơi trà (trầu) thì em cũng được dùng bữa, ôi cái cảm giác bước vào bàn ăn trong phòng bếp mà em nghĩ là mình đang đi ăn tiệc buffet các thím ạ, trên bàn bày la liệt cả một đống thức ăn các loại, từ xào, rang, rán, chiên, luộc, bla blô cho đến cả thịt lợn cắt miếng ra quay gọi là cho có món quay cũng có, tính ra cũng hơn hai chục cái đĩa, chưa tính gia vị.
Em : Em định cho anh ăn tiệc đứng à @@?
Gái : Đâu có, em chỉ muốn thử lại thôi mà, em sợ lâu quá không làm bị quên mất cách nấu thôi.
Em : Sặc !!.
Gái : Hì, Hoàng vào ngồi đi, đợi em lấy nốt bát canh.
Em gật gật rồi đi vào bàn ngồi, bà mịe nó, thảo nào cái Mai nó cứ cười suốt từ lúc về tới giờ  .
Ăn uống xong xuôi, dọn dẹp các thứ, cho một đống thức ăn vào tủ lạnh rồi ra ghế ngồi nghỉ, tới em dọn dẹp cũng mệt chứ chưa nói là gái làm ra thì sao nữa. Ngồi nghỉ tới 2h thì gái kêu là dẫn em đi chơi, rồi luôn. Em hỏi gái là đi đâu mà gái kêu bí mật 
Hai đứa lang thang một hồi thì cũng tới nơi, đường quen quá mà tới nơi em mới nhận ra là cái khu vui chơi hồi đầu năm lớp 10 tụi lớp em có đi rồi đó các thím, chiều nay có vẻ vắng thì phải, nhìn quanh có mỗi em với gái và lác đác thỉnh thoảng mới có thêm một vài người nữa. Hai đứa dắt nhau đi chơi từ đầu tới cuối cái khu đấy. Từ cái đu quay sang tới gắp gấu bông, rồi thì lại trượt cỏ, bla blô.. Năm nay nó mới đầu tư phát triển thêm nên có nhiều cái mới hơn hồi năm ngoái thì phải, chạy nhảy nhiều mệt thì em với gái lại dắt nhau ra ghế ngồi.
Gái : Lần trước em hứa dẫn anh đi chơi mà lỡ nên chưa thực hiện được, giờ em bù đó ^^.
Em : Em vẫn nhớ hả ?
Gái : Nhớ chứ sao không, gì chứ trí nhớ em siêu việt lắm nhé.
Em : Haha.
Gái : Thật đó, thế nên Hoàng hứa gì với em, nói gì với em thì em đều nhớ hết rồi đó, liệu liệu đừng có làm sai nha.
Em : Anh quên sạch rồi, hehe.
Gái : Anh mà dám hả ?
Em : Thì biết đâu được, không biết nữa =))
Gái : Anh mà quên cũng được, nhưng chỉ được quên trong vòng hôm nay thôi, vì em chỉ tha cho anh hôm nay thôi.
Em : Ghê chưa, em tán anh mà cứ dọa anh thế, anh mà sợ là không dám yêu em đâu đấy =)).
Gái : Ừm nhỉ, em quên mất. Phải hiền, phải hiền, hôm nay em phải hiền.
Gái nhẩm nhẩm trong miệng cái câu đấy để tự nhắc nhở bản thân làm em buồn cười quá các thím ạ  .
Chơi tới tầm 5h hơn thì hai đứa lại dẫn nhau về, về tới nhà thì không thấy cái Mai đâu cả, chắc nó lại đi chơi rồi, mà em cũng kệ chứ có quan tâm lắm đâu. Tối nay gái làm cơm chủ yếu là đem hâm nóng lại mấy món ban chưa, với thêm một bát canh nóng thế thôi. Em với gái ăn tối xong rồi mà cái Mai nó mới chịu mò về, lạ cái là thấy cái Mai về muộn nhưng gái chẳng nói gì cả chỉ kêu lần sau nhớ về sớm. Như mọi ngày thì gái lườm hoặc mắng một vài câu rồi đấy chứ, em thì ngồi xem TV uống nước, gái thì ngồi bên cạnh. Tới tầm 8h thì cái Mai nó chạy lại xin phép gái đi chơi lát nữa về, gái cười xong gật đầu cái rụp mà chẳng thèm hỏi nó đi đâu, với ai hay làm gì như mọi lần luôn. Em thấy hôm nay gái dễ tính quá trời là dễ tính luôn ấy.
Tới tầm 9h kém cái Mai còn chưa về thì gái lại rủ em đi chơi, kêu là đi dạo hóng mát, em cũng đồng ý rồi đưa gái đi.
Gái : Hoàng ơi, mình tới chỗ cái hồ đi.
Gái nói thế là em hiểu luôn, cái chỗ định mệnh đấy nhắm mắt em cũng đi tới được các thím ạ (cho em tự tin tí). Tới nơi thì trời tối um um làm em hơi hoảng, mọi hôm cột đèn hai bên đường sáng lắm cơ các thím ạ, méo hiểu sao hôm nay tối thế. Gái đi đi một hồi rồi cũng chọn được cái ghế đá để ngồi, cái ghế này thì lại xa cái ghế quen thuộc mà bọn em hay ngồi lắm.
Em : Em lạnh không, hôm nay gió hơi to đấy ?
Gái : Dạ không, thế này đủ ấm rồi Hoàng.
Ngồi nói chuyện tùm lum, tà la ôn lại lịch sử cuộc tình của hai đứa, đến đoạn em bị gái giận gần một tháng rồi bị úp sọt thì tự nhiên điện nó lại sáng, móa cả giật mình, đã thế lúc đấy gái còn đứng lên nhìn em cười cười. Đm các thím mà nhìn thấy cảnh đấy như em thì chỉ có nước nhảy xuống hồ luôn, ánh đèn đường mới bật lên nó hơi yếu nên cứ mờ mờ, ảo ảo đã thế tự nhiên gái còn đứng lên nhìn em cười cười, gió thì thổi lạnh cả xương sống bên cạnh, khung cảnh đấy creepy kinh dị vl ra ấy.
Gái : Hoàng ngồi đây, quay mặt ra kia chút đi.
Em : Hả ? Trang bảo.. gì cơ @@? – Lúc đấy em run vl
Gái : Hoàng quay mặt ra bên kia xíu, 1 phút thôi.
Em cũng ậm ừ làm theo, run vl chỉ sợ lúc sau em mà quay ra nhưng éo phải là gái mà là một cái gì đấy… À mà thôi.. Được tầm gần một phút thì gái gọi em.
Gái : Được rồi, Hoàng quay lại đây đi.
Em cũng nghe theo, quay đầu từ từ lại nhưng mắt thì cứ híp híp chứ không dám mở hăn ra, kiểu mắt nhắm mắt mở ấy  .
Gái : Hoàng làm người yêu em nhé !?
Đậu xanh, lúc quay ra thấy gái một tay cầm bó hoa nhỏ, một tay cầm cái kẹo mút mà em vừa buồn cười, vừa giật mình các thím ạ.
Gái : Em hỏi Hoàng đấy, không trả lời à ?
Em : À, ừm ừm.
Gái : Ừm cái gì ? Em hỏi mà ?
Em : Ừm thì, à ừm.. anh đồng ý.
Đậu móe, cái cảm giác được gái tỏ tình nó kì lạ quá các thím ạ, em chẳng biết phân tích ra sao nữa, có một chút ngại, một chút vui ấy, nói chung là cảm xúc lẫn lộn đan xen nhau lắm.
Gái cười cười rồi đưa em bó hoa với cái kẹo mút, đã thế còn kéo em lại hôn nữa chứ, cái gì vậy má ơi. Ai là con trai, ai là con gái ở đây vậy @@?. Em thì cứ đơ đơ ra, gái thì nhìn mặt em ngu lắm hay sao mà che mồm cười suốt ấy.
Gái : Em nói rồi, em sẽ tán anh mà.
Em : Ơ nhưng mà, anh không ngờ đấy.
Gái : Xì, anh có người yêu rồi mà còn nhận lời yêu em à ?
Em : Ơ, thì yêu em mà.
Gái : Em mới tán anh chưa được 24h, mà tỏ tình hai lần anh đã đồng ý rồi đấy thôi, anh dễ lung lay quá Hoàng ạ, haha.
Em : Đổ rồi mà lung lay gì nữa -.-
Gái : Đúng, hầy, sao em yên tâm được đây, không tin anh được rồi. – Gái nhìn em nhíu mày lắc lắc đầu, trông buồn cười lắm.
Em : Anh yêu em thôi đấy.
Gái : Yêu em thôi mà sao gái mới tán anh đã đổ rồi hả ?
Em : Đâu có, anh đổ từ trước rồi, chỉ là em vừa cưa thêm cho anh không gục hẳn không dậy được thôi =)))
Gái nhìn em lườm lườm nhíu mày mà sao em thấy đáng yêu quá trời các thím ạ  .
Đang ngồi nói chuyện như thế thì cái Mai nó ở đâu chạy ra, mẹ nó giật cả mình, hôm nay em giật mình nhiều quá rồi, thêm vài lần nữa chắc đột quỵ mất.
Mai : Anh chị làm gì mà lâu quá, em đợi mãi, thế đã xong chưa ?
Em : Hả cái gì mà xong với chưa xong ?
Mai : Hầyy, tưởng anh thông minh vậy mà .
Em : Àhhhh, hai chị em dám liên kết, được lắm, giỏi giỏi -.-
Sau một hồi phản ứng ngu người thì em đã nhận ra mình bị ăn quả lừa to vê lu của hai người kia, khốn nạn thân tôi. Sau đấy một lúc thì em được lệnh hộ tống gái với cái Mai về, đưa về tới nhà rồi lại còn bị cái Mai trấn lột mất cây kẹo mút gái tặng với lí do là để nó đợi lâu quá, nên nó trưng dụng để đền bù lại. Còn bó hoa thì em đưa lại cho gái để gái đem đi cắm trong nhà, chứ em cầm về thì hôm trước hôm sau lại quẳng vào sọt rác mất thôi. Vậy là em cũng được tỏ tình như ai rồi đấy các thím ạ  .—–
Em nghĩ là thời gian cũng chẳng còn nhiều nữa, mỗi lần em định viết tiếp chap là cảm xúc nó khó tả vl, vui có mà buồn có (buồn nhiều hơn vui). Nên thay vì cố gắng để hoàn thiện một chap dài thì thi thoảng có thể em sẽ viết vài đoạn nhỏ như này, cũng không chắc lắm. Vì chỉ có hôm nay em mới éo nghĩ gì tới mấy chuyện kia thôi, vậy đấy.
Chap 79 thì em đang viết dở ở tháng trước rồi, nhưng đùng một cái thì cái tin quằn què kia nó phi tới, nên cứ mỗi lần định bấm phím viết tiếp thì cảm xúc nó lại bắt đầu bị quằn què theo đấy chứ, cảm giác như shit vậy !.
Vậy nên chap thì em chẳng biết bao giờ mới có thể hoàn thiện nghiêm chỉnh cả, chắp vá quá nó lại mất vui…..

Review – Mùng 8 Tháng 3 Năm 2016 :

Bắt đầu một buổi sáng như mọi ngày, đánh răng rửa mặt rồi tự vào bếp nấu cho mình một bát mì tôm hai gói, hai trứng và một ít rau. Xong xuôi mọi thứ rồi em phi xe sang rủ gái đi học, có chút lạ là gái hôm nay không xõa tóc như mọi hôm nữa mà lại cột tóc lên các thím ạ, nhìn hơi lạ nhưng em thấy hay hay  .
Trên trường thì cũng không có gì đột biến lắm, ngoài mấy việc như là bọn bạn cầm hoa đi tặng gái lớp khác hay là mấy thằng lớp khác sang lớp em tặng hoa, đám con trai bọn em thì được phân công lên tặng hoa cho cô giáo, thầy giáo thì tặng lại mấy bạn nữ lớp em một vài điểm 10, bla blô.. Mà rõ ràng em để ý là chẳng có thằng méo nào sang lớp em tặng hoa cho gái cả, ấy thế mà lúc về gái lại cầm theo mấy bó hoa, sau khi định hình lại thì chắc là hoa của mấy thanh niên ở văn phòng Đoàn trường đây mà  .
Trưa nay thì em về nhà gái ăn cơm các thím ạ, ăn xong ra bàn ngồi nghỉ lại nhắc tới cái chuyện hôm qua. Chẳng là hồi tối hôm qua gái có nhắn tin cho em thế này :
– Mai anh đừng mua gì tặng em, cũng đừng chuẩn bị gì cả nhé. Chiều mai mình về nhà thăm mẹ anh, rồi tối anh qua nhà em.
Cơ mà chiều nay bố mẹ em đi làm nên không có nhà.
Em : Trang ơi, hôm nay bố mẹ anh đi làm nên không có nhà đâu.
Gái : Vâng, nhưng mình vẫn đi nhé Hoàng ?
Em : Ừm, thế thì nghỉ thêm tí nữa rồi mình đi cũng được
Gái : Vậy Hoàng ngồi đây đợi em chút để em lên thay đồ nhá
Em : Ặc, không đâu.
Gái : Ơ, sao thế Hoàng ?
Em : Anh cũng về tắm rồi thay đồ cái đã, chứ ngồi đây đợi em thì có mà mọc rễ mất .
Gái lườm yêu em một cái rồi gật đầu, gì chứ ngồi đợi gái chuẩn bị thay đồ hay đi đâu, làm gì là lâu lắm các thím ạ. Huống hồ gì em cũng phải về nhà để thay đồ trên trường ra mà 
Chuẩn bị các kiểu xong xuôi đâu vào đấy rồi em sang đón gái, hình như thấy em chuẩn bị cũng “lâu quá” hay sao mà vừa sang tới nơi gái chỉnh em ngay.
Gái : Hoàng đi nhanh quá, còn nhanh hơn em nữa. Tận 30p rồi cơ Hoàng ạ.
Em : Hề hề, thì anh để em thử một lần đợi anh chuẩn bị thôi mà.
Gái : Anh có biết bắt con gái phải đợi chờ là tội ác không Hoàng ?
Em : Rồi rồi được rồi, em chuẩn bị xong chưa mình đi luôn không muộn giờ ?
Em phải nói như thế để gái đi luôn các thím ạ, chứ đợi gái lườm em xong thì có mà tới tối mất. Ra bến xe gửi xe rồi đợi bus, may là xe cũng hơi vắng nên không phải chen chúc nhiều. Hai đứa về tới nhà em thì y rằng nhà đóng kín cửa vì bố mẹ em đi làm tới tối mới về, em thì cũng chẳng báo trước là về đâu các thím ạ. Cũng may là đợt này em có mang chìa khóa riêng rồi tự mở cửa vào được, hehe. Hai đứa tụi em đi không mang theo gì nhiều cả, ngoài mỗi cái balô của gái em đang đeo hộ thôi.
Gái : Hoàng để balô đó rồi đưa em ra đây chút đi Hoàng.
Em : Ủa, đi đâu thế Trang ?
Gái : Thì cứ đi đi rồi tới nơi em chỉ cho.
Em cũng ậm ừ lấy chìa khóa rồi dắt xe ra đưa gái đi, “chẳng nhẽ gái có người quen hay muốn lên đây gặp ai à?”, lúc đó là em nghĩ trong đầu như thế.
Em : Đi đường nào hả Trang ? – Em hỏi đường xem gái muốn đi đâu.
Gái : Em không biết, Hoàng cứ đi đi.
Em : Sặc, chứ em muốn đi đâu mà cũng không biết nữa hả ?
Gái im im suy nghĩ gì đó rồi mới trả lời em : Hoàng biết tiệm hoa nào gần đây thì vào đó đi.
Em : Ôi, vậy mà anh tưởng gì chứ.
Nói rồi em chăm chú nhìn đường xem có tiệm nào gần đây không để vào, đi quanh quanh một lúc thì cũng thấy. Vào tiệm gái chọn vài loại hoa rồi nhờ người ta bó hộ, em định ra trả tiền thì gái kêu:
Gái : Đừng Hoàng, cái này là em tặng bác gái mà.
Tự nhiên gái nói ra câu đấy làm em hơi chột dạ, 8/3 này em còn chưa nghĩ tới xem nên tặng mẹ em cái gì nữa các thím ạ.
Em : Ơ em nói anh mới biết, coi như bó hoa này em nhường anh đi, để anh còn có cái mà tặng mẹ nữa. Chứ anh đã chuẩn bị được món quà gì đâu, hehe.
Gái cười cười rồi nhường em trả. Xong xuôi em lại đưa gái về nhà, hóa ra gái cũng định làm em bất ngờ đấy chứ. Về đến nhà gái kêu em mang cho gái lọ hoa để gái cắm hoa, lúc đấy gái thấy em đứng nhìn nhìn nên đuổi ra.
Gái : Anh không làm gì thì đi dọn nhà đi, hôm nay là ngày gì nhớ không ?
Em gật đầu lia lịa rồi chạy đi lấy chổi quét nhà, thấy thế nên gái cười cười rồi lại cắm hoa tiếp. Một lúc sau em đang quét dở thì thấy gái cầm cái cây lau nhà đi giặt, chắc là định lau nhà chung với em đây mà. Đang hí hửng thì gái chốt ngay một câu làm em thốn quá.
Gái : Cây lau nhà em giặt xong rồi để đây nè, tí quét xong thì Hoàng lấy mà lau nhé.
Nói xong gái ra ngoài bàn phòng khách cầm cái điều khiển bật TV lên ngồi chơi, em thì lại phải cúi xuống quét nhà rồi tí nữa còn lau nhà nữa, khổ lắm đấy chứ  .
Quét nhà, lau nhà xong xuôi em mới dám ra bàn ngồi, thở không ra hơi các thím ạ 
Gái : Nè Hoàng uống nước đi, hôm nay em công nhận là Hoàng chăm nhé.
Em cầm cốc nước lên tu một hơi hết luôn, tí thì nghẹn nước @@!. Quay đi quay lại em thấy trên bàn cạnh lọ hoa gái cắm ban nãy có hộp quà được gói cẩn thận.
Em : Ủa, em còn hộp quà nữa hả Trang @@?
Gái : Dạ, thì anh lấy mất bó hoa rồi nên em có gói quà chứ sao .
Em : Eo, em chuẩn bị lúc nào đấy ?
Gái : Từ nhà rồi Hoàng ạ, hehe.
Em : Bất ngờ quá, bất ngờ quá..
Gái thấy em mặt ngu ngu nên cứ ngồi cười mãi, được một lúc tới tầm 5h kém em đang tính kêu gái về không tối muộn, thì quay ra cửa nhà đã thấy xe bố em đỗ ngay đấy rồi. Y như rằng là bố mẹ em về các thím ạ, sao mà hôm nay bố mẹ em về sớm thế chứ @@!. Chạy ra đón ngay, hehe.
Em : Hôm nay bố mẹ về sớm thế ạ ?
Mommy : Có bé Trang tới chơi nên phải khác chứ sao !
Em : Ơ, sao mẹ biết ạ @@?
Mommy : Bố mẹ vừa mới về mà cứ hỏi nhiều thế ?
Em lại tiu ngỉu quay ra nhìn gái thì thấy gái che mồm cười.. Mẹ mắng em là thế nhưng mà quay ra cười với gái ngay được các thím ạ, quá là phân biệt đối xử mà 
Mommy : Đi đường có mệt không cháu, thế đã ăn gì chưa.. ? – Bla blô mẹ em hỏi đủ các thứ.
Em : Con nè mẹ, sao mẹ không hỏi con ?
Mẹ em thấy em lanh lanh chen vào nên lườm cho một cái rồi đuổi ra, ghê quá các thím ạ.
Gái : Dạ cháu mới tới lúc chiều ạ.
Mommy : Ừm, thế hai đứa ở đây ăn tối đã rồi nghỉ ngơi đi. Có gì thì để mai bố thằng Hoàng đưa về sớm cũng được.
Gái : Dạ thôi ạ, chút nữa bọn cháu về luôn. Vì hôm nay bố mẹ cháu cũng làm cơm ở nhà ạ.
Mommy : Chán nhỉ, lâu lắm bác mới được gặp Trang đấy. À đấy, tí nữa thì bác quên mất.
Nói rồi mẹ em lấy từ trong cái túi xách ra một hộp quà dài dài đưa cho Trang.
Mommy : Quà 8/3 của Trang đây, chúc cháu luôn vui vẻ nhé.
Gái : Dạ cháu cảm ơn bác ạ.
Uầy, hai cái người này làm em bất ngờ quá. Chẳng hiểu sao mẹ em biết gái tới chơi mà còn mua quà nữa.
Mommy : Thế hai đứa định đi luôn bây giờ à ?
Em : Vâng, đi luôn còn kịp bus chứ mẹ.
Mommy : Để bố mày đưa đi chứ sao lại bus.
Em : Thôi, bố vừa đưa mẹ về mà để bố nghỉ đi, hay là mỗi năm chỉ có một lần nên mẹ muốn làm khổ bố con chứ gì ?
Mommy : Mày lại linh tinh đấy, có tin mẹ vả cho cái không?
Em : Hề hề, thôi con đi đây, có mỗi một ngày mà mẹ ghê quá @@!
Mẹ em thì lườm còn bố em với gái đứng bên cạnh lại cười, nói xong em với gái chào bố mẹ rồi đi.
Gái : Bố mẹ anh vui tính thế hả Hoàng ?
Em : Giờ em mới biết á =)).
Gái : Hì, lần sau mình lại về thăm hai bác nhá.
Em : Là bao giờ hả Trang ?
Gái : Thì.. lần nào gần nhất có dịp Hoàng lại đưa em về.
Em : Ừm.. Mà sao mẹ anh lại biết anh với em về nhỉ ?
Gái : Bí mật, haha.
Em : Á à, thế thì anh biết rồi, hai người lại trao đổi chứ gì ?
Gái : Đã bảo bí mật quân sự mà, anh cứ đoán mò làm gì !
Gái cứ giấu thế chứ em thì em thừa biết là mẹ em với gái có trao đổ thông tin rồi, chứ đang nhiên làm gì có chuyện mẹ em biết được, các thím nhỉ  .
Hai đứa về tới nhà gái thì cũng 7h kém rồi. Em thì cứ đứng ngoài chần chừ mãi chẳng dám vào.
Gái : Ơ anh dắt xe vào đây đi, đứng ngoài đó làm gì thế ?
Em : Thôi, anh về nhà chuẩn bị chút đã rồi sang sau nhá @@.
Gái : Ừm vậy cũng được, anh nhớ phải sang đấy.
Gái đồng ý cái là em chào vội rồi quay xe phi về nhà luôn, trên đường đi em còn tấp vào cửa hàng hoa gần đó nhờ người ta làm bộ hai bó hoa, chẳng nhẽ sang tay không thì có mà ngại chết. Đặt hoa xong em lại vội vàng phi xe về để thay đồ, xong xuôi đâu đấy mới phi ra quán nhận hoa rồi sang nhà gái. Đứng trước cái cổng mà em chẳng dám bấm chuông, trong đầu thì nghĩ ra vô số câu chào, rồi thì đối đáp ra sao. Sau một vài giây suy nghĩ thì em cũng đưa tay lên bấm chuông và chờ gái ra mở cửa..
Gái : Muộn quá, nhà em sắp ăn cơm rồi, trời ơii.
Em : Ơ, anh xin lỗi.
Gái : Thôi không sao đâu, anh vào đi, bố em đang đợi đó.
Em : Ơ ừm.. Mà mẹ em.. có nhà không vậy @@?
Gái : Mẹ em có nhưng đang trong bếp, anh yên tâm.
Mỗi lần tới nhà gái là em đều lo ngại việc mẹ gái có nhà và em phải đối mặt ra sau, nhất là sau mấy vụ gần đây. Đi sang nhà người yêu mà cứ như là ra trận ấy các đồng chí ạ. Lọ mọ cầm hai bó hoa đi trước nhưng em vẫn phải đợi gái rồi mới dám vào theo, khổ ghê. Vào tới phòng khách thì thấy nhạc phụ đang ngồi coi TV nên em nhanh nhảu chào ngay.
Em : Dạ cháu chào bác ạ.
Nhạc phụ : Hoàng hả, vào đây ngồi đi cháu.
Em : Dạ vâng.
Đặt hai bó hoa xuống bàn rồi đang tính xem nên tặng thế nào thì nhạc phụ gỡ dối ngay cho em.
Nhạc phụ : Hoa hả cháu, bác gái trong bếp đấy vào đi. – Nói rồ nhạc phụ còn cười cười ra hiệu cho em.
Em : À dạ dạ, cháu xin phép vào chào bác gái ạ.
Nói rồi em cầm theo bó hoa vào tặng nhạc mẫu, lúc vào tới nơi em mới ngỡ ngàng nhận ra là còn cả cái Mai nữa, “thôi chết rồi, có mỗi hai bó hoa. Quên hoa của cái Mai rồi, sao mình đoảng vậy, đậu xanh” em nghĩ trong đầu là thế các thím ạ. Nhưng thôi lỡ rồi nên cũng đi vào luôn.
Em : Dạ cháu chào bác.
Nhạc mẫu : Ừm, chào cháu.
Em : Dạ hôm nay 8/3 cháu có bó hoa tặng bác ạ, chúc bác luôn vui vẻ và dồi dào sức khỏe ạ.
Nhạc mẫu : Ừm, bác cảm ơn nhé.
Nói rồi nhạc mẫu nhận bó hoa của em xong đưa cho gái, chắc ý bảo là mang ra ngoài kia đi. Gái ra ngoài rồi em mới dám cầm nốt bó hoa kia đem tặng gái.
Em : Tặng Trang nè.
Ngay trước mặt bác trai luôn các thím ạ, hình như gái biết là em quên hoa của cái Mai nên gái quay ra nhìn nhạc phụ rồi ghé vào tai em nói nhỏ.
Gái : Em bảo với Mai là anh tặng nó bó hoa này nhé.
Nói xong gái che miệng cười rồi quay vào bếp cầm theo bó hoa em tặng gái, em thì quay ra bàn ngồi xuống nói chuyện với nhạc phụ. Lát sau cái Mai đi ra cầm theo bó hoa nhìn em cười tươi ơi là tươi rồi nó kêu cảm ơn em, em thì cũng gật gù cười trừ với nó. Đợi nó đi lên phòng rồi nhạc phụ mới nhìn em cười lớn, lúc đấy em ngại vãi lều các thím ạ. Chỉ muốn chui ngay xuống gầm bàn hay lấp đi đâu đó thôi, biết là nhạc phụ không nghĩ gì đâu, cơ mà vẫn ngại lắm . Lát sau thì gái ra kêu em với bác trai vào dùng cơm.
Gái : Bố với Hoàng với ăn cơm ạ.
Nhạc phụ : Ừm, Hoàng vào dùng cơm với hai bác.
Em : Dạ vâng.
Lẽo đẽo theo sau bác trai đi vào bếp, bữa cơm cũng chẳng có gì đặc biệt đâu các thím ạ. Xong bữa thì em lại ra bàn ngoài phòng khách uống nước rồi coi TV với hai bác, tuyệt nhiên là cả buổi tối hai bác đều không nhắc tới chuyện của gái với em. Đến 8h hơn thì em xin phép đưa gái đi chơi, hai bác cũng đồng ý ngay. Em dẫn gái ra quán cf gần gần đó thôi chứ không đi xa, vì tí nữa còn về sớm nữa -.-”
Gái : Sao Hoàng hôm nay ít nói thế ?
Em : Ờm, tại hôm nay anh cứ ngại ngại sao ấy.
Gái : Ôi, có gì đâu mà ngại. Em nói rồi mà, hôm nay Hoàng tặng em cả ngày rồi còn gì nữa, nên Hoàng yên tâm không phải nghĩ gì nữa đâu. Hôm nay em thấy vui, thế thôi.
Em : Ừm, anh biết rồi.
Nói vậy chứ em vẫn thấy ngại ngại sao ấy -__-”
Nói chuyện đến tầm 9 rưỡi thì em đưa gái về rồi về nhà luôn, thế là hết ngày 8/3 năm nay. Năm sau chẳng biết có được thế này không, huhu T_____T .

[Truyện Voz] Vô tình hôn gái… em phải làm sao? Chap 80

Rate this post

Related Posts

About The Author