[Truyện Voz] Vô tình hôn gái… em phải làm sao? Chap 83

Loading...

Chap 83 :

Vào buổi tối của một ngày giáp tết, đang onl fb thì em nhận được tin nhắn của gái..
– 25 này em về Việt Nam rồi Hoàng !
Đọc được tin nhắn của gái mà đang nằm em bật hẳn dậy rep lại ngay:
Em : Em về lúc nào hả Trang? Sáng, trưa, chiều, tối.. em về lúc nào để anh ra đón ?
Gái : Bên này em bay chuyến chiều, mà về đến Việt Nam thì cũng tối rồi, nhưng anh không cần ra đón em đâu, hôm đó có bố mẹ em đi đón rồi mà.
Em : Uhm, thế cũng được. Em về thì gọi điện cho anh nhé?
Gái : Vâng.
Cảm giác trong em lúc đấy vui sướng lắm các thím ạ, thế là em sắp được gặp lại gái sau bao nhiêu tháng ngày xa cách rồi, sắp rồi, sắp rồi đấy.. tuy gái nói là em không cần ra đón nhưng mà em vẫn muốn ra đón gái, thế nên em đã nên kế hoạch cho lần này rất kĩ càng.
Chiều 25 tết sau khi đã chuẩn bị mọi thứ thật kĩ càng thì em đi taxi ra sân bay, ngồi trên xe mà trong lòng cứ hồi hộp không yên, ngó ngang ngó dọc khắp nơi, đến nơi thì do lần đầu ra sân bay nên em không biết đường, không biết gái ra ở chỗ nào, thế là em lại lọ mọ đi hỏi đường.. và sau khi đã xác định được mục tiêu cần thiết thì em lại phải tìm một góc khuất ở sảnh chờ để núp, mang tiếng đi đón bạn gái hồi hương mà cứ như đi rình bắt tội phạm ấy các thím ạ 
Sau một thời gian mòn mỏi đợi chờ do không biết giờ thì em cũng thấy ở phía xa xa bố mẹ gái xuất hiện, không biết giờ giấc nên em phải mai phục khổ thế đấy các thím ạ.. đợi thêm một lúc nữa thì cũng đến lúc gái xuất hiện. Lần đầu tiên sau bao nhiêu tháng ngày xa cách thì em cũng được nhìn thấy người con gái mà mình yêu, được nhìn thấy tận mắt, là người bằng xương bằng thịt, chứ không phải nhìn qua màn hình máy tính các thím ạ, gái vẫn thế, vẫn xinh ngày ấy, tuy có gầy đi một chút nhưng vẫn tươi lắm các thím ạ. Hình như gái còn đi cùng vài người bạn nữa, chắc là bạn mới quen bên đấy các thím ạ, mải ngắm gái mà em tí thì quên mất việc chính, vội vội vàng vàng đưa bó hoa cho anh taxi đứng cạnh..
Em : Anh anh.. kia anh ơi, người yêu em kia kìa anh, anh đưa giúp em nhé anh !
Em đưa tay chỉ về hướng gái, ông anh lái taxi cũng nhanh mắt với có trí nhớ tốt nên xác định được ngay ra vị trí của gái, vì em có bàn bạc với đưa ảnh gái cho ông ấy xem từ trước rồi nên cũng không mất nhiều thời gian lắm. Đứng trong góc khuất dõi theo từng bước chân của anh taxi mà lòng em cứ hồi hộp không yên, đến tận lúc anh ấy đứng trước mặt gái đưa bó hoa mà em vẫn còn nín thở xem kết quả thế nào, có vẻ như gái hơi bất ngờ vì thấy có người lạ mang hoa đến tặng mình hay sao, mà em thấy gái lúc nãy còn đang cười nói vui vẻ với bố mẹ thì tự nhiên chững lại soi ông anh taxi từ đầu đến chân, sau một hồi soi xét thấy mình không quen người tặng hoa thì gái lắc lắc đầu, nhưng rồi không hiểu ông anh taxi nói điều gì kì diệu hơn cả truyện cổ tích mà gái lại nhận bó hoa đấy, tặng xong thì ông anh taxi cũng vọt lẹ như lúc ông ấy đến, tất nhiên là không chạy cắm đầu cắm cổ nhưng em thấy bước chân của ông ấy nhanh đến kì lạ, loáng một cái đã không thấy bóng ổng đâu nữa rồi, còn gái thì hết nhìn theo bóng ông ấy lại đến nhìn bó hoa trên tay mình, nhưng rồi cuối cùng gái cũng tươi cười chuyện trò lại với bố mẹ. Đợi gái và hai bác đi khuất rồi em mới đi ra ngoài tìm anh taxi ban nãy, loay hoay một hồi thì cũng tìm ra, may quá không lạc..
Em : Em đây anh ơi, cảm ơn anh nhé !
Anh taxi : Ờ, có gì đâu em, nhưng mà ban nãy ngại quá, đéo gì bạn gái chú lì thế, tặng hoa thì cứ nhận đi còn định chối.
Em : Hehe, chắc sợ người lạ anh ạ. Mà nãy anh nói thế nào cô ấy lại nhận thế anh, đừng nói là anh bảo em tặng đấy nhé.
Anh taxi : Không, anh với chú bàn rồi mà, anh không nói ra chú đâu mà lo, anh bảo là : “Xin lỗi, anh là nhân viên giao hàng, em nhận đi để anh còn đi giao chỗ khác”
Em : Sặc, anh nói thế mà bạn gái em cũng tin á ?
Anh taxi : Ừ, tin chứ, thời buổi này chuyển phát nhanh nhiều mà em, nhưng chuyển hoa ra sân bay thì cũng hơi lạ em nhỉ, haha.
Em : Vâng hehe, thế mình về thôi anh, ok hết rồi.
Tự nhủ trong lòng là thể nào tí về đến nhà gái cũng gọi điện cho mình vì làm gái bất ngờ cho mà xem, nghĩ tới đấy trong lòng em lại dâng lên một niềm vui sướng khó tả, về đến nhà ăn uống, cơm nước, tắm giặt xong xuôi hết cả rồi mà đợi mãi em vẫn chưa thấy gái gọi điện cho mình. Quái lạ, chẳng lẽ cái tấm thiệp em cài ở bó hoa ban nãy rơi rồi nên gái không biết là ai tặng hoa cho mình hay sao nhỉ?. Nghĩ đến đấy em liền vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho gái trước vậy, tút tút… May quá, về nước gái dùng lại số này nên vẫn gọi được, sau một hồi đổ chuông thì gái cũng nghe máy, giọng nói nhẹ nhàng, dịu dàng của gái ngày nào đang phát ra từ đầu dây bên kia:
Gái : Hoàng à, em đây ?
Em : Um, anh đây, em ăn cơm chưa, vừa về có mệt lắm không?
Gái : Dạ không, em ăn cơm xong rồi, đang nghỉ ngơi chút.
Em : Ùm, còn bó hoa ấy..
Gái : À, bó hoa em nhận rồi, Hoàng vẫn thích tạo bất ngờ cho em nhỉ ?
Em : Thì em vui là anh vui rồi mà, hehe.
Gái : Nhưng sao người ta lại biết mặt em mà giao hoa tận nơi, tận chỗ như thế hả Hoàng ?
Em : À ừ thì.. a cho người ta xem ảnh em để nhận dạng ấy mà.
Gái : Em nhớ là em chưa nói cho Hoàng biết khi nào em về đến Hà Nội mà, với cả chẳng may chuyến bay bị delay nữa thì làm sao?. Mà nhân viên giao hàng người ta phải giao nhiều nơi lắm, làm gì có ai rảnh để đợi giao cho một mình em đâu?
Em : Umm, thì hên xui ấy mà..
Gái : Hừm, em nói rồi mà, Hoàng không cần phải ra đón em đâu.
Em : Ùm, tại anh nhớ em, muốn làm em bất ngờ. Sao em đi lâu thế rồi mà vẫn còn lanh lợi nhỉ..
Gái : Thế Hoàng gọi chỉ định hỏi em chuyện về bó hoa thôi hả?
Em : À không, anh định hỏi em có khoẻ không, về nhà vui không, nhiều thứ nữa lắm.
Gái : Em vẫn khoẻ, về nhà với bố mẹ tất nhiên là em vui rồi, Hoàng hỏi lạ thế ?
Em : Um thì, em rảnh không, mình gặp nhau đi, lâu lắm không gặp nhau rồi, anh nhớ em quá !.
Hình như lâu rồi không nói chuyện trực tiếp với gái hay do xa nhau lâu quá rồi thành ra ngại, mà em nói một lèo hết câu luôn, nói xong còn cảm thấy hơi ngại ngại mới lạ chứ.
Gái : Ùm, em mới về nên hơi mệt, với lại sáng mai em phải về quê với bố mẹ rồi.
Em : Ùm, vậy hả, vậy mấy hôm nữa nhé Trang?
Gái : À, năm nay em về quê rồi đón tết ở đấy luôn Hoàng ạ.
Em : Ơ thế à, anh không biết. Thế chắc phải ra tết mình mới gặp được à?
Gái : Ùm, để ra tết em rảnh em gọi anh nhé !
Em : Ùm, giờ em mệt thì ngủ sớm đi, mai còn về quê nữa.
Gái : Vâng, Hoàng cũng ngủ sớm đi.
Hmm, tắt điện thoại rồi lại lăn ra giường ngủ, cứ tưởng gái về nước trước tết là hai đứa có thời gian gặp nhau, thế mà rồi lại phải dời mãi tận ra tết.. vừa nãy em còn hí ha hí hửng, vui sướng trong lòng, thế mà bây giờ lại tiu ngỉu ôm cái điện thoại đi ngủ, đã thế sáng hôm sau còn phải vác sách vở lên trường nữa chứ, buồn bực hết sức..
Mấy ngày giáp tết và tết với em là mấy ngày cực kì mang nặng nhớ thương, không biết gái đi thăm họ hàng thế nào mà hai đứa một ngày nhắn được có vài chục tin, một hai cuộc điện thoại. Đã thế Hà Nội năm nay lại không bắn pháo hoa nữa chứ, mấy đứa bạn lại rủ nhau đi ngồi cf chém gió linh tinh rồi lại vác mông về ngủ, buồn hết sức buồn..

Tối mùng 4 tết đang ngồi xàm xàm với tụi bạn ở quán cf thì đột nhiên có tin nhắn của gái tới:
Gái : Chiều nay nhà em vừa từ quê lên, mai mình gặp nhau Hoàng nhé !
Hmm, trong tết là em hồi hộp đợi chờ cái tin nhắn này của gái đây, khi gái ở nước ngoài thì không nói, nhưng về đến Việt Nam rồi mà vẫn còn phải đợi chờ thế này thì đúng là cực hình mà..
Em : Ừm được mà Trang, mai mấy giờ để anh qua ?
Gái : Dạ, vậy tối Hoàng nhé, khoảng 8h hơn. Giờ em đi ngủ chút, vừa đi về có hơi mệt.
Em : Ok, em vừa đi đường về mệt thì cứ nghỉ đi, mai anh qua rước em, hehe.
Hình như niềm vui nó hiện rõ trên mặt em hay sao ấy, mà bọn bạn cứ soi em mãi.. Nói chuyện thêm lúc nữa thì em cũng giục tụi nó về để em còn chuẩn bị đồ mai về qua sớm nữa.. tua nhanh đến tối mùng 5..

Tối mùng 5 tết..
Sau khi chuẩn bị quần áo, đầu tóc các kiểu thật đẹp trai thì em xách xe qua nhà đón gái.. đi đường mà em cứ nhẩm nhẩm mấy câu hát quen mồm, được một lúc thì đã thấy cổng nhà gái trước mặt, thật là lâu quá rồi chưa qua nhà đón gái nên trong người cứ hồi hộp, hmm.. lâu quá rồi mà.
Em : Alo, anh đang ở trước cổng đây Trang.
Gái : Dạ, đợi em chút em ra.
Tắt máy và ngồi chờ, một lát sau thì gái cũng ra mở cổng, lần này có vẻ hơi nhanh thì phải, tại vì theo kinh nghiệm chờ đợi lâu năm của em thì mọi lần cứ phải tầm 20p trở ra gái mới chuẩn bị xong để đi chơi với em được.. Lần này gái trang điểm nhẹ, tô chút son hồng thôi, làn da thì vốn dĩ gái đã trắng sẵn rồi, nên cũng chẳng cần đánh phấn nhiều.. tuy là như thế nhưng em vẫn không kìm lòng được mà bước tới ôm nhẹ gái vào lòng..
Gái : Hoàng này..
Em : Hả.. để cho anh ôm em một chút, nhớ em quá..
Gái : Nhưng đây là cổng nhà, bố mẹ em..
Em : Ah, anh quên mất, hehe.
Nói rồi em cũng thả tay rồi ra hiệu cho gái lên xe..
Em : Hôm nay em muốn đi đâu nào ?
Gái : Hoàng cứ đi đi, dạo vòng vòng chút đã, lâu rồi em cũng chưa về đây mà.
Hoá ra là gái muốn đi ngắm cảnh à, cũng đúng là lâu thật, tự nhủ trong đầu như thế rồi em cũng kéo ga đi… lang thang hết các con đường tụi em từng đi qua, các hàng cây, quán nước, cả con đường đến trường.. bỗng nhiên gái ngồi sau lên tiếng..
Gái : Hoàng đưa em đến hồ nước đợt trước đi.
Chợt trong đầu em bỗng loé lên ý nghĩ “Đúng rồi quên mất, còn cái chỗ bắt đầu tình yêu của hai đứa là vẫn chưa đi qua, trí nhớ mình kém thật..”
Lòng vòng một hồi nữa thì cũng đến nơi cần đến, chỗ này bây giờ người ta mới lắp thêm mấy cái cột điện nên vào ban đêm nhìn cũng thơ mộng lắm.. dẫn gái đến chỗ ghế đá mà hồi trước hai đứa ra đây vẫn thường hay ngồi ngắm cảnh.. ngồi ngắm mặt hồ chán chê vẫn không thấy gái nói gì nên em lên tiếng trước:
Em : Sao thế Trang, lâu không được ngắm mặt hồ hay sao mà em chú tâm thế ?
Gái : Không phải, em đang nghĩ một vài chuyện thôi Hoàng.
Em : Sao thế, em đang nghĩ cuộc sống sau này của hai đứa à ?
Em : Em đừng lo, có anh đây, hehe.
Gái quay ra nhìn em cười mỉm rồi cứ thế im lặng chẳng nói gì nữa..
Một lúc sau gái lại lên tiếng.. lần này giọng điệu nghe có vẻ hơi chần chừ..
Gái : Hoàng à.. !
Em : Hả, ừ anh đây ?
Gái : Em nghĩ.., em nghĩ là..
Em vẫn quay sang nhìn gái, vẻ mặt còn có chút ngô nghê không biết cô bạn gái đang định nói gì mà cứ chần chừ, ấp úng mãi như thế..
Gái : Mình nên chia tay đi Hoàng !
Nghe xong em còn tưởng là gái muốn làm em bất ngờ nên trêu em như thế.. nên em bật cười rồi hỏi lại gái.
Em : Em nói gì lạ thế, chắc nãy ngồi mãi mà không nghĩ được trò gì vui nên đem ra trêu anh hả?
Gái : Không đâu, em đang nghiêm túc !
Tuy ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn trên cao chiếu xuống không được rõ lắm, nhưng nhìn gương mặt gái em cũng thấy có vẻ như gái không đùa thật, vẻ mặt này lâu lắm rồi em mới được thấy, từ sau lần gái nói với em về chuyện mình đi du học. Nét mặt nghiêm nghị mà lại thanh thoát đến kì lạ, dù không muốn nhưng cũng làm người khác phải tập trung hết sức.
Em : Lại chuyện gì thế Trang, nếu là chuyện tương lai thì anh có thể cố gắng được mà, ít nhất là mình sẽ cùng vượt qua, nhất định là thế.
Gái : Là em muốn chia tay với anh thôi.
Em : Sao em lại muốn chia tay với anh ?
Gái : Em thấy mình không có kết quả đâu Hoàng ạ .
Em : Em làm sao biết trước được tương lai, có hay không là do cả hai mà em, hai đứa cùng phấn đấu nhất định sẽ được.
Gái : Ừm, là em có người yêu mới rồi.
Em : Lí do đấy thì anh lại càng không tin.
Em : Hay là do hai bác vẫn không chấp nhận chuyện hai đứa yêu nhau, chuyện đó thì để sau này nói cũng được mà, bây giờ em vẫn đang còn đi du học..
Gái : Em có người yêu mới rồi !.
Lần này gái nói rõ ràng, từng chữ một với em, rất rõ ràng chứ không hề ấp úng như lúc đầu, rõ nhất để em nghe thấy, để từng chữ một có thể từ từ lọt được vào tai em.
Gái : Nói em cũng đã nói rồi, giờ em muốn về, Hoàng bỏ tay em ra đi .
Không biết vô thức từ bao giờ mà tay em đã nắm chặt lấy tay gái rồi các thím ạ.
Em : Anh không tin được !
Em : Em giải thích rõ ràng đi, không thì anh xin lỗi, hôm nay hai đứa mình cùng ở đây. Anh không muốn ngày đầu năm lại như này, nhưng nếu không nói rõ lí do, thì anh không buông tay em được.
Gái nhìn em rồi không nói gì thêm nữa, chỉ nhẹ nhàng cựa tay bên kia rồi lấy điện thoại ra đưa cho em, em nhận điện thoại từ tay gái bằng một tay, còn tay kia em vẫn nắm chặt tay gái không buông.. Điện thoại yêu cầu password, em nhập ngày bắt đầu tình yêu của hai đứa không được, em thử nhập ngày sinh của mình không được, em lại thử nhập ngày sinh của gái cũng không được, em nhập đến năm sinh của hai đứa cũng không được nốt, bất lực em ấn thêm hai lần nữa thì điện thoại báo vô hiệu hoá.
Gái : Anh đừng bấm nữa, anh không biết password đâu, sẽ khoá máy đấy.
Nói rồi gái lấy điện thoại từ tay em, đợi hết thời gian vô hiệu hoá rồi gái bấm bấm dãy số gì đấy mà em không kịp nhìn rõ, chắc do đã quen tay rồi nên thao tác cũng rất nhanh thì phải.. Xong xuôi gái lại đưa cho em.
Gái : Có ảnh đấy, anh tự xem đi.
Em ấn vào phần album ảnh, thấy rõ hẳn một cái album đầu gái đề kí tự “<3”.. Em ấn vào xem tiếp, trước mặt em hiện ra là một loạt những tấm hình chụp chung của gái với người mới (Em xin phép gọi là thằng đấy), một vài cái đầu là hai người chụp chung lúc đi ăn, vài tấm sau là ảnh chụp chung rõ mặt như những cặp đôi khác thường làm, lướt ra sau thêm vài tấm nữa là cảnh hai người ôm nhau.. Đến đây thì mắt em cay xè đi, trong họng ngẹn ứ lại.. đưa điện thoại lại trả cho gái mà trong đầu em tự hỏi “Liệu thằng đấy có biết chuyện tình cảm giữa em và gái hay không?”.
Thật sự là giây phút đấy em muốn bật khóc lắm rồi, lại càng tức điên hơn khi trong đầu cứ có muôn vàn thứ lặp đi lặp lại, lời muốn nói, muốn hỏi gái.. nhưng em không dám khóc trước mặt gái các thím ạ.. cay lắm.
Em : Bao lâu rồi ?
Im lặng…
Em : Bao lâu rồi em ?
Vẫn là cái khung gian tĩnh lặng đấy làm em tức đến mức phát cáu, phải hét lên thật to trước mặt gái.
Em : ANH HỎI EM ĐẤY, BAO LÂU RỒI ?
Gái : Em xin lỗi, chỉ là mới đây thôi..
Em : Em vui không ?
Em : Bên nó em hạnh phúc chứ ?
Em : Có hơn anh không ?
Em : Trả lời anh đi chứ, anh là cái gì với em?. Lúc nhận lời với nó, anh đang là cái gì trong em ?
Em : Sao thế, nói đi ?
Gái : Em xin lỗi, nhưng giờ em muốn về.
Em : Về nhắn tin với nó à ?
Nói xong nhìn sang gái vẫn im lặng, rồi em tự cười các thím ạ, em cũng chẳng biết lúc đấy làm sao em lại có thể cười được, cố kìm nén nhưng nước mắt lại cứ chực trào ra ngoài.. giọng ngẹn hẳn lại em nói tiếp với gái.
Em : Được rồi, em đợi ở đây anh gọi taxi.
Em : Giờ anh sợ anh đèo em về thì không biết hai đứa sẽ về đâu.
Nghe xong gái quay ra nhìn em, ánh mắt hơi rung rung rồi cũng quay đi.
Cứ như thế, khung gian lại quay về với vẻ yên tĩnh như ban đầu, bây giờ đang ngồi bên cạnh gái mà em chỉ mong được đi được thật xa ngay thôi, khoảng 10 phút sau thì taxi cũng tới, gái đi rồi còn em thì vẫn ngồi đấy. Lúc đấy em mới thực sự khóc được các thím ạ, nước mắt cứ thế mà tuôn ra thôi, không kìm được.. rút điện thoại ra gọi cho thằng Hiếu.
Em : Mày đang đâu đấy, đi uống rượu đi, tao với mày thôi.
Hiếu : Sao thế, em nó về không đi chơi với em đi lại rủ tao đi uống rượu ?
Em : Chia tay rồi, mày đang đâu ?
Hiếu : Ơ vl..
Hiếu : Thế mày ra quán quen đi, tao ra đây.
Đợi nó nói xong rồi em mới tắt máy, lại lấy xe phi ra quán nhậu quen của đám bọn em, mọi khi đến quán này toàn là đi cùng nó với mấy ông anh hoặc bạn bè, hôm nay thì có khác, chỉ có em và nó thôi các thím ạ.
Hai thằng vừa ngồi uống rượu em vừa tâm sự với nó, em kể cho nó tất cả mọi chuyện vừa xảy ra, nó nói là em cứ bình tĩnh mà suy nghĩ, em cũng nghĩ là như vậy nhưng thực sự lúc đấy em không nghĩ được gì thêm cả, cứ thế mà uống thôi, đến mãi gần 12h đêm hai thằng mới mò về đến nhà.
Hôm sau khi đã hơi tỉnh tỉnh chút thì em có nhắn tin hẹn gặp lại gái một lần nữa, lần này là để hai đứa nói cho rõ ràng mọi chuyện, chứ cứ chia tay thế này trong lòng em cũng không yên được.

Hôm đấy là chủ nhật, buổi tối em có hẹn với gái ở một quán cf quen thuộc.. vẫn là chỗ ngồi, đồ uống quen thuộc, nhưng khung khí giữa hai đứa lại nặng nề vô cùng, cả hai hết nhìn xung quanh rồi lại nhìn đồ uống mà chưa ai chịu lên tiếng trước, nhưng sau cùng người mở lời cũng vẫn là em..
Em : Em vẫn muốn chia tay với anh ?
Gái : Vâng
Em : Vì em có người khác sao ?
Gái : Em xin lỗi, lúc đó đã không nói cho anh biết.
Em : Hừ, em muốn về đây để tận mắt xem phản ứng của anh như nào à ?
Gái : Không phải, chỉ là em muốn mọi chuyện thật rõ ràng thôi, em không muốn chấm dứt qua một khung chat.
Em : Từ khi nào vậy Trang ?
Gái : … Cuối tháng 11..
Em : Anh nhớ lúc đó giữa anh và em vẫn còn nói chuyện rất vui vẻ mà, chẳng nhẽ người kia không biết chuyện tình cảm giữa anh và em hay sao?. Hay là em.. vẫn một lúc cả hai người ?
Gái : .. Em xin lỗi, em.. sau đó em có nói cho anh ấy biết.
Em : À, vậy là chỉ có một mình anh ở đây vẫn ngu ngơ mà đợi chờ em.
Gái : Em xin lỗi..
Em : Em đừng nói xin lỗi anh nữa, anh không muốn nghe mấy câu xin lỗi đấy, xin lỗi rồi thì chuyện đấy sẽ không xảy ra nữa à ?. Em giữ lại mà về nói với thằng kia đi.
Gái : Anh, đừng nói như thế được không ?. Em biết là em sai nhưng mà anh ấy..
Em : Em có thể không gọi nó là “anh ấy” nữa được không Trang ?
Em : Anh vẫn còn ngồi đây mà ?
Gái : ……..
Em : Được rồi, vậy lí do gì để em bỏ anh mà yêu người khác nhanh như thế ?
Gái : Anh ấy.. à, Tùng cũng là du học sinh, em quen qua một nhóm bạn.. rồi..
Em : Anh không muốn nghe chuyện tình yêu của hai người, anh muốn biết lí do, là vì sao thế em ?
Gái : Anh ấy quan tâm em.
Em : Hừ, nó quan tâm em ?
Em : Thế chắc là do anh bỏ bê em quá hả?
Em : Anh và em lệch nhau 4 tiếng, ngày nào anh cũng phải căn ke giờ giấc để được call video với em, để được nói chuyện với em ?
Em : Không một giờ nào là anh không xem thử nhìn đồng hồ xem bên đó là mấy giờ rồi, em đã dậy chưa, em đã ăn cơm chưa, hay ngày hôm đó của em như nào, có vui không, em sống tốt hay không ?
Em : Không một giờ, một ngày nào là anh không có suy nghĩ ấy, vậy mà sao ?
Em : Sao em có thể nói cho anh nghe cái lí do đấy, là do nó quan tâm em nên em quyết định từ bỏ anh ?
Em : Như vậy, bây giờ em vẫn muốn chia tay anh sao ?
Gái : Em xin lỗi, em và anh ấy… lỡ rồi.
Em : Lỡ rồi ?
Gái : Là chuyện đó, tình cảm nam nữ, giữa nam và nữ.. em xin lỗi .
Em : Ngay cả chuyện đó em cũng mang ra kể với anh à, vì muốn có lí do để chia tay anh mà ngay cả chuyện đó em cũng mang ra nói cho anh sao?
Em : Hay là em thấy anh chưa đủ thảm hại nên nói để anh biết, em muốn thấy vẻ mặt thảm hại của anh đến thế cơ à ?
Gái : Em xin lỗi, em phải về đây..
Nói rồi gái đứng dậy đi thẳng ra ngoài quán, quán này nói ra thì cũng không xa nhà gái, đi bộ chỉ khoảng 10p là đến rồi, đường thì cũng sáng và khá đông dân cư, thế nhưng chẳng hiểu sao em lại không nỡ để cho gái đi về một mình giữa lúc trời tối như thế, nên đợi gái đi được vài phút là em lại đuổi theo, nhưng lần này thì em không muốn để gái biết nên cứ lặng lẽ giữ ga và tắt đen xe đi, chỉ dám đi theo sau như thế thôi các thím ạ, đợi gái về đến nhà rồi em mới quay đầu xe lại phi về nhà mình. Chạy thật nhanh lên phòng lấy quyển sổ mà trước khi đi gái đã để lại, gom tất cả mọi thứ có liên quan đến gái lại, để vào trong một cái túi bóng nhỏ, em lại chạy xuống dắt xe phi qua nhà gái lần nữa, để lại cái túi bóng trước cổng rồi nhắn tin cho gái.
– Đồ của em nhờ anh giữ suốt hai năm qua, anh để dưới cổng nhà em rồi đấy.
Nhắn xong em lại leo lên xe rồi phóng đi, lần này em đi đến chỗ ghế đá ven hồ, em cứ ngồi đấy rồi lại nghĩ về mấy chuyện trước kia, rồi cả những chuyện gái vừa kể, rồi cứ thế mà em khóc, em khóc như một đứa trẻ con, khóc không cần biết điểm dừng, cũng may là lúc đấy xung quanh không có ai.. cay đắng lắm.

Em nghĩ là câu chuyện này của mình cũng nên dừng lại ở đây thì tốt hơn, cảm ơn các thím đã theo dõi suốt hai năm qua, nhưng có lẽ đến đây cũng nên dừng lại được rồi.

———

Nếu lỡ một ngày em có đọc được câu chuyện này, thì anh có vài dòng muốn gửi cho em đây, Trang à.

———

Này em, anh còn nhớ có một lần mình call video, em nói rằng mỗi ngày em sẽ gấp 1 con hạc giấy và 1 ngôi sao giấy, cho đến khi nào em gấp đủ 1825 con hạc và 1825 ngôi sao thì em sẽ đem tặng anh. Ngày đó em còn hào hứng nói với anh rằng: “Em gấp được hơn 100 con rồi đấy Hoàng ạ”.
– Ừm, vậy bây giờ em đã gấp được bao nhiêu rồi ?
Này em, trước khi đi em có đưa cho anh một cuốn sổ và nói rằng: “Tới khi gặp lại thì mình sẽ trao đổi cho nhau, anh giúp em nhé ?.”
– Ừm, anh đã đưa cho em cuốn sổ của anh rồi, vậy còn cuốn sổ của em ?. Bao giờ em định đưa cho anh đây ?
Này em, em đã nói anh đợi.
– Vậy bây giờ anh phải chờ gì đây ?

—–

Em ạ, sau khoảng thời gian em đi, anh đã dành rất nhiều thời gian của mình cho việc tìm kiếm những kỉ niệm của hai đứa, mọi nơi mà anh và em từng đi qua. Rồi có những lúc rảnh rỗi quá anh không biết nên làm gì ngoài việc nhớ về em, anh lại lên mạng tìm mấy chuyện tình kiểu SE để đọc, anh nghĩ là nếu mình đọc nhiều lần những chuyện như này thì tâm sẽ vững hơn. Ừ, đúng là anh vững tâm hơn nhiều lắm, nhưng cũng chỉ là nhất thời, là trong lúc đó thôi em ạ, vì anh tin đôi mình sẽ không kết thúc như thế, vì chuyện đôi mình quá đẹp, ngay cả lúc em xa anh để tới nước Úc xa xôi. Và vì đã đọc rất nhiều những câu chuyện SE của người khác nên anh có được nhiều cảm nhận, có người cách chúng mình cả chục năm, có người lại cùng thời. Nhưng cuối cùng kết thúc của đôi mình và họ vẫn giống nhau, chung quy vẫn là SE em à.
Chỉ khác duy nhất là anh và em vẫn còn giữ liên lạc được với nhau, cũng chính vì điều đấy mà anh băn khoăn mãi không sao hiểu được, vì sao em lại buông bỏ anh nhanh tới vậy, lí do nào hả em ?
Thậm chí tới lúc anh ngồi ngẫm lại tất thảy mọi việc vừa qua để viết ra bài này, anh vẫn không thể tin được là em lại buông bỏ anh dễ dàng đến như vậy, chỉ vì một lí do: “Anh ấy quan tâm em” ?.
Phải rồi, chắc hẳn người ấy đã phải rất rất quan tâm và lo lắng cho em.
Quan tâm em nhiều tới mức mà em sẵn sàng buông bỏ tình cảm hơn 1 năm của đôi ta ?
Quan tâm em nhiều tới mức mà chỉ ngắn ngủi, vọn vẹn trong vài ba tháng đã khiến em lung lay mà từ bỏ anh ?.
Từ bỏ người đã theo đuổi em suốt ròng rã 6 tháng trời,
Từ bỏ người mà cho dù đã 3 lần tỏ tình với em thất bại nhưng vẫn cố gắng không buông bỏ !.
Phải rồi, chắc anh không quan tâm đến em, không lo lắng cho em nhiều bằng người ấy đâu.
Nghe thì có vẻ gần 2 năm tình cảm của anh và em là không nhiều, ừ nó không nhiều thật.
Nhưng anh tiếc lắm, anh tiếc thời gian 6 tháng anh bỏ ra để theo đuổi em, anh tiếc gần 2 năm tình cảm của hai đứa, anh còn tiếc cả 6 tháng anh ròng rã đợi chờ, nhưng điều anh tiếc nhất vẫn là em, là em đấy Trang ạ !.
Anh tiếc em, người con gái anh đã từng yêu rất nhiều.
Sau cùng anh vẫn muốn nói với em rằng :
– Đừng để ai quan tâm em hơn nữa .

3.8 (75.56%) 9 votes

Related Posts

About The Author