[Tự truyện Voz] Du học Liên Xô – Chap 66

Loading...

[Tự truyện Voz] Du học Liên Xô – Chap 66

Tiếng điện thoại kêu làm tôi giật mình. Bỏ ra xem thấy +….. Đầu số lạ. Chắc là Nina gọi rồi.
– Alo
– Alo em Nina đây ?
Nghe thấy giọng Nina làm tôi mừng rỡ.
– Em bay thế nào ? Có mệt không ?
– Không mệt lắm anh ạ.
– Em về tới nhà lâu chưa ?
– Em mới về được một lúc thì gọi báo cho anh luôn đấy.
– Sang đó thấy thế nào em ?
– Em thấy khác nhiều lắm. Giờ em gọi điện cho mẹ T đã anh nhé ! Lát nữa em online thì nói chuyện.
– Uh mà tối em dọn đồ rồi nghỉ sớm đi. Mai nói chuyện cũng được
– Vâng thế cũng được. Mai em gọi anh onl nhé !
– Thế paka anh ! Chụt ! 
– Paka em ! Chụt ! 

Nói chuyện với Nina xong thì tôi cũng lên nhà một lúc rồi cũng đi ngủ.
.
.
.

Sang dậy muộn ăn uống xong tôi ngồi máy tính. Cảm giác nóng lòng muốn gặp Nina lắm. Muốn nhìn thấy em. Vào yahoo thì vẫn chưa thấy nick sáng. Điện thoại cũng không thấy cuôc gọi nhỡ nào cả. Giờ chỉ biết chờ đợi và chờ đợi thôi. Giá như hôm này vẫn là ngày hôm qua thì tôi có thế….có thể chỉ cần bắt xe bus sang nhà là được gặp em. Hết ngồi rồi đi lại. Rồi lại nằm ườn trên giương chờ em. Đến giờ ăn trưa vẫn không thấy gì cả. Cảm giác hụt hẫng rồi lại nghĩ linh tinh nữa. Ăn trưa xong tôi chẳng biết làm gì lại lên giường nằm ngủ. Đang ngủ thì có tiếng điện thoại kêu. Tôi ngay lập tực ngồi dậy lấy điện thoại
– Alo
– Em onl rồi nhé !
– Uh đợi anh lát
Vội ra rửa mặt cho tỉnh táo rồi vào ngồi máy.
– Buzz. Anh đây rồi.
– Anh bật WC đi 
Nhận được WC của Nina mà tôi mừng quá. Cứ ngồi nhìn em mãi thôi. Có một hôm không gặp ah không từ tối qua tới chiều nay không gặp mà cảm giác nghìn lẻ một năm không gặp em rồi.
– Sao anh cứ ngồi nhìn màn hình mà không nói gì thế ?
– Tại trong màn hình có ai đó làm anh không thế không nhìn
– Nhìn mái không chán à
– Không chán 
– Thế không nói chuyện với em à
– Có, vừa nhìn vừa nói được không ?
– Có ai cấm anh nhin đâu. Thế bóc hộp quà của em tặng anh chưa ?
– Rồi hihi. Đẹp lắm nhưng anh không đeo đâu .
– Sao thế ? Em tặng anh phải đeo chứ. Đeo thử cho em xem nào
– Uh đeo cho em nhìn. Đợi anh chút
Tôi lấy quà của Nina ra bàn rồi đeo thử cho em xem.
– Đây được chưa ?
– Được rồi hihi 
– Anh thấy cái gì đây không ?
– Anh thấy rồi
– Phải như em chứ
– Uh anh biết rồi
– Anh đợi em lâu chưa ?
– Từ sáng luôn
– Em xin lỗi nhé ! Sáng em đi cả mẹ có việc. Lại chưa mua số dd nên không gọi cho anh được.
– Nghe cũng mủi lòng đấy. Nhưng mà chưa đủ
– Thế này đù chưa ? Chụt chụt chụt !
– Thế còn tạm được
– Số em vừa gọi cho anh là số của em đấy. Anh lưu vào nhé !
– Oki. Lát em có đi đâu không ?
– Em không. Sao thế anh ?
– Không anh hỏi để biết là hôm nay có được nói chuyện với em lâu hay không mà.
– Yên tâm là hôm nay được lâu nhé !
– Tả cho anh chố em sống sao nào ?
– Khu này nhìn sạch sẽ gọn gàng lắm chứ không cũ như bên kia. Nhìn lạ lẫm em chẳng thích tẹo nào.
– Uh dần dần rồi sẽ quen mà. Bến đó mọi thứ chắc chắn đều tốt hơn cho em
– Nhưng không có anh…
Nina nói thế làm tôi nghẹn lòng. Nhìn mặt em lại buồn thiu rồi.
– Anh vẫn ở bên cạnh em chứ có chạy đi đâu xa đâu mà em lo thế
– Ai bảo bên cạnh. Phải bay máy báy mới tới đấy. Giờ em muốn ôm anh có ốm được đâu hic
– Cố học tốt đi rồi hè xin về đây chơi
– Đợi đến hè lâu lắm. Em sợ em không chịu nổi
– Lúc nào không chịu nổi lại gọi điện cho anh
– Nhưng em muốn ôm anh thật cơ
– Để dành đi bao giờ về ôm bù vậy. Cố gắng lên em. Anh sắp đi học rồi. Em cũng thế. Rồi mọi chuyện sẽ ổn mà.
– Vầng
Đang nói chuyện thì mẹ tôi gọi. Lại phải ra chợ rồi.
– Thôi me anh gọi rồi. Anh phải ra chợ đây. Chát sau vây ? Có gì anh gọi điện hoặc nhắn tin cho em nhé !
– Vâng thôi anh đi đi không me anh chờ.
– Uh
– Paka Nina ! Yêu em nhiều  !
– Em cũng vậy. Paka anh !

Giờ thì yêu xa, xa lắm, xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt. Khi bạn yêu ai đó. Cảm nhận được người mình yêu, xóa nhòa mọi khoảng cách thì đó là lúc tình yêu bùng cháy. Còn khi khoảng cách giết chết tất cả; xa mặt cách lòng thì đó là lúc nên dừng lại. Tôi đã được biết cảm giác của T và Nina. Sao lại như vậy nhỉ ? Khi phải nói chia xa với T và khi Nina nói lời chia xa

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Yeu-Xa-Vu…/ZW6CZ0OW.html

Thời gian trôi qua nhanh như tia nắng say
Khoảng cách giết đôi ta trong phút giây
Quặn thắt tim anh từ lúc ta phải nói chia xa từ đây

Còn trong ta bao nhiêu ước nguyện
Mình từng viết cho mai sau ta có nhau
Hạnh phúc nơi đây còn đang dở dang
Để ngày nào đó ta lại bắt đầu…

Cũng đến lúc tôi phải quay lại với việc học hành. Sang đây để học chứ có phải chỉ kua gái đâu. Học tốt thì làm gì cũng chẳng ai kêu. Học hành vẫn là quan trong nhất mà. Sau lưng tôi còn có cả gia đình hi vọng. Học vì tương lai của bản thân.

Lên trường nhận giấy tờ tốt nghiệp của khoa dự bị để chuẩn bị nộp giấy tớ vào khoa Kinh tế. Khá bất ngờ cho tôi là bầy nhền nhện mọi ngày đi học cùng đều đăng ký ngành mà tôi chọn. Cũng chọn bừa thôi chứ có tính toán gì đâu. Hỏi bố thì bảo con thích gì thì con cứ chọn học. Thế là cũng chẳng biết sao nữa. Chẳng biết ra trường rồi có làm đúng nganh học mình không hay lại để bẳng trong tủ kính cho đẹp còn lại tay bơm tay vá. Cả lũ đi làm giấy tờ cùng nhau. Mọi thứ đều mới lạ. Đi hết nhà này tới nhà kia mà oải. Chỉ khác chút là tôi có người dẫn đi làm vì mama chạy được suất học diện con cháu sứ quán nên có chế độ tốt hơn hẳn. Giấy tờ làm cũng nhanh hơn hẳn vì cái quan trọng nhất là không phải nộp tiền. Bởi vì nhìn mọi người xếp hàng nộp tiền là ngán nhất. Có khi mất cả sáng chứ chẳng chơi. Việt Nam và Trung Quốc luôn nổi thông minh toàn ba cái vặt vãnh nên có trò một người xếp là xếp hộ cho cả bọn luôn. Tây nó hơi bị ghét cái này. Còn với bọn sinh viên Tây xếp hàng thì văn mình lịch sự lắm. Thấy người đứng cuối hàng thì mấy bạn thưởng hỏi là ai là người xếp cuối hàng và sau đó đứng sau người đó. Còn nếu trường hợp đang đứng xếp hàng bận thì mấy bạn bảo với người trước là giữ chỗ dùm. Thật sự rất là lich sự văn minh. Một điều mà tôi cần học tập.

Vụ chạy học kiểu không mất tiền cũng tốn một mớ nhưng tính ra vẫn rẻ hơn so với học phí 4 năm học và học khá là còn được học bổng nữa. Cũng chẳng biết mình có theo được không nhưng tiết kiểm tiền hơn là ngon rồi. Chứ tôi thấy bên này cái gì cũng tiền mà chi phí cuộc sống thì không ít. Lần đâu lên khoa kinh tế. Nhìn bên ngoài thì khá cổ kính nhưng bên trong thì vẫn sạch sẽ với sàn lát đá tự nhiên. Thấy mọi thầy cố trong khoa cũng khá thân thiện. Xong tất cả rồi thì được làm một cái thẻ sinh viên. Thế là mình cũng thành sinh viên năm nhất rồi. Có cái để cắm rồi… Vở và bút viết cũng sắn sàng để chuẩn bị đi học. Kỳ nghỉ hè đã hết và một năm học mới lại bắt đầu. 

Ngày đầu tiên tới trường…

Sáng tôi dậy sớm để chuẩn bị vào trường. Ăn sáng xong sách balo lên và đi. Cũng một thời gian rồi tôi dường như quên mất với việc đi bộ nhanh như ma đuổi. Tới metro thì chứa thấy ai đến cả. Chẳng là cả bọn đi học lại hẹn đi cùng nhau. Giờ nhóm có thêm một thằng con zai nữa. Dự bị nó học trường khác giờ mới chuyển sang đây. Thế là đỡ phần nào vụ âm thịnh dương suy. Lúc sau tất cả cũng đến mỗi tội hơn cao su. Vào trường lên phòng khoa đợi ở ngoài để nhận giáo quán lý. Vì nhóm tôi là nhóm dành riêng cho người nước ngoài nên được ưu tiên có giáo viên quản lý. Ngoài bọn tôi ra còn có mấy đứa Tàu, mấy bạn nói tiếng Nga như gió, mấy bạn tóc đen tôi đoán là dân Trung Á và một anh bạn da đen châu Phi.

Lát sau thấy một chị với vẻ mặt khá duyên, ăn mặt khá thời trang, tóc vàng, áo thì mặc hơi mỏng đủ để thấy hơi mờ mờ bên trong…là màu gì đi vào phòng của khoa . Chi này cao tầm mét 7. Mấy thằng con trai mặc dù chưa làm quen nhau mà đều nhìn về một phía với con mắt di chuyển đều đều cho tới lúc tời phòng làm việc của khoa mới thôi. Lát sau một cô tầm trung tuổi mà mấy hôm trước bon tôi có gặp để hỏi lich đi học đi ra cùng với chị. Cô đến gần chỗ chúng tôi đang đứng và gọi cả mấy bạn kia vào và nói. Tất nhiên toàn tiếng Nga nhé !
– Xin chào các bạn !
Cả bọn cùng chào lại.
– Tôi xin giới thiệu cùng các bạn đây là cô Elena Lyadova. Cô sẽ là giáo viên quán lý các bạn.
Ôi đờ hết cả người . Vừa nãy tưởng chị nào chắc lại sinh viên năm cuối. Giờ mới biết là cô giáo. Sao giáo viên quản lý mình toàn cô xinh tưới thế này. Cô ơi thế này thì em học làm sao đây. Tôi cá là mấy thằng con trai kia đều có ý nghĩ như tôi. Kể cả anh bạn Tàu Khựa cũng thế luôn. Khựa thì khựa chứ mắt nó có khựa đâu, gái chắc vẫn soi đều.

Sau màn chào hỏi làm quen thì chị ah nhầm cố dẫn bọn tôi vào phòng học. Ngồi làm quen với mọi người. Tôi thì ấn tượng nhất với môt anh bạn người Trung A tại lúc làm quen thì cấu ấy giới thiệu là Osama Biladen. Sau đó tất cả quay lại nhìn tại cứ tưởng thật và nhìn bộ râu quai nón của nó cũng gớm cơ. Cậu này cũng vui tính phết. Thế là nhóm tôi có đủ Âu, Á, Phi. Chẳng khác gì hợp chủng quốc cả. Đến vụ bầu lớp trưởng thì là một em người Liên Xô mà không có chống Mỹ đâu nhé ! Không các thím lại nhầm với sao nào ! Lúc đầu tôi cũng nghĩ nó biết tiềng Nga như thế thí vào nhóm người nước ngoài này học làm gì. Sau mới biết em ý cũng là dân Liên Xô cũ. Tính ra vẫn là người nước ngoài. Nhóm cũng đông phết được 13 mạng.

Sau đó cả nhóm chép thời khóa biêu cho tuần đầu tiên vì cuối tuần mới có lịch chính thức. Cố cũng khá cẩn thận chép thời khóa biểu cho chúng tôi. Nói thật không phải dấu ngu là chép thì cứ chép chứ tên các môn học tôi không hiểu hết. Hay chắc tại tôi suốt ngày T rồi Nina mà trình tiếng Nga kém. Quay sang hỏi mấy bạn đồng hương Việt Nam mới biết là mấy đứa kia cũng không hơn tôi là bao. Tính ra trong nhóm này thì có Việt Nam và Tàu Khựa là dốt tiếng Nga như nhau còn các bạn khác trong nhóm đều hơn hết. Anh chàng Phi châu tiếng Nga cũng tốt. Chắc tại khoai to xong đi cọ sát nhiều đây. Nhìn người cấu ý cao hơn hẳn tôi một cái đầu. Mà các cụ nói cấm có sai bao giờ “Khoai to không lo chết đói”. 

Xong tới phần giao lưu nói chuyện. Cố giáo giới thiệu là hồi trước cũng học trường này, học tốt được giữ lại làm giáo viên. Mấy thằng chú ý nhất là lúc nghe cô nói cố chưa có gia đình. Cậu bạn Trung A rất thẳng thắn hỏi cố có người yêu chưa. Tiếc cho nó là cô có người yêu rồi. Thế nó mới còn cố hỏi nhà cô ở đâu ? Máu thật  !

Sau đó thì bọn tôi hỏi cô xem các nhà học ở đâu vì theo lịch học thì không phải học tất ở khoa. Mọi thứ cũng hòm hòm rồi sau đó mọi người chào nhau và đi về. Con trai thì bắt tay chào lịch sự như Tây ý. Trong nhóm tôi có mấy em được là 2 em Việt Nam – một trong số đó là KT học cùng tôi năm dự bị, em lớp trưởng và 1 em Tàu. Chẳng biết các thím có tia gái khi vào lớp mới không ? Bon con trai cũng hòa đồng có mỗi 1 bạn Tàu khựa là ít nói nhất. Người Việt trong nhóm có tới 5 mạng là tôi, thằng còn lại tên V, con gái thì có KT, 1 bạn tên N và H.

Đi bộ ra tới khỏi cửa của khoa N liền nói
– Hôm nay về sớm đi đâu chơi đi ?
– Đi đi – H nói
– Anh L và V đi cùng bon em không ? – KT hỏi
– Đi đâu ? – V hỏi lại
– Thì đi chơi linh tinh rồi đi ăn uống xong về. Hôm nay cũng về sớm mà – H nói
– Đi thì đi – V nói
– Thế còn L thì sao ? – H hỏi
Tôi thì lúc này chẳng có tâm trạng nào… Chỉ muốn về nhà thôi.
– Đi chơi cho vui đi. Coi như hôm nay cả nhóm Việt Nam đi chơi buổi đầu cùng nhau – N nói
– Anh L đi đi. Mọi người trong nhóm đi hết anh không đi mất vui. Giờ anh về nhà cũng làm gì đâu. – có mối V là không biết chuyện tôi và Nina vì nó ở chỗ khác còn 3 gái đều biết cả.
– Uh đi – tôi đành đồng ý không mấy đứa lại nghĩ mình thế này thế kia.

Đi chơi, ăn uống rồi chụp ảnh. Chẳng hiểu 3 em ý bàn với nhau từ hôm qua hay hôm kia mà đã thủ sắn cái máy ảnh rồi. Chụp ảnh mọi lúc mọi nơi. Tôi thì không khoái chụp ảnh lắm nên chỉ làm chân cầm đồ cho thằng V nó chụp. Tự nhiên thành ô sin. Nhưng đi cùng mọi người làm tôi tự nhiên thấy nhẹ nhõm được phần nào. Nhìn các em ý nhí nhảnh tạo dáng rồi thỉnh thoảng thằng V bị kéo vào làm cột cũng thấy hài. Nhưng mà cười người phút trước phút sau người cười.
– Anh L ! Vào chụp ảnh với em đi. – Em KT vừa nói vừa cháy ra chỗ tôi kéo tôi vào
– Thôi anh cầm đồ cho mọi người thôi. Anh không thích chụp ảnh.
– Bạn L gì mà kiêu thế không thèm chụp ảnh với mấy bạn à – H trọc ngoáy
– Đâu tại tớ chụp không ăn ảnh thôi. Đứng vào lại xấu cả đội hình
– Xấu cũng được anh vào chụp cùng em ! – KT quả quyết.
Vừa nói vừa hành động. Em keo tôi vào bắt chụp ảnh cùng.
– Đưa đồ đây tớ cầm cho L. Ai lại chụp ảnh mà lại cầm mấy tui của các bạn gái thế kía người ta tưởng là bê đê thì chết – N trêu
– Bê đê cái bê xa mê gì chứ. Manly dừ lày mà dám chê à  – tôi nói lại
– Ghê gớm chứa kìa. Tớ mới trêu tí thôi mà đã… Thôi cầm mấy cái tui ấy luôn đi haha – N nói
– Thôi thôi bà cầm hộ tôi cái – tôi nói
Thế là cũng nhờ được N cầm cho mấy cái túi của nợ kia. Nhìn mặt TK có vẻ thích ra mặt. Mỗi tội chụp xong thằng V nó cười như được mùa. H và N thấy thế vào xem cười còn ác hơn rồi phán một câu xanh rờn
– Thiên thần và ác quỷ khakha. Cái máy ảnh có tội tình gì mà bạn L nhìn nó sợ thế.
KT thấy thế cũng ra xem rồi nói
– Anh cười lên cho em nhờ cái. Nhìn cái mặt anh này
KT vừa nói vừa đưa cho tôi xem. Tôi nhìn mình trông cũng gớm thật. Ai cũng cười kể cũng có tí ngại.
– Ờ ờ. Chụp lại được chưa  – nói vậy để chữa ngại
Thôi cười cho nó hợp với tấm ảnh. Chụp ảnh xong KT ra xem nhin thấy vui ra mặt. May quá cũng xong. Ai ngờ bị 3 gái kéo vào chụp kiểu với 3 gái nữa. Haizzz từ hồi sang bên này mỗi chụp ảnh với Nina kiểu Hàn Quốc lúc em sắp đi làm kỷ niệm thôi chứ tôi chẳng chụp ảnh bao giờ cả. Thấy ảnh ọt cứ nhảm nhí kiểu gì.

Có lịch học rồi nên mọi thứ cũng dần phải vào khuôn khổ. Tối về nhà tôi cũng ngủ sớm để mai còn có sức đi học. Vì học từ sáng tới chiêu luôn. May là tiết học đầu tiên là tiết thứ 2 nên cũng không phải dậy sớm.
.
.
.
Sáng dậy cho vào cặp mấy quyển vở và cái bút. Hôm nay học 4 tiết. Một tiết bên này khoảng 1h30 phút. Nghỉ giữa tiết chỉ 5 tới 10 phút. Hết tiết thì được 15 phút. Riêng nghỉ trưa thì được 30 phút vì còn ăn trưa nữa. Tôi cùng mọi người đợi giáo tới. Tiết đầu tiên là môn toán cao cấp và học ở giảng đường lớn. Có 6 nhóm cả nhom nước ngoài của bọn tôi. Nhìn xung quanh toàn Tây là Tây. Nhiều gái phết các thím ợ. Bọn nước ngoài bọn tôi thì đứng một góc riêng. Mấy bon Tây cứ thỉnh thoảng nhìn bọn tôi rồi cười cười nói nói như kiểu sinh vật lạ ý. Tôi thì nhìn mói thứ với với ánh mắt ngỡ ngàng vì tất cả đều lạ lấm hết. Cảm giác hơi khó chịu cứ như mình là người ngoài hành tinh vậy. Cũng may là không phải chịu cảm giác đó quá lâu.

Giáo tới, mở khóa cửa rồi tất cả mọi người cùng vào. Nhóm bọn tôi thì đứng xa cửa nên đợi mọi người vào hết rồi mới vào. Chết cái tôi đi cuối cùng quên không đóng cửa thế là bị giáo nhắc
– Sinh viên ngước ngoài ai đi cuối đóng cửa vào.
Thế là lại thêm một lần cả giáng đường nhìn tôi. Ngại vái đái ra  !
Cả nhóm cũng tìm lên chỗ cao nhất mà ngồi. Tôi lên sau cúng bên góc ngày thì cùng dãy hết mất toi chỗ. Thế là phải ngồi hàng dưới với một anh bạn Tây. Chẳng biết chúng tôi tự mình tạo ra khoảng cách với các nhóm khác hay tâm lí bị như thế.

Cả giảng đường đang rôm rả chém gió thì giáo nhắc trật tự và yêu cầu các lớp trưởng nộp cuốn sổ như là sổ ghi đầu bài ở Việt Nam ý và bắt đầu điểm danh. Đọc tên tới ai người đó nói “Có” và dứng dậy để giáo nhìn. Chắc là tránh tình trạng điểm danh hộ. Toàn các tên lạ hoắc kiểu Li cô lai nhai quai dép, Ku nhét xốp với cả Ivan ku to như fich. Mẹ nếu là tôi mà đọc xong mấy cái tên này chắc đi cmn đằng đít mất. Cả giảng đường tầm 2 trăm mạng người chứ không ít. Ông giáo nhìn cũng hơi có tí già rồi lại gội đầu thì nhanh còn rửa mặt thì lâu. Nghĩ cũng tội nghiệp cho giáo.

Đấy là tôi nghĩ tôi còn ông giáo chắc nghĩ ngược lai vì đến lúc đọc tên mấy đứa Việt Nam và Tàu mới là kiếp nạn. Mỗi lần ông đọc một tên khó lên là cả giảng đường quay lại nhìn. Nổi tiếng vcc. Đọc xong ông còn hỏi đâu là họ đâu là tên vì bên Tây thì Tên thường đầu tiên còn họ thì cuối cùng còn Việt Nam và Trung Quốc thì ngược lại. Nói đến đây tôi mới nhớ ra mấy mẩu chuyến vui về tên. Chẳng là có ông sinh viên Việt Nam có người tên Khôi. Mà bọn bạn Tây cứ đọc tên ông ý là Khui rồi cười với nhau còn ông ý thì rất là cay cú. Hỏi ra mới biết là Khui trong tiếng Nga là bộ phận sinh dục nam… Thế mới nhọ. Rồi có người tên Phương toàn bị gọi là Phân vì tiếng Nga không có vần “ươ”. Bên cạnh đó còn tên Đức bị đọc là Đít. Cũng may cho cái tên của tôi cũng dễ đọc.

Bắt đầu học mới thấy ngồi lên cao là thiệt. Lúc chép bài nhiếu chữ nhìn không được rõ 100%. Cũng may tôi quan hệ rộng cũng kịp làm quen với cậu bạn Tây bên cạnh nên chố nào khó quay sang hỏi nó. Tất nhiên chép thôi chứ hiểu không hết được vì toàn từ dài và khó.

Ngoài trời thì nóng nhưng trong giảng đường thì vẫn mát mẻ. Hết tiết cũng là lúc tới giờ ăn trưa. Xuống căng tin thấy nhiều món phết. Chủ yêu là toàn mấy món ăn nhanh, có cả món chó nóng – Hot dog . Tôi gọi cho mình 1 khoai tây nghiền, một thịt chiên với it sala, một cốc nước hoa quả ép và 1 thanh snicker mới tạm ấm bùng để cầy nốt 2 tiết nữa. Hôm nay may là toàn học tại giảng đường nên không đi lại nhiều.

Học xong thì mọi người đi về cùng nhau. Buổi học đầu tiên nhìn ai cũng chưa quen nên có vẻ hơi mệt. Cả tôi cũng vậy. Về tới nhà thay đồ rổi lên giường nằm nghỉ một chút. Ngồi nhiều cũng hơi oải. Nằm một lúc thì tôi cũng dậy ngồi máy tính. Từ lúc không có Nina ở đây nữa tôi ôm máy tính nhiều hơn. Cũng tham gia diễn đàn trên mạng nhiều hơn. Nó giúp tôi không có nhiều thời gian ranh để mà nghĩ ngợi linh tinh.
Vào yahoo thấy nick của T sáng tôi liền nhắn tin:
– Em iu đang làm gì đâu hihi ?
– Onl mà không nhắn tin cho anh thế ?
Không thấy T nhắn tin trả lời tôi ra bếp chuẩn bị vo gạo để cắm cơm. Lúc căm cơm xong vào thì thấy tin nhắn của T
– L à. Ông đợi tí nhé !
– Buzz
– Buzz
– Buzz
– L ah em đây ?
– Anh đâu rồi ?
– Bạn em vừa ngồi sửa máy cho em.
Tôi liền nt lại
– Anh đây. Anh vừa ra bếp.
– Ai vừa dùng nick của em thế ? Máy em bi sao à ?
Vừa nhắn tin xong thì thấy nick của T bị out luôn. Không hiểu máy bị sao nữa.

[Tự truyện Voz] Du học Liên Xô – Chap 67

Rate this post

Related Posts

About The Author