[Tự truyện Voz] Du học Liên Xô – Chap 67

Loading...

[Tự truyện Voz] Du học Liên Xô – Chap 67

Haizzz sáng gia lại cảnh chen chúc trong metro mà thấy ớn. Đông thế này mà có ai bị viêm cánh thì khỏi bàn. Tự nhiên giờ lại thành người bảo vệ cho các gái thế này. Mặc dù giờ chẳng nhát gái như ngày trước mà tự nhiên đứng đối diện với KT tự nhiên có cảm giác ngại ngại thế nào… Không ngai sao được khi KT thỉnh thoảng cứ nhìn vào mắt tôi. Chẳng biết nói gì liền quay đi chỗ khác vì tôi thì vốn ít nói. Nghĩ cả tuần hôm nào thời khóa biểu cũng cầy từ sáng tới chiều. Đến nàn ! Hôm nay có khác là có tiết thể dục. Chẳng hiểu mang cái gì đi hôm nay vì đã đăng ký gì đâu, thậm chí cái khoa thể dục ở nhà nào tôi còn chẳng biết. Mà hôm nay học ở các nhà khác nhau thì tha hồ đi bộ rồi.

Đi bộ vào trường thì các gái đi trước còn tôi và V đi sau. Kể cho mấy em đi trước tôi và V như hiểu ý nhau đi sau ngắm gái cho lành. Cảm giác sáng sớm đi bộ ngắm gái thật là thích. Nhất là trường tôi gái lại nhiều. Ngắm mở mang tầm mắt nó cũng phí và lại mình bỏ tiền sang trời Tây du học mà. Mình có tiền, mình có quyền ! Tôi và V hợp nhau nhất cái khoản ăn uống và ngắm gái.

Mất 10 phút thì cũng tới nhà chúng tôi học 2 tiết đầu tiên. Lại học giảng đường. Vừa bộ tới nới thì thấy mấy đứa trong nhóm cũng tới rồi. Chào hỏi bắt tay bắt chân xong thì giáo cũng tới. Theo kinh nghiệm rút ra từ ngày hôm qua thì tôi chen vào cũng bọn Tây luôn eo phải ngại ngùng thẹn thùng như gái mới về nhà chồng nữa. Cứ tầm giữa giảng đường mà ngồi.

Giáo vào cúng điểm danh rồi mới vào bài. Còn riêng chúng tôi được dặn cuối giờ gặp bà ý để bà đưa cho tên mấy cuốn sách. Bà giáo có vẻ tốt tính. Ngồi trong giờ thích nghe rồi ghi ghi chép chép mặc dù không hiểu hết. Chết cái là không ghi kịp không phải vì giáo giảng nhanh mà vì nhiều từ không biết viết như thế nào do nghe lạ hoắc. Cứ từ ghi được từ không lại phải cách ra. Ức chế vái thế là tôi khỏi viết luôn.

Cuối tiết giáo gọi chúng tôi xuống:
– Các em hôm nay chép bài kịp hết không ?
– Em chép bình thường nhưng sợ các bạn khác chép không được – lớp trưởng nói
– Vậy các em chịu khó mướn vở các sinh viên khác chép bài đầy đủ. Cô sẽ cho bọn em tên sách rồi các em lên thư viện mượn về đọc nhé ! Có gì không hiểu các em cứ hỏi cô.
Ghi xong tên sách thi cô cũng bảo là sẽ giúp đỡ vì là sinh viên nước ngoài. Tiết 2 lại học tại một nhà khác. Mà từ đây lòi ra vụ mượn vở để chép bài. Cả bọn sinh viên Việt Nam đùn đẩy cái trách nhiệm cao cả đấy cho tôi mới đau. Với cái lý do là trong cả bọn có tôi là thăng hay bắt chuyện với Tây nhất. Vừa đi bộ vừa nói chuyện
– Giờ biết mượn vở ai bây giờ ? Có quen ai đâu – N thở dài
– Anh L quan hệ rộng mượn đi – KT nói
– Có quen đứa nào đâu mà mượn được ? Mà mượn về nhà thì phải thân thiết mới mượn được chứ nó biết mình là ai mà cho mượn ?
– Cả bọn hi vọng vào mỗi bạn L thôi đấy – H nói
– Mày chịu khó hi sinh vì cả bon đi – V thêm vào
– Tao sẽ cố nhưng mượn vở về nhà khó lắm. Có đứa nào có máy ảnh thì mang đi rồi chụp. Thế thì có vẻ là dễ hơn so với mượn vở.
– Em mang cho – KT nói
Thật ra cứ nói vậy chứ tôi cũng chẳng hình dung là phải nói thế nào mấy bạn Tây mới cho mượn vở để chụp ảnh.
– Mang cả dây nối với máy tính và sạc luôn nhé ! – tôi nói
– Làm gì hả anh L ?
– Thì chiều anh về nhà anh copy vào máy tính rồi gửi cho mọi người. Còn sạc thì hết pin còn sạc chứ
– Vâng thế cũng được. Mai em mang đi.
Thế coi vụ này cũng xong. Thế này còn dễ chơi chứ bảo vác mặt đi mưởn vở mang về thì không ổn tẹo nào. Tìm số phòng học thì thấy mở cửa sẵn rồi. Vậy là chúng tôi vào ngôi thôi vì cũng sắp tới giờ vào tiết rồi. Nhương cho mọi người vào ngồi trước tôi ngồi ngay gần lối đi. Lai ngắm gái thôi. Trong khối có mấy em Tây nhìn hay phết các thím ợ. Đang ngồi ngắm các em đi lên. Trời thì vẫn nóng, các em ý ăn mặc thì mát làm tôi và V càng nhìn càng nóng hết người. Thỉnh thoảng có em đi lên vòng một lại còn rung rung nữa chứ. Nhìn mà khiêu khích biết bao. Có mấy em còn mặc hẳn kiểu bra chỉ chẻ nửa ngực thôi còn nửa thì lộ thiên. Thế mới căng thẳng!

Đang ngắm gái ngon thì giáo vào. Thế là lại vào tiết học. Giáo đang điểm danh thì có mấy sinh viên vào muộn vào cố. Có một bạn đi gần chỗ tôi và hỏi.
– Tôi có thể ngồi ở đây không ? – cậu ý hỏi tôi và chỉ vào cái ghế bên cạnh
– Có
Tây có khác lich sự thật. Chỗ ngồi trồng không ai ngôi cũng hỏi. Mấy sinh viên vào muộn sau chút còn bị giáo bảo ra ngoài không cho vào nữa. Ông giáo này khó tính kinh. Lại một giờ học chỉ chép và chép. Học kinh tế gì mà khổ thế này ? Chep mỏi cmn tay mất… Thỉnh thoàng tôi ngó sang bạn Tây bên cạnh nhìn. Nó cũng hiểu ý chìa hẳn vở cho tôi chép cho tiện. Cậu này có vẻ dễ tính đây. Người cho mình mưởn vở đây rồi hehe

Giờ nghị giữa tiết thấy cu cậu ngồi tại chỗ không đi ra tôi liên tiếp cận mục tiêu. Dịch lịch sữ tí chứ bên kia người Việt toàn bỗ bã mày tao khi dịch thôi.
– Xin chào – tôi nói
– Chào
– Tôi là L, rất vui được làm quen với bạn.
– Tôi cũng thế. Tôi là Dima
– Tôi đến từ Viêt Nam còn bạn ?
– Tôi từ xxx
Tôi chẳng biết là tỉnh nào nghe lạ hoắc liền hỏi
– Chỗ đấy ở đâu thế ?
– Ui tôi quên bạn là người nước ngoài, ở phía nam.
– Ok
– Còn tôi ở Hà Nội, thủ đô của Việt Nam ý – khoe tí
– Kha Nôi à ? – thằng này dìm hàng thế không biết. Thủ đô nước của bọn tao mà mày dám đọc như thế. Không vì quyển vở cùa mày thi tao cũng không nc với mày rồi
– Không phải Hà Nội – giờ mới nhớ ra là tiếng Nga làm gì cho chứ H đâu
– Viết nó thế nào ?
– Tiếng Anh viết là Ha Noi.
– Oki tôi hiểu rồi.
Thôi đi thẳng vào vấn đề không vòng vo tam quốc nữa.
– Tôi có thể mượn vở của bạn được không ?
– Được mà bạn không chép kịp à ?
– Nhiều từ tôi không biết viết như thế nào ?
Dima đưa tôi đọc. Nhìn chứ nó cũng không đến nỗi nào.

– Thế sau mỗi tiết bạn cho tôi mượn vở nhé ! Tôi chỉ chụp ảnh lại rồi đưa bạn luôn
– Oki
– Mà bạn ở nhóm nào thế ?
– Tôi ở nhóm 4
– Bạn có thể cho tôi xin số điện thoai được không ? Để tiện lạc hơn
– Oki 0123456789 – sao thẳng này lắm oki thế không biết. Hay nhà nó sản suất bao cao su =)) Loại mà thời trước Việt Nam mình quảng cáo suốt ý.
– Cảm ơn bạn nhé !
– Không có gì !
Thế này là tạm ổn rồi. May quá có người cho mượn. Méo mó có hơn không. Tôi thấy mình siêu phết. Mà cũng nhờ Nina thì trình tiếng Nga của tôi kha hơn so với mấy đứa. Tự nhiên lại nhớ Nina haizzz

Hết tiết 2 thì tới giờ ăn trưa. Ăn xong bọn tôi lại đi bộ vì học tại một nhà khác. Tiết này là tiết học riêng. Nhóm bọn tôi bị ghép với nhóm 4 do cả 2 nhóm đều ít người. Tiết cuối là tiết thể dục. Lại đi bộ sang nhà thể dục. Vừa vào tới nhà thể dục mọi người ra luôn buồng bảo vệ xem sinh viên mới đăng ký học ở đâu. Tôi rủ V đăng ký học đá bóng cùng thì nó lắc đầu lia lịa. Hỏi ra mới biết là mấy ông nó quen trong trường truyền kinh nghiệm là học bóng bàn là nhàn nhất. Thảo nào nhìn người nó phát tướng đến thế. Đúng là cái thằng ghét thể thao ưa d*m dục.
Mấy đưa hẹn là đăng ký xong thì đợi nhau cùng về. Tôi vào đăng ký với giáo. Nghe giáo dặn buổi sau học mang đồ gì. Ống ý vừa nói tay vừa minh họa chỉ chỏ. Nói chung là đảm bảo hiểu 100%. Tôi ra cửa thì thấy thằng V đang buôn điện thoại với ai. Còn mấy em cũng đang ký xong cả rồi.
– Mọi người đăng ký xong hết cả rồi à. Thể về đê ?
– Hay đi MC ăn kem xong về nhỉ mọi người ? H nói
– Thôi hôm nay tớ bận rồi – V nói
– Sao mày bận đi với gái à ? – tôi hỏi trêu nó
– Sao biết biết giỏi thế hehe – V nói với vẻ đắc trí
– Thấy Tây đồn thế
– Thế có ai đi ăn không ? N nói
– Thôi L mày thay mặt tao chăm sóc 3 em này với, tao bận của mày tất. Chào mọi người nhé ! – V nói
Nó nói rồi té đi luôn. Thằng này có con pet kém 1 tuổi học trường khác. Nhìn cũng bình thường không có cửa gì so với Nina của tôi. Con pet cũng nó đi với nó thành 2 số 0 tròn trĩnh. Đúng là trời sinh một cặp gian phu dâm phụ ah nhầm trai tài gái sắc. Được cái em kia v1 có vẻ to. Đấy là những gì đập vào mắt tôi.
– Thế anh L đi cùng bọn em nhé ! – KT nói
– Uh thì đi. Mà đi nhanh nhé anh hôm nay phải về sớm có việc.
Chém thế để 3 em tinh chứ tôi định về sớm gọi điện cho T tí. Thế là lại cùng 3 em vào MC ăn kem xong mới được về. Chẳng có gì chú ý nhưng nhìn 3 em ăn kem ốc quế cứ mút mút liếm liếm mà sốt hết cả ruột. Thanh niên xa gấu đang làm bạn với tay phải thỉnh thoảng chuyển tay trái thì chớ. Phải kiềm chế lắm mới bảo được thằng em…

Về tới nhà thay đồ bật máy lên a nhô cho T ngay.
– Alo anh đây
– Anh là anh nào ?
– Chồng của em chứ còn ai trồng khoai đất này.
– Em chưa có chồng anh ơi nhầm số nhé !
– Ơ nhậm thật à thế thôi anh cúp máy nhé !
– Thôi em đùa mà hihi
– Hôm nay còn không thèm nhận chồng. Hư thật đấy !
– Muốn là chồng thi về đây xin bố me cưới đi.
– Thật nhé !
– Anh dám không ?
– Dám sao không dám nhưng đợi anh học xong đã
– Thề mà anh cũng nói
– Lấy thì đơn giản mà thế giờ lấy nhau xong ăn bằng gì ?
– Không nuôi thì còn bố mẹ nuôi. Anh cứ lo xa
– Anh thích tự lập không thích dựa dẫm bố mẹ
– Thế anh bắt em ở giá đợi anh à
– Ặc ặc gì mà kinh vậy
– Chẳng thế
– Hay là để anh về anh trích cho phát nhé !

Thu đi để lại lá vàng
Muỗi đi để lại muôn ngàn vết thâm

– Không có tiêm trích gì ở đây cả nhé !
– Ah anh nhầm

Thu đi để lại lá vàng
Anh đi để lại cho nàng thằng cu
Mua thu nối tiếp mùa thu
Thằng cu nối tiếp thằng cu ra đời

– Học đi ông tướng suốt ngày chỉ nghĩ mấy cái bậy bạ là nhanh thôi. Học nhanh nhanh còn về không em không chờ đâu đi lấy người khác đấy. Ở đấy mà trích với chả cu.
– Đùa tí cho vui mà vơ thì cứ dửng dưng. Lại còn dọa nhau nữa haizzz
– Người ta bảo phải biết liệu trời mà hái sao. Con gái như ngôi sao vậy. Không sáng mãi đâu. Đúng là chồng ngố.
– Mà tí anh quên. Hôm qua ai ngồi máy vợ đấy ?
– Bạn em mà anh không biết đâu. Máy bị sao ý em nhờ nó xem giúp ?
– Anh không biết mà sao nó biết tên anh vậy ?
– Thì em có kể với nó về anh. Mà cái nick anh em lưu tên là My Love sao nó chẳng biết.
– Tạm tin.
– Anh không tin em à ?
– Anh luôn tin em mà. Chỉ hỏi vậy thôi tai lúc cậu đó chat làm anh giật mình vì biết anh. Mà máy sửa xong chưa em ?
– Được rồi anh ạ. Mà thôi vào chat đi gọi thế này tốn tiền. Để dành lúc khác gọi.
– Anh muốn nghe giọng em mà. Không nhớ anh à ?
– Có mà. Ngày nào em cũng muốn nghe giọng chồng ý.
– Yêu thế chứ lỵ. Thế này là muốn lấy chồng sớm rồi đây. Thế vợ thích mấy đứa ?
– Bao nhiêu cũng được nhưng quan trọng là phải chăm sóc tốt các con. Lo cho chúng nó có thể không hơn bạn bè nhưng cũng không thể kém bạn bè được. Thế chồng thích mấy đứa ?
Giật mình với suy nghĩ của T đấy. Hình như T chính chắn hơn với vẻ bể ngoài mà có khi còn chin chắn hơn cả chính tôi nữa. Tính tôi nhiều khi ham vui, vẫn lông bông, suy nghĩ vẫn chưa chin chắn.
– Một đội bóng vợ chịu không.
– Eo ơi thế em thành lợn à
– Anh thích nhiều đứa mới vui
– Có mà bạc mặt ra ý. Anh thì có phải đẻ đâu mà chỉ khổ con gái bọn em thôi
– Thì bọn anh là con trai lo kiếm tiền. Là trụ cột trong gia đình còn gì
– Chẳng biết là cột trụ hay trụ cột nữa. Thế kiếm tiền được về có đưa hết cho vợ không ?
– Ơ sao lại đưa hết chứ ? Gần hết thôi hihi
– Lại tính lập sổ đen chứ gì. Biết ngay mà, con trai ai chẳng giống ai.
– Lại vơ đũa cả nắm rồi. Anh không thế đâu nhé. Ý anh là giữ lại một ít để tiêu vặt thôi.
– Thì cứ đưa hết có sao đâu. Cần bảo nhiêu thì bảo vợ đưa không được à ?
– Thế ký lắm. Độc lập tự do vẫn là nhất
– Á à biết rồi nhé ! Thế anh đẻ con đi, ở nhà mà cho con bú luôn đi. Em đi kiếm tiền cho.
– Thôi thôi tạm dừng tranh luận vấn đề này. Kỳ này lịch học thế nào em ? Có nặng không ?
– Cũng bình thường không nặng lắm. Anh đi học thế nào ?
– Tuần này hôm nào cũng về muộn có hôm nay về sớm. Sang tuần có lịch mới không biết thế nào.
– Anh ngồi máy tính ít thôi đừng ngồi nhiều không tốt cho sức khỏe đâu
– Anh biết mà, giờ đi học cũng chỉ tối ngồi thôi
– Em đi lại cẩn thận. Con gái đi xe máy xử lý tình huống không tốt lắm đâu.
– Vâng em biết rồi.
– Thôi anh đi tắm đây. Tí tắm xong anh gọi nhé
– Thôi lúc khác gọi cũng được. Anh đi tắm đi không đi cả ngày rồi
– Thế bb vợ nhé !
– Bb chồng !

Nói chuyện với T xong yêu đời thế không biết. Đời thật là đẹp !

Đi học cả ngày thấy ngày trôi qua nhanh quá. Lúc ở nhà chơi mãi cũng chán mà lúc đi học chỉ mong tới ngày nghỉ để được ở nhà. Đi học thì chỉ có chép bài với cả chăm chăm soi gái cho hết giờ. Giờ còn kiểu chụp ảnh rồi về nhà mới chép nên đi học còn nhàn hơn nữa. Thật ra nếu không có vụ điểm danh thì chắc tôi cũng bùng tiết ở nhà rồi. Mấy giáo bên này khét phết. Điểm danh không thấy là cuối kỳ không cho qua môn. Đây là kinh nghiệm các anh chị khóa trên truyền lại. Mà đi học thì mới quen mỗi Dima thôi còn mấy đứa học cùng thì chưa có quen lắm. Nhìn chúng nó bắt tay hôn má nhau mà…thèm. Giờ Nina cũng đi học rồi chỉ cuối tuần mới được gặp em thôi. Mong tới cuối tuần quá !

Chiều thứ 6 đi học về mà vui như 30 tết làm mấy gái cũng phải ngạc nhiên không hiểu vi sao. Kệ nghĩ gì thì nghĩ tôi không quan tâm. Nina hẹn tôi chiều thứ 7 mà nhọ cái mẹ lại bắt thứ 7 ra chợ phụ mẹ tôi trông hàng. Thế là lại phải tương kế tựu kế để mỏ về sớm onl chat với Nina qua Skype.
– Khê lyô. Chờ anh lâu chưa ?
– Ơ làm em giật mình. Một lúc rồi.
– Nhìn mặt em kìa… Anh xin lỗi nhé ! Mái mới trốn về sớm được. Hôm nay chợ đông quá.
– Thôi không sao. Nhìn anh sao vui thế ?
– Gặp em thì phải vui chứ ? Giờ có phải ngày nào cũng gặp đâu mà. Thế không muốn gặp anh à
– Biết rồi mà còn hỏi. Biết thế không chờ !
– Anh đùa thôi. Kể cho anh xem em đi học thế nào ?
– Ngày nào cũng đi học từ sáng tới tối. Lại còn học thêm tiếng nữa. Chẳng quen ai cả chán chết ý.
– Dần dần rồi sẽ có bạn mà. Em đừng lo cái đó. Thế học trường nào ?
– Em vẫn học trường tiếng Nga thôi nhưng mẹ bắt đi học thêm tiếng Đức nữa.
– Thế học được câu nào tiếng Đức chưa ?
– #$&*….. Anh hiểu gì không ?
– Thôi dịch luôn cho anh cái.
– Em yêu anh nhiều lắm !
– Cái đó anh biết lâu mà. Anh cũng thế !
– Không phải anh ngốc thế. Em dich câu tiếng Đức đấy !
– Ah hiểu rồi. Ai bảo tự dưng em nói thế làm anh…
– Nhớ anh quá
– Anh cũng vậy
Nước mắt Nina lại rơi. Con gái dễ khóc thế không biết. Em cứa vừa nhìn tôi vừa khóc không lên lời. Tôi thì cũng chỉ biết im lặng ngồi nhìn thiên thần của tôi khóc.
– Nhớ những lúc bên anh. Nhớ lúc trều anh làm anh giận như trẻ con nữa. Nhớ cả lúc ngủ mệt anh kêu “khò khò” nữa .
Nghe Nina nói vậy làm tôi bật cười vì sự ngây thơ của em. Nhờ gì không nhớ lại nhớ lúc tôi ngủ gáy…
– Sao anh lại cười ?
– Sao nhớ lúc anh kêu “khò khò” làm gì
– Em ngắm anh ngủ thấy anh kêu thế
– Mà anh có kêu thế bao giờ đâu
– Lúc ngủ thỉ làm sao anh biết được. Anh không tin à điện thoại em còn thu âm này
– Sao lại thu âm lúc đó. Thế anh thua em rồi
– Hihi kệ em
– Thế lúc mình cùng nhau….em có thu âm không  ?
– Thu làm gì chứ. Anh toàn nghĩ về cái đấy là nhanh thôi
– Thì nhớ… Hay là cho anh nhìn một tí đi
– ……. Không….không được em không quen mà nhà em có người ở nhà. Lúc khác nhìn nhé !
– Đành vậy biết sao…
Các thím có thể không hiểu cái này nhưng mà đang bình thường mà tự nhiên người yêu đi xa thì khá là khó chịu đấy. Không dinh đến sex thì không sao chứ dính rồi thì như các cụ bảo gái phải hơi trai như thài lại gặp c*t chó vậy.
– Thôi không nói chuyện đó nữa. Em thử cười cho anh nhìn nào
– Hihi
– Không cười thế phải cười như anh đây này
– Hahaha- tôi vừa mở miệng cười vửa ngửa cổ lên zơi
Nina nhìn tôi làm vậy phì cười. Nhìn em cười tự nhiên thoải mái thật là thích
– Nhìn anh kìa như bị hâm ý haha
– Em nhớ đấy…- Mất công trêu Nina làm em cười mà lại bị bảo là hâm. Hơi tự ái tí
– Lúc nào chẳng nhớ anh hihi
– Được lắm giận luôn
– Ơ sao giận em ?
– Vừa mới bảo người ta hâm giờ còn hỏi sao giận
– Thì nhìn hâm thật mà
– Lại còn…
– Nhìn anh kia đáng yêu quá
Giờ tới lượt tôi cười vì câu nói của Nina
– Đúng là Nga ngố… Câu đó chỉ danh cho con gái thôi
– Nhưng mà em thấy sao em nói vậy thôi. Không được à
– Thôi anh đầu hàng vô điều kiện. Em luôn đúng
– Có thế chứ
– Em có liên lạc với mấy đưa bên này không ?
– Có thỉnh thoảng em vẫn chat với mọi người.
– Ah đấy nói anh mới nhớ là chiều mai đi đá bóng
– Anh đá cẩn thận nhé không lại bị chấn thương. Mấy ông người Việt Nam đá có hiền đâu
– Uh anh biết rồi. Sẽ nhớ lời em dặn, thiên thần của anh !
– Nói chuyện với anh thật thoải mái hihi
– Có mà khóc xong thoải mái thì có. Lại còn vừa khóc vừa cười lêu lêu 
– Chẳng sao cả kệ em chứ. Em không được vừa khóc vừa cười à
– Ah được được chứ. Khối người học mãi mà không làm được.
– Thôi anh nằm nghỉ tí đi cả ngảy rồi mệt. Em cũng phải out đây
– Uh bb Nina nhé ! Có gì nt cho anh đấy
– Em biết rồi bb anh.

Cảm giác yêu xa thật khó chịu. Suốt ngày với những nhớ nhung, lủi thủi một mình. Biết sao tội đã chọn như vậy. Cả T và Nina cả 2 với tôi đều là những thiên thần tuyệt vời của tôi. Cảm thấy tôi tham lam thật. Nhưng nếu bạn rơi vào hoàn cảnh của tôi thì bạn sẽ làm thế nào với 2 thiên thần ở bênh cạnh như vậy ?

Nhưng cuộc đời đâu có được như mình mong muốn. 3 tháng sau sóng gió bắt đầu nổi…

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Yeu-Xa-Vu…/ZW6CZ0OW.html

Cảm ơn, Xin cảm ơn em
Xin cảm ơn nhau
Vì những phút giây thật tuyệt vời…

P/S: Vô tình xem một đoạn phim Tuổi thanh xuân. Ngỡ ngàng khi thấy T và em nữ chính có nhiều nét tương đồng quá !

[Tự truyện Voz] Du học Liên Xô – Chap 68

Rate this post

Related Posts

About The Author