[Tự truyện Voz] Du học Liên Xô – Chap 70

Loading...

[Tự truyện Voz] Du học Liên Xô – Chap 70

2 tuần không sờ vào cái bàn phím để gõ cho các thím lai đâm ra thành lười mới chết. Thôi không nói nhiều nữa. Tiếp tục thôi !

“Cuộc đời vẫn thế vẫn biết em không yêu anh”

Mọi thứ đều có khởi đầu và khết thúc. Ở đời thì thường những điều bạn không muốn hoặc không bao giờ nghĩ tới lại xảy ra với mình. Có thể gọi thế nào nhỉ ? Có thể là cú sock đầu đời của tôi trong chuyện tình cảm. Thật sự sock !!! Thật ra hồi hè năm lớp 10 tôi và 1 em có thích nhau nhưng khi đó chỉ là thích nhưng chuyện chẳng đi đâu đến đâu cả và cũng chỉ là thích nhau kiểu trẻ con như với Q ngày bé.

Có lẽ tôi vẫn là người may mắn khi có Nina ở bên. Giờ yêu em nhiều lắm  ! Cảm giác mất đi một người quan trọng với mình thật là kinh khủng. Không phải ai cũng dễ dàng vượt qua. Nhưng tôi và T ở xa nhau nên mọi chuyện có lẽ dễ dàng hơn. Nhịp sống của tôi vẫn không thay đổi…

Từ hôm sinh nhật Dima thế là tự nhiên mấy đứa con gái có vẻ thân thiện hơn với tôi. Gắp nhau là chào lại còn được hôn má. Cá chắc là khối người ghen tị với tôi còn mấy em người Việt học cùng thì cứ L siêu thế L cao thủ thế … Nghe mà cũng có tí sướng hehe. Giờ có bạn rồi là có mới nới cũ. Éo thèm mượn vở của Dima để chụp ảnh bài nữa. Mượn hẳn của Anhia cho nó máu. Thỉnh thoảng lại hỗi lộ Anhia thanh socola là em ý cười tít mắt lại còn có vẻ thích thú nữa.
– Mày dạo này với Anhia có vẻ thân thiết nhỉ  ? Suốt ngày lấy lý do mượn vở để ra chỗ nó ? Lại còn mua cho nó socola nữa chứ ? Hay là….
– Hay là gì ? May nghĩ gì thế ? Hay là cũng muốn socola à thằng em ?
– Tao thấy lạ tao hỏi thôi. Cần tao làm mối cho. Nó cũng được đấy  !
– Mày chỉ có thể nghĩ được thế thôi à. Tao ra mượn vở nó vì đơn giản chữ nó nhìn dễ đọc hơn chữ mày. Xin lối vì tao nói thật.
– Bạn tốt đấy  !
– Rất tốt đằng khác !
– L…Ô…, cuối tuần mày đi đâu không ? – Dima vừa hỏi vừa cười đểu.
Định mệnh nó chứ. Thằng này không biết nó quen với ông người Việt nào dạy chửi bậy hay sao mà tên tôi đẹp thế mà nó dám đọc sỏ xiên thành L…Ô…Hơi bị bực rồi đấy. Chẳng lẽ tao lại dạy mày “Con chào bố” bây giờ. Đôi khi muốn làm người lương thiện tử tế với bọn này cũng khó.
– Tên tao đẹp thế mà mày dám gọi thế à ? Mày biết tên tao nghĩa là….. không hả, con bò thiến kia =)) ? – Cái từ lóng này tôi học được của bọn trẻ còn bên này. Chết cmm đi cái tội dám chơi tao.
– Đẹp thật. L….Ô….. xaxaxa – Dima nói rồi lại tự cười.
Hơi ức chế con tó này rồi đấy.
– Mày mời tao đi chơi mà mời thế à ? Mấy giơ ? Đi đâu ?
– Tưởng mày không đi. Đi trượt băng thôi. Ở Việt Nam chúng mày làm gì có cái này.
– Uh thì đi.
– Tao quên mất là mày làm gì biết trượt nhỉ ? – Nó lại đá đểu tôi đây mà. Mie bên này cậu cũng đi mấy lần rồi nhé ! Công nhận tôi vẫn chưa biết trượt nhiều thật. Ngã đau bỏ mịa ra. Nghĩ tới cảnh lúc ngã thôi mà đã thốn tận rốn rồi mặc dù cũng thỉnh thoảng cũng đi chơi cùng Nina và bọn nhỏ mà môn này tôi không có năng khiếu.
– Thế mày rủ tao đi hay không đấy ?
– Tất nhiên là có rủ chứ. Đi cả gái của tao và mấy đứa bạn
– Vẫn bọn hay chơi với mày à ?
– Uh thế mai 10h30 sáng ở đại lộ… số 15 nhé !
– Đi thế nào lên đó nhỉ ?
– Gần bến metro xxx đấy. Mày lên bến rồi đi bộ thêm một đoạn nữa là tới.
Vẫn mấy đứa trong đợt đi sinh nhật nó. Bọn này chơi với nhau cũng bầy đàn phết. Bên này dân thành phố và dân nhà quê có một sự khác biệt không hề nhẹ. Bọn thành phố thì có vẻ dễ kết bạn hơn mà nhiều khi nó cứ khinh khỉnh nhất là mấy đữa con gái thì cứ kiểu kiêu nhìn muốn đạp cho phát vào mặt trừ mấy em xinh ngon ngọt nước. Còn mấy đứa nhà quê thì khó gần nhưng nhiều đữa nó lại tốt tính.
– Ah mày nhớ mang theo áo gió.
– Để làm gì thế ?
– Ah để lúc thay đồ vào có cái mà mặc không mày về lại ốm đấy.
– Oki
Chú đáo thế không biết. Đúng là mình chọn được thằng bạn hơi bựa tí mà tốt tính phết. Ăn ở tốt nó thế đấy các thím ! Cái này nó mà không nói là tôi cũng không để ý đâu. Không có lại cứ hung hục nhử trẻ thả trẩu vào sân băng. Tây hay ta bên này thì cuối tuần là thời gian dành cho nghỉ ngơi chơi bời chứ không như Việt Nam là ngày nào có tiền ngày đó chơi bời. Bên này làm ra làm mà chơi ra chơi rõ ràng. Chơi thì nó hết mình hỏi sao mà dai sức thế =))

Lại giờ chuông vào học. Haizzz học cũng hơi ngán rồi. Mặc dù toàn mấy từ cao siêu không hiểu hết nghĩa nhưng chép mỏi tay thôi cũng chán rồi. Chỉ mong học nhanh cho nó hết giờ. Bọn Tây cũng khá nhiều đữa bỏ tiết. Thôi cũng cố đi học đủ buổi cho lành không lại không được qua kỳ sát hạch hay không đi thi thì cũng mệt.

Hôm nay được về sớm 2 tiết vì giáo bận. Sướng !!! Đi học suốt ngày chỉ mong giáo ốm hay bận việc để được nghỉ tiết. Toàn học sinh gương mẫu. Tự nhiên muốn đi lang thang một chút. Thế là tôi giả vờ bảo mấy em là đi có việc rồi lên khu trung tâm lang thang. Đi giữa trời tuyết một mình mà thấy nhớ Nina quá. Cuối đông rồi tuyết không còn rơi dầy nữa. Đi bộ lang thang chán thì vào MC ngồi ăn trưa. Đang ăn lại nhớ lần tôi và Nina lần đâu đi MC, cũng là chỗ này…

Về nhà vừa vào mạng thì Nina đang onl. Thế là chat vội với em
– Ở sao hôm nay lại onl giờ này thế em ?
– Hôm nay em được về sớm hihi
– Chat Voice được không em ?
– Đợi em chút !
Nhiều khi tình cờ và bất ngờ lại có cái hay của nó. Nhìn thấy Nina mà tôi cảm giác thoải mái hẳn.
– Làm gì mà nhìn em lạ thế ?
– Ah thì….. thi anh muốn ngắm em một chút 
– Anh cứ làm như lâu rồi không thấy em ý
– Không phải, tự dưng anh muốn vậy thôi. Hôm nay được nghỉ sớm anh lên Trung Tâm rồi vào MC ăn. Đúng nơi mà lần đầu mình đi ăn đó. Em nhớ không ?
– Có phải hôm mà đi cả anh T và chị người yêu đi cùng đó à
– Uh đúng rồi. Em vẫn nhớ à
– Em còn nhớ hôm đấy anh dỗi em nữa 
– Thôi không phải kể xấu anh đâu.
– Thôi vậy. Anh đi học về mệt không ?
– Cũng bt. Học chép mỏi tay luôn. Đã thế nhiều từ không biết viết đúng lại phải cách ra rồi về nhà viết vào.
– Dần dần rồi sẽ quen anh ạ
– Giá mà có em ở đây thì có phải anh đỡ mệt không ?
– Sao đỡ được vì em có đi học hộ anh đâu. Anh phải tự học thì tiếng Nga mới tốt được.
– Thế tiếng Đức của em sao rồi ?
– Em vẫn cố gắng học thôi
– Uh cố lên nhé !
– Vầng
– Thế hè em có được về đây không ?
– Em cũng chưa biết nữa. Em sợ là không ?
– Hic hay là không thích về đây nữa à
– Không phải. Vì em phải hỏi mẹ mà. Lại vừa sang đây nữa. Không biết mẹ đồng ý không ?
– Uh anh quên mất… Em cố gắng học tốt là anh nghĩ lúc em xin mẹ là mẹ dễ cho em về hơn đấy. – Nghe Nina nói vậy tôi hơi chạnh lòng những vẫn động viên em
– Vâng em sẽ cố gắng.
– Ah mai anh đi chơi với thằng bạn Dima, đi trượt băng.
– Dima nào nhỉ ?
– Bạn anh, học cùng mà anh kể với em mấy lần rồi.
– Ah em nhớ rồi. Anh trượt cẩn thận đấy
– Uh anh có biết trướt mấy đâu mà. Đi trên sân băng như kiểu trẻ con tập đi ấy
– Vậy em mới phải nhắc chứ sớ anh ngã không cẩn thận lại đau
– Uh hihi không sao đâu mà
– Anh lúc nào cũng bảo không sao. Giờ em không ở cạnh anh rồi nên anh phải tự biết chăm sóc bản thân
– Nói cứ như em là mẹ của anh ý hix 
– Em thích vậy đấy lêu lêu – Nina lè lưỡi trêu tôi
– Cắn cho phát giờ. Lại còn dám trêu anh à
– Sang đây mà cắn này.
– Đợi anh tí 
– Sao thế anh ?
– Ah để anh lấy sổ ra ghi để lúc em về đây thì tính sổ một thể
– Ơ thật à. Sợ thế – Nina nói với vẻ mặt trêu tức tôi
– Không anh sợ quên mất là bị lỗ. Cứ về đi rồi biết tay anh
– Em không sợ đâu.
– Giờ thì không sợ mà lúc đó mới sợ chứ. Em hiểu câu này không “Không đánh phụ nữ bằng nắm đấm mà phải dùng một cây gậy”
– Đừng tưởng em không hiểu nhé ! Dùng gậy đanh thì đau hơn là đấm. Thế mà anh cũng hỏi 
Tôi phì cười vì cách hiểu của Nina. Mặt lại còn tỏ vẻ rất nguy hiểm nữa chứ.
– Sao anh lại cười ?
– Ah không sao. Thế em không sợ à ?
– Không sợ
– Uh tới lúc đó rồi sẽ biết
Không biết thì không có tội. Thôi cứ để Nina hiểu vậy cũng được. Tối ngôi chép bài nốt cho xong rồi ôm máy tính một lúc thì cũng đi ngủ.

Mùa đông buổi sáng dậy là oải nhất mặc dù trong phòng có lò sưởi. Vì đơn giản nhìn ra cửa sổ đã không muốn dậy chút nào rồi. Đi bộ một lúc vớ vẩn toát mồ hôi giứa trời mùa đông. Tới chỗ hẹn với Dima rồi đợi một lúc thì chúng nó cũng tới đầy đủ. Tất cá có năm nữa ngoai tôi, Dima, Masha còn Yulia và Anha nữa. Mấy đứa kia chắc bận không đi được. Chào hỏi bắt tay thơm má rồi mọi người cùng vào trong. Sân này to và mới hơn sân mà thỉnh thoảng tôi và Nina hay trượt. Giờ này cũng chưa đông lắm. Ra xếp hàng mua vé đứa nào trả tiền đứa đó. Vừa vào sân cả bọn làm vài quệt phóng như tên lửa còn tôi thì như con lật đật. Nghĩ mà cũng hơi ngại vì mấy đứa đi quá cứ gọi tên tôi. Biết thế có khi không đi lại hay hơn. Dê chân một lúc cũng chán rồi tôi định vào bám vào lan can đứng thở một lúc. Nhìn Dima và Masha trượt đôi sao mà thích thế. Đã thế chúng nó còn tình cảm hôn nhau công khai nữa chứ. Bên Tây có cái hay là “Thà hôn công khai và không đái bậy chứ nhất quyết không hôn lén và đái bậy công khai.” Khác hẳn với Việt Nam mình là đã hay đái bậy lại còn hay lén lút. Đang đi vào thì có một bóng người vụt qua từ đằng sau làm tôi giật mính tí ngã.
– Có cần mình giúp không ? – Là Anhia, em lượn lại rồi phanh két cái. Nhìn như dân chuyên nghiệp vậy.
– Không sao tớ tự lo được.
– Nhìn cậu có vẻ vất vả quá.
Vất vả thật chứ có phải đùa đâu. May là cũng đã tới lan can.
– Sao cậu trượt siêu thế Anhia ?
– Mình trượt nhiều thôi. Từ bé mà
– Aha hiểu rồi. Tớ thì mới đếm trên đầu ngón tay.
– Để tớ chỉ cậu cách trượt nhé !
– Oki
– Tớ sẽ làm chậm. Nhìn kỹ nhé !
Sao thấy Anhia làm đơn giản thế nhỉ. Em vòng lại hỏi
– Nhìn kỹ chưa ? Mình làm lại lần nữa nhé !
Thật sự Nina ngày trước cũng chỉ tôt rồi mà không ăn thua vì hôi đó trượt được mấy cái cộng với bị ngã ê mông nhiều nên tôi cũng không muốn tập.
– Cậu thử làm theo đi – Anhia nói
Thấy Anhia nhiệt tính vây tôi không dám từ chối. Vừa làm được 2 cái thì đã bị ngã rồi vì chưa quen.
– Khó thật đấy – Tôi nói
– Không sao bình thường lúc mới ai cũng bị vậy. Cậu đi tiếp đi.
Lại đứng dậy thử đi lại. Đang định phi thì Anhia đưa tay ra làm tôi ngac nhiên không hiểu chuyện gì.
– Cậu có thể bám vào tay mình.
Cái này lạ thật. Tự nhiên có gái đưa tay ra bảo mình bám vào. Tôi cũng muốn cầm tay em ý luôn mà thấy kỳ kỳ nên cũng còn do dự.
– Không sao đâu. Bình thường mà ! Tớ thích con gái chứ không thích con trai nên cậu không phải lo.
Ngơ ngác tập 2.
– Ơ sao cậu đứng im như tượng thế ? – Anhia hỏi
– Ah không có gì – Trong đầu tôi cứ nghĩ cái câu nói của Anhia vừa nãy. Không lẽ em bị les thật à…. Phí của…
– Mình đùa đấy, đi thôi  – Anhia làm tôi hết hồn. Đùa hay thật !
Có chỗ bám cộng trượt từ từ công nhận dễ đi hơn hẳn.
– Thấy dễ hơn chưa ? – Anhia hỏi
– Tất nhiên là dễ hơn rồi

Đang tập cùng Anhia thì cả bon quây vào chỗ tôi.
– Được bạn Anhia dạy đã sắp trượt được chưa L ? – Dima hỏi
– Vẫn có xa lắm mới đến đích
– Đi trượt cùng bọn mình đi – Yulia nói
– Nhưng mà mình….
– Không sao đâu cậu chỉ cần bám chắc thôi – lại trò đoàn tầu đây mà. Nghĩ tới lúc ngã dúi dụi mà tôi đã ngán rồi. Bị ám ảnh !
Thế là vào đoàn, Dima làm đầu tầu còn tôi thì đứng gần cuối sau mỗi Yulia. Bắt đầu chậm rồi nhanh dần nhanh dần. Bọn này còn trượt tởm hơn cả tụi trẻ còn. Đã thế còn vừa đi vừa hú lên như khỉ vậy. Còn tôi thì chỉ lo sợ ngã nên bám chặt vào hông Anhia. May là có đi tè trước chứ không đái ra quần rồi. Cảm giác vừa phê vừa sợ ngã. Nói chung khó tả ! Thím nào thích thì vào Royal City thử thì biết nhé !

Đang trượt dở thì chuông kêu hết giờ tập. Vậy là vào thay đồ rồi cả nhóm ra khu ăn uống. Cũng gần đến giờ ăn trưa rồi. Vừa ăn vừa nói chuyện tôi thêm hiểu biết về nhiều thứ hơn ở bên này. Nhất là mấy gái cứ hỏi đủ thứ linh tinh vớ vẩn như ở Việt Nam có cái này, cái kia không ? Buồn cười nhất là lúc dạy chúng nó ăn bằng đũa. Đữa nào mặt cúng nghệt ra kêu khó vì không làm được. Cứ gắp lên giữ một chút là bị rơi.
– Khó thế này thì sao mày có thể làm được nhỉ L ? – Dima hỏi
– Thì cũng như trượt băng đó. Cũng dần dần thì làm được thôi.
– Mọi người nhìn này ? – Yulia khoe
Vừa quay sang nhìn thì miếng súc sích rơi làm Yulia đang vẻ mặt khoe hàng chuyển sang hơi ngại còn cả bọn lại được trận cười.

Ăn no rửng mỡ mọi người rủ nhau vào khu giải trí chơi. Dima bảo ở đây có trò cảm giác mạnh hay lắm làm tôi cũng ham hố trải nghiệm. Nó giải thích nhưng trình tiếng Nga của tôi pro quá nghe bập bóm chỗ hiểu chố không và xong hiểu mỗi câu cuối là “cứ vào là biết”Mua vé xong thì được chị nhân viên hướng dẫn cho chui vào trong cái hộp tối om. Mỗi lần chỉ được 10 người. Mình thì nhìn có vẻ không sáng lắm nhưng cả bọn đều vào hết chẳng lẽ mình không vào cùng ?

Cửa đóng vào thì không có chút ánh sáng nào cả. Hay là phòng dọa ma đây. Mấy đứa con gái cứ kêu sợ với cả sệt. Mọi người vừa im lặng thì có tiếng động phát ra từ loa rồi một màn hình hiện lên. Tự nhiên cả phòng đó rung rồi nghiêng lắc. Theo phản ứng tôi cũng bám chặt vào chỗ tay cầm cho chắc. Cả bọn hét rú ầm trong đó  . Cảm giác như là đang đi đua xe đường trường vậy. Có mấy đoạn cảm giác bị hẫng phê phết. Lúc đi ra có mỗi tôi và Dima tỏ vẻ thích thú
– Mây bạn sao thế ? – tôi nhìn mấy bạn gái và hỏi
– Lần sau mình không đi kiểu này nữa đâu – Yulia nói
– Mình cũng vậy – Anhia thêm vào
– Vui thế mà mọi người không thích à ? – Dima hỏi
– Có anh và L thích thôi chứ anh nhìn mấy đứa bọn em là biết có thích hay không ? – Masha nói
– Chắc tại sức khỏe yếu – Dima kết luận
– Thôi thế mình ra đâu ngồi tí đi – tôi nói
Giờ 3 gái nhìn mặt tái nhợt ra. Lại còn vừa ăn xong nữa chứ. Đúng là nghịch ngu ! May là không sao chứ không lại beautiful girl thì khổ.

Đông qua xuân tới. Tất cả mọi thứ thay đổi. Cây cối như khoác lớp áo mới với đủ loại hoa khoe sắc. Chẳng biết tả thế nào cả ngoài 2 từ “Tuyệt đẹp”. Tất cả đều có một sức sống mới. Dương như cảnh vật thay đổi làm gái cũng đẹp hơn. Tôi nói vậy vì cuối tuần lên khu trung tâm là tha hồ mà ngắm gái diên đồ đi qua đi lại, xếp hình tạo thế ah nhầm chụp ảnh tạo dáng bên các loài hoa, cách cảnh đẹp. Còn có cả mấy người theo trường phái nghệ thuật tạo dáng đứng im không nhúc nghích gì cả làm tôi nghĩ là tượng. Mà lúc cử động nhìn như robot. Những nhóm nhạc đường phố, nhóm nhảy biểu diễn. Mọi người xem xong hay thì vỗ tay hoặc ủng hộ chút tiền. Tôi thỉnh thoảng vẫn hay lang thang một mình như vậy. Thấy ai ai cũng vui vẻ làm mình cũng vui lây.

Học hành thì cũng quen lịch nên cũng tạm ổn. Rút kinh nghiệm từ kỳ trước kỳ này tôi tập trung học hơn nên cũng đỡ vất vả. Mà học trong nhóm nước ngoài nên các giáo cũng có thông cảm hơn nên tôi vẫn được học bổng đều đều dù không được nhiều. Cũng chẳng tiêu gì nhiều nên tôi cũng để đó để làm khoản tiết kiệm riêng còn đi chơi đâu thì xin mẹ. Mùa đông thì tuần đá bóng 1 lần trong nhà còn tuyết tan thì lại chuyển ra đã ngoài trời tuần 2 buổi chiều. Cuộc sống sướng như vua vậy vì cũng chẳng phải lo nghĩ nhiều. Chỉ có một điều là Nina ở xa tôi thôi !

Hè tới là lúc cũng chuẩn bị thi cuối kỳ. Lại cong mông vào lo bài vở. Nhất là có 2 bài luận dài của 2 môn chính. Không trả được bài là không được thi. Mà giờ tôi mới biết bên này cũng có dịch vụ làm bài luận như ở Việt Nam nhưng mỗi tội giá chẳng rẻ chút nào. Các giáo khuyến khích làm bài luận liên quan tới Việt Nam. Cũng đau đầu buốt sủ phết vì phải lo sắp tới hạn nộp bài. Ngày học đêm cày nên là hơi bị thiếu ngủ.
– Anh đang làm gì mà online muôn vậy ? – Đang học thì Nina nt làm tôi giật mình
– Anh đang làm bài. Bài nhiều nên phải thức đêm. Em sao chưa đi ngủ ? Hư quá !
– Em nằm rồi mà nhớ anh không ngủ được nên lại ngồi máy tính
Đang học nghe Nina nói câu này mà sướng cả người nhưng vẫn phải giả vờ tí
– Sao hôm nay tự nhiên lại nhớ anh thế ?
– Em không biết tư nhiên nghĩ tới anh là thấy nhớ thôi
– Mà muộn vậy ngồi máy không sợ mẹ mắng à ?
– Mọi người ngủ hết rồi nên có ai biết em thức giờ này đâu
– á à hóa ra là toàn thức đêm thế này đúng không ?
– không mà tại anh đấy
– sao tự dưng đổ tội cho anh chứ. Anh có làm gì lên tội đâu hix..
– tại anh làm em nhớ anh ….. – vãi cả lý do mà sao bọn con gái hay có mấy lý do củ chuối kiểu này nhỉ.
– thế cho em nhìn anh cho đỡ nhớ nhé ? Nhưng mà anh đang học nên không chat được với em nhiều đâu. Một lúc nữa là phải đi ngủ đó
– vâng hihi
Thế là một lúc sau Nina mới chịu đi ngủ. Còn tôi thật sự chẳng chat được với Nina nhiều vì còn lo làm bài. Gõ bàn phím tiếng Nga kiểu mổ cỏ vừa chậm vừa lâu. Miệng thì đánh vần để đánh không bị sai. Đây là một trong những nỗi khổ của dân du học thời gian đầu.
Bao nhiêu công sức thì cũng hoàn thanh được. Đến ngày nộp thì lại lo lắng vì lúc làm là cứ làm thôi, giáo chỉnh sửa cho rồi mà vẫn run. Sợ nhất là không qua phải về làm lại thì gọi là bách nhục. Nhưng cũng may là giáo cũng thương và lại cũng nhẹ tay mốt chút với sinh viên nước ngoài nên cũng tạm ổn.
Tới khi thi các môn thì cũng lo sợ chẳng kém vì sinh viên đứa nào chẳng học tủ. Tủ mà lệch thì xác cmn định luôn. Cả kỳ học kiến thức nhiều đến bọn Dima còn ngán còn sinh viên nước ngoài như bọn tôi thì đừng hỏi. Mà bên này chúng nó cũng làm phao rồi mang tài liệu vào các thím ợ. Có điều ngoài quán photocopy chỉ làm thu nhỏ thôi còn muốn bé kiểu ruột gà là phải tự làm ở nhà. Mấy đứa nhà giàu có mấy con điện thoại thông minh là chúng nó kiếm tài liệu trên mạng rồi copy vào đó. Nói chung cũng đủ trò như ở Việt Nam vậy. Giáo cũng yêu cầu để hết sách vở trên bục giảng, ngồi mỗi đứa một bàn rồi đi soi bắt tài liệu… Mỗi một kỳ thi là bao nhiêu cảm xúc ùa về…
Vượt qua bao gian nan thử thách thì cũng qua được. Cả nhóm không có đứa nào bị thi lại cả nhưng bị mấy ông Việt Nam năm trên bảo là yên tâm các năm sau kiểu gì cũng phải thi lại. Không biết dọa hay là thật nữa hix…
Thôi gác mấy cái tương lai u ám về học hành quan một bên. Thi xong là được nghỉ hè. Thời gian ăn chơi nhảy múa cũng đã tới. Lại ngày thường giúp mẹ chiều về đá bóng còn cuối tuần đi chơi và thứ 2 thỉnh thoảng đi rừng.
Mà từ lúc tôi sang đây thì mùa hè càng ngày càng nóng. Năm nay nóng hơn hẳn năm ngoái. Giữa trưa mà đi ra đường hay ngồi chợ thì phê đừng hỏi. Đang ngồi trông hàng cho me và nhìn đồng hồ giứa trưa nắng thì có số dd lạ gọi…

[Tự truyện Voz] Du học Liên Xô – Chap 71

5 (100%) 1 vote

Related Posts

About The Author