[Tự truyện Voz] Du học Liên Xô – Chap 71

Loading...

[Tự truyện Voz] Du học Liên Xô – Chap 71

Ngó màn hình thì thấy số lạ hoắc. Theo thói quen tôi vẫn nghe. Mà giờ bị Tây hóa tí rồi không còn alo nữa mà thành “Alyo cái bô” rồi. Nghe như người bản địa vậy mà thật ra bắt chiếc thế cho giống bọn bên này vì nhiều khi giữa rừng Tây mà mình cứ a lô mới cả a nhô chúng nó nhìn cũng ngại.
– Alyo
– Priviet ! – Đầu bên kia là một giọng nữ nói tiếng Nga các thím ạ. Nghe giọng như kiếu hết hơi ý. Thấy lạ vì đang giữa trưa nóng chảy mồ hôi đít thế này lại có số lạ nào gọi. Chắc không phải trêu vì nóng thế này có ai thừa hơi đâu. Chuyển qua tiếng Việt cho các thím.
– Xin chào ! Ai đấy ? – Tôi hỏi với vẻ tò mò
– Bạn không nhớ mình là ai à ?
– Không, mình không nhớ
– Haizzzz, tiếc thật bạn bè mà không nhớ.
– Oh vậy à. Mình biết bạn à ?
– Tất nhiên rồi.
– Nhưng mà bạn vẫn chưa nói cho mình biết tên bạn là gì ?
– Masha
– Masha nào vậy ?
Tự nhiên đầu bên kia có tiếng ồn ào vọng vào điện thoại. Tôi chẳng hiểu có chuyện gì sảy ra cả.
– Alyo ? Sao bạn không nói gì thế ?
Đang nóng thì chớ tự nhiên có người gọi điện tới rồi giờ không nói gì. Rảnh vãi ! Đang chửi thầm trong bụng thì một giọng nói vang lên. Giọng này thì không lẫn vào đâu được…
– Anh bây giờ nói chuyện được với các cô gái bằng tiếng Nga rồi nhỉ !
Thôi chết rồi còn khoai ai trồng đất này nữa. Là củ khoai lai của tôi. Trăm phần nghìn là Nina rồi. Cảm giác lúc này thật là khó tả.
– Ơ sao em lại ở đây ? – Tôi nói theo cảm xúc mà chẳng suy nghĩ gì
– Sao có gì không được à anh ?
– Không ! Em làm anh bất ngờ thôi. Em đang ở đâu vậy ? Sao số lại hiện là…..
– Bất ngờ là đúng rồi. Em chuẩn bị lên xe taxi đây. Chút em xử tội anh ! – Đấy các thím xem người yêu gì mà suốt ngày đòi xử tội mình.
– Ơ anh có làm gì đâu mà…
Đang nói dở thì Nina dập máy cái bụp. Mất lịch sự thật ! Gọi lại còn ấn bận nữa. Trông hàng mà trong lòng cứ bồn chồn muốn hét lên vì sướng, đi đi lại lại làm chị nhân viên nhà tôi còn hỏi tôi bị sao không vì đi lại chóng cả mặt mà mồ hôi thì ra như tắm. Sướng vãi cả đ… cảm giác như đang đi bộ ngoài phố giữa mùa đông mà nhặt được tiền, có điều là tiền xu phải kiếm cái gì cứng để cậy nó lên khỏi lớp băng vậy.
Một lúc hết cơn sướng rồi mới nhận ra là mình ngu vì không biết em ý về đâu và gặp như thế nào. Đúng là con tim lấn át con chim. Gọi lại thì lần này Nina nghe máy
– Em về nhà mẹ T à hay sang nhà bạn thế ?
– Tất nhiên em về nhà mẹ T rồi. Không em biết đi đâu.
– Tại anh thấy lạ là mẹ T không đi đón em nên mới hỏi. Tưởng em về nhà bạn em.
– Không bạn này bay cùng em về thôi. Em đi cùng xe với bạn ấy thôi.
– Thế em có bảo mẹ T không ?
– Em có nhưng em bảo mẹ không nói với ai
– Thế là bao gồm cả không nói với anh đúng không ?
– Vâng – nghe Nina vâng một cách ngon lành mà tức ói máu…
– Được đấy
– Em vừa gọi cho mẹ T rồi. Anh sang nhà em nhé !
– Thế còn được. Anh đợi em ở dưới đường.
– Anh lên nhà không nóng đấy
– Thôi anh lên xong tí anh lại xuống kéo đồ cho em còn mệt hơn
– Vậy cũng được
Bảo mẹ là tôi đi có việc rồi chạy ra bên xe thật nhanh để bắt xe sang nhà Nina. Nóng đổ mồ hôi nhưng mà tinh thần cứ phê phê phới phới. Sức mạnh tình yêu thật là ảo diệu. Sang tới nơi ngồi đợi tranh thủ ra ki ốt gần đó mua chai nước có ga uống. Công nhận bên này có cái món nước ga uống phê thật. Cô T hình như ngó từ ban công ra biết tôi ở dưới nên gọi điện bảo tôi lên nhà. Biết là cô bảo tôi lên cho đỡ nóng mà thôi tôi bảo cô là đợi Nina về rồi lên một thể.
Đợi chờ là hạnh phúc mà chỉ thấy nóng đổ mồ hôi. Cảm giác thì rõ là lâu. Cứ chốc lát là tôi lại nhìn đồng hồ. Oải quá đi mất. Nhìn từng chiếc xe đi qua từ đằng xa và chỉ mong là có một chiếc xe rẽ vào đường nội khu. Đang hoa hết cả mắt vì nhìn thì cuối cùng có một chiếc đã chịu rẽ vào. Linh cảm trong tôi là Nina đang ngồi trong chiếc xe đen bóng này rồi. Nhìn có vẻ xịn đây !
Đúng là xe xịn thật. Đến đỗ xe cũng nhẹ nhàng. Cánh cửa vừa mở ra thì Nina đã chạy òa ra ôm tôi rồi. Thật sự mang tiếng sang Tây được gân 2 năm rồi mà vẫn còn hơi ngại ngại vì bất ngờ. Tôi vừa kịp đưa tay lên ôm thì lại còn bất ngờ hơn là Nina đã chụt một phát vào miêng tôi. Tôi chỉ kịp trố mắt lên. H lại còn bôi son nữa ! Mà hình như dính ít sang môi tôi rồi. Định lấy tay lau mà lại thôi. Dị ứng với son luôn.
Cảm giác thật là thốn. Mọi người thì nhìn vào còn tôi cứ như là PET của Nina vậy. Quê một cục !
– Thôi bỏ anh ra nào mọi người nhìn kìa ?
– Uh nhỉ em quên
Có vậy Nina mới chịu bỏ tôi ra. Em giới thiệu tôi với mọi người. Đây là gia đình người bạn mới của Nina ở bên kia – Masha. Có ông anh trai và bố mẹ. Tôi cũng ra chào, tự giới thiệu tên và bắt tay lịch sự mọi người. Lúc này thì cô T cũng xuống tơi nơi.
– Đồ em ở đâu để anh lấy ?
– Ở sau xe anh ạ ?
Tôi ra lấy đồ thì bố của Masha ra cốp sau giúp tôi mở đồ. Cố T có mời mọi người lên nhà nhưng nhà Masha cũng muốn về nhà luôn nên để díp khác. Tôi mang đồ lên cũng Nina và cô T. Cũng lâu rồi không vào tới phòng Nina. Cảm giác quen thuộc ngày nào…

Trong lúc đợi Nina tắm thì tôi ra bếp cùng cô T nấu ít đồ. Ra ngồi nói mấy chuyện linh tinh cùng cô. Lại được mời ăn hoa quả hehe. Sang đây được cái tự nhiên như ruồi. Được mời ăn là ăn tì tì luôn. Nina vừa bước vào bếp làm tôi đang cắn dở quả táo phải lồi mắt lên nhìn. Sao thì các thím tự hiểu…
– Nina đói không con ? Me có nấu sẵn ít đồ cho con ăn rồi đấy
– Vầng nhưng con cũng khống đói lắm vì lúc trên máy bay có ăn rồi.
– Thế con có mệt không ?
– Bình thường mẹ ạ.
– Thôi cứ nghỉ một chút đi. Mẹ cũng phải ra chỗ xem hàng họ bán thế nào ?
– Vầng
– Lát nữa L đón Anton cho cô nhé !
– Vâng
– Để lát cô bảo mẹ nhờ con đón Anton và bảo mẹ tối sang đây luôn.
– Vâng khoảng bao nhiêu phút nữa là đón được hả cô ?
– 30 phút nữa.
– Me cứ đi chợ để lát con cùng anh L đi đón Anton cho ạ
– Uh thế cũng được mẹ chỉ sợ con mệt thôi.
– Không sao ạ. Chắc Anton gặp con cũng vui lắm !
– Thế 2 đứa ở nhà nhé ! Mẹ đi đây !
– Vâng
Tôi ra đóng cửa cho cô còn Nina đang kiếm đồ gì trong tủ lạnh.
– Em không mệt thật à ?
– Em hơi hơi thôi – Nina nói vọng lại
– Đang tìm gì thế ?
– Em đang muốn uống nước quả mà không thấy loại em thích.
– Uống tạm lát xuống đường mua sau vậy
– Anh uống nhé !
Tôi làm mặt ngộ trêu em rồi gật lia lịa.
– Không đi lấy cốc ngồi gật đầu làm gì thế anh ? – Nina làm mặt tỉnh bơ nói
– Ah uh đợi anh tí ? Thế thôi định trêu mà không được thì thôi vậy.
Nina nhìn vậy còn nhe răng cười.
– Nhìn mặt anh làm em không nhỉn nổi cười hihi
– Thế thì em vào phóng tắm nhìn vào gương rồi cười tiếp đi
– Ơ anh bị hâm à mà bảo em làm thế
– Ờ làm thế thì em mới hâm giống anh mà hehe
– Thế có định uống không ? Em đang cầm hộp sok đấy
– Có có để anh ra lấy cốc
Đấy các thìm thấy không để gấu xa nhà là không ổn. Giờ có vẻ bướng hơn.
Thả mình lên cái ghế sofa, có Nina ngồi cạnh lại còn dạng tờ rym uống nước thì còn gì bằng. Lại cái mùi quen thuộc ngày nào còn mình thì cứ hít từ từ kiểu hưởng thụ không nó bay mie mất thì lại tiếc. Thề có các thím trên đầu ngồi ăn chuối là thèm ôm Nina lắm mà éo dám. Cứ định thò tay sang mà lại thụt lại. Cảm giác cứ thế nào ấy…. Không phải nghiện còn ngại mà hơi gượng tay kiều gì. Mặc dù vẫn gặp em qua mạng nhưng mà ảo chứ có phải cách nhau có 100 milimet thế này đâu.
– Sao anh im không nói gì thế ? – Nina hỏi đúng chỗ khó
– Ah anh đang nín thở…
– Để làm gì thế ?
– Có mùi thơm thơm anh hit vào và không muốn thở ra
Nina quay sang tôi nhìn yêu rồi dựa sang người tôi. Mắt em nhìn tôi long lanh rồi nhé nhàng 2 đứa cuốn chặt lấy nhau. Cảm giác lâu rồi mới được động cham vào người mình yêu thật có tả. Vừa quen mà lại vừa lạ. Vẫn còn chút tỉnh táo tôi nói:
– Sắp phải đón Anton rồi !
– Vẫn kịp mà.
Câu nói của Nina khác gì bật đèn xanh đâu chứ. Đúng là nghiện lại còn ngại thì thiệt đơn thiệt kép…

Tối mẹ tôi cũng sang nhà cô T. Ăn uông xong, tôi và Nina lại ra MC vì mọi người hẹn ra gặp mặt. Ôm hôn cứ gọi là thắm thiết. Ai cũng vui vì Nina về chơi. Khoảng 2 tiếng sau thì mọi người cùng ra về vì cũng bắt đầu muộn. Tôi đưa Nina về nhà rồi bắt xe buyt về nhà. Cuộc đời nở hoa vì lại có em ở bên cạnh tôi. Nina ah em có biết rằng anh yêu em nhiều lắm !!!

[Tự truyện Voz] Du học Liên Xô – Chap 72

Rate this post

Related Posts

About The Author