[Tự truyện Voz] Du học Liên Xô – Chap 9

[Tự truyện Voz] Du học Liên Xô – Chap 9

Các thím thông cảm viết lúc hay lúc chán vì phải có cảm xúc… Mà từ giờ em xưng tôi trong truyện nhé ! Cho nó người lớn tí.

Chập 9 – phần 1

Đọc xong ngồi nghĩ miên mán tí rùi tôi đi ngủ. Lấy cái chăn mỏng đắp vào người vì thấy hơi lạnh chút. Thật ra tôi cũng éo biết đó là cái chăn hay khăn nữa, cứ dùng bừa thôi. Cữ nghĩ tới T rồi lại tới H rồi chẳng biết ngủ lúc nào… Thôi next nhé vì trên máy bay cũng chẳng có gì đặc biệt sất. Xuông sân bay làm thủ tục giấy tờ, nhận hàng lý xong thì tôi cũng đi ra ngoài theo mọi người. Quên không kể lúc sắp hạ cánh ngó qua cửa số thấy nhìn lạ lạ. Toàn thấy đồng là đồng thỉnh thoảng bắt gặp những con đường, ngôi nhà nho nhỏ lấp ló xuất hiện. Lần đâu đi máy bay gì cũng thấy lạ 

Ra ngoai đang lóng ngóng nhìn quanh thì đã thấy mama và một bác gọi. Quen gọi mẹ là mama đến giờ nên mọi người thông cảm nhé. Ở bên đấy bị nhiễm… Bác này là người làm giấy tờ cho tôi sang bên Liên Xô. Mie nhìn cái sân bay bé tí xiu bằng nửa Nội Bài của mình. Tôi sang tới sân bay là buổi sáng nhé. Trời nắng mà nắng dễ chịu hơn hẳn ở Việt Nam. Tôi thì cũng có tí mệt vì bay hơn 10000k mà… Đi đường thì thấy nhiều xe cũ. Tôi thí ko biết nhiều về ô tô lắm mà thấy nhin như toàn LADA. Đệt Liên Xô thật à Tại trong đấu cứ nghĩ bên Tây là phải thế này thế kia, xem nhiều phim hành động quá. Cơ mà cây cối 2 ven đường từ sân bay về thì nhiều vãi cả ra. Khác hoàn toàn so với Việt Nam.

Lúc về gần đến nhà thì còn sốc hơn. Nhìn nhà cửa cũ cũ kiểu gì ý. Các thím tưởng tượng như kiểu tập thể 5 tầng cũ ở Hà Nội ý cho dễ hình dung. Cơ mà nhà cao chứ không lụp xụp. Toàn là những nhà kiểu cổ cổ thế. Tóm lại là nhìn cũ cũ không có quen mắt. Gần nhà chỗ tôi ở có cả ga tàu điện, metro và bến xe bus. Đi lại cứ gọi là đại tiện

Về đến nhà thì ông tài xế chung tuổi giúp tôi mang đồ lên nhà. Vào nhà cũng thấy tạm tạm được, không cũ như bên ngoài. Chắc cũng có sửa chữa rồi. Nhà có 2 phòng ngủ, 1 phòng khách, bếp và nhà tăm, WC. Đang lớ ngớ không biết ở đâu thì mama nói:

– Phòng này là phòng mẹ, bên kia phòng cô chú V ở cùng nhà mình. Con thì ở phòng khách…
Ở phòng khách là ntn tôi ko hiểu – nghĩ thầm và hỏi:
– ở con tưởng con có phòng riêng ?
– cô chú ấy sắp chuyển rồi. Con ở tạm mấy hôm.
– vâng.

Xong thì bác đi cùng mẹ đi về và hẹn hôm khác sang chơi. Vừa ngồi xuống cái ghế sô pha dài chút thi mama bảo:

– con ngồi nghỉ tí đi. Để mẹ gỡ đồ ra.
– Thôi để con gỡ cùng. Mẹ lấy chon dao cho chon
Hai mẹ con làm chút xong. Cất đồ cá nhân vào cái tủ nhỏ. Tôi giúp me mang mấy đồ rau và gia vị ra để tủ lạnh. Vừa vào thì mẹ nói:
– Tắm rửa đi con. Đồ lót và quần áo ở nhà me mua rồi đó.
Tôi ra nhà tắm ngó qua xem thế nào. Ơ có bồn tắm các thím ợ. Cơ mà tự nhiên nhớ ra là phải gọi về cho T.
– Mẹ ơi gọi điện về VN thế nào để con họi cho ba ạ ?
– H ở vn vẫn là sáng sớm để chiều gọi đi con. Ngủ dậy rùi hãy gọi.
Đệt mama nói mới nhớ là ở đây lệch múi giờ so với Việt Nam. Cơ mà gọi điên cho ba là 1 phần còn phần gọi cho T và gọi cho H nữa.

– thôi đô thay đây con đi tắm đi.
– vâng
– xả nước ra bồn rồi ngâm người cho thoái mái.

Mama nói rồi gọi tôi ra nhả tắm chỉ chỏ các thứ. Toàn đồ là chẳng thấy giống VN gì. Không cẩn thận lại lấy nước tẩy bồn cầu lên gội đầu thì bỏ bu. Chỉ chó lúc xong thì tôi cũng định hình được. Mà bên này lạ có cái muối tắm gì gì mama bảo là lúc xả nước thì cho một chút vào. Sau đó còn cẩn thận hướng dẫn mình xả nước nóng lạnh tn, rồi cho bao nhiêu muối là vừa đủ bla…bla….

Lần đầu tiên trong đời được tắm bồn Sướng vãi ngâm mình trong nước tỉnh táo hẳn. Như trẻ con gặp nước ý tấm 15 phút tôi mới ra. Lâu gấp 3 hay 4 lần bình thưởng. Sướng phê vãi cả ra. Mà mama cũng ăn chới cơ toàn dùng đồ Amway… Lúc đó tôi ko để ý sau này mới biết. Ở Tây cái gì cũng to các thím ạ, cái khăn tắm mama mua cho cũng to vãi. Mặc đồ xong vào bật ti vi lên thì than ôi toàn tiếng Nga là chủ yếu. Thế là đành bật CNN lên vì nghe thì ít nhiều vẫn hiểu được mấy câu kiểu fuck you hay son of bitch =)). Mà cũng chẳng nhớ lúc đó có vtv4 chưa nữa vì năm đâu tiên tôi toàn xem mấy keeng Nga để luyện tiếng. Ra bếp ngó xem thì thấy mama đang thái hành:
– mẹ đang làm gì thế ?
– ah chú V nấu phở cho con. Mẹ đang thái hành lá.
Ơ clgt thế ở đây cũng có phở các thím ợ. Thật sự giật mình. Tôi hỏi:
– ở đây cũng có phở ah mẹ ?
– mọi người vẫn nấu suốt. Nấu phở dễ lắm.
– tại con không nghĩ là ở đây cũng có phở
Ngay cạnh bếp có cửa sổ cơ mà ở ngoài là khung sắt bảo vệ. Tôi mở cửa sổ rồi nhòm xuống đường và hỏi mẹ:
– gần ngày cửa số là cây gì thế mẹ ?
– cây anh đào con ạ. Nhưng mà là anh đào dại.
– dại là sao ạ ? – tôi thắc mắc
– là quả bé mà ăn không ngọt.
Tôi tặc lưỡi biết thế nhưng tiếc thầm vì nó ở ngay sát cửa sổ với phát được. Ở Tây sướng thế này sao ? Cách một nhà tập thể là một vườn hoa quả với đủ cả lê, mận, đào, táo, anh đào rồi cả cây dâu nữa. Ôi biết thế này thì mình sang từ hồi cấp 3. Chẳng là mama định cho tôi đi sang đó từ hồi cấp 3. Mẹ ở bên này cũng được 5 năm cho tới lúc tôi sang rồi. Tiếp cái vườn hoa qua. Thích rồi đây. Tha hồ mà ăn trộm – tôi nghĩ thầm. Vì ở VN tôi cũng hay táy máy hoa quả các nhà hàng xóm xung quanh. Cũng có tý nổi tiếng Mà nhìn kỹ không biết có phải vườn không vì eo thây rào đâu cả. Ở VN thế này thì có mà nó khoắng cho bằng sach, có khi nó đào cả gốc mang về nhà nó trồng. Như tôi là tôi đi ăn trộm thì chỉ toàn sơ vin vào thôi, vẫn còn tử tế chứ còn như bọn khác thì nó chơi hẳn bao tải cho đỡ tốn công… Mà ăn đồ trộm thấy ngon hơn đồ nhà.

Ăn phở thấy cũng tàm tạm được không đến nối nào mỗi tội thiếu quẩy còn trà đá cũng có. Ăn xong mama nói:
– con ở nhà chiều mẹ ra quầy hàng xem tn ? Mẹ để cái thẻ gọi về vn trên bàn. Con gọi số xxxxx và làm theo hướng dẫn là được. Thẻ 10$ đấy. 5h mẹ về.
– Vâng

Ăn xong thì tôi vào đánh 1 giấc thới chiều với ý nghĩ trong đầu là được nói chuyện với T. Lúc ngủ dậy thì tầm 3h. Rửa mặt cho nó tỉnh táo rồi ra lấy điện thoài bàn gọi cho ba. Ba dặn do tí rồi tôi gọi cho T.
– alo
– lô lô cái bô T àh L đây
– L à – giọng mừng rỡ
– uh L đây đang làm gì đấy ?
– T đang chuẩn bị nấu cơm.
– Đảm ghê ra dáng vợ rùi đó – tôi troll
– Gì thế ! Chỉ nghĩ thế là nhanh
– Lớn nhanh lên L chờ
– tết công gô nhé xì Mà L sang đó tn ?
– hơi mệt chút thôi mà mẹ cho ăn phở rồi nướng 1 giấc lại khỏe ngay
– nhất L đó. Bên đó mấy giờ rồi ?
– 3h chiều. Mà ngủ dậy thấy nhớ T mới chết chứ…
– T cũng nhớ L… – nói giọng buồn ỉu xìu
– sang đây gì cũng lạ ý T ạ
– thì tất cả khác nhau hoàn toàn mà L
– mà T này đừng buồn nhé Mấy hôm nữa L đi mua máy tính sẽ chat với T, có cả WC nữa nhìn được nhau mà
– uh T biết rồi. Thỉnh thoảng alo cho T nhé. Thôi T đi nấu cơm đây. Bb L
– oki L biết rùi. bb T

Tới lượt H:
– alo – giọng phụ huynh
– bác cho cho cháu gặp bạn H ạ – mối quan hệ này là bí mật các thím ợ, như kiểu vụng trộm ý. Thằng bạn tôi mà biết nó cắt tờ rym tôi
– cháu đợi chút
– alo – em H nói
– biết ai đây không  ?
– Anh L – e H hét qua điện thoại
– hix thủng màng nhĩ rồi. Có cần cuồng thế ko bé…
– em xl hihi Tại bất ngờ quá. Yên tâm em đang ở trên phòng em
– thì anh làm đúng lời em dặn trc lúc ra đi mà
– ngoan thế
– năm nào anh chẳng được khen con ngoan trò giỏi
– anh sang đó đi mệt ko ?
– cúng hơi mệt tí cơ mà ngủ dậy khỏe rùi
– em cũng vừa ra ngoài về. Cơ mà anh đền bù em đi.
– anh làm gì sai đâu hix
– tội anh to lắm. Làm em hôm cứ nhìn ảnh anh khóc cả đêm
– biết rùi biết rùi. Thế tội anh to bằng quả núi là được chứ gì. Để anh gọi điện mua cho em thùng lavie để tiếp nước nhé
– anh thì… Cứ suốt ngày bắt nạt em thôi Người lớn gì mà mà như trẻ con ý. Nghiêm túc đi xem nào.
– thật mà ng ta bảo khóc nhiều thiếu nước trầm trọng có khi phải vào viện cấp cứu ý
– thật à hay anh lừa em đó.
– anh lừa em làm gì Ko tin em thử thì biết
– ơ lại còn muốn ng ta khóc tiếp à
– thôi anh đùa chút cho em vui ý mà. Đừng giận anh nhé. Con gái lúc giận nhìn xấu lắm. Mà nghe giọng mệt à
– uh em ngủ mãi 10h mới dậy. Hơi mệt !
– em giữ gìn sức khỏe nhé ! H ốm là anh ko mua thuốc cho như lúc trc đâu
– em bít rùi
– ah mai ngày kia anh mua máy tính rùi lên chát với a nhé.
– vâng ạ
– Ngoan ! Thui anh cúp máy nhé bé tồ
– E lớn rùi nhé. Bảo bao nhiêu lần rùi
– Chết anh quen miệng hihi
– A onl yahoo thì pm em nhé Bb a
– bb e

Chập 9 phần 2

Gọi xong thì gần hết cmn 10$ Tốn vãi ra. Sự nghiệp gái gú nó tốn kém thế đấy các thím ợ. Ngồi chán bật ti vi lên tạm xem vậy. Thấy có cả cái điều khiển đầu kỹ thuật số. Mò một lúc ra kênh Xiếc các thím ợ Mà xiếc gì toàn mấy em nói chuyện điện thoại, chắc là xiếc phone rồi. Chán quá eo có gì làm định bắt con soc bỏ và lọ phát để chào mừng gọi là sang tới Liên Xô. Mà ngày đó đã có Liên Xô chống Mỹ eo đâu. Xem xiếc là cứ phải xem trên vi tính bằng đĩa vcd – hồi ở vn ý ạ. Cơ mà thôi trên bảo dưới vẫn nghe nên kìm hãm cái sự sung sướng ấy tạm đã.

Chạy ra bếp nhìn xuống đường thì thây các ông bà già đang đi bộ, lại cả mấy đứa trẻ con Tây nữa. Mà đường này là đường nội khu dân cư cứ không phải đường giao thông nhé mấy thím. Nhìn mấy đứa trẻ con Tây thích thế. Chắng như trứng gà bóc, tóc vàng, tóc hung tùm lum cả. Trong đầu nảy ra ý tưởng xuống đường chơi. Chả là ngay dưới cửa ra vào có cái ghế gỗ dài. Thế là chạy ra mở cửa để ra. Định mênh mở được cái cửa trong thi còn cái cửa ngoài bằng săt hay thép gì đó eo biết mở ntn cả. Hí húi một lúc mới mở nổi. Mie Tây cái gì cũng phức tạp. Quen tay chốt rồi sập cửa trong như mọi khi vì phòng tôi ở VN cũng thế. Định mệnh sấp xong mới nhớ là đéo có chìa khóa . Lại ngu rồi…. Đắng lòng thanh niên… Thôi đành khép cửa ngoài vào chạy xuống ngồi chơi như ai và chờ mẹ về.

Xuống đường ngồi như Tây. Mang tiếng xuống đường chơi chư biết cái eo gì đâu. Ngồi nhìn người đi qua đi lại như hồi ở VN toàn ra đường ngồi hóng và ngắm gái. Ngắm mấy đứa trẻ con thích thật, xinh xăn đáng yêu dã man. Thỉnh thoảng mấy đứa người lớn đi qua đi lại, có mấy em thấy Tây đi qua thì toàn soi từ dưới soi lên ah nhầm từ trên soi xuống, dán mắt vào mông vào ngực mấy em ấy Thật là đã mắt và thật là phê. Chỉ một câu thôi NGON Nhưng mà nhìn lâu chỉ sợ phải ngửa cổ nhìn thẳng lên zời hay vào viện cấp cứu thì gái nó cười cho. Đang ngồi thì có 1 ông Tây to vái lồng, cao tầm m8 hay 9 gì đó, trung tuổi tầm hơn 6 sọi ra hút thuốc. Ông đứng hút thuốc thỉnh thoảng cứ nhìn mình. Cảm giác như bị soi đểu. Xong tự nhiên ra ngồi gần mình rồi nói:
– oàn tà là vằn thì oằn tà là vèo ? – đệch nghe éo hiểu gì cả
Tôi vác Ạnh ngữ ra chơi lại :
– cháu ko hiểu – tôi vừa nói vừa dùng tay ra hiệu
– oki cháu là ài ? – ổng nói bằng Anh ngữ mới giật mình. Nhưng có vẻ gượng gượng không xuôi lắm.
– cháu là L
– cháu sống ở đâu ?
– cháu ở kia – vừa nói vừa chỉ lên căn hộ phía trên
– oh bác hiểu rồi.
Rồi ông chỉ nhà ông ý. Hóa ra là hàng xóm ngay dưới đít nhà mình
– bác là sasha – ông nói rồi đưa tay ra bắt tay với mình. Tôi cũng bắt tay lich sự thôi.
– cháu hút thuốc ko ? – ông hỏi và đưa tay lên miệng ra hiệu.
– cháu không.
Đang ngồi thì mama về. Thấy ông Tây thì cười chào ông ý sau đó đừng chém gió một lúc thì lên phòng. Vào phòng mama nói:
– cậu cả ghê nhỉ đã biết mò xuống đường ?
– tại ở nhà chán quá. Mà mẹ ko để cho con khóa cửa…
– mẹ có biết anh đi ra khỏi nhà đâu ?
– nhà mình như cái chuồng chim ý. Ở 1 mình sợ bỏ xừ. Mà sao phải làm thế ạ ?
– chống trộm cướp đấy con. Ở nhà chú ý ai gọi thì nhòm qua cái mắt thần nhé. Lát vợ chồng chú V về. Lần sau ra ngoài phải khóa cả 2 cừa vào nhé !
– vâng

Thế thôi tôi lại bật mấy kênh xì xà xì xồ bồ lồ nhồ lên vậy. Bật kênh hoạt hình lên xem cho nó có tí hiểu. Đang xem thì có tiếng mở cửa. Tôi ngó ra thì thấy cô chú V về. Cô chú cũng người Hà Nội và đặc biệt là cả 2 vợ chộng nấu ăn khá ngon.
Bữa tối đầu tiên ở Liên Xô thời chưa chống Mỹ có cơm thịt lợn giang cháy cạnh, cá kho, rau muống luộc và dưa muối Tưởng người Việt ở Tây dư thế lào hóa ra ý chang Việt Nam. Cơ mà ăn xong có táo và lê Tây chứ éo phải Tàu Khựa đâu nhé các thím. Hàng vặt từ trên cây và mang ra chợ bán chứ không có ngâm hay phun thuốc gì hết.

Mùi Tầy về tới miệng rùi các thím ợ. Táo mới mùi thơm, cắn phát phọt nước, lê cũng vẫy Toàn ăn cả vỏ nhé. Ăn hết cmn cả hạt còn mỗi cái cuống. Ngồi tả lại cho các thím thôi mà nước dãi chảy ướt cmn quần

Ăn xong ngôi nc tới tầm hơn 9h thì ai về phòng đấy. Chỉ còn mình bơ vơ ngoài phòng khách. Mama mang ra chô bộ ga rồi chỉ mình cách gấp cái giường từ ghế sô pha rồi chải ga giường đi ngủ.

Tây nó thông mình nên toàn đồ đa chức năng. Còn Việt Nam mình hay sáng tạo ra nhiều chức năng bất ngờ và dùng sai chức năng. Ví dụ như cái chai bia bằng thủy tinh chỉ để uông bia. Tây solo với Tây bt toàn tay không hay hàng nóng. Vn khi solo với Tây kiếm được cái chai bia rồi đập đít thì sướng phải biết. Hùng hổ và máu hơn hẳn mặc dù éo biết kết quả tn. Cơ mà ví dụ chỉ mang tính chất minh họa không liên quan gì tới câu ở trên

Nằm mà hình ảnh T rồi H cứ ám ảnh trong đầu. Thế này tình hình là dễ CDSHT lắm. H thì tôi chỉ nghĩ là rồi thời gian em nó sẽ dần quên tôi thôi vi thật sự em nó chưa chín chắn. Tính vẫn còn trẻ con và liều thuốc tốt nhất là thời gian. Còn T thì ngược lại. Tôi cảm giác là mình có thể làm được, khá tự tin vào bản thân. Chắc hơi ảo tưởng sức manh quá. Rồi tôi thiếp đi lúc nào không hay…

Ngày đầu tiên ở Liên Xô nó vậy đó. Hẹn các thím vào này mai ! Chuyện hay vẫn còn ở phía trước…

[Tự truyện Voz] Du học Liên Xô – Chap 10

Rate this post

Related Posts

About The Author