<

Tuyển tập truyện voz Phước Nguyễn

Thùy Dương

Tôi năm nay 27 tuổi , tôi lăn lộn khá nhiều trong cuộc sống ,cũng 10 năm rồi cũng thắt lưng buộc bụng mãi mới để dành mua được nhà kha khá nằm trong một con đường khá thưa người ở q12 . Nhà của tôi cũng gần một trường cấp ba nên những buổi chiều thường đứng ở trên tầng hai ngắm những mấy nhỏ học sinh tan trường về mà nhớ những kỉ niệm của tuổi học trò của mình,

Như mọi hôm, cổng trường đã mở, những bóng áo trắng túa ra, tôi cứ đứng ban công mà ngắm như vậy
Hôm nay cũng như vậy, tôi cũng ngắm như thường ngày, ngồi trên ban công tôi siết 2 điếu black devil rồi bỗng nhớ lại mối tình đơn phương cấp 3 của mình
Bỗng thấy chút buồn , gần 27 lồi bánh chưng mà tôi chưa có cho mình một mối tình nào cả
Tôi chỉ mãi lo kiếm tiền….
…. ngồi mãi đến hơn một tiếng sau, lúc ấy tụi nhỏ về hết rồi , tôi cũng tính vào làm một giấc… nhưng vẫn còn một bé trông người cũng xinh xắn đứng ở cổng trường, dáng vẻ như không muốn về nhà chứ không phải đứng đợi ai cả, tôi nhủ thầm trong lòng của mình: “Chắc lại là một em bò lạc đây… thôi xuống xem sao ,… mà thôi kệ nó đi , đói quá đi nấu ăn đã ”
Tôi vào nấu sơ sơ đâu 10p thì tự nhiên bật người đi ra ngoài ban công xem , con bé vẫn ở đấy , thôi xem thế nào, có giúp gì đc ko ?

Tôi mặc cái quần dài xong trồng vào người cái áo , Cô bé mặt buồn rười rượi đang đứng đó. Tôi tiến lại gần rồi hỏi nhỏ:

– ủa, muộn rồi sao con chưa về ? Con đợi ai hả ?

– Không em chẳng đứng đợi ai đâu, chẳng qua là em không muốn về nhà, vậy thôi, mà anh đi đâu sao tự nhiên ra hỏi em thế này?

– trời , con giận dỗi gì ba mẹ phải không ?
Thôi về nhà đi , ba mẹ lo
À mà có ai đưa con về không , để chú chở con về nhà
– thôi , có chết em cũng ko về căn nhà đó nữa ,cảm ơn anh nha !

– trời , lớn chuyện nha !

– mà anh ở đâu ra hỏi em tùm lum vậy, ai mượn ? – nhỏ bỉu môi

– à, nhà chú ở kia kìa, chú thấy trời gần tối mà con đứng một mình nên chú hỏi vậy thôi, không thích thì thôi vậy ?

Con bé đổi sắc , xong nhìn chằm chằm vào tôi
Tôi hết hồn

– Có chuyện gì thì nói đi nhóc, nếu giúp được thì chú sẽ giúp, đừng ngại.

– Em không muốn về nhà, anh có thể cho em ở nhà anh một đêm được không?

– nếu chú nói không thì sao ?
Tại chú ở một mình à, sợ con ngại ấy mà
Thôi về nhà đi , chú chở kẻo ba mẹ con lo

– Có ai muốn em ở trong nhà đâu mà mong, họ chia tay nhau rồi, không ai muốn nuôi em cả, em ở với bà nội mà, bà nội em cũng vừa mới mất, em về ở với bố nhưng không hợp với dì ghẻ một chút nào cả, chán quá, anh cho em nghỉ nhờ một hôm thôi.

Tôi tính từ chối mà thấy nhỏ tội tội sao sao ấy

– Thôi được rồi, chú có thể cho con nghỉ nhờ một đêm nhưng ngày mai phải về nhà đấy nhé, được chứ.

– Được thôi, nhưng em nói thật với anh là mai em không về nhà đâu, em sẽ sang nhà bạn em thôi

– thôi , muốn đi đâu thì đi , h về nhà chú ăn cơm , chú đói rồi

Về tới nhà
Tôi kêu con bé ngồi ghế nghỉ uống nước xíu , rồi hỏi nó :

– con tên gì , mấy tuổi , nhà ở khúc nào ?

– Em tên Thùy Dương , 18t , nhà con ở chợ Bà điểm ạ

– Chú tên là Phước , chú làm kỹ sư ở tân bình á
– Em học lớp mười hai, thế chắc anh hơn em cũng phải đến bốn tuổi nhỉ
– haha 4 tuổi, nhìn chú trẻ vậy à ?
– em nói thật mà ! Vậy anh bao nhiêu tuổi
– chú 27 tuổi rồi , hơn con 10 tuổi ấy
Haha

Chợt nhớ ra điều gì, cô bé ngần ngại lúng túng rồi bảo tôi.

– Hay là thôi anh ạ, nhỡ bố mẹ anh thấy lại la em thì chết, em ngại bố mẹ anh lắm, thôi em không vào nữa đâu, em qua nhà bạn em đây


Tưởng gì, chú ở 1 mình à, ba mẹ chú ở dưới quê hết rồi , cứ tự nhiên như ở nhà , chú đi làm cả ngày à, lâu lâu nghỉ đc 3 4 hôm thôi

– thôi , vậy em hổng ngại nữa

Tôi quay lại cười nhìn nhỏ rồi nói:

– thôi đưa đồ chú xách cho, nhà chú còn dư căn phòng trên lâu , con chịu khó dọn dẹp sạch sẽ rồi ở nhà, phòng đó bỏ không ko có ng ở nên chú lười dọn lắm

Nhỏ mỉm cười với tôi rồi đi theo tôi
Tới nơi nhỏ nhìn thôi thẹn thùng

– Nhưng mà em không mang quần áo đâu đấy, tí nữa anh phải cho em mượn quần áo đấy nhé, được chứ?

Cái đm, bỏ mẹ rồi

– thôi, cất đồ đi, chú dọn phòng phụ rồi chú chở đi mua đồ, về nhà mặc rồi ra ngoài đi ăn

– ủa sao anh tốt với em vậy, em vs anh mới quen mà

– thôi hỏi nhiều quá, làm lẹ rồi đi nè

Xong xuôi tôi chở con bé ra ngoài mua đồ , tôi ko quên mua mấy vật dụng cá nhân cho nó nữa chứ tôi ở một mình nên cũng thiếu

Tôi chở nó về nhà , trên đường nó cứ hỏi tôi:

– anh có ny chưa ?

– chú ế hơn chục năm rồi con ạ

– sạo ! Tốt bụng , đẹp trai , có sự nghiệp như anh sao mà ế được …

– không tin thôi !
…….
Chở nó về nhà tắm rửa xong rồi lại chở nó ra ngoài ăn tiếp

Tôi nhìn nó chằm chằm , thật sự tôi chưa bao h gần gũi với một đứa con gái nào cả

– Sao anh cứ nhìn em vậy, em ăn xấu lắm à, ăn đi chứ nào để em ăn một mình à, thôi nào, anh ăn đi?

Tôi phì cười trước những lời năn nỉ của Thùy Dương lên cũng gắp ăn vài miếng ,chẳng mấy chốc mà chúng tôi đã ăn xong bữa cơm
….

Tôi chở con bé đi ăn kem, xong đi lòng vòng cho đỡ buồn ….

Tầm gần 10h thì về …. cho nó ngủ sớm mai đi học nữa

10h30 tối, tối nghỉ nó ngủ rồi nên tôi lại ra ban công ngồi tiếp
Ngồi ngắm trời ngắm đất rồi sũy nghĩ về sự đời … tình yêu
Phải chăng mình đã cô đơn quá lâu rồi ,
Chắc đến lúc mình nên tìm cho mình một tình yêu … rồi tôi lại thoáng nghĩ đến con bé
Con bé mà không biết gì về nó cả !
Nhưng lạ lắm, từ khi nó bước vào ngôi nhà này thì ngôi nhà trở nên khác … hẳn chắc tại có mùi của con gái …
Không biết nó sao nữa …. ngủ hay chưa … lạ chổ nó có ngủ đc không nữa
Cái đm tự nhiên tôi lại nghĩ nhiều về nó …
Ko đc rồi …. ko lẽ tôi rung động trước nó
Ko đc … tôi ko thể yêu một đứa con nít tính tình nông nổi bồn bột như nó đc
Không đc….
Tôi làm nhẹ điếu thuốc để lấy lại bình tĩnh ….
….

– sao anh chưa ngủ ? Mai anh không đi làm hả

– ko !

– sao anh tốt vs em vậy ?

– không biết ?

– tại sao anh không xưng anh em với em ?
Em lớn rồi mà ???
– không thích, xưng vậy ngại lắm
Bỗng nhỏ ôm choàng từ sau tôi nhẹ nhàng nói với tôi :
– anh có muốn em về ở chung với anh luôn không ?

– điên à ! Ai cho !….
Đang nói thì nó dùng môi nó khóa môi tôi lại, hôn đắm đuối

– ai không cho ?
Ba mẹ em hả, vậy anh cưới em đi , rồi em về ở chung với anh !!!
Nói xong nó định hun tiếp nhưng

Tôi hất 2 tay nó ra

– nhóc khùng rồi , ngủ đi
Nói xong tôi quay lưng đi một mạch vào trong phòng , đóng cửa lại…
Thôi suy nghĩ rồi ngủ lúc nào không biết nữa …
Suy nghĩ về nụ hôn đầu đời của mình , thích lắm @@

Sáng tỉnh dậy, tôi xuống bếp nấu đồ ăn sáng , nấu xong tôi lên phòng nó gõ cửa

– Dương ơi , dậy ăn sáng nè !
Kêu mấy lần thấy vẫn vậy nên tôi đi xuống nhà , tôi nghĩ chắc nó mệt , thôi kệ cho nó ngủ tí nữa

30p sau , thấy ko xuống tôi lên kêu nó

– Dương ơi ! Dậy đi học con !
Kêu hoài ko nghe tôi đập cửa nhưng ko thấy nó

Tôi đi khắp nhà tìm nó nhưng ko thấy , chỉ thấy vỏn vẹn mảnh giấy trên bàn
” cảm ơn anh ! Yêu anh !
– Dương – ”
Tôi đứng hình mất 5s, tôi làm ngao thuốc lấy lại tinh thần

Tôi bình tĩnh xem lại nhà mình có mất gì không nhưng may mắn là không mất gì…
Tôi ko bất ngờ cho lắm … tôi ăn xong tính chạy qua q1 có công chuyện thì không thấy cái bóp với con ss s9 để trên bàn nữa ….
Mấy ngày sau tôi có ra trường tìm gặp Thùy Dương nhưng Dương đã chuyển trường, từ đó tôi không còn gặp lại Dương lần nào nữa…

 

Bình luận