[Voz 18] Chuyện một thời đã qua – Chap 23

Loading...

[Voz 18] Chuyện một thời đã qua – Chap 23

Bình thường 2 bác nói thế là tôi cũng vào đó, dù j bác cũng đã có ý, lại quý tôi, nhưng nghe nói Linh đi câu cá với bọn thằng Hiếu mà tôi thấy nóng cả tai, bực cả mình, hóa ra là mình mới là thằng bị phỗng tay trên, khốn nạn thật, ngồi ở đây mà chờ 2 đứa no lai nhau về sau, tôi khịt mũi, cố chào hỏi mấy câu rồi kiếm cớ về, lượn lượn ngoài đường 1 lúc, cứ thấy lòng nao nao khó tả, ưc ức 1 cái j đó không nguôi, khó chịu, bực dọc, muốn phá 1 cái j đó, mẹ kiếp, tự nhiên tôi giật mình, 1 cái bóng áo trắng,áo thun trắng dài quá mông, kiểu áo mà Linh rất thích mặc khi đi chơi, chiếc quần ngố caro nó hay mặc, mái tóc dài đang bay bay theo gió, cái bóng cao cao, thon gọn đó ngồi sau 1 thằng nhìn khá là to con, đang ôm xiết lấy, tôi như chột dạ, tình cảm đến mức này rồi sao, có phải là Linh đây không, phải là Linh không nhỉ, nếu thật thì thế nào, tôi nhìn thấy rồi thì làm sao, tôi hoang mang quá, cảm thấy hơi sợ sợ 1 sự thật vô hình, cố hết can đảm, phóng ga vụt lên, ngó qua nhìn mặt cái bóng trắng đó. Là ai, là ai, là Linh chăng.

Đm, “Nhìn xa cứ tưởng nàng Kiều, nhìn gần mới biết người yêu chí phèo”, chỉ đc cái dáng là giống Linh thế, cao dàn thoáng mát, cũng gồ ghề, đồng bằng núi non, thế đéo nào mà mặt trông như là bị xủi cảo, cười toe tóe, đúng là cái thể loại “Răng tung tăng đi trước, môi lướt thướt theo sau”, cười mà, dm, nói khó nghe 1 tý, như là ác quỷ trần gian, mồm có cái đéo j là khoe ra cả, răng môi đã đành, cả lợi và lưỡi cũng cố mà chìa ra, đéo thế nào mà bắt trước đc ah, thấy mình ngó sang, lại nhìn mình, khẽ nhếc mày lên đá nheo, ôi vãi lúa, tý thì bị em này bắn rơi tại trận, em này chơi ác vl, tý thì làm mình ngã, cố vượt lên , đéo giám ngó mặt thằng người yêu nó, thằng này đéo phải loại Trương Phi thì cũng gần gân Võ Tòng, to đéo chịu đc, mà người ta nói nồi nào úp vung đó, nhìn đều nó tát cho lại lệch mồm, vội rẽ luôn sang đường khác,lượn lờ thêm 1 lúc rồi tự lầm bẩm, hôm nay thế đéo nào mà nhìn đôi nào ôm nhau cũng thấy đứa con gái đằng sau giống Linh hoài vậy ta.

Về, chốt lại là về, lượn mà không có ai đằng sau ôm thì lượn làm j, mang theo cả cục tức, tôi trở về nhà. Căn phòng tối om, tôi cũng không muốn bật đèn, tôi nằm vật trên giường bắt đầu suy nghĩ miên man, tôi cảm giác như đang chờ 1 cái j đó vậy, câu nói của bố Linh cứ quanh quẩn bên tai “Linh nó đi với bọn thằng Hiếu con nhà ông Khanh” mà lại đi từ chiều nữa,h này vẫn chưa về, xem ra mọi chuyện đúng là hơi đi xa so với cảm giác của mình rồi, ngồi nghĩ miên man đủ thứ , về mọi chuyện vui,thế mà cục tức nuốt mãi không trôi, mở mắt ra nhìn căn phòng tối om, cố gắng bình tâm trở lại, hay là xuống nhà lấy hộp kem lên ăn vậy, đanh tính nhỏm dậy, tự nhiên có tiếng ĐT reo, đang nhìn trong bóng tối, nhìn màn hình điện thoại tôi thấy hơi lóa không rõ, nên trả lời : – Alo, ai đấy.
Tiếng Linh đầu đây : – Hứ, ai đấy….., nói nữa là cúp máy đó.

Cục tức vẫn trong người, nghe thêm câu nói đó tôi lại càng bực bực, tôi cúp máy luôn, vứt điện thoại trên giường, tôi đi xuống nhà lấy hộp kem.Lúc bê lên tầng, màn hình ĐT nháy sáng, báo có cuộc gọi nhỡ, ấn mở máy, 3 cuộc gọi nhỡ từ Linh, tôi mở nắp hộp kem, ăn mấy thìa, vị ngọt và mát lan dần trong miệng,làm thêm mấy thìa nữa, thấy đỡ đỡ tức rồi, tôi gọi ĐT lại, mới reo có 1 tý thì đầu bên kia tắt máy luôn, “á à, dỗi rồi đây” tôi cũng cố ấn đt, gọi thêm 1 lần nữa, vẫn không nhận máy, “không nhận thì thôi, chả thèm” tôi cũng kệ luôn, nén đt lên gối, cứ thế thong thả ăn kem, định ăn cho bõ tức, thế mà gọi 2 cuộc không thèm nhận lại càng tức thêm, tôi đi ra ngoài ban công, ngắm phố phường 1 lát, rồi lại vòng ra đằng sau , đi ra khu phơi quần áo nhà Thủy, đêm rồi, bóng tối tràn về, cứ lúc nào cô đơn tôi lại nhớ Thủy, tôi nhớ Thủy quá, nhớ bóng dáng thân thương, cái miệng hay cười, tự nhiên nhớ đên hôm Thủy đc tôi mát xa lưng, Thủy đau quá bật khóc thút thít như trẻ con vậy, tự nhiên tôi bật cười, nhứ lúc đó Thủy làm nũng, nhớ lúc đó tôi dỗ dành, nhớ tấm lưng trần đáng yêu mịn màng, nhờ cặp núi đôi to tròn, nhớ đôi môi căng mọng ngọt ngào, đôi mắt Thủy đẹp nhất khi khóc, đôi mắt vốn long lanh lại phủ thêm 1 màn nước mỏng càng thêm phần huyền bí, xa xăm nhưng dịu dàng,gần gũi đôi mắt ướt lệ đó như làm tan chảy trái tim sắt đá, hàng mi dài ướt lệ cong vút, cái mũi nhỏ xinh xinh, cái miệng cong lên ương bướng, tôi nhớ, nhớ Thủy quá, khẽ mỉm cười, hộp kem đã tan từ khi nào, tôi cầm lên uống, khẽ khà 1 tiếng rồi, trở về, chắc có lẽ chỉ có Thủy mới làm cho tôi cảm thấy yên ổn và vui vẻ trở lại.

Bước vào phòng, cái ĐT lại nháy sáng, tôi cầm lên xem, lại 2 cuộc gọi lỡ từ Linh, hứ , chắc là chịu không nổi nên gọi lại đây mà, tôi bấm số gọi lại, hết 1 hồi chuông vẫn không thấy tiếng trả lời, lại thêm 1 hồi chuông nữa, lần này Linh tắt máy, rồi hồi chuông thứ 3, đc mấy chục s rồi, ko thấy nhấc, tôi bực lắm, lại chơi nhau nữa, không thèm nghe phải không, lần này mà nó không nghe thì tôi tắt nguồn ĐT luôn, cho khỏi gọi, tự nhiên Linh nhấc máy, nhưng không nói j, tôi chỉ nghe thấy tiếng thở nhè nhè từ đầu dây bên kia, tôi cũng chả thèm nói luôn, cứ thế im lặng, rồi cuối cùng tôi nói : – có việc j mà gọi vậy, gọi không nói j là sao.

Tiếng Linh nói : – sao nãy tớ gọi lại không nghe máy.
– Tớ đi xuống nhà nên không biết – tôi là tôi nói thật, tôi cũng không cố chấp, hỏi vặn lại nó chuyện nó dám tắt máy không nghe lúc trước.
– Không muốn nghe thì cứ nói thằng ra, việc j phải nói vậy.
“không muốn nghe mà tôi lại gọi lại, đó mọi ng xem lý lẽ bọn con gái nó dở dở ương ương thế đó” tôi nói : – tớ nói rồi, tớ xuống nhà, chẳng phải là ….. – đang định nói tiếp rằng là “chẳng phải là tớ gọi lại đó thôi” thì Linh cắt ngang : – Cậu không cần phải nói j nữa,tớ hỏi lúc nãy đang nói chuyện sao tự nhiên cúp máy.
Tự nhiên đang nói lại bị chèn nguyên cục đá vào mồm, bực quá, tôi bảo : – tức nên không thích nghe, có thế thôi.
– Tức, cậu tức cái j, có tức bằng tớ không.
– Cậu thì tức cái j, không phải cả ngày nay đi câu cá với thằng Hiếu điên rồ nào đó hay sao, vui lắm mà, tối mới về cơ mà – tôi không nhịn đc, tuôn ra 1 tràng.
– Cậu không đc gọi anh Hiếu như thế, anh ấy hơn tuổi tụi mình đó.
– Tớ chả cần quan tâm thằng đó, hơn có 1 tuổi thì làm gì đc nhau, đi chơi chán rồi về gọi ĐT chửi tớ sao.
– Cậu làm sao thế, dở hơi ah, cậu mà nói thế nữa là tớ cúp máy đó.
– Thì cup đi, đang đêm gọi ĐT phá người ta còn nói – Lửa giận ngút đầu, tôi nói không còn khách khí gì nữa.
– Cậu… cậu quá lắm, không phải là phá, mà là… mà là tớ gọi để hỏi xem tối nay cậu đến nhà nhớ có việc j không – giọng Linh như kiểu run run, nói không rõ nữa.
– Chả có j cả, chán chả có j làm thì đi lượn thôi, ai dè còn có người lượn từ chiều mà tối chưa thèm về – tôi nói đểu.

– Cậu quá lắm rồi đó, tớ không thèm nói chuyện nữa.
– Thì cúp máy đi, nói từ nãy rồi mà sao chưa cup, thèm vào mà nói chuyện nữa – tôi bĩu môi, trước khi bên kia tắt máy, 1 tiếng thút thít nhẹ nhẹ vang sang đầu dây, dội vào tai tôi, Tôi ngơ ngẩn cả người, tôi làm sao thế này nhỉ, tôi nhìn cái ĐT, sao tự nhiên tôi lại quát nó cơ chứ, thật ra thì có phải nó đã làm j sai đâu, mà là tôi, cục tức tràn não, chiếm hết lý trí, cứ thế mắng nó, rồi nói đểu nó xa xả, tôi lặng cả người, nhớ lại mấy lời mình vừa nói, chả hiểu lúc đó nghĩ j nữa, sao lại nói nó thế nhỉ, tự nhiên cảm thấy ân hận quá, thấy mình đúng là thật sự quá đáng quá rồi, sao bây h nhỉ, tôi bấm số, h tôi bình tĩnh rồi, tôi muốn gọi lại xin lỗi nó, gọi đến khi nó nhấc mày thì thôi, nhưng đầu dây bên kìa là tiếng tổng đài : – thuê bao quý khách vừa gọi …… Tôi chán nản lắc đầu, chết rồi, nó giận thật rồi, khuya rồi chứ không phi xe qua nhà nó quá, h muộn rồi qua đó bố mẹ nó lại nói cho, tôi lẩm nhẩm tự chửi mình, chẳng qua chỉ là đi dã ngoại, có j đâu mà mình lại cứ nghĩ linh tinh rồi lại đâm mắng oan nó, nó đã có lòng gọi đt cho mình ngay sau khi về nhà rồi còn j, càng nghĩ càng tự chủi rủa mình, cố nghĩ cách làm lành, tay vẫn đang mân mê cái ĐT, ah đúng rồi, ngày kia là Sn của Linh rồi, tôi sẽ mua 1 món quà thật đẹp tặng cho nó, nó sẽ sướng rơn lên và thế là hòa thôi, tôi cười cười đắc chí, mà mua j đc nhỉ, tôi nằm mà cứ nghĩ ngợi mãi, chả biết mua cái j, lan man thế nào lại nghĩ sang vụ mua quà cho Thủy, ah, đúng rồi, Linh đã rất thik mua váy, cái váy mà lẽ ra tôi chọn cho Thủy, thế mà dám hớt tay trên rồi tự cho là tôi mua tặng nó, nó tỏ ra rất thích, lần này tôi phải đường đường chính chính tặng nó cái váy đẹp hơn, chắc chắn nó sẽ rất thích rồi, gật gù đắc chí, thế là xong đc 1.2 rồi, mai tôi sẽ đi chọn mua đồ, rồi tự tưởng tượng ra viễn cảnh vào ngày sinh nhật, tôi tặng món quà đó, Linh sẽ rất thích món quà, và có khi còn ôm tôi nữa chứ lại, thầm mỉm cười và dần dần đi vào giấc ngủ 1 cách yên bình, bởi vì tôi đâu có ngờ, hôm sinh nhật đó, tôi đã phải chấp nhận 1 sự thật cay đắng.

Tít tít, tiếng chuông báo thức khẽ rung, tôi với tay cầm cái đồng hồ báo thức, đã 5h10 rồi, tôi trở mình dậy, uể oải vươn vai, duỗi duỗi tay chân mấy cái cho đỡ buồn ngủ, mặc thêm cái quần sock rồi đi xuống dưới nhà, tôi đã khỏe hẳn từ hôm qua nên tôi quyết định sáng nay sẽ qua nhà Linh kêu nó đi chạy vậy, chúng tôi đã quy ước trước rồi là nếu có j thì gọi trước để biết, không thì cứ đúng 5h30 tôi đến đón nó đi công viên.

Xe lướt nhanh trên đường, cái lạnh sáng sớm thấm vào da, lạnh run cả người, hai hàm răng đập vào nhanh kêu cành cạch, khẽ vặn ga xe cố lướt nhanh nhanh cho chóng đến nhà nó, rẽ vào khúc cua, tôi cố tìm cái bóng hình của Linh mặc áo thun bó, cái quần sock ngắn, luôn đứng trước cổng nhà chờ tôi đến, nhưng nhìn mãi không thấy, đến tận cổng rồi mà cũng không thấy, ngó xem Linh có đứng khuất ở chỗ nào chờ tôi không, tôi đảo mắt nhìn quanh, không thấy cái bóng nào cả, xung quanh cũng đã có lác đác người dậy sớm đi đi lại lại tập thể dục rồi, tôi ngó đồng hồ, mới chi 5h25, chắc tại tôi đến sớm quá chăng, xoa xoa 2 bàn tay, thôi phù phù cho đỡ lạnh, cố nán lại chờ nó ra.

Nhưng rồi 5h30, 5h45 rồi 6h, vẫn không thấy nó ra, tôi đã gọi ĐT mấy lần nhưng toàn thấy tắt máy, tôi nghĩ lại chuyện đêm qua, chắc nó vẫn còn giận tôi rồi, nên hôm nay mới không ra đón tôi nữa, tôi chép miệng than thở, tôi định bấm chuông để vào nhà nói chuyện với nó, nhưng nghĩ lại, cứ để cho nó giận, rồi mình sẽ làm cho nó bất ngờ, thế mới hay chứ, nghĩ đến chuyện tối mai sinh nhật nó, tặng nó món quà, nó chả cười tít mắt với tôi chứ lị, thế rồi lại đâu vào đó thôi, nó có bao giờ giận tôi cái j lâu đc đâu, cùng lắm là 3-4 hôm tôi nói ngọt mấy câu là nó lại cười tít mắt thôi mà, bonus thêm 1 vài món linh tinh như là 1 cột kẹo, 1 cốc nước mía hay lai nó đi lòng vòng trước khi trả nó về nhà là ngoan với tôi ngay. Chắc mẩm là như thế, tôi mỉm cười, ngước lên nhìn cửa số phòng nó, thầm tính kế hoạch, nắm chắc đến 8 phần, tôi phóng xe về nhà, tôi cũng chả buồn chạy thể dục nữa, trời còn sớm, lại lành lạnh, lên phòng nằm ngủ tiếp vậy, mới đặt lưng nằm xuống, tôi lại phân vân về chuyện món quà, không biết là tặng váy có ổn không nhỉ, hay lại tặng vòng đeo chân như Thủy không biết thế nào, không đc, lập lại thì còn j là ý nghĩa nữa, ngẫm đi ngẫm lại thấy tặng váy vẫn là ổn nhất rồi, cả ngày hôm nay tôi sẽ đi tìm vậy, nhổm dậy, tôi mở ví ra kiểm tra, bữa trước để dành đc một khoản còn thừa từ bữa sinh nhật Thủy, tôi cũng không sài nhiều lắm, hôm qua đi lượn mấy nhà thằng bạn chơi rồi đòi nợ luôn, cũng đòi đc vài thằng, tiền mình nợ thằng Tuân thì cũng chưa cần trả vội, lên trường trả nó cũng đc, nghĩ thế tôi thử kiểm kê, thấy cũng còn đc kha khá, nhưng vẫn sợ thiếu, làm cái j cũng phải tính đến phát sinh và phong bất trắc, bao h tôi cũng tính phải dư thêm 1 ít, lần này hết đồ trong nhà để bán rồi, cũng chả biết xoay thế nào, lại còn vụ đi biển nữa, cũng cần 1 khoản, tôi tặc lưỡi, thôi đành cầu cứu ngân khố từ “Tỉnh nhà” rồi, tiền thêm mua quà sinh nhật Linh thì xin mẹ, tiền đi biển thì xin bố, thế là ổn rồi. Tính toán xong tôi xuống nhà, mẹ thấy tôi ở nhà thì hỏi : – Sáng nay không đi tập thể dục ah, lại nằm ở nhà rồi.

Tôi cười cười bảo : – con sợ ra ngoài trúng gió nữa thì mệt, hôm nay ăn sáng j thế hả mẹ.
Mẹ tôi cười : – gớm, mấy khi đc ông con ăn sáng cùng bố mẹ, mẹ đang nấu miến, con ăn luôn nhé.
– Miến nấu với cái j thế ah – tôi ngó ngó vào nồi nước đang sôi sùng sục.
Mẹ tôi tra thêm gia vị nói : – Thì nước xương với ít tim cật hôm qua mẹ mua để dành thôi.
– đc đấy mẹ ạ, nấu thêm cho con 1 ít nữa nhé.
Mẹ nhìn tôi cười cười, tôi nói tiếp : – mẹ ah, mai là sinh nhật cái linh rồi, mà con chưa có ngân khố mua đồ sinh nhật cho nó, mẹ nè, mẹ cho con 1 ít để con mua đồ cho nó nhá, h con là sinh viên rồi, phải ra dáng 1 chút, tặng cho nó 1 món thật oách luôn, hì hì..
Mẹ tôi nhìn tôi cười nói : – cha bố anh, chỉ đc cái thế là nhanh, thế cần bao nhiêu – j chứ nói đến chuyện mua quà sinh nhật cho Linh thì mẹ tôi đồng ý ngay, bố mẹ tôi cũng rất quý nó, mấy món đồ tôi mặc mẹ cũng biết là Linh mua.
Tôi cười : – càng nhiều càng ít mẹ ah, hi`
Mẹ tôi kêu tôi mang cái túi sách lại, đưa tiền cho tôi, tôi thấy số tiền này thêm với số tôi có là ổn lắm rồi,nhưng vẫn lại kỳ kèo : – mẹ, cho con thêm chút nữa đi, nhỡ may mà phát sinh j thì sao, lỡ mà thiếu thì ngại lắm đó.
– chỉ đc cái giống bố anh,chưa j cứ lo thiếu, này, đó, mẹ cho thêm đó, mua bán cho cẩn thận, thế định mua cái j cho nó thế – mẹ tôi hỏi dò.
– bí mật mẹ ah, làm sao mà nói cho mẹ biết đc, hì hì – tôi cười cười thỏa mãn, nhét tiền vào trong túi.
Mẹ ấn tay lên chán tôi nói : – đừng có mà vớ vẩn, mua cái j tử tế cho Linh, mẹ mà biết mua đồ vớ vẩn cho nó rồi để tiền chơi bời là chết đó, thôi, lên gọi bố xuống đi, đang tập thể dục trên sân thượng ý, nhanh lên, mẹ xong rồi đó.

Tôi giơ tay chào như kiểu quân đội, nghiêm trang nói : – Rõ, thưa xếp phó.
Mẹ tôi phì cười, nói theo : – lên nhanh mà gọi anh trưởng nhà anh xuống đây.
Tôi mừng quá, không ngờ kỳ kèo có tý mà mẹ cho nhiều thế, thế là khỏi cần xin tiền bố nữa rồi, quá đủ cho cả sinh nhật và đi biển, tôi rất ít khi xin tiền bố mẹ, mà đã phải xin thì ắt có chuyện và cần nhiều, đa phần tiền ăn ở của tôi trên Hn là bố mẹ tự gửi lên, tháng nào cũng có đôi ba lần phụ cấp nữa , chứ rất ít khi tôi gọi ĐT về nhà xin tiền, cũng may là mình cũng chỉ thuộc loại phá vừa vừa thôi .

Ăn sáng xong xuôi, suốt cả ngày hôm đó, vi vu khắp nơi, mấy shop quần áo rồi siêu thị, trung tâm thương mại, bất chấp cái nóng ban ngày như thiêu như đốt, cả người đầy mồ hôi, tóc tai bết lại, tôi quyết chưa tìm đc thì chưa về nhà nghỉ, ăn uống buổi trưa qua loa ở 1 quán bình dân, ngồi uống cốc nước tý buổi trưa để tránh cái nắng như muốn thiêu sống người vậy, hè năm đó kỳ quái quá, khá ít mưa, nóng như thiêu như đốt. cả sáng lượn đc mấy nơi đc đc, nhưng mà chưa tìm đc cái nào ưng ý cả, cứ thấy hơi lăn tăn, sợ Linh lại không thích, tôi hơi tự ti về khoản nhìn quần áo này, lại không ai đi cùng tư vấn nên cứ thấy lo lo, sợ mua mà Linh không thích, hoặc mặc vào ko hợp, lần này quyết phải làm cho ra trò luôn, nhớ đến tối qua vẫn cứ thấy áy náy, cộng dồn mấy năm trước, chưa mua đc cái j ra hồn cả, nên năm nay phải quyết têm ^^, phải làm cho cái miệng chu chu kia cười đến ngoác ra thì thôi, nghĩ thế, càng cho thêm tôi động lực, tôi lại vi vu trên đường, lượn lờ tìm kiếm.

Mãi gần gần cuối h chiều, tôi bắt đầu thấy nản, đang tính có khi kêu mẹ tôi đi cứu viện cũng nên, mẹ tôi rất biết chọn mua quần áo, mẹ mà đi thì hết sảy rồi, nhưng nghĩ thế nào thì tôi chọn mới ý nghĩa hơn, nhưng mà đi hết rồi, biết tìm ở chỗ nào nữa bây h, thôi đành gọi ĐT, xem mẹ có biết cửa hàng nào xịn nữa không, tiếng mẹ tôi trả lời ĐT : – alo, sao thế con.
– Mẹ ah, con định mua tặng cho Linh 1 cái váy thật đẹp, nhưng mà chưa có cái nào ưng, con muốn cái váy đó phải là hàng cao cấp, mẹ có quen cửa hàng nào không.
– Ồ, mua váy ah, mẹ thấy cũng đc đó, mẹ biết vài cửa hàng đồ thời trang nữ cũng khá đc, nhưng cửa hàng mẹ nghĩ là nhiều đồ đẹp nhất thì mẹ thấy cửa hàng của cô Dung là đc nhất, mẹ sẽ nt cho con địa chỉ, cứ đến đó, mẹ sẽ gọi DT cho cô Dung để cô ấy chọn cho con, nếu không ưng cái nào thì để tối về, mẹ đi chọn cùng con, đc chứ.

Nói năm ba câu rồi tôi chào mẹ, cúp máy, đọc địa chỉ trên ĐT, tôi phi xe đến luôn cửa hàng, 1 cửa hàng khá lớn, nhưng lại nằm trên 1 con đường hơi nhỏ, nên chắc tôi đã bỏ qua, không rẽ vào đây, bước vào, tôi gặp 1 em bán hàng khá nhỏ nhắn và xinh xắn, rất dễ thương, tôi hỏi : – cô Dung có ở đây không em.
Em nhìn tôi, cũng nở 1 nụ cười, đang định trả lời thì có tiếng 1 phụ nữ đứng đứng tuổi đi ra nói : – Cháu là Sơn, con mẹ Hạnh đúng không ?
Tôi đảo mắt nhìn, tiếng nói phát ra từ 1 người phụ nữ trạc trạc 35 36, dáng người bình thường nhưng toát lên vẻ j đó gọi là hơi sang trọng, mái tóc búi cao, tôi quay sang nói : – vâng, là cháu đây ạ, cô là cô Dung phải không ạ ?
– Uhm, mẹ cháu mới gọi ĐT cho cô rồi, mua đồ cho bạn gái phải không, nhìn cái mặt lấm lét thế này thì đúng rồi – tiếng cô cười cười, chỉ chỉ tôi đi ra 1 gian hàng.
Tôi đi sau nói : – cô cứ nói đùa, cháu mua cho bạn thôi.
– mày lại giấu cô, mẹ cháu mới nói rồi, bảo là cô chọn cho đứa con dâu tương lai cái váy đẹp đẹp – cô lại cười cười, vừa đi vừa nói, đánh mông như đúng rồi.
Tôi há mồm, mẹ tôi cũng chém gió ác ah nha, chả còn j để nói, chỉ biết gãi gãi đầu, cô nói tiếp : – Lại đây, cháu hơi bị may mắn đó, hàng mới về sáng nay, toàn hàng mới hết,đẹp và rất độc, ra đây cô chọn cho mấy mẫu rồi mà ngắm, mẹ cháu cũng hay mua đồ của cô lắm, nên cứ yên tâm đi, cô chọn là chuẩn phóc luôn, ha ha.

Tiếng cô cười dòn tan, cô đi 1 lượt, tôi tả qua qua dáng Linh cho cô biết, sau đó cô cầm 3 4 mẫu đi ra, tôi ngắm 1 lượt rồi lắc đầu, cái nào cũng khá đẹp, nhưng tôi cứ thấy có cái j đó không ưng, không phải kiểu tôi thích lắm, cô cười rồi lại cầm vài mẫu nữa đi ra, đập ngay vào mắt tôi là cái váy cô đang cầm ngay bên tay trái, 1 cái váy màu trắng rất đẹp, rất thanh nhã mà không cầu kỳ, 1 kiểu váy bó sát người, hở vai, cổ váy là 1 dải dây bằng lụa bắt chéo nhau ở giữa nối xuống ngực, cái váy cũng thắt lại ở eo, tà váy dài quá gối 1 chút, có thêm 1 dải lụa mỏng trong xuốt bao bên ngoài, càng tôn thêm nét dịu dàng, lác đác là vài hạt giả ngọc trai nhỏ xíu rất là bắt mắt, trên ngực áo là 1 bông hoa bằng lụa có gắn ít ngọc giả đá quý rất đẹp đc gắn hờ trên đó, có thể tháo ra đc, tùy người sử dụng, tôi đứng phắt dậy, cầm chiếc váy, quá là hợp rồi, tôi ưng luôn tức thì không cần suy nghĩ, cô nhìn tôi rồi gật gù nói : – Mẹ cháu nói là cháu gà mờ lắm, nhưng mà cô thấy mắt chọn hơi bị đc đó, không phải là cô nói thế để bán đc hàng đâu, h cô không còn đứng quầy bán hàng nữa rồi, chỉ vì mẹ cháu là chỗ quen biết từ lâu nên cô mới ra chọn cho cháu đó, cô cũng tán thành, cái này cô cũng rất ưng ý.

[Voz 18] Chuyện một thời đã qua – Chap 24

3.7 (73.33%) 3 votes

Related Posts

About The Author