[Voz 18] Chuyện một thời đã qua – Chap 25

Loading...

[Voz 18] Chuyện một thời đã qua – Chap 25

Cả lũ bạn bè tôi, lũ bạn bè nó, đều hô lên ầm ầm, tôi như chết lặng, tôi không tin vào những j trước mắt nữa, quá là bất ngờ đối với tôi, tôi không thể nào ngờ rằng nó lại là 1 thằng mạnh bạo đến thế, là tôi có cho tiền tôi cũng chả có lá gan nào mà bày tỏ giữa đông người thế này, nhưng nó thì khác, nó đã dám trịnh trọng tuyên bố như thế trước mặt mọi người, còn đưa ra lời nói mà trước h tôi đoán chỉ có trên phim, hay là thằng này xem phim Hàn nhiều quá nên nhiễm mẹ nó rồi, 1 lời tỏ tình như thế này có thể bắn hạ bất cứ trái tim 1 đứa con gái nào, xong rồi, xong rồi, tôi định thần, bàn tay cầm món quà run run, tôi nhìn Linh, xem nó sử lý thế nào, Linh hình như cũng không khác tôi lắm, nó như kiểu hơi giật mình, trông nó rất bối rối, nó đảo mắt về phía con Hương, tôi nhìn sang Hương, con này cũng đang há hốc mồm, chết chân tại chỗ, Linh lại nhìn sang Hiếu, nó hơi cúi đầu, như kiểu nó cũng chả phải biết làm j, tôi đứng im tại chỗ, cố chờ xem rồi chuyện j sẽ sảy ra, Linh sẽ nói thế nào với Hiếu, bầu không khí trở lên yên tĩnh hẳn, tất cả mọi người hình như cũng đang muốn nghe câu trả lời thì phải,

1s 2s 3s 4s 5s, 5s trôi qua trong lặng lẽ, rồi có 1 tiếng chuông ĐT như xé toạc không gian yên lặng, mọi người bối rối không biết là của ai, thì 2 bàn tay linh không còn cầm trên bó hoa và chiếc hộp kia nữa, vội cầm chiếc DT đang reo và chạy ra ngoài, Hiếu hơi xững người 1 tý rồi mới chạy theo, mọi người lại xì xầm bàn tán, không biết là có chuyện j, riêng tôi thì tôi biết, qua những lời kể của Linh và Linh đã từng nói nó có cảm tình với thằng Hiếu, thì tôi tin là sau lời tỏ tình không thể nào lãng mạn hơn kia, chắc chắn Linh đã “bị kưa đổ” như lời thằng Hiếu đã nói với tôi, tôi phải phục nó, lần này tôi phục sát đất, tôi sẽ không bao h làm đc như nó, vậy là …. Đúng vậy, đúng như nó đã tuyên bố, nó đã có đc Linh rồi, Linh của tôi đã bị thằng khác chinh phục mất rồi, lúc đó tôi cũng không biết là đã suy nghĩ j hay là đầu óc trống rỗng không nghĩ đc gì nữa, chỉ biết là bàn tay cầm món quà và bó hoa đã không còn chắc nữa, bó hoa rơi xuống ghế, hộp quà đc tôi từ từ đặt lên bó hoa, tôi cảm thấy tức ngực quá, khó thở với không gian đông người và ngột ngạt này, cố cúi người, thì thầm vào tai thằng Tuân là tôi đi WC 1 chút cho nó đỡ hỏi, nó nhìn tôi, như thấu đc tâm can tôi, nó không nói j cả, tôi lẳng lặng xoay người đi ra, cố ngoái lại, Linh và Hiếu vẫn chưa vào, tôi tiến ra ngoài lan can tối kia, cố hít hít 1 hơi dài cho đỡ ngột ngạt và đỡ cảm thấy tức ngực, khẽ đấm đấm lên ngực mấy cái, cổ họng đau đau, tự nhiên cảm thấy mỏi mệt và nặng nề, tự nhiêm cảm thấy công sức tôi bỏ ra chuẩn bị cho buổi sinh nhật này bỗng chốc như mấy khói, như tan biến chả còn j nữa hết, cứ nghĩ là mọi chuyện sẽ tốt đẹp, cứ nghĩ là Linh sẽ lại trở lại như xưa, lẽo đẽo bên tôi như ngày nào, cà ngày nay tôi như quên hết mọi thứ nó kể về Hiếu, để rồi tối nay ăn ngay 1 quả đấm vào mồm, 1 cái bạt tai ngay giữa má và 1 gáo nước lạnh ngay mặt, khôn kiếp thật, ngay cả nó là 1 thằng thế nào tôi còn không biết, trơ mắt nhìn nó cuỗm Linh đi, tôi khẽ thở dài, ánh mắt nhìn vào đám người vẫn đang cười cười nói nói kia, mấy người phục vụ đang đi loanh quanh bưng bê kem và sinh tố, và rồi, Linh và Hiếu đã trở lại, Linh đã cầm bó hoa và hộp quà, đang vui vẻ nói chuyện với Hiếu, thế là quá đủ biết rồi, có lẽ khi nãy Linh ngại, nên lúc ra ngoài bóng tối, nó đã nhận lời rồi, nhìn mặt thằng kia hớn hở thế cơ mà, đâu có giống với 1 thằng bị từ chối đâu.

Tôi lục lọi trong tâm trí, trước h tôi với Linh cũng chẳng qua chỉ là bạn thân mà thôi, cũng chưa bao h đi quá xa về mặt tình cảm hay j cả, nhưng sao h lại thấy thế này, lòng tôi cảm thấy rất hụt hẫng, rất mất mát, như là đã mất đi 1 cái j đó mà tôi rất thích, thứ mà tôi nghĩ rằng nó sẽ không bao h bỏ rơi tôi, và tôi không bao h mất nó, trước nay với tôi, Linh mãi sẽ là người bạn thân thiết nhất, tôi chưa bao h nghĩ xa hơn chuyện đó, tôi đã quá quen thuộc với chuyện 2 đứa bên nhau, tâm sự với nhau, nghĩ rằng Linh quá quan tâm tôi là điều tất yếu, hiển nhiên, tôi cứ nghĩ rằng nó với tôi như thế thì tôi đã là thằng con trai có ảnh hưởng lớn nhất đối với nó, và sẽ không ai có thể xoay chuyển đc điều đó, nhưng tôi nào có ngờ, 1 thằng lạ hoắc xuất hiện, thông tin đến với tôi chỉ vẻn vẹn có 3 ngày, thế mà h nó đã là thằng có vị trí trong Linh còn cao hơn cả tôi, rồi sau này, quan hệ của chúng tôi sẽ thế nào, chắc chắn sẽ không bao h có thể trở lại đc thân thiết thái quá như xưa, tôi tự nhiên cảm thấy ân hận, tôi ân hận quá, giá như, giá như tôi tiến lên thêm 1 chút, 1 chút nữa thôi, thì h đây đâu đến nỗi thế này, tôi thực sự hối hận vì đã để mất đi mối quan hệ này, tôi thầm gọi tên : – Linh ơi, Linh ơi, em có nghe thấy anh nói không ? – Tiếng nói nhỏ như tiếng muỗi tan nhanh trong không gian sâu lắng, cảm thấy lạnh, lạnh quá, gió đêm chưa thổi mà lạnh quá, tôi về thôi, tôi không đủ can đảm để quay lại dó, tôi không muốn nhìn, không muốn nhìn thêm j hết, tôi sẽ vô tình thành kẻ thứ 3 mất thôi, móc đt ra, tôi nt với thằng Tuân, bảo là tôi có chút việc phải về ngay, kêu nó nói dùm với Linh hộ tôi, rồi tôi đi luôn xuống dưới nhà, lúc dắc xe, có tiếng chuông dt reo, tôi nhấc máy, là Linh gọi : – này, cậu đi đâu vậy, sao lại bỏ về, quay lên đây ngay đi, không là tớ giận đó.

Tôi cố rặn cười, tôi nói : – xin lỗi, tự nhiên mẹ gọi về gấp thăm bác ốm nặng, tớ phải về ngay.
– Quà, thế còn quà của tớ đâu, cậu phải lên đây tặng quà cho tớ chứ – tiếng Linh như hét lên trong dt
Tôi không muốn trả lời nữa, chỉ nói : – xin lỗi, tớ phải đi gấp.
Tôi cúp máy, phi nhanh xe ra đường, tôi không nghĩ j nhiều cả, chỉ cảm thấy buồn, rất buồn mà thôi, như 1 đứa trẻ mất đi món đồ mà nó yêu thích nhất vậy, cảm giác mất mát, hụt hẫng tràn ngập trong lòng, tôi chả biết là sẽ đi đâu nữa, cứ thế chỉ biết đi , đi và đi thôi, rẽ vào những lối mà tự nhiên muốn rẽ, thik đi thẳng thì đi thẳng, rồi tự nhiên, trước mặt tôi lại chính là đường rẽ về nhà mình, tôi cười cười, hay thật, loanh quanh 1 lúc rồi về nhà, cũng tốt, về thôi.

Chào bố mẹ, mẹ tôi hỏi về đi sinh nhật sao về sớm thế, tôi chỉ cười rồi bảo tự nhiên mệt mệt nên về, rồi xin phép lên phòng nằm. Mở cửa phòng, lòng tôi trống rỗng, bao nhiêu suy nghĩ đan xen, bao nhiêu cảm xúc khó tả, tôi nằm lên đệm, cố tìm sự mềm mại, ấm áp từ cái đệm thân thương, những hình ảnh của Linh ùa vào trong tâm trí, từ thời những năm cấp 2, những năm cấp 3, những buối sáng cùng nhau đi thể dục, những hôm đi học đèo nhau, những món quà tặng nhau, những cử chỉ, những lời nói, những việc làm mà Linh đã làm cho tôi …. Hết rồi, từ nay thì hết rồi, sẽ không bao h có nữa, tôi nhắm mắt lại, rồi thở dài, có tiếng chuông ĐT reo, tôi cầm đt lên : – alo
– sao thế mày, về thật đó ah, Linh nó đang tức lắm đây này, xong thì quay lại đây nhanh nhà – giọng thằng Tuân oang oang.
Tôi noi : – Bác tao ốm phải vào bênh viện , tao phải lai mẹ tao lên trên đó gấp, mày bảo với nó như thế, h tao cũng đang rất mệt đây, tao tắt máy đây – lại phải sài đến lý do hạ đẳng này, tôi cúp máy rồi cũng tắt luôn nguồn đt, đôi mắt mở chừng chừng nhìn vào mông lung, tự nhiên có 1 cái j đó trắng trắng ở trên giường, tôi với tay, đó là 1 bông hoa bằng vải màu trắng, có đính mấy viên giả đá quý, tôi nhìn kỹ, đây chẳng phải là bông hoa ở trên cái váy của Linh mà tôi đã tặng sao, sao h nó lại nằm ở đây nhỉ, tôi ngẫm nghĩ, có khi nào lúc mình lấy cái váy ra xem, nó bị rớt ra đây chăng, cầm bông hoa đó trong tay, lòng tôi lại thấy buồn quá, thôi, tôi chả muốn nghĩ nữa, từ từ nhắm mắt lại, cơn mê từ từ kéo tôi vào giấc ngủ, giấc ngủ đến thật đúng lúc, thật đúng lúc.

ê Sơn, Sơn, nhìn con bé kia kìa – thằng Trường vỗ vỗ vai tôi chỉ chỉ.
Tôi nhìn nó , rồi nhìn theo hướng nó chỉ, 1 cô bé đang đứng,khuôn mặt trắng hồng,mái tóc buộc theo kiểu đuôi ngựa, dài ngang lưng,trên đầu có thắt 1 cái nơ màu hồng, đang mặc 1 chiếc áo sơmi trắng, trên cổ là cái khăn quàng xinh xắn, cô bé đó đang đọc bảng thông báo, ghi ghi chép chép j đó, dáng người cũng hơi mũm mĩm 1 chút, nhưng trông khá là dễ thương, tôi ngáp ngáp 1 cái rồi bảo : – ừ, rồi sao.
– trông bạn ý cũng xinh phải không mày – thằng Trường suýt xoa.
– ờ, trông cũng đc – tôi trả lời cho có, cũng chỉ nhìn thế thôi, khen sau lưng nó thì khen làm j, đã khen phải khen trước mắt nó mới đáng chứ.
– mày có nghĩ là bạn ấy học cùng lớp với mình không, tao thấy nãy h bạn ấy cứ quanh quẩn ở đây, nhưng không chịu vào lớp là sao nhỉ – mắt thằng Trường như dán vào người cô bé.
– làm sao mà tao biết đc, dù sao thì tý nữa cô giáo vào, nếu cùng lớp thì nó cũng phải vào thôi – tôi đáp.
– chán quá nhỉ, tự nhiên trời mưa nên không ra ngoài khai giảng đc, tao mong từ mấy hôm nay, không biết khi nào mới ngớt đây, ê, hay là mày ra hỏi chuyện bạn ấy, rồi kêu bạn ấy vào đây chơi đi, không đứng ngoài mưa nó hắt vào người kia.

– ồ, hôm nay mày có vẻ lịch sự ghê nhỉ, kìa, có cả lũ đứng ngoài
hành lang đó, sao ko ra mà mời tụi nó vào – nói thế nhưng tôi vẫn chú ý vào cô bé, cô bé đã chép xong cái j rồi, đang đứng ở ngoài hành lang nhìn nhìn vào lớp thật, sao cô bé không vào nhỉ, hay là ngại mấy thằng con trai đang ngồi hẳn lên bàn, cười cười nói nói ở bên trong, cũng không thấy cô bé nói chuyện với đứa con gái nào cả, chắc là không có ai quen, nếu là vậy tôi cũng buồn, may mà có thằng Trường gần nhà học cùng với tôi nên có người nói chuyện và cũng cảm thấy đỡ lạ lẫm với lớp mới hơn, cô bé như nhìn thấy ánh mắt tôi, vội quay đi, chống tay lên lan can, ngoài trời, mua phùn của cuối mua thu đang lất phất bay, từng cơn gió thổi tạt mưa lung tung vào hành lang, trên mái tóc, trên vai cô bé đã có ít hạt nước mưa, nhưng chả hiểu sao vẫn ương bướng không chịu vào lớp.
Theo đúng lịch thì sáng nay chúng tôi khai giảng, năm đó là năm đầu tiên tôi tôi vào cấp 2, học lớp 6, trời mưa nên bọn chúng tôi nghe theo loa thông báo của nhà trường là tạm thời ổn định về lớp, cách đây 3 hôm, mẹ đã đi xem danh sách lớp cho tôi,tôi học lớp 6C, thế là cứ nhìn bảng tên lớp đề trên cửa mà vào thôi, may sao gặp ngay thằng ôn Trường ở gần nha, 2 đứa vui vẻ lắm, thằng Trường học rất giỏi, sau này nó đã theo bố mẹ nó ra nước ngoài.

Mấy đứa ngoài hành lang bắt đầu đi dần dần vào lớp, hình như mưa nặng hạt hơn thì phải, thằng Trường lại vỗ vỗ lên tay tôi nói : – Ê, tụi kia vào mà bạn ấy vẫn không vào kia, hay là mày ra kêu bạn ấy vào đi.
– sao mày không ra kêu nó vào, kêu tao ra làm j – tôi phản đối luôn, tự nhiên đang ngồi ấm chỗ, kêu mình ra nc với 1 đứa lạ hoắc làm j không biêt.
– sao, mày ngại ah, không giám ra nói chuyện với bạn ý ah, kém vậy, tao thất vọng vì mày quá đó – nó cười đều nhìn tôi.
– thôi đi, mày cũng ngại chứ nói j tao – tôi làu bàu.
– ngại cái j mà ngại, ngại mà hồi lớp 5 tao có mấy đứa con gái là bạn thân liền đó, thế mày có ai là con gái làm bạn thân chưa – nó bĩu môi nhìn tôi.
– điêu vừa thôi mày, có mà tao thấy bọn con gái lớp mày nó gọi mà là thằng tự kỷ ý – tôi cười cười, nó cũng cười phá lên, không nói j thêm nữa, tôi quay sang nhìn cô bé, cô bé vẫn đứng ngoài hành lang, hơi núp và sau cái bảng thông báo, con bé này bị mát dây ah, không thấy mưa ah hay sao ko chịu vào lớp, hay là nó không biết nó lớp nào nhỉ, thấy cũng tội tội, nãy h nó đứng ngoài đó rồi, bọn kia vào lớp, cười nói ầm ầm cả lên, làm tôi khó chịu quá, cũng tự nhiên cảm thấy hơi nóng nóng trong người, tôi đứng lên uể oải đi ra ngoài, thằng Trường thì đã nhảy sang bàn bên cạnh ăn ké đồ ăn vặt từ khi nào rồi.

Bước ra cửa lớp, gió lạnh mang theo hơi mưa thổi tới, đang trong lớp ấm, ra ngoài này rét run cả người lên, thế mà nãy h cô bé vẫn đứng ở ngoài, công nhận là tài, tôi mon men đến gần bảng thông báo, nội dung cũng chả có j, danh sách lớp, thời khóa biểu, cái này chả phải là mấy thứ mẹ tôi đã chép hết về cho tôi rồi sao, h thì quan trọng j nữa chứ, tôi nhìn ra ngoài trời, sân trường h đầy những vũng nước, cũng lố nhố đám học sinh đang ở ngoài sân trường nghịch mưa, chúng nó có vẻ háo hức chờ lễ khai giảng, tôi liếc sang cô bé, đôi mắt cô bé vẫn đang nhìn mấy đứa chơi ngoài sân trường, khuôn mặt mũm mĩn trắng hồng, đôi mắt đen to long lanh mang theo chút u buồn, đôi môi đang mím chặt lại, chắc là cũng biết lạnh, tôi cứ ngó ngó linh tinh, không giám nói j, cũng chống tay vào lan can, nhìn ra ngoài sân, tiếng cô bé nói nhỏ : – Ấy cũng thích mưa ah ?

Tôi quay sang, cô bé đang nhìn tôi nói, tôi lắc đầu : – không, tớ ko thích mưa, nhưng trong lớp nóng nên ra ngoài này đứng.
– oh – cô bé không nói nữa, lại đứng im.
Tôi mở lời : – như vậy là cậu thích mưa, cậu không thấy lạnh sao .
Cô bé lí nhí : – cũng có thấy lạnh 1 chút, nhưng tớ thích nhìn mưa.
– vậy cậu không thấy là người cậu bị ướt sao, cậu lớp nào, sao ko vào lớp – tôi hỏi
– tớ lớp 6C, tớ cũng định vào, nhưng mà ngại – cô bé lại lí nhí.
– Ngại cái j mà ngại, tớ cũng 6C nè – tôi nói
– tớ biết rồi, nãy h cậu ngồi trong lớp 6C mà – cô bé cười cười, 1 nụ cười tinh nghịch, đôi mắt buồn h như sáng lên tinh nghịch nhìn tôi.
– ờ, coi như cậu cũng thông minh đó, thế cậu ngại j mà không vô lớp, tý nữa cô giáo vô kiểu j chả phải vào – tôi quay sang nói với cô bé.
– ờ, thì tý nữa vô, tớ chả quen ai nên ngại vào, đứng ngoài này nhìn trời mưa thích hơn.

– mưa to nhìn mới thích, mưa bé có j mà nhìn, mà lại còn lạnh nữa, tớ bắt đầu thấy lạnh rồi này – rôi xuýt xoa, vuốt vuốt 2 bên cánh tay.
Tiếng cô bé cười khúc khích, tôi nhìn nhìn, tôi bảo : – đúng rồi còn j, cười j nữa.
Cô bé nói : – tớ chả thấy lạnh j cả, cậu yếu bỏ xừ.
Tự nhiên bị cô bé chê, tôi tức máu anh hùng, không xuýt xoa nữa, tôi nói : – tớ chỉ giả vờ thôi, chả lạnh j hết, cậu bị tớ lừa đó.
Cô bé lại nói: – hay là tụi mình ra kia chơi đi, như tụi nó kia kìa.
Tôi rợn tóc gáy nói : – dở ah, đang mưa đó, ốm chết đó, mẹ tớ nói không đc ra ngoài trời mưa.
– không ốm đâu, mưa bé mà, đi, ở đó chắc vui lắm – cô bé nhìn tôi nài nỉ, trông rất háo hức, khuôn mặt đó chút xíu thì đã thuyết phục đc tôi, cũng tính gật đầu thì có tiếng nói đằng sau lưng :
– Đang mưa, ra ngoài mà ốm ah, 2 em đi vào lớp ngay cho cô – tôi giật mình, ngước lên, đó chính là cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi, người mà có ảnh hưởng lớn nhất đến cuộc đời của tôi, dáng người cô khá to, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng khi cười cũng rất là tươi, hồi đó cô cũng tầm 32 33 thôi, cô mặc 1 áo chiếc áo dài màu xanh nhạt, cô đi nhanh vào lớp để ổn định trật tự.

– Đi thôi, vào lớp thôi, không cô kêu đó – tôi nói, chỉ tay vào lớp. cô bé nhìn vào trong lớp rồi cũng gật đầu, đi nhanh vào lớp,rồi tự nhiên quay đầu lại hỏi : – nè, cho tớ ngồi gần cậu đc không, tớ chả quen ai cả.
Tôi gật đầu : – đc thôi, ra đằng kia đi.
Cô bé nở 1 nụ cười, chạy ra phía sau tôi, cô bé hỏi : – này, thế cậu tên là j thế.
– ah, tớ tên là Sơn, thế còn cậu.
Cô bé lại khúc khích cười không nói, chạy nhanh ra góc lớp, chỗ có ghế trống, khẽ vẫy vẫy tay kêu tôi, tôi đi nhanh lên chỗ đó, cũng ngồi xuống, đảo mắt xem thằng Trường đâu, thấy nó đã làm quen đc với mấy thằng mới, đang thì thầm nói chuyện, xung quanh đã bắt đầu trật tự, cô giáo đang đứng trên bục giảng thông báo nội quy, tôi quay sang nhìn cô bé, cô bé vẫn đang nhìn tôi cười, rồi rất nhanh, ghé sát vào tai tôi nói nhỏ :
“_ Chào cậu, tớ tên là Linh”
****
“_ Chào cậu, tớ tên là Linh”
****
“_ Chào cậu, tớ tên là Linh”
****

Tôi mở mắt, ánh sáng đèn chói quá đã làm tôi tỉnh giấc,liếc nhìn đồng hồ, mới gần 3h sáng, bàn tay vẫn nắm bông hoa trắng bằng vải, tôi nhìn nhìn bông hoa trắng đó, lại ngẫm đến chuyện vừa mới tối nay, lại phát buồn, tôi đút luôn vào túi quần, đứng dậy kiếm cái j uống đã, tự nhiên thấy khát khô cả cổ họng, lọ mọ 1 lúc ở dưới nhà tôi lôi lên đc 1 lon bò húc và mấy quả táo, tôi tự ngủ và tự tỉnh nên rất tỉnh táo, tâm trạng tôi không tốt, tôi chỉ muốn ăn, ăn thật nhiều, cơn buồn lại ập đến, nó vừa mới rời đc mấy khắc đã lại trở về, tôi cũng ko biết nữa, đáng lý ra, Linh với tôi chỉ là bạn thân, nó có người yêu và nó còn tâm sự là nó có tình cảm với người ta, đáng lý ra, tôi phải mừng cho nó chứ, thay vì bỏ về, thì đáng ra tôi phải đường hoàng đến tặng quà nó, chúc mừng nó chứ nhỉ, phải chăng tôi đã sai, tôi đã quá ích kỷ, chỉ muốn giữ nó cho riêng tôi, không thèm quan tâm đến nó, nhưng nghĩ là vậy, còn sâu thẳn trong tôi, 1 cái j đó trỗi dậy, nó như gào thét rằng, nó không muốn thế, nó muốn tôi phải phản kháng, phải dành lấy Linh về lại bên tôi, trở về như những ngày xưa, nó không cam lòng đánh mất thứ mà h đây gần như đã xa tầm tay với, nhưng dành về rồi thì sao,chính tôi bây h cũng không hiểu tôi lúc đó, tôi băn khoăn rằng, liệu lúc đó tôi có thật sự yêu Linh mà muốn giành Linh trở về, hay chỉ vì sự ghen ghét nhất thời mà muốn phá hoại nó, dành nó ra khỏi người mà nó cũng có cảm tình, để trở về bên tôi, trước h cũng ko quan tâm đến nó quá nhiều, mà hầu như toàn là nó quan tâm đến tôi, như thế có phải tôi đã quá tàn nhẫn với nó rồi không, không đc, đành thế thôi, tôi phải học cách biết chấp nhận, phải chấp nhận rằng, Linh cần 1 người yêu thương nó, và quan tâm nó hơn tôi, có thể, Hiếu sẽ là sự lựa chọn đúng đắn, mặc dù h đây, tôi chẳng ưa thằng đó chút nào hết.

Tự an ủi chính bản thân mình như thế, cảm giác như nỗi buồn cũng đã vơi vơi, tôi mở ĐT, nhìn vào bảng lịch, đúng rồi, sáng sớm nay, chúng tôi sẽ ra biển chơi, mà h tôi chưa thu xếp hành lý j cả, cầm lon bò húc tu 1 hơi, dòng nước ngọt mát lạnh làm tôi sảng khoái và tỉnh ngủ, đứng lên lục lọi tủ quần áo, móc ra mấy món đồ đi biển, quần bơi, kính bơi, đồ shock, quần áo thì phải lòe loẹt, đi biển mà, ăn mặc thế nó mới mát , ngắm nghía 1 chút, tôi lôi ra đc mấy món nhét vào cái balo, nghĩ mải chả biết mang thêm cái j cả, tặc lưỡi thế là xong, đi chơi sách nhẹ cho thoải mái.

5h sáng, tiếng chuông ĐT reo, tôi lơ mơ cầm máy, tối qua ăn táo rồi tự nhiên lăn ra ngủ mà ko biết, h tiếng chuông đt vô tình đánh thức tôi dậy : – alo, ai đó.
– Tao đây, dậy đi mày, sắp đến h rồi đó, xuống nhà đi, tụi mình đi bộ qua nhà Hương – giọng thằng Tuân oang oang, ngó đồng hồ, tôi uể oải đứng dậy, mje , tự nhiên 3h sáng tỉnh, tỉnh chán tỉnh chê rồi ngủ quên, h mệt ko chịu đc, quần áo thì từ lúc sinh nhật về tôi đã cởi ra đâu, tôi cởi luôn chiếc áo sơ mi ra, khoác vội lên chiếc áo thun

mỏng cho mát, rồi sách cái balo đi xuống dưới nhà, tiếng mở cửa lạch cạch làm mẹ tỉnh giấc, cứ bắt tôi mang theo đồ ăn đồ uống, nhưng mà tôi đi đâu chơi chúa ghét mang đồ lỉnh kỉnh, mấy thứ đó, mua dọc đường là đc rồi, cần j phải mang theo, mẹ tôi cứ ép mãi, cuối cùng tặc lưỡi, nhet 1 chai C2, 1 lon bò húc cho rảnh chuyện, tiếng mẹ tôi dặn dò í ới đằng sau, mà tôi nào có nghe, lao luôn ra ngoài.

Ngoài trời tờ mờ sáng, thằng Tuân và thằng Toàn đang đứng ở ngoài chờ tôi, 2 thằng cũng chỉ mang theo 2 cái balo bé tý, chắc cũng chỉ mấy bộ quần áo mà thôi, thấy tôi ra thằng Tuân túm vai tôi nói : – mày chết, mày chết, chết mày rồi ku ah.

– mày làm nhảm cái đéo j thế, chết cái j mà chết – tôi làu bàu, vẫy vẫy thằng toàn theo, cả nhóm đi bộ đến nhà Hương, là nơi tập kết
– Tối qua mày bỏ về, con Linh nó tức lắm đó, nó bảo sáng nay sẽ cho mày 1 trận, cả tối qua nó gọi ĐT cho tao, bảo ko liên lạc đc với mày, bảo tao sang nói cho mày, nhưng mà tao nói dối là snag nhà mày ko có nhà, đang ở bệnh viện thăm bác ốm thật, thế thật ra tối qua là như thế nào đây, sao tự nhiên bỏ về – thằng tuân ôn tồn hỏi tôi, ra vẻ cũng rất quan tâm.

Tôi nhìn nó, ánh mắt nó tỏ ra khá chân thành, tôi cũng ko muốn dấu nữa, tôi nói : – mày biết đó, tự nhiên tao thấy cảm thấy 1 cái j đó rất ko vui, thằng Hiếu đó làm tao quá bất ngờ, tao cũng ko nghĩ đc là nó sẽ như thế, nên tự nhiên tao thấy chán, tao ko muốn ở lại đó nữa, tao muốn về, chỉ thế thôi.
Nó nhìn tôi, rồi nó nói : – uh, thằng Hiếu đó ghê thật, tao cũng phục luôn, tao cứ nghĩ mày và Linh thân nhau lắm, chắc là cũng sẽ tiến xa hơn, ai dè lại thế này, có khi Linh nhà mình bị cưa đồ rồi cũng nên.
– Thế tối qua, lúc Linh và Hiếu vào, nó không nói j thêm ah – tôi hỏi.

– Nói cái j, lúc Linh vào, việc đầu tiên mà nó làm là nó tìm mày nó, ko thấy mày , nó như kiểu dựng ngược lên ý, hỏi tao loạn cả lên, thì tao chỉ nói là mày có việc nên về rồi, thế là nó chạy ra ngoài gọi DT, chắc gọi cho mày hả.
– uh, nó bắt tao lên, mà lúc đó tao đang trên đường về nên tao ko lên nữa.
– ờ, đúng rồi, hèn j mà mặt nó giận lắm ý, sau Hương phải lên thì thầm với nó 1 lúc, nó mới tươi tỉnh đc 1 chút, chà chà, xem ra mày chọc đúng chỗ ngứa rồi đó, sáng nay chắc mày xong đời rồi – thằng Tuân lẩm bẩm.

Ái chà chà, tôi bỏ về làm nó giận cơ ah, giận j thế không biết, chả phải j nó đã có Hiếu rồi sao, tôi h chỉ là phụ thôi mà, tự nhiên tôi tò mò, tôi hỏi : – thế lúc tao về, thằng Hiếu với cái Linh ý, có gì gì với nhau ko mày ?

Thẳng Tuân nhìn tôi, nó nói : – gì gì là gì gì, thì cũng chả có j, thằng đó tao thấy hơi bị dày mặt luôn, từ đầu đến cuối nó ngồi ngay bên cạnh Linh, 2 đứa nó ngồi gần nhau, chả hiểu thằng đó chọc cười cái j, mà cả Linh với Hương, ngồi cười suốt, tao cũng thấy nóng cả mặt lên đây này, ah tao quên nói cho mày biết, lúc tàn cuộc, bọn tao về sau cùng, Linh nó thấy mày để lại bó hoa và hộp quà đó, lúc đầu nó cũng nghĩ là của mày, nhưng ko chắc, sau tao nói là của mày thật thì nó cầm bó hoa lên, như kiểu muốn ném đi , may mà tao với Hương can đó, mày mua j cảm ơn tao đi.
– này này, nãy j nghe tụi mày nói, tao chả hiểu j cả, tối qua sinh nhật Linh sảy ra chuyện j ah – giọng thằng Toàn chen vào, nãy h 2 đứa tôi vừa đi vừa nói chuyện, quên hẳn nó, thằng Tuân quay sang kể cho nó nghe, đc 1 lúc nghe xong nó nói : – thế là xong mẹ rồi còn muốn j nữa, tao thề là Linh bị thằng Hiếu tán rồi, thằng Sơn ngu quá, thân thế rồi mà còn để chạy mất, Linh xinh thế cơ mà, tiếc thật, phải tay tao thì, mà tiếc quá, hôm qua tao lai mẹ đi ăn cơm khách, ko đc nhìn mặt thằng Hiếu.

Tôi liếc nó nói : – phải mày thì làm sao chứ, chả lẽ lại lên đấm vào mồm nó ah.
– đúng đó, phải tao có khi tao đập luôn chứ đùa ah, cứ thích nói đểu – nó hầm hầm như thật
– thôi im mẹ đê, nhát như cáy còn nói, cứ ở đây mà chém, mà mày ko cần phải tiếc, thằng Hiếu cũng đi biển đó, có j tha hồ mà nhìn mặt nó, tao xem mày làm j – thằng Tuân bĩu môi.
– tao là tao nói thằng Sơn, chứ Linh có phải là bạn thân tao đâu, cái thằng, ngu ơi là ngu, đến thế rồi còn để mất – nó chỉ chỉ vào tôi.
– ngu, ngu cái đéo j, chả nhẽ cứ là bạn thân thì phải thích nhau, mà nhỡ thằng Sơn có thích, Linh nó ko chịu thì biết làm thế nào, có mà mày mới ngu ý – thằng Tuân chỉ chỉ vào thằng Toàn.

– thì tao là tao nói vậy, chứ tao thấy tiếc cho thằng Sơn quá, Linh nó vừa xinh, vừa ngoan, tính tình lại cũng đc, chẹp chẹp, thôi, đã thế rồi còn biết thế nào, tụi nó còn rủ nhau đi biển nữa cơ mà – thằng Toàn lắc đầu, ra vẻ rất là thông cảm, 2 đứa nó vừa đi vừa nói linh tinh thêm, tôi đi đằng sau, từng lời nói của thằng Toàn như xoáy vào lòng tôi vậy, Linh thế nào thì tự tôi biết, nó rất quan tâm đến tôi, h đây tôi tự hỏi mình, nó quan tâm đến tôi nhiều như thế, liệu có phải chỉ là tình bạn thân đơn thuần, hay là còn vì 1 lý do nào khác, 1 lý do mà trước nay tôi chưa bao h ngồi im để mà suy nghĩ cả,vì tôi đã quá quen với hình bóng của nó từ hồi cấp 2, những năm cấp 3 thì ngày càng thân thiết hơn nữa, nên tôi cho đó là bình thường, hết sức bình thường, liệu có phải tôi đã quên mất, h đây nó đã ko còn là 1 cô bé, nó đã là 1 cô gái , có phải tôi đã quá hờ hững, quá vô tâm trước nó chăng, nhưng liệu có phải tôi đang nghĩ quá xa, h dây tôi hơi băn khoăn, h tôi mới bắt đầu suy nghĩ rằng, Linh đối với tôi là tình cảm j, tình bạn thân hay là …..

Nếu đó ko phải là tình bạn, Linh đối với tôi có 1 thứ tình cảm khác, vậy chẳng phải tôi đã đánh mất đi 1 thứ vô cùng quý giá rồi, sao trước nay tôi ko bao h tự đặt ra câu hỏi này nhỉ, phải chăng, Linh thật sự cũng thích tôi, vậy sao nó còn nói nó có cảm tình với thằng Hiếu, chẳng phải nếu nói thế vô tình nó sẽ đẩy xa tôi ra khỏi nó sao, rồi buổi sinh nhật kìa, nó rõ ràng là đồng ý làm bạn gái thằng Hiếu rồi mà, rút cục là nó muốn thế nào đây, cứ miên man suy nghĩ, cuối cùng cũng đến đc nhà cái Hương, lần này có thêm bọn con Hồng, Ánh, rồi thằng Tâm, thằng Hoài nữa, ngó nhìn đồng hồ cũng gần 6h, tụi này đúng h thật, đảo mắt vẫn chưa thấy Linh đâu cả, sắp 6h rồi mà nhỉ, chúng tôi túm tụm lại, nói cười mấy câu, bọn con trai thì thằng nào cũng chỉ có 1 cái túi nho nhỏ, bọn con gái thì đồ đoàn lỉnh kỉnh, chả biết chúng nó mang theo cái j không biết, 6h kém 3 phút, tiếng xe máy vọng từ ngoài vào, chỉ thiếu mỗi Linh nên chúng tôi đi ra đón, Linh đi vào, nó mặc 1 cái áo thun hình cây dừa trông rất chi là lòe loẹt, cái quần ngố toàn là hình biển với ô dù, bãi cát, tôi nhìn nó, không biết là nó kiếm ở đâu ra mấy cái thứ này nữa, trên vai là cái balo to đùng luôn, rất là khỏe đeo, tay còn sách theo cái bọc j đen đen nữa, tóm lại ai không biết cứ nghĩ nó sắp đi xa tầm nửa tháng cũng nên, tôi đang định đi ra trêu nó 1 chút, tự nhiên đằng sau, thằng Hiếu dắt xe mày vào, đang cười cười với chúng tôi, trên yên xe cũng chỉ có 1 cái túi nhỏ nhỏ, chắc là của nó rồi, Linh đứng trước mọi người, nó nhìn 1 lượt, thấy tôi lông mày nó nhíu xuống, nó chả thèm nhìn tôi lâu, hình như nó đang đếm người thì phải, nó bảo : – đủ rồi đó, xin lỗi mình tới trễ 1 chút, mọi người ra bến xe bus thôi.

[Voz 18] Chuyện một thời đã qua – Chap 26

Rate this post

Related Posts

About The Author