[Voz 18] Chuyện một thời đã qua – Chap 27

[Voz 18] Chuyện một thời đã qua – Chap 27

Hôm đó là 1 ngày đẹp trời, 1 ngày mà cả đời này tôi sẽ không bao h quên đc, 1 ngày cuối hè, bầu trời xanh ngắt không 1 gợn mây, chỉ có cát, nắng và gió biển, cùng với tiếng sóng vỗ bờ, 9 đứa tôi nô đùa trên bờ biển, nơi có những bãi cát trắng trải dài, nóng bỏng chân nhưng lại rất mềm mại, rồi cùng nhau lao xuống, hòa mình vào biển, từng đợt sóng mang theo vị mặn của biển, tất cả những ký ức khi đó là tràn ngập niềm vui, như quên đi mọi thứ xung quanh, chỉ còn tiếng cười, tiếng mọi người hò hét, tiếng chọc ghẹo của bọn con trai, tiếng la hét của bọn con gái, những nụ cười duyên, những cái nhìu mày, lùa nhau huỳnh huỵch trên bờ biển, mặc cho quần áo ướt sũng, bọn con trai thì cởi trần, chỉ có bọn con gái là chịu trận, quần áo ướt bó sát người, dính lên làn da làm đứa nào đứa nấy không thể che đi đc những đường cong quyến rũ, những nhấp nhô tuyệt mỹ trên cơ thể, những vết hằn lên của bồ đồ chíp bên trong, làm cho bọn con trai chúng tôi đc bữa no mắt.

Khi mặt trời đã lên cao, chúng tôi đàn đúm nhau lên mấy nơi cảnh đẹp, leo trèo, đi lại khiến cả lũ mệt nhưng mà rất vui, suối chặng đường đó, Hiếu luôn luôn đi bên cạnh Linh, 2 người nói chuyện rất hợp, Hiếu làm Linh cười suốt buổi, đôi khi chúng tôi cũng đc hưởng lây từ các câu chuyện cười, những câu nói vu vơ nhưng hài hước, tôi cũng chỉ biết cười rồi lặng lẽ đi theo, lúc này trong tôi thanh thản hơn bao h hết, đôi khi Linh cũng dừng lại đợi tôi, nói mấy câu, những hình như niềm vui đã làm nó quên đi tất cả, ko còn đoái hoài j về vụ Sinh nhật đêm qua nữa, tôi cũng ko tiện nhắc lại, và cũng chả có j để nhắc, từ tối hôm qua, tôi đã xác định sẵn tư tưởng, tôi phải biết chấp nhận rằng Linh đã có Hiếu, nó đã có người yêu, nó đã có người quân tâm đến nó hơn tôi và người đó xứng đáng đc nó quan tâm lại, với tôi, chuyến đi này dù chưa đc lâu, nhưng tôi cũng đã có cảm giác khác về Hiếu, tôi ko còn phản cảm j với nó nữa, nó quá là 1 người rất hòa đồng, làm người khác vui và như là 1 thứ keo kết dính mọi người vậy, tự nhiên tôi cảm thấy mừng cho Linh, nhưng sao vẫn có 1 thứ tư vị j đó đăng đắng nơi cuống họng, ko sao mà nuốt trôi đc, có những lúc, tôi thèm đc trở về như ngày xưa, đc quàng vai Linh, đc nhìn thấy cái môi nó cong cong chu lên với tôi, muốn đc đùa ghẹo nó, muốn chọc cho nó hét lên, rồi lùa tôi chạy lòng vòng, rồi khi đi qua những cảnh đẹp, tôi muốn đc lũ bạn hò reo, kêu tôi và Linh ra chụp cùng nhau, rồi tha hồ làm dáng, chọc ghẹo, nhưng h đây mọi thứ đã khác, lòng tự trọng của 1 thằng con trai ko cho phép tôi làm điều đó, dù sao, h Linh đã có người ấy của riêng mình, tôi mặt dày cũng ko đến nỗi dày như thế, chòng ghẹo bạn gái người ta ngay trc mặt họ, và h đây, liệu Linh có còn vô tư đc với tôi như vậy đc ko, dĩ nhiên là không rồi, lặng lẽ nhìn lũ bạn đua nhau chụp ảnh, thằng Tuân con Hương thì khỏi nói, chúng nó mới đc công khai, chụp không tiếc ảnh luôn, mấy đứa kia cũng kéo nhau chụp, tôi cũng chụp chung với tụi nó vào pô, tôi đảo mắt, không biết là Hiếu đã dẫn Linh đi đâu mất hút, 1 cảm giác buồn lại ùa đến, trống trải, như tâm hồn bị thiếu đi 1 cái j đó, chỉ còn lại 1 khoảng trống không tên, 1 khoảng trống như mang cả 1 tâm tư khó tả, 1 cảm giác không quen, chưa từng có bao h “Linh – không còn lẽo đẽo bên tôi như ngày nào nữa”.

Liệu có phải đây là dấu hiệu báo trước rằng, sẽ từ từ chúng tôi sẽ càng dần dần xa rời nhau, rồi đến 1 ngày nào đó, tất cả chỉ còn là trong quá khứ, chỉ còn là kỷ niệm, 2 đứa sẽ chỉ còn là bạn bè bình thường, lúc đó tôi nghĩ j ư, có hối hận khí mất mối quan hệ này ko,” CÓ”, có muốn dành lại Linh ko,” CÓ”, nhưng dành lại thế nào đây , “TÔI KHÔNG BIẾT”, Linh ở bên tôi vui hơn hay bên Hiếu vui hơn, “TÔI KHÔNG BIẾT”, Linh thích tôi hay thích Hiếu , “hiện tại theo tôi biết là Hiếu” , tôi chống tay trên lan can của 1 ngôi chùa quay ra biển, ngắm nhìn những con sóng xô vào đá, bọt bắt tung tóe mà suy nghĩ miên man, sao tôi lại thế này, có phải là tôi ích kỷ chỉ muốn Linh mãi mãi ở bên tôi, hay là, hay là tôi đang ghen, có phải là tôi đang ghen không, nhưng giả dụ tôi ghen thì làm sao, tình yêu đâu phải từ 1 phía, trước h tôi cũng nào có biết tình cảm mà Linh dành cho tôi là j, tôi cố tìm 1 câu trả lời, 1 thứ j đó trong tôi cuồn cuộn, như đã bị kìm nén bấy lâu nay bục phát, những hình ảnh, những kỷ niệm hiện về rõ hơn bao h hết, những cử chỉ, lời nói, tiếng cười của những năm cấp 3 như vẫn còn vang đâu đây,liệu rằng có phải như người ta nói, khi đã mất đi rồi, con người ta mới cảm thấy rõ ràng sự đáng quý mà trước kia mình đã có nhưng vô tình không để ý không, nhưng mà tất cả như đã muộn, quá muộn rồi người ta lại mới nhận ra đc điều đó, âu đó có phải là lẽ tất yếu của cái sự đời. Muộn – là không thể sửa chữa, là không thể kịp đc nữa, chỉ còn cách học cách thích nghi và làm quen mà thôi, cuộc sống là cố phải biết chấp nhận những sự việc đắng cay nhất, những sự việc mà ko ai trong đời này mong muốn sảy ra với mình, mà tất cả chỉ vì chữ “MUỘN” đem lại mà thôi.

Liệu h đây có phải đã quá muộn để tôi nhận ra rằng tôi đã yêu Linh không ?

Tiếng thằng Tuân gọi tôi ra chụp ảnh, đã kéo tôi trở về, lượn lờ 1 lúc thì mới thấy Linh và Hiếu quay lại, tay Linh đang cầm 1 cái túi j đó, trông Linh rất vui, đôi mắt khẽ liếc qua tôi, đôi mắt vẫn long lanh, như đang mỉm cười, nhưng đôi mắt đó h đây đã mang theo 1 bóng hình khác chứ không phải tôi, tôi cảm thấy như nó xa lạ, vô cảm quá .

Gần 10h tối, tôi chống tay trên lan can tầng 5, tay lại đang cầm 1 lon bò húc, thứ nước mà tôi thích uống, gần đêm rồi, cả ngày hôm nay, chỉ toàn ăn qua loa rồi đi lượn là chủ yếu, hết lượn rồi lại tắm, bọn tôi cũng mới từ bờ biển về, mệt nên đứa nào về phòng đứa đó. Màn đêm, màn đêm yên tĩnh, mang lại cho con người ta nhiều cảm xúc, nó như kiểu là không gian lý tưởng nhất cho con người ta có thể suy ngẫm lại những sự việc, cầm lon bo húc lên tu 1 ngụm, lần này thi tôi khác, tôi chỉ lặng im ngắm biển đêm, ngắm phố xá từ trên cao mà thôi, rồi tự nhiên tôi nhớ ra, tôi vẫn đang còn cầm bông qua trắng bằng vải trên váy của Linh, tôi vẫn chưa đưa cho nó, cả ngày nay nó không nhắc j nên tôi cũng ko nhớ, đi vào nhà, lục túi quần dài, cầm bông hoa trắng bằng vải lụa đó,khẽ vuốt ve cho phẳng lại, lặng lẽ nhìn những viên đã lấp lánh, tôi mỉm cười mà lòng nặng trĩu, những hình ảnh về buổi sinh nhật buồn lại ùa về, hình ảnh chiếc váy mà bao công tôi tìm kiếm như khắc sâu vào tâm trí, liệu tôi có dịp nào đc thấy Linh mặc chiếc váy đó không, tôi muốn hoàn thành cho xong món quà, không thể tặng 1 món quà khiếm khuyết đc, dù sao tôi vẫn phải làm cho tròn trách nhiệm 1 người bạn thân chứ.

Tay cầm bông hoa trắng, tôi đi ra khỏi phòng, trong phòng chỉ còn Toàn đang xem tivi mà thôi, tôi đi xuống tầng 2, thằng hướng phòng Linh và Hương, tôi cá là thằng Tuân không có nhà thì Hương cũng ko, dám cá là 2 đứa nó đi đánh quả lẻ lắm, đến gần phòng Linh, tự nhiên tôi cảm thấy hồi hộp, có 1 cái j đó như sóng lòng tới tấp xô đến, hít 1 hơi dài, tôi đứng trước cửa phòng, đang tính gõ cửa, tự nhiên thấy cửa phòng hơi hé, tôi t&ggrave; mò, lặng lẽ đẩy cửa nhìn vào, trong phòng không có ai cả, không gian yên tĩnh vô cùng, chỉ có tiếng quạt tản nhiệt của cái laptop trong phòng đang kêu nho nhỏ báo là vẫn đang hoạt động, tôi ngó sung quanh, cất tiếng goi : – Linh ơi, Hương ơi, có ai ở nhà không.

Không có tiếng ai trả lời, Hương thì tôi còn lý giải đc, thế còn Linh đi đâu thế không biết, lẽ ra nó phải đang ở trong phòng chứ, phải chăng là Hiếu cũng rủ nó đi chơi luôn rồi sao, chỉ còn lý do đó thôi, cảnh 2 người nắm tay nhau đi trong đêm hiện ra trong tâm trí tôi, dù tôi đã cố dằn lòng,phải biết chấp nhận sự thật rồi nhưng vẫn thấy nặng nề, tôi đặt bông hoa xuống chiếc bàn nhỏ, đang tính quay đi, thì tôi chú ý đến cái Lap trên giường, nhìn là biết nó là của linh rồi, đi vội đến nỗi không thèm tắt Lap sao, tôi ngồi lên giường, tò mò cầm cái lap xoay về phía mình, đập vào mắt tôi, chính là những tấm ảnh của tôi, rất nhiều, rất nhiều những tấm ảnh có hình của tôi trong đó, từ những năm lớp 8 9 đến những năm cấp 3, cả những tấm hiếm hoi lúc lên ĐH, những chuyến du lịch, những buổi sinh nhật, có cả những tấm mà chính tôi cũng không biết là mình bị chụp, hình như Linh đang xem dở chúng thì bị gọi đi, Linh lưu hình của tôi nhiều như vậy sao, tôi kéo thêm 1 đoạn nữa mới hết, cuối cùng là 1 bản word, 1 bản word như lạc lõng trong 1 đống ảnh vậy, nó có ý nghĩa j, tôi kích vào, nội dung trong bản word hiện ra, chỉ là 1 dòng ngắn ngủi : “Bạn bè có thể nhớ nhau được không ? ”

Từng chữ, từng chữ trong bản word đập vào mắt tôi, tôi bối rối, tôi tạm thời chưa thể giải thích đc, chúng có ý nghĩa j, những tấm ảnh, những chữ trong bản word, tôi như ngây dại, “Linh, Linh nhớ tôi sao”mọi thứ như dần dần hé mở, trước h tôi đã nhầm, mọi chuyện không như tôi suy nghĩ, không phải, mà là vì tôi chưa bao h suy nghĩ j về mối quan hệ này thì đúng hơn, chỉ đến sau khi buổi sinh nhật buồn kết thúc, tôi mới suy nghĩ kỹ hơn về mối quan hệ này, tuy cũng có đặt nhiều câu hỏi vềtình cảm mà Linh dành cho tôi là j, nhưng tôi đều phân vân và không trả lời đc, bởi vì cái j tôi cũng ko chắc, tôi không giám thừa nhận, tôi sợ, tôi sợ tôi sẽ phán đoán sai, nhưng h đây, nhìn thấy những thứ này, tôi sẽ không còn tự đặt câu hỏi là tình cảm Linh dành cho tôi là j mà sẽ là “Bây h Linh có còn thích tôi nữa không”

Tôi ngồi im, tôi không biết h tôi phải làm sao nữa, tôi đặt ra hàng trăm câu hỏi nhưng lại không thể trả lời đc câu hỏi nào, h đây Linh đối với tôi là thế nào, Linh với Hiếu thế nào, Linh thật sự có yêu Hiếu, có phải tôi đã quá hờ hững khiên Linh rời xa tôi, có phải Linh đã xa tôi thật rồi không, Linh đã không còn thích tôi nữa ?, liệu tôi có phải đã trở thành quá khứ, là kỷ niệm của Linh không ? … ai, liệu ai có thể trả lời đc chứ, đầu óc tôi rối bời, tôi hối hận, h đây sự hối hận không còn như trước nữa, mà là 1 sự hối hận ghê gớm, tôi đã mất, đã mất đi Linh, cô ấy đã rất thích tôi, nhưng tôi nào có hay, tôi vô tâm quá, tôi hờ hững quá, tôi đã bỏ rơi cô ấy, để Linh buồn, để h đây tôi nhận ra rằng tôi cũng thích cô ấy, nhưng mọi chuyện đã đi quá xa, xa ngoài tầm kiểm soát mất rồi, bàn tay tôi không còn nắm đc bàn tay em nữa, người khác đã hiểu em hơn, đã kéo em ra khỏi tôi mất rồi, h đây em không còn ở bên tôi nữa, em đang hạnh phúc bên người khác, anh xin lỗi, cho anh xin lỗi, anh đã không hiểu em, anh đã để mất đi thứ quý nhất trên đời, anh đã không làm đc j cho em khi còn ở bên nhau, h đây thì anh còn biết làm j nữa, em có nghe anh nói không, có lẽ từ đây, anh sẽ thôi không nghĩ nữa, tất cả rồi sẽ thành kỷ niệm, người đó hiểu em hơn anh, xứng đáng với em hơn anh.

Hụt hẫng, mất mát, lòng như mang 1 nỗi buồn cực hạn, tôi nên đi đâu, về phòng để gấm nhấm sự mất mát sao, hay ra ngoài, mong có 1 phép màu xua đi nỗi buồn khó tả.

Gió, gió biển, gió biển đêm thôi ù ù qua tai, hơi ẩm thấm vào da thịt, tôi mơ hồ cất bước, nhìn dòng người đi lại như vô hồn, cứ thế tôi bước đi, cố xua đi nỗi buồn, khẽ hít 1 hơi dài, rồi mở mắt, bỗng tự nhiên 2 bóng người đang đi gần nhau đập vào mắt tôi, 1 người con trai khá cao, đầu tóc trải chuốt, đang cười cười nói nói, chỉ chỉ chỏ chỏ như phụ họa, tôi nhìn kỹ, là Hiếu rồi, đúng là nó, vậy người đi bên cạnh là, là Linh……

Bóng dánh Linh đập vào mắt tôi, em mặc chiếc áo phông bó màu vàng nhạt tôn lên những đường cong đầy quyến rũ, chiếc quần soch ngắn màu trắng không che đc đôi chân dài trắng trẻo, bàn tay nhỏ không che đc khuôn mặt đang hồng lên vì cười nhiều, đôi mắt trong veo hồn nhiên đang ngắm tít lại sau những lần pha trò của Hiếu. Tôi sững người, rồi ngậm ngùi, họ bên nhau vui vẻ thế cơ mà, tôi quay người đi, về, tôi sẽ về, tôi không muốn nhìn thêm nữa, về là sự lựa chọn sáng suốt nhất, tự nhiên có tiếng con gái gọi tôi : – Sơn, Sơn ơi, đợi tớ tý .

Là tiếng Linh gọi tôi, tôi bước nhanh hơn, tôi không biết tại sao lại làm thế, chỉ muốn thật nhanh về nhà, nhưng rồi Linh cũng bắt kịp tôi, kéo vai tôi , Linh hỏi : – Sơn, sao đi nhanh thế , không nghe tớ gọi ah.

Tôi quay lại, tôi nhìn Linh, Linh của tôi đây sao, chưa kịp định thần thì tiếng Hiếu lại vang lên : – Sơn hả em, sao lại cũng mò ra đây ah. Tiếng hiếu cười cười, tôi lắc đầu, tôi nói : – em dạo mát chút, h em về đây, anh với Linh cứ đi tiếp đi.

Linh hơi cau mặt, Linh nói : – vậy về cùng đi, tớ với anh Hiếu cũng đang trên đường về mà. Nói rồi bàn tay Linh nắm tay tôi, tôi bất giác như cảm giác j đó không tốt, tôi rút bàn tay ra, tôi nói : – ah, vậy 2 người cứ về trước đi, em đi đằng này chút nữa. Nói rồi tôi quay đi luôn, cố đi thật nhanh, Linh kéo tay tôi lại nói : – sắp khuya rồi, còn muốn đi đâu nữa, đi về đi.

– thì cậu với anh Hiếu về đi, mình chưa thích về – tôi quay người bước đi, tiếng Linh vọng bên tai : – Anh về trước đi nhé, em đi với Sơn đằng này 1 chút, lát nữa em sẽ về thôi, pp anh nhé, em đi đây. Rồi tiếng Hiếu ú ớ đằng sau, tôi cũng không quan tâm nữa, bước nhanh về phía bờ biển.

Tiếng sóng biển trong đêm yên tĩnh, nghe rõ từng đợt sóng rì rào, anh đèn đường mờ mờ chiếu lên 2 cái bóng đang trải dài trên cái, 1 trước 1 sau, Linh vẫn đi sau tôi, nãy h chưa thấy nói j, tôi đứng lại, quay người nhìn Linh, tôi hỏi : – sao chưa về đi, đi theo tớ làm j vậy
Linh đến ngang tôi, nói : – có chuyện j buồn ah, kể cho tớ nghe đc không.
Tôi nhìn Linh, lắc đầu : – buồn j, không có j làm thì ra đây chơi thôi mà, cậu cũng thế còn j.
– Nhưng tớ khác, trông tớ vui vẻ thế này cơ mà, hi hi, nhưng mà trông cậu buồn thế, không muốn kể cho tớ nghe nữa sao – Linh đứng sát bên tôi, tò mò hỏi.
– kỳ nhỉ, nói không có là không có mà, nhìn tớ trông buồn sao, đó người ta gọi là đang suy nghĩ đó – tôi giả vờ cười cười.
– èo, chả lẽ tớ không đáng để cậu tâm sự sao, chả nhẽ h giữa bọn mình lại có j không thế nói cho nhau đc nữa hay sao, h cậu không coi tớ là bạn thân nữa hay sao – Linh nói
“Đúng rồi, h đây chúng ta là bạn thân, sau này sẽ trở thành bạn bình thường mất thôi” tôi nhìn Linh, Linh ngay trước mặt mà như xa xôi quá, khác quá, em đã ngoài tầm với mất rồi, nhìn Linh vui vẻ bên Hiếu như thế, tôi không nỡ níu kéo em về bên tôi, để rồi lại bị đối sử hờ hững, vô cảm như trước. tôi quay đầu nhìn về phía biển đêm, bầu trời không mây, ánh trăng bạc trải dài nên mặt biển, biển đêm thật đẹp và cũng thật buồn, tôi đáp nửa đùa nửa thật : – có bạn trai rồi, lẽ ra phải bên người ta mà chia sẻ chứ, lẽo đẽo theo tớ làm j nữa, người ta hiểu nhầm đó. Rồi tôi cố nặn ra nụ cười, nụ cười như vô cảm.

Linh tròn xoe mắt nhìn tôi, như kiểu ngạc nhiên : – bạn trai, ai là bạn trai .
H mà nó còn hỏi tôi câu đó nữa sao, tôi tặc lưỡi, khẽ bước đi, tôi nói : – thì Hiếu chứ ai, tớ thấy cậu bên Hiếu rất vui, ôi , mình đúng là kẻ độc thân rồi, mốt ra Hn, phải kiếm 1 người mới để tâm sự thôi, Linh của tôi đi với người ta rồi.

Rôi khẽ vươn vai, cố giả vờ vui để kìm kén nỗi đau trong lòng, như đang nhói lên từng hồi, tôi sợ tôi không kìm đc mất, không thấy tiếng Linh nói j cả, thấy lạ lạ, tôi quay người lại nhìn, trên bờ biển đêm, bóng 1 người con gái lặng lẽ vẫn đứng đó, mái tóc bị gió biển đêm thổi đang phất phơ trước mặt, cái bóng không động đậy j cả, rồi như hơi run lên, đôi mắt long lanh đanh nhìn thằng vào tôi, đôi môi hồng như mín chặt lại, như đang cố kìm nén j đó, ánh đèn vàng chiếu hắt lên bóng dáng người con gái thân thương, xinh đẹp và đáng yêu như ngày nào, tôi như ngây dại, tôi không biết tôi vừa nói cái j, tôi nhìn Linh, tôi nhìn vào đôi mắt em, đôi mắt em vẫn đang nhìn tôi, rồi 1 làn nước mờ mờ kẽ đọng lên trên khóe mắt, rồi từ từ chảy xuống gò má hồng nóng hổi, từng giọt lệ chậm chậm lăn xuống, dưới ánh trăng mờ ảo như lấp lánh huyền bí, đôi môi hồng mím chặt mãi rồi cũng hơi hé ra, lẫn trong tiếng thở như đứt đoạn và tiếng nấc thổn thức như bị kìm nén :
– Tớ… Tớ…. em….Em không thích Hiếu… Em không thích Hiếu, cậu….Anh… Anh có…. Anh có hiểu không… Em….. Em…. Em thích anh .

Đôi môi hồng mím lại rồi như không kiềm đc nữa, em bật khóc, tiếng khóc nhè nhẹ vang lên trong màn đêm, từng hàng nước mắt tuôn ra, lăn dài trên má, em vẫn đứng đó, em lặng lẽ nhìn rôi, tôi vẫn nhìn em, đôi mắt em h đây đã ướt đẫm lệ, cả người run lên trong màn đêm, tôi cảm tưởng như em đã vừa đấu tranh rất kịch liệt trong tâm trí rồi mới dám thốt lên những lời như thế.

“em không thích Hiếu, em không thích hiếu” – “em thích anh” “em thích anh” tôi như cố trấn tĩnh, có lắng nghe lại những tiếng còn văng vẳng trong gió, tôi phân vân không biết liệu rằng tôi có nghe nhầm hay không, tôi như bất động, tôi không dám cử động, tôi sợ đây chỉ là giấc mơ, nếu tôi động đậy, giấc mơ sẽ tan biến, và tôi sẽ tỉnh dậy mất, tôi vẫn nhìn Linh, em vẫn lặng im nhìn tôi,kệ cho hàng nước mắt vẫn tuôn rơi, như đang chờ câu trả lời từ phía tôi vậy, rồi như không thấy tôi trả lời, cứ ngây ra như phỗng, tiếng Linh lại tiếp : – Anh.. Anh là đồ ngốc. Rồi quay đi, bỏ mặc tôi đứng đó, em quay đầu chạy nhanh về phía sau, Tôi vẫn ngây dại, mọi chuyện trước mắt tôi nào có dám tin là thật, nhưng rồi thấy bóng em quay đầu bỏ chạy, tôi biết đc rằng tôi không hề mơ, mà là sự thật, rồi như thức tỉnh, không cần phải suy nghĩ nữa, tôi cố đuổi theo, lần này, tôi sẽ không ngốc như em nói nữa, tôi sẽ quyết không để tuột mất cơ hội này đâu, tôi phải có Linh, tôi sẽ bù đắp cho cô ấy, cái bóng nhỏ gần ngay trước mắt, tôi mỉm cười, khóe mắt ướt ướt từ khi nào, cái bóng đó, cái bóng đáng yêu ngày nào, cái bóng đã luôn bên tôi, quan tâm đến tôi, lo lắng cho tôi và lặng thầm yêu thương tôi nữa, tưởng rằng sẽ phải ân hận suốt đời, tưởng rằng hạnh phúc vốn trong tầm tay tự nhiên bị vuột mất mãi mãi, nỗi buồn đang che kín tâm hồn tôi, nhưng em đã trở lại, đột ngột khiến tôi không thể nào tin đây là sự thật, hạnh phúc quá bất ngờ đã quay trở lại bên tôi, tôi mỉm cười, tôi cười rất hạnh phúc, mặc dù h đây chính đôi mắt tôi cũng đang bị che phủ bởi 1 lớp nước mờ ảo, tôi nhìn theo bóng dáng em đang chạy ngay gần mình, anh đến bên em đây, lần này anh sẽ mãi không để em vuột khỏi bàn tay anh lần nữa đâu, mùi hương trên tóc em hòa vào trong gió, thổi nhẹ qua cánh mũi tôi, hạnh phúc trào dâng, tôi bắt kịp đc em, nắm tay em, rồi ko cần phải suy nghĩ hay hỏi han j nữa, tôi kéo em vào lòng, tôi ôm chặt lấy em, Linh dẫy dụa, đấm đấm vào ngực tôi, tiếng thút thít vẫn chưa dứt, rồi từ từ yếu dần, 2 cánh tay vòng qua lưng tôi, ôm chặt lấy tôi, đầu dựa vào vai tôi òa lên khóc nức nở, tiếng khóc như kìm nén từ lâu, tiếng khóc mang theo hương vị hạnh phúc, mang theo cả tiếng đập của con em tim đang thổn thức,

[Voz 18] Chuyện một thời đã qua – Chap 28

Rate this post

Related Posts

About The Author