[Voz 18 Nhẹ] Nghe cave kể chuyện – Chap 12

Loading...

[Voz 18 Nhẹ] Nghe cave kể chuyện – Chap 12: Em của ngày hôm qua

Kể từ sau vụ vay tiền, thật sự tôi có chút xa lánh em hơn, cả trên zalo lẫn việc hẹn gặp. Tôi không còn quá quan tâm như trước kia nữa, không hỏi thăm ăn cơm chưa, nghỉ làm chưa, có đông khách không, có mệt không,… như mọi khi. Cũng từ lúc biết em có mối quan hệ nhiều khả năng tiến tới hôn nhân, tôi không còn gọi em bằng những từ ngữ yêu thương nữa. Tôi gọi em là “Người Đẹp” hoặc đôi khi là tên Ngọc thay cho những từ như “người yêu”, “em yêu”, “cô gái của anh”,… Cũng một phần vì chuyện công việc tôi vẫn chưa xong xuôi dứt điểm hoàn toàn, tôi vẫn khá kiệm lời trong việc liên lạc với tất cả mọi người, không riêng mình em. 
Dẫu vậy, tôi vẫn thường hay nghĩ đến việc đi đá phò để giải đen, và vẫn coi Hoàng Ánh là sự lựa chọn đầu tiên và duy nhất cho con chim của mình. Tôi không gặp em vào lịch cuối tuần như đã định hình từ trước đó nữa, mà linh tinh, bấn lúc nào là gọi lúc đó. Vì thế lần nào gặp tôi em cũng tỏ ra khá bất ngờ. Em cũng dành cho tôi một sự bất ngờ, nhưng mang ý nghĩa tiêu cực.
Trong những ngày buồn bã và nhàn rỗi của sự cô lập, tôi có dính dáng tý chút đến lô đề, chơi nhẹ nhàng dăm ba chục cho vui thôi, không quá quan tâm đến chuyện được mất, dẫu vậy vẫn mơ mộng nếu ăn một quả độc đắc, sẽ giải quyết luôn và ngay được tình trạng hiện tại. Hôm ấy bạch thủ con 85 và ăn được mười mấy hai chục củ lận. Có tý phấn khởi trong người, tôi đi chơi gái. Thật sự thì cũng chẳng biết đi chơi gì khác. 
Và tôi gặp lại Hoàng Ánh, chỉ sau 3 hôm từ lần gặp trước. Trên zalo vẫn không nói với nhau lời nào, cũng tại tôi lúc off lúc onl.
Vẫn như mọi khi, em đến muộn tầm 30p, nhưng tôi quen rồi cũng chẳng bận tâm. Em vẫn vậy, vẫn reo lên khi thấy ông khách đang nằm chờ là tôi, và chào rất lẽ phép. Tôi không mấy khi chốt cửa nên em cứ gõ cửa rồi tự động vào, có lẽ đấy cũng đặc điểm khiến em có thể nhận ra tôi mà không cần chờ đến khi bước vào phòng.
Và khi em bước vào tôi đã giật mình tưởng mình ăn cháo! 
Gần đây, khi mà lượng khách phân phối không đều giữa các em hàng, như Hoàng Ánh, Thúy Anh, Trâm Anh thì vốn đã đông lại càng đông hơn tron khi những đứa như Hà Vy, Thùy Linh lại ngày càng mốc mép, màng nhện chăng đầy trước bướm, trong khi đấy chúng nó lại đều của thằng bánh quản lý, bọn bánh mì sẽ điều em ít khách lên tiếp thay cho các em đông khách. Khách nào dễ tính hoặc mấy chú newbie không biết gì hoặc non gan, sẽ nhắm mắt đưa chim. Tôi thì không bao giờ chấp nhận kiểu đấy. Hàng cháo mà lên là tôi đuổi thẳng cổ luôn. Tất nhiên việc này hoàn toàn là do thằng bánh, các em hàng không hay biết gì cả, thằng bánh điều đến phòng nào thì vào phòng đấy thôi, vẫn tưởng là khách kia set kèo với mình. 
Và tôi đã nghĩ trong một ngày mà Hoàng Ánh quá đông khách, con Thùy Linh được điều lên thay chẳng hạn. Chẳng phải thằng bánh có lần đã gợi ý em Thùy Linh tiếp khách thay khi mà tôi 4-5 ngày liền không set kèo được với Hoàng Ánh đó sao. Đm, Hoàng Ánh của tôi, sao em lại trông như con Thùy Linh thế! ?? 
Em mặc một cái áo hai dây đỏ chót, bó sát; một cái quần short bò loại 10cm và quần lưới đen; khoác ngoài bằng khiếc khoác cánh dơi mỏng. Tóc em thì cũng không còn đen mượt như mọi khi nữa. Nó hơi hơi ám vàng và xoăn xoăn, dẫu vẫn còn dài đến ngang lưng. Và khi em ngồi xuống ngay cạnh tôi đang nằm, cởi chiếc áo khoác vứt cái xọet ra ghế, tôi thấy lộ ra trên cánh tay em là một hình xăm. Một bông hoa hồng to bằng lòng bàn tay nở rực rỡ bên dưới cầu vai, ngay chỗ cái sẹo – vết tích của những ngày đi phụ hồ. Tôi không chịu được bất ngờ này nữa ngồi bật dậy ôm em vật xuống giường, và khen bằng một giọng điệu hết sức ỉu xìu:
– Ui dạo này sành điệu ra dáng gái thành phố lắm rồi
– Em mới đi làm hôm qua đấy anh. Tại nó cứ rủ đi. Có xinh hơn không anh? Em nghi là xấu hơn quá
– Xinh hơn chứ. Mà đứa nào rủ thế?
– Cái Huệ. – Ngừng một lúc, thấy tôi có vẻ không biết Huệ là đứa chết tiệt nào, em nói thêm – Cái Thúy Anh ý. Nó dẫn em đi xăm, với xong em đi làm tóc luôn. Hì hì
Em nó nói rồi lại vòng tay ra ôm tôi và chui vào nách hít lấy hít để. Nếu không có hành động quen thuộc vừa giờ, có lẽ tôi vẫn còn đang nghi ngờ liệu đang nằm trong vòng tay tôi, có phải là Hoàng Ánh, là Ngọc mà tôi đã quen biết từ lâu, đã chung thủy xoạc không bao giừ nghĩ đến một con phò khác hay không. Dis mẹ con Thúy Anh. Sao mày lại dẫn em tao đi mấy cái chỗ ăn chơi của tui mày. Cũng dis mẹ luôn Hoàng Ánh, học hỏi cái hay cái tốt không học lại đi đú theo mấy cái đứa chơi bời. 
– Em xăm để che đi vết sẹo, nhưng thấy màu đậm quá thì phải. Để yên không sao cứ giơ tay lên hay gồng tay ra thì vẫn nhìn thấy.
À ờ ờ, tôi thấy cũng có lý. Xăm trổ đôi khi đâu chỉ là đú, để che đi vết sẹo cũng là lý do hết sức hợp lý đấy chứ! Có điều với tôi đó vẫn là điều hết sức lạ lẫm mà tôi chưa thể quen ngay được, vốn chỉ quen em tóc dài đen mượt, ăn mặc nhẹ nhàng, và tôi yêu quý em chính từ sự giản dị mộc mạc ấy. Cái váy trắng tinh khôi hôm nọ, có khách nào chê hay sao mà em lại đổi thành kiểu ăn mặc dị dạng thế này. Quần bò ngắn cũn cơn, áo hai dây bó sát để khoe ra tất cả mọi chỗ cong trên cơ thể nhìn thật lõa lồ. Ôi! Cô gái của tôi! À không, cô-gái-không-phải-của-tôi! Nhìn em trong bộ dạng ấy không khác gì một con cave! Em là cave thật. Từ thiên thần đến cave, có lẽ chỉ cách nhau có 1 bộ quần áo và một cái hình xăm. 
Nói sao nói, bỏ qua sự thay đổi về ngoại hình, em vẫn giữ nguyên được cung cách phụ vụ chu đáo, hợp tác, giọng nói hiền dịu như mọi khi. Tôi vẫn nằm ôm em khi em chưa cởi đồ như vậy, và cũng phải công nhận là nắn bóp sờ soạng bên ngoài quần áo bò sát ấy đúng là mới mẻ và kích thích hơn thật. Nhất là cái quần short bò 10cm kia, tôi luôn tay vào từ phía trên cạp quần và phía dưới ống quần đều cảm thấy hết sức chật chội, càng kích thích luồn tay vào hơn. Tôi đã chơi móc cua trong cái cảm giác chật chội ấy, mãi cho tới khi em rên rỉ không thể to và dâm hơn được nữa, bảo anh ơi chơi đi em sướng không chịu được nữa rồi. Đoạn em vừa nằm vừa tụt quần áo ra, vẫn đang nằm trong chăn.
 Tôi nằm đè lên cơ thể trần truồng của em, để thằng cu em tự tìm đến hang. Nó chọc nhầm vào mấy chỗ không phải là cái lỗ bướm của em. Phải đến khi em nằm dạng chân ra, cả người tôi lọt vào giữa hai chân em thì thằng em mới tìm trúng đích. Tôi trượt ra trượt vào em mà mà vẫn ôm chặt, mồm ngoạm lấy đầu vú mút lấy mút để. Có mỗi một tư thế đấy thôi, phập liền chục phút thì out. Xong rồi mà em vẫn co bóp mạnh quá, ngậm chặt lấy thằng cu em tôi, không cho rút ra. Chúng tôi vẫn thường vậy. Vội gì.
Tôi hơi nhổm dậy, hai tay đưa lên vuốt tóc em, ngắm nhìn. Về căn bản thì khi lột hết quần áo đi rồi em trông cũng có khác bình thường mấy đâu, tóc hơi ám màu với xoăn tẹo. Tôi còn để ý thấy mắt em còn có vẻ đẹp hơn, nó tròn to, lung linh, và cũng đang đắm đuối nhìn tôi. Đúng là Mắt Ngọc. Nếu là trong phim Hàn Quốc thì hai người đang chuẩn bị hôn nhau. Trong phim Mỹ thì đang chuẩn bị làm làm shot nữa. Trong phim viễn tưởng, chuẩn bị có một màn phóng điện từ mắt người này qua người kia. Ở tương lai, có thể người ta sẽ phóng điện như vậy ở khoảng cách gần khi muốn nói: Em đẹp lắm! Anh yêu em! 
Tôi bị kéo ngay trở lại thực tại khi em nhồm dậy rút ra khỏi chim tôi chạy vào nhà tắm. Tôi để ý thấy ngay chỗ bướm lại còn một hình xăm nữa, loáng thoáng tôi không nhìn rõ là hình gì vì một nửa bàn tay em đã che mất khi đang bịt lấy lỗ bướm kẻo tinh trùng rớt ra nhà. Tôi hớt hải chay theo vào.
Em đang đứng dưới vòi sen, chà xà bông lên khắp thân thể, đặc biết kỹ chỗ bướm, lấy cả vòi xịt xịt vào trong. Những tia nước rỉ xuống, từ vú tràn qua eo xuống bướm và kẽ đít, rửa trôi những mảng bọt xà bông còn đang bám lại, để tôi có thể thấy chính xác đó là hình xăm gì. Ồ! Một con hổ! 
Tắm táp xong xuôi rồi, chúng tôi lại ra nằm ôm nhau. Tôi bảo lật chăn ra cho tôi xem con hổ tý mà mãi em mới cho. Con hổ to bằng ba ngón tay, trong tư thế đang đi rình mồi. Nhìn nó như ẩn nấp sau đám lông đã mọc lại khá dày của em. Nó trong tư thế oai hùng, ánh mắt sắc lẹm. Em bảo có con chim nào hư thì hổ sẽ vồ ra ăn thịt.
– Thế con hổ vồ được bao nhiêu con chim hư rồi?
– Chưa có con nào. Em mới xăm hôm qua thôi. Và anh thì là khách đầu tiên của em hôm nay.
– Thế cho anh hư một phát xem hổ có ăn thịt không nhé. 
Tôi liền cạ cạ chim vào bướm em, nhưng khổ nỗi vừa làm xong mọt shot rồi, shot 2 yếu lắm. Em phải ngồi dậy thổi kèn cho một lúc nó mới lại cường tráng trở lại. Chính ra chim tôi trông cũng hổ báo chẳng khác gì cái con hổ kia, đánh nhau chưa biết bên nào thắng bên nào thua. Vậy là tôi chọc vào nhấp tiếp. Em cũng rỉ nước ra khí thế, trơn tuồn tuột. Tôi vừa nhấp vừa để ý xem con hổ có vồ ra ngoạm chim tôi không, chỉ thấy theo từng nhịp nhấp của tôi, nó rùng mình đung đưa sau làn lông rậm. Cũng hay hay. Tôi không xuất trong nữa mà rút ra phọt lên con hổ. Nhiều giọt dính lại trong đám lông rậm rịt của em. Thật kích thích! 
Đến lúc này tôi mới phát hiện ra nhìn bộ lông đáng yêu quá. Nó đã rậm rịt hơn rất nhiều. Từ lần em cạo và tôi bảo để lông rậm trông em xinh hơn, em đã không cạo thêm một lần nào nữa, đến nay thì đã xum xuê rồi. Tôi vốn là Fan của rừng rậm Amazone, càng rậm tôi càng yêu. Bỏ lại tất cả những gì bất ngờ, kỳ thị, lông mới là thứ tồn tại duy nhất, hình xăm có hay không, không quan trọng!
Kết thúc buổi gặp, em vẫn tính tiền tôi một shot, 250k. Shot 2 em bảo hàng tặng tri ân khách hàng trung thành. Ờ ờ, hậu mãi tốt như này, bảo sao tôi trung thành… 
Dù khá hài lòng với buổi đi chịch hôm đó, về nhà tôi vẫn thấy có gì đó sai sai. Em có thể đã làm tôi rất hài lòng trên gường, với tư cách một con phò; nhưng ở vị thế một người bạn, em vẫn làm tôi thất vọng quá. Cái kiểu ăn mặc kia, cái hình xăm, một lộ liễu, một kín đáo kia, thật sự không thể nào là phong cách của một người bạn tôi được, nhìn như giang hồ. Thành ra kể từ sau lần đó, tôi ngại gặp em hơn.
Sau rất nhiều ngày chẳng ngó ngàng đến web gái gọi, tôi mới lại vào và để lại bình luận trên đó:
– Dẫu biết rằng hình xăm cũng chỉ là thể hiện chút cá tính nhưng đúng là kể từ khi em có bông hoa trên tay và con hổ ở bướm thì tôi thấy hơi e dè khi gặp em thật. Cảm ơn em đã chia sẻ với anh rất nhiều về công việc và cuộc sống. Anh luôn coi em như một người bạn.
Tối hôm ấy, em chụp lại màn hình đoạn bình luận đó gửi cho tôi, bảo em cũng cảm ơn em nhiều nhé. Tôi giải thích là không có chuyện gì đâu, anh hâm hâm lên thì bình luận vậy ý mà. Hôm nào mình lại gặp nhau nhé. Ok anh.
Tôi để ý thấy bình luận của tôi được khá nhiều người quan tâm. Khách cũ của em thì hỏi lại, ui người yêu anh ăn chơi thế, anh phải set kèo để kiểm tra xem mới được. 
Ba hôm sau, em gửi tôi một loạt biểu tượng khóc tu tu trên zalo, bảo anh ơi cíu em với   . Từ hôm làm tóc với xăm đến nay khách cứ bảo em cháo hàng, nhìn không giống ảnh trên bài đăng tý nào. Khách quen thì họ còn biết chứ khách lạ có người còn đuổi em về nữa. Ngốc quá. Ngốc quá. Mất hết cả uy tín.
Xong em lại gửi tôi một loạt ảnh tự sướng, cái nào cũng cười tươi roi rói. Tôi biết em chỉ giả vờ thôi, khách em đông như quân Nguyên, có bớt đi vài người cũng chẳng hề hấn gì. Tiếp 10 khách thì có đến 8 người là khách quen rồi. Dẫu vậy vẫn tin chắc là có người bảo em cháo hàng. Khách ruột như tôi còn phải há hốc mồm đợi em rúc vào nách mới tin cơ mà. 
Tôi làm bộ không nhận ra cô gái trong ảnh, hỏi lại
– Ai kia? Cơ mà xinh quá đi
Em nó cưới hi hi bảo xinh thật không ạ… Rồi từ đấy trở đi hoàn toàn nói vè kiểu tóc, về son môi, về sự xinh đẹp, tuyệt nhiên không nói một chữ nào đến khách khứa cháo hàng gì nữa. Biết ngay mà. Đúng là bọn dẩm.
Tôi lướt vu vơ trên web gái gọi xem dạo này có em hàng nào mới không. Và đã dừng lại một hồi lâu trên bài đăng của người cũ nhưng bộ ảnh mới.
Thúy Anh dạo này nhìn xinh quá. Chính ra giờ nhìn Thúy Anh còn giản dị hơn cả Hoàng Ánh. Cuộc sống thật lắm bất ngờ. 

[Voz 18 Nhẹ] Nghe cave kể chuyện – Chap 13

1 (20%) 1 vote

Related Posts

About The Author