<

[Vụ án có thật] Hai thế kỷ

[Vụ án có thật] Hai thế kỷ - Chương 68

HƠI THỞ CỦA QUỶ (P8)

“Ngồi đi con trai.” Chiếc ghế bênh cạnh lò sưởi như dần hiện ra bởi ánh đèn trong căn phòng vẫn còn mờ nhạt, phải mất thời gian người ta mới có thể nhận ra những gì vốn luôn ở đó. “Đúng không con trai, phải mất thời gian để người ta nhận thấy những thứ luôn ở đó.”

Tôi ngồi xuống chiếc ghế, bên cạnh ánh lửa.

Phi đến gần, hốt hoảng khi thấy khuôn mặt bên ánh lửa kia. Người đàn ông đưa tay lên cao, rồi các ngón hạ xuống, chỉ còn một ngón trỏ. “Đây là chưa phải là lúc câu hỏi tại sao, đây là lúc âm nhạc thay cho lời nói, Phi, con trai hãy chọn một đĩa nhạc trên bàn và đưa lên khay đĩa. Ta thích nhạc của Bach, nhưng tuỳ ý con trai.”

Tôi nhịp tay lên ghế, “Christ lag in Todes Banden, BWV 4”

“Bản nhạc tuyệt vời phải không con trai?” Đôi mắt nhắm nghiền lại, đôi bàn tay đung đưa theo điệu nhạc, đôi tai vểnh lên, như hoà theo điệu nhạc, “Tuyệt vời khi Bach dùng Chœur(1) ngay sau khúc nhạc mở màn.”

“Con thì thích đoạn kế tiếp hơn, nơi mà Bach viết cho giọng soprano và alto(2) hoà cùng nhau.”

“Ta có thể biết lý do?”

“Cao và thấp có thể đứng cùng nhau, hoà cùng nhau.”

“À ừ… chuyện cũng quá lâu để ta có thể nhớ.”

“Cha có thời gian hai mươi phút để nghe hết bản nhạc này. Con cần nghỉ ngơi sau chặn đường dài thưa cha.”

Đôi mắt như loà nhìn vào ánh lửa lách tách. Bản nhạc hoà những cung bậc quen thuộc. Đó là bản nhạc chúng tôi thường nghe mỗi khi hội tập họp lại, trước đại sảnh đường, bên dưới mái vòm đầy sao. Những người trong chiếc áo dài truyền thống trò chuyện cùng nhau rôm rả trước khi vào cuộc họp.

Phi đứng phía sau tôi, đôi mắt không rời khỏi người đàn ông đan ngồi trước mặt, anh không tin những gì mình thấy. Đĩa nhạc ngừng vòng quay, chiếc kim rà trên máy đĩa tách khỏi chiếc đĩa. Mội vài phút yên lặng trôi qua.

“Thưa cha, một người bạn mà thầy con hằng yêu quý, cha Mục.”

Cha Mục môi rung lên, đôi mắt nhăn nheo.

“Tại sao cha còn sống!” Phi không thể ngăn nổi những câu hỏi trỗi lên trong tâm hồn mình.

“Con trai, tại sao con biết? Từ lúc nào?”

“Từ lúc nào cũng được thưa cha. Cha đã lạm dụng vào lòng tin của thầy con, điều đó hẳn làm ông rất đau lòng.”

“Ai cũng có nỗi khổ tâm của mình.”

“Nỗi khổ tâm đó hẳn rất lâu và rất dài rồi cha nhỉ?”

“Cũng không quá dài.”

“Cha là người thân cận nhất của thầy con, từ khi câu chuyện bắt đầu, con đã ngờ ngợ về một người rất hiểu về chúng con. Kể cả những giấc mơ thường thấy của con. Lý ra, con phải sớm nhận ra cha là người đứng phía sau mọi việc. Tiếc, con đã bị xoáy vào câu chuyện Trần Mạnh Khoa và giáo sư Lâm. Cha đã từng bước đưa con vào ký ức, mỗi lần trở lại những địa điểm xưa, sự quen thuộc lại trỗi lên. Cha đưa con vào hình thức tự ám thị, tự trôi về quá khứ, tự lục lọi căn phòng của mình để tìm món đồ giúp cho cha.”

“Nhưng con vẫn chưa tìm ra, ta thật thất vọng.”

“Cha không cần thất vọng, con chỉ cần cha giải đáp một thắc mắc của mình, nếu như vậy con sẽ thấy an lòng hơn.”

“Về giáo sư Lâm.”

“Cha hiểu rõ hơn con.”

“Đúng, chính ta đã phản bội lại hội.”

“Cha đã đưa hệ thống đào tạo của thầy cho giáo sư Lâm, từng bước giúp lão tạo nên một hệ thống ngầm cai trị, giúp lão biến những đầu óc thông minh phục vụ cho tội ác. Và, đổi lại?”

“Lão ta thường được gọi với một cái tên khác, con trai ạ. Giáo sư Lâm là cái tên xa lạ mà con gọi, nhưng với thành viên trong hội sẽ không xa lạ với cái tên này, Shemouel. Hay, S.”

“Kẻ đã tạo nên cuộc tấn công vào hội năm xưa?”

“Hội chúng ta ở miền Nam, trước 1975, đã tụ họp được những con người tinh hoa và ưu việt nhất. Ánh sáng từ những tài năng đó có thể ví như ánh sao trên bầu trời, và không phải ánh sáng nào cũng được nhìn thấy. Có những ngôi sao quá lớn và quá vĩ đại nhưng xa tầm nhìn thì nó trở nên yếu ớt đáng bị bỏ rơi. S, là con người như vậy. S là người có đầu óc tinh ranh nhưng khiêm nhường đến mức không ai nhận ra anh ta có tài năng gì lớn, một kẻ giỏi phục tùng hơn là lãnh đạo. Một khuôn mặt tầm thường và khắc khổ luôn lẩn trốn qua mật danh. S vì dáng vẻ tầm thường đó, nên người ta nghĩ đó là thanh niên vô hại. Những năm 50, S từng bước có được niềm tin của một số đẳng huynh trong hội. Vì hoàn thành tốt công việc được giao, S luôn là người làm nhiệm vụ truyền tin cho hội.”

“Một sai lầm nghiêm trọng.”

“Đó là kinh nghiệm mà ngày nay con có, nhưng thời điểm gần sáu mươi năm trước thì kinh nghiệm không như vậy. S, một kẻ bị xem là không tài năng gì lớn, nên cuộc đời chỉ ở mãi cấp bậc hai mươi bảy. Không được tiếp cận đến nguồn tri thức lớn hơn, vậy mà S vẫn cam tâm.”

“Đây không phải là con người giáo sư Lâm. Lão ta có nhiều tham vọng hơn như vậy.”

“Trước khi người ta biết. Trừ thầy của con.”

“Thầy con biết lão?”

“Biết rất rõ là đằng khác. Vì chính thầy con đã đưa S vào trong hội. Và cũng chính thầy con phát hiện ra tâm hồn bên trong đó rất sớm. Nhưng tiếc là không ai lắng nghe thầy con. Câu chuyện sẽ rất dài nếu ta kể ra hết, cho đến khi một lần…”

“Hơi thở của quỷ được sử dụng. Để con đoán, chính lão đã đưa cho cha và thuyết phục cha hãy sử dụng nó với thầy con?”

“Ta đã phạm sai lầm từ lúc đó.”

“Nó đã khiến thầy con tiết lộ những gì không nên biết.”

“Và đó là lúc S lên một kế hoạch tìm ra nó.”

“Nó, là gì?”

“Nó không quyến rũ tuổi trẻ của các con.”

“Loại thuốc mà bác sĩ Yersin từng bào chế? Một câu chuyện huyền thoại chỉ vì vài dòng trong sổ tay của Yersin?”

“Có phải là…” Phi chen ngang, “… dòng chữ “Hòn đá triết học tạo được phương thuốc bất tử.””

“Đúng. Ai trong hội cũng biết đến nó, nhưng phần lớn đều nghĩ là cách nói ẩn dụ.” Cha Mục trầm ngâm.

“Con bắt đầu hiểu “thời gian” được nói tới là gì.”

“Con có tin không?”

“Trí tưởng tượng con vẫn thừa chỗ thưa cha.”

“Nhưng ta thì tin, ít nhất là tin liều thuốc đó có thể chữa những căn bệnh nào đó.”

“Đó là cách cha đã bán đứng hội?”

“Ta bán cả tâm hồn cho quỷ.”

“Thầy con hẳn đã phát hiện ra điều đó.”

“Ta không rõ. Ta không rõ nữa…”

(1) Nghĩa là hợp xướng.
(2) alto là giọng nữ trầm, soprano là giọng nữ.

 

Bình luận