<

[Vụ án có thật] Hai thế kỷ

[Vụ án có thật] Hai thế kỷ - Chương 69

HƠI THỞ CỦA QUỶ (P9)

“Làm cách nào cha có được công thức chiết xuất của bác sĩ Yersin?”

Câu hỏi đó làm cha Mục khựng lại, đôi mắt nhăn nheo sáng lên, một thứ ký ức được lập trình trỗi dậy, “Lại một câu chuyện dài.” Ông quay sang tôi, khuôn mặt hướng đến thật gần, “Con biết ta là người điều chế chất đó khi nào?”

“Chỉ cách đây nửa tiếng.”

“Thật ngạc nhiên.”

“Dàn hoa Burrachero bên ngoài, hẳn nhiều người quanh đây vẫn ngây thơ nghĩ nó là hoa loa kèn. Câu chuyện ở nhà Minh Tuấn, khi tỉnh dậy, con biết mình đã trúng một loại thuốc kích thích thần kinh nào đó, rất mãnh liệt, một loại ma tuý không mùi không màu. Thú thật là con không thể nào biết nó là gì, nhưng khi Vô Khuyết đưa một trang giấy từ sổ tay bác sỹ Yersin, con biết ngay mình trúng chất độc gì. Vì cách đây nhiều năm, con đã từng đi tìm công thức đó, niềm say mê khoa học của tuổi thanh niên biến con thành người liều mạng, ngày ở Pháp, khi được nhận vào đoàn khoa học nghiên cứu thảm thực vật vùng Nam Mỹ con biết đây là cơ hội quý báu để tìm ra loài hoa Burrachero, con đã lang bạt trên dải Andes trong ba tháng, sống cùng với những cư dân triền núi cao đó, quen thuộc với loài cây và phấn hoa của nó là một loại độc dược của những tay phù thuỷ. Nếu những người bạn y sĩ trong đoàn khi đó nghĩ đến lợi ích của nó, như điều trị bệnh Parkinson, mất ngủ hay khó sanh gì đó; thì con nghĩ ngay đến công thức của bác sỹ Yersin. Loại độc dược được Yersin chế tạo, với những tính chất đặc thù của nó, rất giống với loại thuốc mà bác sĩ Joseph Mengele đã dùng dưới thời Đức quốc xã. Con bắt đầu ngờ vực liệu chúng có phải là một?”

“Chắc con đã biết chúng là một.”

“Từ thời thế chiến thứ hai, Đức quốc xã hẳn đã có mạng lưới chân rết bén rễ đến tận cùng vùng Viễn Đông, nơi mà tên tuổi một nhà khoa học đang sáng giá trên bầu trời thế giới lại ưa đời sống bình dị vùng vịnh Nha Trang. Nhiều kẻ trong Đức quốc xã đã đến để tìm kiếm những hiểu biết mà Yersin có được?”

“Con cứ nói tiếp cho đến khi nào ta thấy nó sai.”

“Rất tốt. Từ lúc nào đó, Yersin biết nguy hiểm khi hiểu biết của mình rơi vào tay bọn người Đức quốc xã, ông đã cố bảo vệ bí mật đó, mà thật ra là bảo vệ cả cho hội. Dường như… Đức quốc xã biết đến sự tồn tại của hội chúng ta tại Việt Nam khi đó.”

“Chúng biết trước khi điều tra về Yersin. Càng điều tra về Yersin, chúng biết ngài là một tên tuổi lớn trong hội, chúng đã bắt đầu điều tra về hội chúng ta với khát vọng tìm kiếm những gì được nói tới, không chỉ là bí mật, mà là những kiến thức vượt thời đại, thứ mà chúng đã có được từ vài người trong hội Tam Điểm Châu Âu. Hitler căm thù người Do Thái, chắc hẳn con biết?”

“Để con đoán, nhiều người Do Thái là thành viên của hội Tam Điểm.”

“Có một câu chuyện về một người Do Thái và Hitler, người đó đã nói cho Hitler về một hội gìn giữ tri thức cổ xưa, những hiểu biết nằm ngoài thời đại, và Hitler đã khao khát nó. Hắn săn lùng người Do Thái trên toàn thể nước Đức, một tổ chức được lập ra để lấy bí mật tri thức từ hội.”

“Vril.”

“Đúng vậy. Từ đó, chúng tản mác ra khắp địa cầu, từ Ấn Độ kéo đến tận Việt Nam. Chúng nhận ra Việt Nam là vùng đất hứa của những người gìn giữ tri thức.”

“Thật ra không quá khó nhận ra, khi đó Việt Nam là ngôi sao sáng tại vùng Viễn Đông. Đặc biệt là sự xuất hiện trước đó của Trương Vĩnh Ký, một nhà bác học hàng đầu của thời đại đó, đứng ngang hàng với những tên tuổi lớn của Châu Âu.”

“Ta không biết khi nào chúng tìm ra công thức điều chế Hơi thở của quỷ mà ngài Yersin tìm ra.”

“Khi nhiều người trong hội đã chết vì nó.”

“Ta muốn nghe câu chuyện đó.”

“Nó quá dài như cách cha vẫn thường nói, nên chúng ta bỏ qua. Hãy tập trung vào cách thức mà cha có được công thức. Khi chính con là người giữ công thức đó, trong trang sổ tay bị rách của Yersin.”

“Vậy ra chính con là người đã xé nó khỏi quyển sổ tay.”

“Chỉ có điên mới giữ nó lại, nó sẽ là nguy hiểm cho rất nhiều người, nhưng con không được phép tiêu huỷ tri thức mà Yersin đã tìm ra, con cần giữ nó lại cho đến một thời điểm nào đó trong tương lai, người ta có thể dùng thứ nguy hiểm kia cho những mục đích tốt đẹp hơn. Con đã đưa nó cho Yến, Yến đưa lại cho Vô Khuyết. Ơ… ôi thôi…”

“Con đã có câu trả lời. Nhưng Vô Khuyết là người ý thức rất rõ vật mà mình giữ.”

“Nếu con là Vô Khuyết, con sẽ tạo ra nhiều dị bản về công thức đó, để không ai có thể tìm ra được đồ thật.”

“Đó là cách thức mà những đầu óc thông minh vẫn làm. Ta vẫn chưa có được công thức thật, trừ công thức giả mà Vô Khuyết tạo ra. Nên suốt nhiều năm nay, trừ việc theo đuổi tìm ra công thức thật, ta vẫn phải tìm mọi cách điều chế lại nó từ công thức giả.”

“Hẳn Vô Khuyết thiếu đi tính hài hước cần thiết.”

“Đó là phẩm chất tốt đẹp mà Vô Khuyết đã có hơn con. Ta biết ngay công thức đó là dị bản, nhưng không phải là thứ giả hoàn toàn, ta chỉ cần thử nghiệm nhiều hướng đi khác nhau để tìm ra công thức thật.”

“Ôi, thật tệ nếu như người ta thiếu đi óc hài hước khi cần, đúng không Phi? Nếu là tôi, tôi sẽ tạo ra những công thức chiết xuất nước hoa từ cây Burrachero, để ít nhất người không tìm ra được thứ mình cần cũng đi bán nước hoa mà sống. Còn lại, câu hỏi sau cùng, Hơi thở của quỷ mà giáo sư Lâm đưa cho cha phải là đồ thật, nếu không thầy con đã không khai thật mọi thứ. Lão có thứ đó từ đâu?”

“Từ Đức quốc xã. Một lọ bột đen mà bác sĩ Joseph Mengele để lại.”

“Ố ồ, mọi thứ sáng sủa như chưa bao giờ sáng sủa. Phi, đã mấy giờ? Đây là lúc giải quyết những mối quan hệ tình ái của chúng ta.”

 

Bình luận